Chương I: Tiệc tùng
Stella Maccartney:
Tối nay, Davis, gã làm chung với tôi ở siêu thị rủ cả nhóm đi đến nhà hắn để mở tiệc, nhóm ở đây bao gồm bốn đứa con gái kể cả tôi. Tôi chẳng muốn dính dáng gì với tên Davis này kể cả một buổi tiệc với hắn. Nhưng bọn bạn gái làm chung cứ lằng nhằng mãi kiểu như là không có tôi bữa tiệc sẽ không thể diễn ra không bằng. Davis đứng đó nhìn tôi trong lúc tụi bạn thuyết phục bằng ánh mắt dễ thương nhất của hắn. OK, ok, đi thì đi, nhưng tôi ra điều kiện sẽ về nhà lúc 22 giờ.
Buổi tiệc sẽ diễn ra lúc 20 giờ, lúc chúng tôi tan ca ở siêu thị, Davis và chúng tôi vui vẻ đánh xe đi đến một cửa hàng dọc đường để mua bia và vài thứ đồ nhắm, những thứ này có đầy ở siêu thị nhưng chúng tôi không muốn mua ở đấy bởi lão chủ sẽ đoán ra một cuộc be nhè của nhân viên và sẽ có rắc rối.
Nhà Davis nằm trong một con hẻm nhỏ trên đường Stotem, đó là một ngôi nhà khá lớn với một cái hồ bơi bên hông và một cái sân rộng, bố mẹ Davis hiện đang du lịch nên bây giờ hắn chỉ ở nhà một mình. Khi đến đó tôi nhận ra có ba gã con trai khác đang đợi chúng tôi trước sân. Có vẻ là bạn của Davis và tôi khá bực mình vì điều này, nêu biết có người lạ tôi sẽ không bao giờ đến đây. Bọn con gái kia thấy mấy anh chàng thì tươi rói và nhìn nhau đầy ẩn ý.
Chúng tôi làm quen khá nhanh, nói đúng hơn là ba cô bạn của tôi làm quen ba tên kia, còn tôi chỉ gật gật đầu xã giao. Tiếng nhạc xập xình nổi lên, cả bọn quây quần bên một cái bàn lớn ngoài sân với một cái lò nướng thịt, mùi thịt nướng làm tôi vui lên một chút vơi cái bụng đói meo. Tôi nhận trách nhiệm nướng thịt trong khi cả bọn kia ngồi nói chuyện phím, tôi cảm thấy nhột nhột sau gáy và đoán chắc Davis đang nhìn tôi chằm từ phía sau.
-“Này Stella, cậu làm gì cứ mê mẩn với mấy miếng thịt đó vậy?”- Jel, cô bạn của tôi réo lên- “Bỏ Davis ngồi một mình tội chưa kìa”
Cả bọn cười rộ lên, tôi quay lại cười đáp và nhìn lướt thấy Davis đang nhìn mình… “Kệ hắn”, tôi nhủ thầm và bỗng giậc mình, bốn nam bốn nữ cho một bữa tiệc? Rõ ràng là có sự sắp đặt và tôi nhớ đến thái độ lôi kéo của bọn bạn chiều nay, tôi có thể khẳng định Davis đã dàn xếp vụ tiệc tùng này với mục đích không tốt đẹp. Tôi tức giận khi nghĩ mình bị cả đám bạn móc nối đưa vào tròng. Làm gì bây giờ? bỏ về à? không phải là cách hay. Tôi quyết định ở lại và lén lấy một con dao cắt thịt nhỏ dấu vào áo khoác, nếu Davis và đám con trai kia có ý nghĩ điên khùng nào tôi sẽ phản kháng đến cùng.
Thịt đã nướng hết, trời bắt đầu buông sương và lạnh, cả bọn quyết định vào nhà và tiếp tục bữa tiệc trong phòng khách. Tôi liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường một chút, mới 21 giờ kém sao? Tôi nhớ mình đã nướng thịt rất lâu mà. Nhưng dù thế nào đúng 22 giờ tôi sẽ về nhà như đã nói. Cả đám tiếp tục vui vẻ, đám bạn gái của tôi vô tư quá, chúng thân thiếc với bọn con trai kia ngay và tỏ ra thân mật, tôi kéo nhỏ Merci rỉ tay bảo nó đừng thái quá với bọn kia thì nhỏ quát mắt nhìn tôi: “Coi kìa Stella, cậu khó chịu cứ như bà già vậy! Thoải mái nào”, thế là tôi rút vào một góc im rít. Mỗi đứa con gái đều chọn được cho mình một tên để mùi mẫn, tôi ngứa mắt vô cùng nhưng vẫn giả lơ ngồi nghe nhạc nhắm nháp thịt nướng, kệ luôn cả ánh mắt của Davis cứ nhấp nháy nhìn tôi với ngụ ý: “Này Stella, em có muốn chúng ta cũng như họ không?”. Tôi cố đưa ra bộ mặt lạnh nhất của mình để đáp lại.
