D4rK_cL0uD_2903
T.E.T.Я.I.S
- 10/8/08
- 642
- 44
mình thì đang ở cấp 3, có thể nói là mình nhỏ tuổi nhất trong cái bõ tâm sự này, nhưng thui kệ...
V còn nhớ về kỹ niệm của V và ấy lắm chứ, làm sao mà quên đc, lúc mà 2 đứa còn học chung lớp trung tâm bồi dưỡng hóa Chu Văn An đó, ấy nhớ ko ??? V có ngờ là V lại biết ấy đâu, lúc đó vào lớp nói thật là V chẳng để ý gì đến xung quanh cả, kể cả ấy. Lúc mà đám con gái ngồi gần ấy bày ra kế hoạch xin nick chat mấy bạn trai bàn bên kia thì ấy mới add nick mình ấy chứ, mà mình cũng đâu ngờ sau này tụi mình thân nhau thế đâu. Ấy có nhớ lần đi chơi đầu tiên của tụi mình ko. V ngốc đến nỗi ko biết đc cái quán trà sữa 0o nó nằm ở đâu, làm cho ấy phải lo lắng tưởng như buổi đi chơi của tụi mình hủy rùi ấy chứ, nhưng ai ngờ đâu vào khúc ngã tư đó ấy ko quẹo mà lại đi thẳng... thế là tụi mình gặp nhau, ấn tượng đầu tiên sau mấy tháng ko gặp nhau làm 2 đứa cứ mở tròn con mắt ra, lúc đó nhìn ấy ngố lắm đó
V ko muốn nhắc về kỹ niệm nhiều nữa, vì càng nói thì càng buồn và càng đau thôi. Ấy còn nhớ lúc mà V phải đi wa Sing cùng gia đình, cái buổi đi chơi cuối cùng ấy đấy, ấy dắt theo con nhỏ em, nhưng V ko giận, V chỉ trách tại sao lúc đó ấy ko quan tâm đến V nhìu hơn mà sao cứ để ý đến nhỏ em đó thế... mà V cũng đi quá xa rồi nhỉ, lúc đó tụi mình đã là gì của nhau ??? Bạn bè thân thiết đơn thuần như ấy nói thôi. Lúc mà lấy xe đi về, ấy kêu mình lại rồi nắm lấy tay mình, lúc đó V chẳng muốn buông ra đâu, từng ngón tay của ấy bị cả bàn tay của V nắm chạy lại rồi từ từ vụt ra. V bảo ấy về trước, chỉ để muốn nhìn hình bóng của ấy lần cuối
Lúc V ở bên đó, V nhận đc tin nhắn của ấy, dù ko nhiều nhưng từng cái tin ấy là một lời yêu thương chân thành của ấy như " I Miss you ", " Tui nhớ ông " v.v... đọc những tin nhắn ấy mà V thầm cảm ơn cuộc sống.... vì đã cho V quá nhiều
Tết đến, ông anh cũng hết công tác bên đó, V về nhà. Liền lấy DT nhắn tin cho ấy, ấy bảo mình lại quán trà sữa cũ, nhưng lại bảo có nhỏ em đi theo. Tự nhiên V cảm thấy buồn, ko muốn đi, thế là bịa ra cái lý do là có hẹn... từ ngày đó hầu như 1 tuần V ko gặp ấy, ấy buồn hay tâm trạng V cũng ko hề hay biết. Ngày 14/2 cũng đc gặp lại ấy, nhưng tụi mình ko đi chơi riêng, mà cả 2 đều dắt theo 1 2 đứa bạn... cái ngày đó... buổi sáng V có uống một chút bia... vì quá buồn... nên đã làm ấy thất vọng.
