l1k2j3h409
Mr & Ms Pac-Man
- 9/5/09
- 285
- 2
Chào mọi người,
Mình muốn đề cập vấn đề này để mọi người xem liệu người ta học vì tiền đúng chả sai gì cả, học để đổi đời mà. Nhưng một số người trong lớp lại có thể phán ra câu này mình làm không thể ưa nổi: "Thiệt chả quan trong kiến thức, tiền là chính thôi" chú này học cũng bình thường, gần tới thi thì bạn bè soạn bài rồi học bài thi thôi. Nghe mà phát nản, ớn tới tận cổ.
Mình đây hồi đó cũng thật dụng lắm, tiền tiền tiền. Nhưng càng lớn (nay đã năm 4), học cũng thuộc dạng top 1x trong lớp 1xx đứa, đã nghĩ khác rồi. Kiến thức đi học làm kích thích ta phải suy nghĩ tìm tòi, làm đầu óc nó tạm gọi là sướng. Bên cạnh đó, hồi đó mình còn nhát lắm, không tham gia hoạt động gì cả, nay làm lớp trưởng lớp chuyên ngành và tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa nữa, cảm thấy nó luyện bản thân mình nhiều hơn. Kỉ năng này thì giúp ra đời.
Quan điểm của mình bây giờ rõ ràng, kiến thức sẽ cho ta tiền, có bao nhiều kiếm bấy nhiêu và không ngừng cập nhật học cái kiến thức mới cả chuyên ngành lẫn xã hội. Bên cạnh đó phải có những hoạt động xã hội để làm bản thân mình không tách biệt với xã hội bên ngoài với cái mớ kiến thức "uyên bác mình có". Như thế mình nghĩ các nhà tuyển dụng sẽ nhìn nhận mình tốt hơn. Đó mới là cái đích của cá nhân mình.
Mong mọi người ai có những chia sẽ nào khác không. Ý kiến trái chiều cũng ok thôi vì đây là quan điểm cá nhân mỗi người. Có thể có một số ý kiến theo mình là bullshit ở trên thì mình chỉ trích vậy thôi chứ chả dám đụng chạm gì đâu.
Mình muốn đề cập vấn đề này để mọi người xem liệu người ta học vì tiền đúng chả sai gì cả, học để đổi đời mà. Nhưng một số người trong lớp lại có thể phán ra câu này mình làm không thể ưa nổi: "Thiệt chả quan trong kiến thức, tiền là chính thôi" chú này học cũng bình thường, gần tới thi thì bạn bè soạn bài rồi học bài thi thôi. Nghe mà phát nản, ớn tới tận cổ.
Mình đây hồi đó cũng thật dụng lắm, tiền tiền tiền. Nhưng càng lớn (nay đã năm 4), học cũng thuộc dạng top 1x trong lớp 1xx đứa, đã nghĩ khác rồi. Kiến thức đi học làm kích thích ta phải suy nghĩ tìm tòi, làm đầu óc nó tạm gọi là sướng. Bên cạnh đó, hồi đó mình còn nhát lắm, không tham gia hoạt động gì cả, nay làm lớp trưởng lớp chuyên ngành và tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa nữa, cảm thấy nó luyện bản thân mình nhiều hơn. Kỉ năng này thì giúp ra đời.
Quan điểm của mình bây giờ rõ ràng, kiến thức sẽ cho ta tiền, có bao nhiều kiếm bấy nhiêu và không ngừng cập nhật học cái kiến thức mới cả chuyên ngành lẫn xã hội. Bên cạnh đó phải có những hoạt động xã hội để làm bản thân mình không tách biệt với xã hội bên ngoài với cái mớ kiến thức "uyên bác mình có". Như thế mình nghĩ các nhà tuyển dụng sẽ nhìn nhận mình tốt hơn. Đó mới là cái đích của cá nhân mình.
Mong mọi người ai có những chia sẽ nào khác không. Ý kiến trái chiều cũng ok thôi vì đây là quan điểm cá nhân mỗi người. Có thể có một số ý kiến theo mình là bullshit ở trên thì mình chỉ trích vậy thôi chứ chả dám đụng chạm gì đâu.

) , môn nào thầy cô giảng hay ... tôi đi học đều + nghe giảng + suy nghĩ v.v.. môn nào giảng chán ... coi như mình đi rèn luyện chữ đẹp, đi học cho bớt rảnh v.v..Nếu đã là việc ko tránh đc, cần gì làm cho nó nặng nề hơn. Công nhận có đi học, có nghe giảng thì tỉ lệ đậu cao lên rất nhiều ( vì ko có khả năng quay bài mà, hiểu + học thì cảm thấy rất dễ) . Bây giờ là năm 4 rồi thì chỉ rớt 1 môn đại cương do ko đi thi còn bên trường cũ là một đống ( do chán học ). Nghĩ chi cho xa xôi những vấn đề tầm cỡ, vấn đề quốc gia để đẩy mình vào góc tường của chán nản.