Mới 21 giờ rưỡi, tôi bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn… Davis vẫn dán mắt vào tôi, còn đám kia vẫn còn quấn với nhau. Rồi một cặp bảo cần chỗ yên tĩnh để “nói chuyện” rồi ra khỏi phòng khách, tôi nghe tiếng bước chân lên lầu. Cặp thứ hai, cặp thứ ba nối gót, tôi muốn bệnh. Giờ chỉ còn tôi với Davis trong phòng.
Tiếng nhạc vẫn vang khắp phòng, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà lắng nghe ca sĩ đang hát gì, Davis đang nhắm tôi! Hắn rõ ràng đã mất kiên nhẫn. “Phải thoát khỏi nơi đây!” Trong đầu tôi chỉ có ý nghĩ này. Tôi nắm lấy con dao trong áo để bình tâm một chút.
-“Tôi đi vệ sinh một chút”-Tôi nói nhẹ rồi đứng dậy bước ra cửa, tôi vừa đi vừa hồi hộp không biết Davis sẽ làm gì. Hắn sẽ chạy lại tóm lấy tôi không? Hắn sẽ chốt lại cửa và tiếng hét của tôi sẽ chẳng có ai nghe được! Tôi run người khi nghĩ đến cảnh tượng đó trong lúc bước đi. Davis vẫn ngồi đó, hắn đang nghĩ gì? Dù thế nào tôi cũng đã ra khỏi phòng, thở nhẹ một hơi. Tôi quyết định sẽ về nhà một mình, tôi cố không nhìn lên cầu thang để không tưởng tượng những gì đang diễn ra trên ấy.
Tôi chạy ra cửa và mở. “Cách”-Tiếng kêu khô khốc vang lên. Có một tiếng thét trong đầu tôi: Cửa đã khoá! Rõ ràng Davis đã tính toán, rõ ràng hắn muốn giữ tôi trong ngôi nhà này. Tôi phải làm gì đây? Tôi nhìn quanh, các cửa sổ đều có thanh chắn, không thể chui qua được. Bất giác tôi nhìn thấy một chiếc đồng hồ. 23 giờ 47!!! Đã gần nửa đêm! Nhưng tại sao chiếc đồng hồ trong phòng khách chỉ mới 22 giờ kém? Tôi hiểu ra tất cả, bữa tiệc, cái đồng hồ bị chỉnh chậm đi, cái cửa bị khoá, ba gã con trai, tất cả là kế hoạch của Davis!
-“Cộp…cộp…”-Có tiếng bước chân trong phòng khách, Davis đã đứng dậy và đang sắp đi ra. Tôi cuốn lên, tôi nhìn thấy nhà vệ sinh ở góc nhà, không cần suy nghĩ lâu tôi chạy vào ngay.
-“Rầm!”…. Tôi đóng cửa lại, thở mạnh. Nhà vệ sinh rất rộng với một cái bồn tắm to, tủ đựng dầu gội và những thứ linh tinh, bồn vệ sinh bóng loáng, đối diện tôi là một cửa sổ nhỏ. Cửa sổ! Nó nhỏ nhưng dài vừa đủ để tôi luồn người qua!
-“Cộp…cộp…”-Tiếng bước chân trước cửa phòng vệ sinh, Davis đang đứng đó, chờ tôi. Tôi run lên, chỉ có một cái chốt cửa mỏng manh. Không hy vọng là tôi có thể trốn Davis ở đây. Nhìn lại cái cửa sổ, tôi quyết định chui qua đó. Chốt cửa phòng vệ sinh lại, bước đến cửa sổ. Tôi cố nhướng người nhìn qua, cánh cửa thông với khoảng sân sau nhà của Davis, tôi có thể từ đó đi ra sân trước và đi ra đường. Cố gồng người chui qua cánh cửa nhỏ. Tôi ráng không nghĩ đến việc Davis sẽ tông cửa vào và túm lấy chân tôi kéo vào.