THế là từ đó ấy lạnh nhạt với mình, nhắn tin thì chỉ reply lại một hai câu, V chán nãn ko muốn tiếp tục nữa, V bắt đầu sống cho chính mình... từ đó V sống ích kỷ, ai đến với V đều cho là người ấy muốn lợi dụng mình, V hận chính mình và hận tất cả mọi người... hận vì sao ấy lại đối xử với mình như thế, mặc dù V là người sai hoàn toàn
Rồi một hôm, V muốn ấy ko còn xuất hiện trong suy nghĩ của V nữa, nên V soạn cái tin nhắn cuối cùng gửi cho ấy, mong ấy quên mình đi, và sống thật tốt. Nhưng ngờ đâu ấy lại cư xử vớ mình như trước, ấy bảo mọi chuyện đã qua rồi, đây mới là ông V mà tui quen biết nè... " Lúc ấy V vừa vui mà vừa buồn... buồn vì V đã ko còn thích ấy như trước nữa...
entry này dành cho người từng là quan trọng nhất trong c/s của V... V mong rằng bọn mình cứ luôn mãi là bạn, ấy bảo với mình rằng " giữa người và người ko bao giờ có cái gì là kết thúc đâu, mà nó chỉ tạm thời dừng lại thôi ". Nhưng V cũng ko tin lắm, thà làm bạn tốt mà cả 2 đều nghĩ đến nhau, còn hơn quen nhau mà chỉ cãi vã và hiểu lầm.... vậy nhé ấy
V còn nhớ về kỹ niệm của V và ấy lắm chứ, làm sao mà quên đc, lúc mà 2 đứa còn học chung lớp trung tâm bồi dưỡng hóa Chu Văn An đó, ấy nhớ ko ??? V có ngờ là V lại biết ấy đâu, lúc đó vào lớp nói thật là V chẳng để ý gì đến xung quanh cả, kể cả ấy. Lúc mà đám con gái ngồi gần ấy bày ra kế hoạch xin nick chat mấy bạn trai bàn bên kia thì ấy mới add nick mình ấy chứ, mà mình cũng đâu ngờ sau này tụi mình thân nhau thế đâu. Ấy có nhớ lần đi chơi đầu tiên của tụi mình ko. V ngốc đến nỗi ko biết đc cái quán trà sữa 0o nó nằm ở đâu, làm cho ấy phải lo lắng tưởng như buổi đi chơi của tụi mình hủy rùi ấy chứ, nhưng ai ngờ đâu vào khúc ngã tư đó ấy ko quẹo mà lại đi thẳng... thế là tụi mình gặp nhau, ấn tượng đầu tiên sau mấy tháng ko gặp nhau làm 2 đứa cứ mở tròn con mắt ra, lúc đó nhìn ấy ngố lắm đó

V ko muốn nhắc về kỹ niệm nhiều nữa, vì càng nói thì càng buồn và càng đau thôi. Ấy còn nhớ lúc mà V phải đi wa Sing cùng gia đình, cái buổi đi chơi cuối cùng ấy đấy, ấy dắt theo con nhỏ em, nhưng V ko giận, V chỉ trách tại sao lúc đó ấy ko quan tâm đến V nhìu hơn mà sao cứ để ý đến nhỏ em đó thế... mà V cũng đi quá xa rồi nhỉ, lúc đó tụi mình đã là gì của nhau ??? Bạn bè thân thiết đơn thuần như ấy nói thôi. Lúc mà lấy xe đi về, ấy kêu mình lại rồi nắm lấy tay mình, lúc đó V chẳng muốn buông ra đâu, từng ngón tay của ấy bị cả bàn tay của V nắm chạy lại rồi từ từ vụt ra. V bảo ấy về trước, chỉ để muốn nhìn hình bóng của ấy lần cuối
Lúc V ở bên đó, V nhận đc tin nhắn của ấy, dù ko nhiều nhưng từng cái tin ấy là một lời yêu thương chân thành của ấy như " I Miss you ", " Tui nhớ ông " v.v... đọc những tin nhắn ấy mà V thầm cảm ơn cuộc sống.... vì đã cho V quá nhiều
Tết đến, ông anh cũng hết công tác bên đó, V về nhà. Liền lấy DT nhắn tin cho ấy, ấy bảo mình lại quán trà sữa cũ, nhưng lại bảo có nhỏ em đi theo. Tự nhiên V cảm thấy buồn, ko muốn đi, thế là bịa ra cái lý do là có hẹn... từ ngày đó hầu như 1 tuần V ko gặp ấy, ấy buồn hay tâm trạng V cũng ko hề hay biết. Ngày 14/2 cũng đc gặp lại ấy, nhưng tụi mình ko đi chơi riêng, mà cả 2 đều dắt theo 1 2 đứa bạn... cái ngày đó... buổi sáng V có uống một chút bia... vì quá buồn... nên đã làm ấy thất vọng.
