đó là lỗi của thằng architect, con người ai chả có sai lầm. nó cũng có nói tôi đâu có biết đc là Cobb sẽ cho hắn liếm sàn.Còn một chi tiết mới nghĩ ra mà chưa giải thích đc. Lúc trước mình có thắc mắc là vì sao Fischer ko nhận ra đc mình đang mơ trong khi Saito lại làm đc, và đc bạn Haotakua giải thích là do sự già rơ kinh nghiệm và sự suy luận của Saito. Sự suy luận đó cụ thể là khi Cobb đẩy Saito xuống sàn, Saito đã nhận ra tấm thảm ko phải là len thật. Vấn đề ở đây là theo như Cobb nói, mọi chi tiết trong thế giới trong mơ do The Architect tạo ra phải là 100% fictional, ko đc có 1 sự tương đồng nào với thế giới thực khiến Target có thể nhận ra đc và có cảm giác quen thuộc. Vậy thì tại sao Saito có thể nhận ra đc tấm thảm đó?
và tấm thảm đó trong thế giới thật của saito là = lông cừu, nhưng khi mặt saito chà vào thì mới biết đc đó là = nhựa tổng hợp => chỉ là mơ.
. Còn việc có thể nhận ra được đây là thật hay mơ thì mình nghĩ nó phụ thuộc vào khả năng của từng người. Cobb là thành phần đỉnh cao về kiểm soát ý chí trong giấc mơ rồi. Hơn nữa trong nhóm chỉ có duy nhất Cobb đã từng đến limbo để có thể nhận ra đây là thực hay mơ.
.
Nếu có thì mình ko nhớ. Chứ mình vẫn nghĩ nếu nó có thể xây dựng đc thì sẽ rất vô lý. Chính bạn cũng nói là chỉ có Cobb với khả năng của mình là nhận ra đc mình đang mơ khi ở limbo. Vậy thì khi Cobb tạo ra thành phố mà anh đã ở cùng Mal, những người khác ở limbo (mà họ đang nghĩ rằng mình đang ở thực tại) sẽ thấy thế nào?
.
) Ý mình muốn nói là ko thể tự nhiên nghĩ ra 1 nguyên tắc được (Bạn phải chơi theo luật, chứ ko thể tạo ra luật). Giả sử trước đó có cơ sở gì để Ariadne suy luận ra cách này thì còn có lý.
.