-“Bịch”-Hai chân đã chạm đất. Tim tôi vẫn đạp thình thịch, hình như tôi đã đạp lên một con ếch? Kìm không thét lên ghê tởm, tôi chùi chùi chân trần lên đất và chạy thật nhanh, bỏ mặt con ếch bẹp dí nằm đó. Rất may là sân nhà Davis có vài bóng đèn nên tôi dễ dàng lách đi trong cái sân đầy cây và tránh không té vào cái hồ bơi.Tôi chạy một mạch ra cổng và vui mừng khi thấy mình đang ở con hẻm trước nhà Davis!
Nhìn lại ngôi nhà của Davis, tôi thầm mừng mình đã thoát khỏi đấy một cách…thảm hại, hai chân trần, có mùi ếch. “Tiệc tùng thế đấy”-Tôi nói một mình-“Nàng lọ lem phải về trước 12 giờ.”-Tôi bật cười và nhanh chân chạy tiếp.
Khu hẻm này khá rộng, các ngôi nhà đều có sân vườn, đêm khuya và sương khiến nơi đây khá ảm đạm và chán ngắt. Tôi vừa đi vừa tính toán, con hẻm này cách đường Stotem khoảng 100 mét, từ đường Stotem đến nhà tôi khoảng hơn 2 cây số. tôi ngán ngẩm nghĩ đến chặn đường dài trước mắt. Ở thành phố này thì tắc xi thường nghỉ lúc 23 giờ, nhưng tôi vẫn hy vọng mình đón được một chiếc ở đường Stotem.
Trên đường đi, tôi suy nghĩ đến việc phải giải thích thế nào với bọn bạn gái về chuyện trốn chạy tối nay. Nhưng tôi chợt nghĩ họ đã cùng Davis đưa tôi vào một tình thế vô cùng nguy hiểm như thế thì họ thật đáng trách, có thể họ chỉ vô tư nghĩ tôi và Davis có thể là một cặp nên ra sức tác hợp. Tôi quyết định sẽ nói thẳng với họ những đều tôi nghĩ về Davis. Bây giờ có lẽ các cô bạn của tôi đang thích thú mạo hiểm tình ái với các chàng trai mới quen. Tuy cùng ở lứa tuổi đôi mươi như họ, nhưng tôi chưa bao giờ có thể chấp nhận dễ dãi trong tình cảm như thế. Tôi không phải là kẻ lãnh cảm, thờ ơ với đàn ông mà cũng có những đam mê như bất cứ người con gái trưởng thành nào. Bản thân tôi cũng luôn có sự lưu tâm nhất định với các chàng trai, nhưng lạ thay, mỗi khi tiếp xúc với họ trong tôi đều có một cảm giác không an toàn, tôi không biết cái cảm giác ấy phát sinh từ đâu. Tôi có một người cha tốt, một người mẹ dịu hiền, cả tuổi thơ đầy hạnh phúc, chẳng có nguyên nhân xâu xa để phát sinh tâm lý ấy từ nhỏ cả…
Đối với Davis, tôi không chỉ có nỗi sợ mà còn có sự kinh tởm, hắn là một con heo đực, tôi đã chứng kiến những cô gái được hắn “sử dụng” theo từng tháng, có một lần một cô gái với cái bụng to đã đến làm ầm ĩ tại siêu thị, cô ta dọa sẽ chết với đứa bé nếu hắn bỏ cô. Nhưng chẳng có đám cưới nào cả, hắn và gia đình bằng cách nào đó đã khiến cô gái im lặng đến tận bây giờ. Nhưng tôi phải chấp nhận rằng hắn là một gã con trai hết sức hấp dẫn, tôi xấu hổ khi nhớ khoản thời gian khi đang ở trong phòng khách với hắn, trong một khoảng khắc tôi chợt trào dâng một ham muốn mãnh liệt được lao vào vòng tay của hắn, lúc ấy đôi mắt hắn đa tình biết bao, đôi môi thật ngọt ngào và vòng tay thật rắn chắc. Nhưng nỗi sợ nan y, sự kinh tởm đã ngăn tôi như cắt phăng một sợi dây căng. Tôi trở lại là chính mình và bây giờ đang về nhà.