THế là từ đó ấy lạnh nhạt với mình, nhắn tin thì chỉ reply lại một hai câu, V chán nãn ko muốn tiếp tục nữa, V bắt đầu sống cho chính mình... từ đó V sống ích kỷ, ai đến với V đều cho là người ấy muốn lợi dụng mình, V hận chính mình và hận tất cả mọi người... hận vì sao ấy lại đối xử với mình như thế, mặc dù V là người sai hoàn toàn
Rồi một hôm, V muốn ấy ko còn xuất hiện trong suy nghĩ của V nữa, nên V soạn cái tin nhắn cuối cùng gửi cho ấy, mong ấy quên mình đi, và sống thật tốt. Nhưng ngờ đâu ấy lại cư xử vớ mình như trước, ấy bảo mọi chuyện đã qua rồi, đây mới là ông V mà tui quen biết nè... " Lúc ấy V vừa vui mà vừa buồn... buồn vì V đã ko còn thích ấy như trước nữa...
entry này dành cho người từng là quan trọng nhất trong c/s của V... V mong rằng bọn mình cứ luôn mãi là bạn, ấy bảo với mình rằng " giữa người và người ko bao giờ có cái gì là kết thúc đâu, mà nó chỉ tạm thời dừng lại thôi ". Nhưng V cũng ko tin lắm, thà làm bạn tốt mà cả 2 đều nghĩ đến nhau, còn hơn quen nhau mà chỉ cãi vã và hiểu lầm.... vậy nhé ấy
Chỉnh sửa cuối:

6 năm rồi :( mối tình đầu còn dang dở
Ngày đầu tiên em gặp cô bé người Belarus trong phòng bi-a, lúc đó em chiếm bàn to, cô bé lủi thủi chơi ở bàn nhỏ cho trẻ em. Thấy thế nên rủ qua chơi cùng cho vui, rồi hỏi tên tuổi, quốc tịch. 10 ngày ở trại hè là 10 ngày khó quên nhất trong đời em, lần đầu tiên được đến 1 đất nước đẹp như thế, được tận hưởng bầu không khí trong lành, ánh nắng dịu nhẹ, những cánh đồng lúa mì bát ngát, những rừng cây đẹp như trong tranh
. Có lẽ vì thế mà đã nảy sinh tình cảm, lúc đó chắc cũng chỉ là thích vì thấy cô bé đáng yêu, hay cười, tóc vàng, mắt xanh vv. Suốt những ngày ở trại hè, 2 đứa đi với nhau, từ đi ăn uống, chơi thể thao, đi tour, khi thì em đi cùng nhóm Belarus, khi thì cô bé đi cùng nhóm Việt Nam. Ngộ 1 cái là tiếng anh của em và của cô bé khi đó đều rất tệ, 2 người ít khi nói, diễn đạt bằng ánh mắt, nét mặt và cử chỉ là chính
nhưng em biết cô bé rất quý em, và em cũng thế. Có 1 buổi tối ở đó tổ chức khiêu vũ, 2 đứa cũng bon chen mà cứ lóng ngóng, lần đầu tiên em ôm 1 người con gái ~^^~
. Chính vì thế mà sáng hôm sau em dậy muộn, cuống cuồng thu xếp hành lý mà không kịp đến nói lời chia tay với bé, về đến VN mà em vẫn khóc suốt, suốt 1 tuần đêm nào ngủ cũng nằm mơ thấy bé 
) nên đều lướt qua nhanh chóng, không thể gọi là tình yêu, gọi là các rung động thoáng qua thì đúng hơn
.Nghĩ lại thì quả thật mày thật sự là một người "đặc biệt" theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.Khó có thể tưởng tượng 1 người bị ung thư máu như mày lại có thể lạc quan,yêu đời và vui vẻ đến như vậy.Ông trời thật bất công 

nhưng thật ra chủ yếu là chọc mà thôi .
Lớp 6 lớp phó kỉ luật rất tốt thế mà lớp 9 lại thành lớp phá kỉ luật