Lạnh quá, sương mù bắt đầu dày đặc hơn. Các ngôi nhà chìm trong lớp sương dày, đường phố dường như dài bất tận… Tôi cảm thấy lạnh lới cái áo đồng phục cùng mộc chiếc áo khoác ngắn tay. Đôi chân trần bước đi trên con đường lạnh ẩm ướt. Tuy có đèn đường nhưng sương mù đã quá dày khiến ánh sáng từ những nọn đèn như những quả bóng khí mờ ảo. Tôi nhìn vào những ngôi nhà bên đường, tất cả đều đã đóng cửa tắt đèn, mọi người đã yên lành ngủ trong nhà, còn tôi lang thang trên phố vắng rét mướt. Tôi nhớ đến ngôi nhà nhỏ ấm cúng của mình, bây giờ nếu đang ở nhà, tôi sẽ tắm trong bồn nước ấm, sau đó leo lên giường với con mèo Xu, bật TV và xem chương trình “Happy Family” cho đến khi ngủ… Tôi chợt nuốt nước bọt thèm thuồng, những ý nghĩ đó phấn khích khiến tôi bước nhanh hơn.
-“Cộp cộp…”
Có tiếng gì vậy nhỉ?
-“Cộp … cộp …. cộp…”
Tôi nhận ra tiếng bước chân, chắc chắn không phải tiếng bước chân trần của tôi. Tôi bắt đầu sợ và đi nhanh, đúng hơn là tôi bắt đầu chạy.
-“Cộp..cộp..cộp..cộp..cộp.......................”
Nó vẫn vang lên sau lưng tôi, và có vẻ còn vang đều hơn, chứng tỏ kẻ đó đang chạy theo tôi. Tôi rung lên, hai hàm răng kêu lạch cạch cắt vào môi. Ai đang đuổi theo mình? Davis chăng? Hắn đã vào nhà vệ sinh và biết mình bỏ trốn nên đuổi theo chăng? Hay là một tên du côn đường phố? Hắn thấy một cô gái đi lang thang và muốn…? Mình phải làm gì đây? Hàng loạt câu hỏi nảy ra trong đầu càng khiến tôi sợ hãy...
-“Cứu tôi!!!”-Tôi hét lên một cách vô thức-“Có ai không? Cứu tôi!”
-“Cộp…Cộp..cộp..cộp..cộp..cộp…………………..”
Tiếng bước chân vẫn vang lên phía sau…Tôi bắt đầu khóc, nước mắt làm nhòe con đường vốn đã mờ ảo vì sương. Tiếng kêu của tôi như bị lớp sương mù nuốt chửng, những dãy nhà im ắng đang sợ, tôi chưa bao giờ cảm thây cô độc như lúc này…
Bước chân tôi chùm lại khi nhận ra mình đã ra đến đường Stotem, con đường lớn với những cửa hàng tấp nập, chắn chắn sẽ có người và tôi sẽ an toàn. Tôi mừng rỡ và chạy nhanh…Nhưng…
Im lặng, vắng vẻ…Hai bên đường các cửa tiệm, quán bar đều đóng cửa, ngay cả tiệm bán xăng Boppy cũng vắng lặng. Chuyện gì thế này, bỗng con đường quen thuộc hàng ngày của tôi trở nên ma quái không một bóng người hay sự sống, những ngọn đèn đường là ánh sáng duy nhất, còn tất cả chìm vào bóng đêm… Tôi hoảng loạn thực sự…
-“Cứu…!!!!!!!!!!!! Cứu tôi! Có ai không?”
Im lặng…Không một tiếng trả lời…Ngoài tiếng bước chân dồn dập ngày càng rõ phía sau tôi!
-“Cứu…”
Tôi bị bể hơi, chạy nhanh và hét khiến phổi của tôi như muốn nổ tung, tôi không thể cố chạy được nữa…Tôi chạy chậm lại…chậm và ngã xuống mặt đường lạnh…
-“Cộp….cộp….cộp….”
Hắn đang đến, dù Davis hay một gã nào thì đối với tôi thế là hết…
-“Tèng teng teng teng…Tèng téng tèng teng… Tèng teng teng téng….”
Gì thế này? Tôi tự hỏi khi nghe một điệu nhạc cất lên… Đó là bản nhạc thường vang lên ở buổi hôn lễ tại nhà thờ…Tiếng nhạc cất lên từ phía trước tôi, trên con đường đầy sương. Tôi trấn tĩnh lại, có lẽ có người ở đó…Tôi mừng rỡ đứng dậy cố dùng hơi sức còn lại chạy về phía trước…Tiếng nhạc càng lúc càng rõ, sương đêm đã buông dày khiến tôi không thể thấy gì, nhưng tất cả dần dần hiện ra, những bóng người…có rất nhiều người đang ở phía trước tôi…
Trên đại lộ Stotem lúc nửa đêm, rất nhiều người đứng đấy, còn có những bàn ghế xung quanh nữa… Dường như là một bữa tiệc hay gì đấy... Tôi không tin vào mắt mình cố trấn an và quan sát, dù gì tiếng bước chân kia cũng đã im, có đông người thế này tôi sẽ an toàn. Mọi người đều ăn mặt rất trang trọng và lịch sự, các quý bà với những chiếc váy tuyệt đẹp, những người đàn ông vận các áo vest trông trang nghiêm và lịch lãm, có cả bọn trẻ con nữa. Các bàn tiệc được bày biện trông rất đẹp mắt có hoa và trái cây.
-“Một bữa tiệc trên đường giao thông vào đêm khuya?”-Tôi thì thầm-“Mình tưởng bữa tiệc ở nhà Davis đã điên lắm rồi!”
Tôi an tâm tiến đến đám người, chẳng còn gì khiến tôi lo lắng nữa, tôi có thể nhờ một ai đó ở đây quá giang về nhà. Mọi người đang trò chuyện rôm rả, những mẫu chuyện không đầu không đuôi mà tôi chẳng hiểu gì cả…
-“Xinh quá… hai cái thôi… còn đủ không…”-Tôi cố nghe một bà đang nói chuyện nhưng chẳng hiểu gì.
Nhưng quái lạ, khi tôi tiến đến gần, mọi người đều quay lưng lảng xa tôi, tôi nhìn lại xem mình có vẻ gì bất thường không. Trông tôi hơi bẩn nhưng vẫn ổn, tôi chợt nghĩ có lẽ mùi con ếch làm họ sợ chăng.
-“Thưa bà…”-Tôi hỏi một quý bà áo đỏ đang đứng gần đó, tôi cố đưa cái chân xa bà ta-“Mọi người đang mở tiệc à?”
-“…………….”-Im lặng
Bà ta không trả lời, không thèm quay mặt về phía tôi, tôi chợt nhận ra mọi người ở đây đều quay lưng về phía mình. Bực mình về thái độ này , tôi cố nhướng người nhìn thẳng vào mặt bà áo đỏ, bà lại nhanh chóng quay mặt đi, những người khác cũng cố tránh không để tôi nhìn mặt họ.
-“Cái gì thế này?”-Tôi kêu lên
Tiếng nhạc hôn lễ vẫn vang đều, mọi người vẫn tụ lại trò chuyện. Tôi cảm thấy lạc lõng giữa đám người này.
Có một thằng bé đứng ở góc phố, tay cầm một quả bóng hồng. Tôi tiến lại gần bắt chuyện, nó cũng chỉ quay lưng về phía tôi.
-“Này em!”-Tôi cố bắt chuyện-“Em không nên thức khuya ra đây…”
Thằng bé im lặng, nó làm một cử chỉ đáp lại tôi là gật đầu.
-“Em tên gì?”-Nó lắc đầu, rồi bỗng hơi quay người lại trao cho tôi quả bóng.
-“Cho chị à?”-Tôi cầm lấy quả bóng và cố nhìn vào nó, thằng bé gật đầu và cố không để tôi thấy mặt
-“Cảm ơn em”-Tôi đứng dậy để thằng bé yên và tiếp tục đi kiếm một ai đó thân thiện để xin quá giang về nhà.-“Một thằng bé kỳ lạ, một đám người kỳ lạ”-Tôi lẩm bẩm…
Tôi cầm quả bóng tiến sâu vào đám người, tất cả họ tiếp tục quay lưng về phía tôi.
-“Đang có dịch trái rạ à?”-Tôi hỏi lớn, không một ai đáp lại.
Cảm thấy thật khó chịu, tôi định bụng sẽ đi về nhà ngay, nhưng nghĩ đến chặng đường hai cây số thì hơi hoảng, rất có thể Davis hay ai đó sẽ tấn công tôi trên đường thì sao. Trong lúc tôi còn đang phân vân thì…
-“BÙM!!!!!!!!!!”
Quả bóng trên tay tôi nổ tung, tôi giật nẩy mình. Tiếng xì xầm của mọi người im bật, cả tiếng nhạc cũng không còn, tất cả đều im lặng…
-“Xin lỗi…”-Tôi khó xử.-“Đó không phải là…”
Tôi không thể nói hết lời, bởi nhận ra mọi người đang bắt đầu quay mặt về phía tôi. Họ quay người thật chậm, chậm… và….
-“Á á á…………..!!!!!!!!!!!!”-Tôi thét lên.
Tất cả họ…. mọi người đều không có mặt, chỉ có một cái lỗ đỏ máu trên khuôn mặt của họ, cái lỗ ăn sâu vào đầu. Miệng, mắt mũi và…bộ não..đều không có. Áo của họ thấm đẫm máu và nước nhờn…
Tôi kêu thét lên hoảng loạn, tất cả họ…đang đứng xung quanh tôi đưa ra khuôn mặt khủng khiếp.
-“Ư…”-Tôi té ngữa ra đường vì vấp phải ai đó, người đàn ông đỡ tôi dậy, một dòng máu chảy ra từ cái lỗ kinh khủng trên mặt ông nhiểu lên mặt tôi. Nó nóng!!!!!!!!! Tôi chết lịm vì kinh hoàng nhìn vào cái lỗ đen chết chóc.
-“Em đợi…”-Có tiếng nói cất lên…
Tôi quay mặt nhìn, thằng bé đã cho tôi quả bóng, nó đứng đó, vẫn còn quay lưng để tôi không thấy mặt.
-“Em đợi…”-Nó nói tiếp-“…ở Silent Hill”
Như đó là một hiệu lệnh, tất cả mọi người ở đó đều đồng loạt tiến về phía tôi, còn đang ngồi ngửa không tể tự vệ, tất cả họ, những cái lỗ đầy máu nóng, rên những tiếng khủng khiếp đang nhắm vào tôi. Tanh tưởi, bản thỉu, những dòng máu tuôn chảy trên mặt tôi, vào miệng tôi. Tôi không thể kêu……….. Tai vẫn vang tiếng của thằng bé.
-“Ở Silent Hill…. Silent Hill…….”
-“!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
-“Á á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”-Tôi hét lên.
-“Meo!....”
Con Xu nhảy nhỏm lên, nó gườm gườm nhìn tôi. Tôi…đang ở trên giường, trên chiếc giường quen thuộc của mình, trong ngôi nhà nhỏ ấm cúng. Tôi định thần ngồi dậy, nhìn xung quanh, chỉ có tiếng TV vang vang, chương trình “Happy Family” đã hết, nó đang phát chương trình dự báo thời tiếc chán ngắt. Tôi đang ở trên giường, sạch sẽ mùi xà bông, tôi đã tắm rửa rồi sao? Đầu tôi đau quá…Mỗi lần uống bia là thế.
Tôi nhìn đồng hồ, đã 1 giờ sáng… Tôi còn nghe tiếng gã Hip hop kế bên nhà đang cãi nhau với bạn gái…Mọi thứ đều bình thường và quen thuộc. Tôi nhìn thấy đống quần áo đồng phục đã mặc, chúng hơi bẩn và không có vết máu hay thứ gì kỳ lạ.
-“Tất cả chỉ là giấc mơ…”-Tôi ôm mặt thở mạnh
Tôi cố nhớ lại, tôi đã đến nhà Davis dự buổi tiệc, sau đó tôi trốn về…Trên đường về thì… Tôi không chắc, có lẽ tôi đã mơ mộng ma quái. Sự thật tôi đã về đến nhà và đã tắm rửa sạch sẽ, bật TV và lên giường nằm…Sau đó ngủ quên như mọi khi và có giấc mơ này! Tất cả chỉ có thế…Tôi chợt nhớ đôi giày để ở nhà Davis, chúng là nửa tháng lương của tôi!
-“Ôi….Đầu của tôi!”-Tôi ôm đầu, nó đau quá.
-“Meo…”-Con Xu nhìn tôi lạ lẫm.
Tôi chồm người ôm lấy nó, vuốt nhẹ chiếc cằm mịn. Nó gừ gừ thích thú.
-“Xin lỗi cưng…”- Tôi thì thầm…
Nằm lại xuống giường với con mèo, tôi cảm thấy bình tĩnh sau cơn ác mộng ban nãy…Nhưng sao tôi vẫn nghe văng vẵng tiếng kêu:
-“Em đợi… ở Silent Hill”