giang loves game
Mario & Luigi
- 22/8/04
- 715
- 17
- Thread starter
- #41
mình đọc hết truyện rùi,mình xin góp ý với bạn là viết những truyện dài và đánh thẳng vào tâm lí của con người thế này thì bạn nên dùng nhiều lời lẽ miêu tả hơn thay là dùng lời thoại,mình cũng hay viết truyện như bạn nhưng mà thể loại của mình là hài thui,viết truyện kinh dị thì mình chưa thử vì mình nghĩ là 1 cái gì đó sẽ kinh dị hơn vì được thể hiện qua âm thanh và hình ảnh,bạn thể hiện được qua lời văn thế này mình thấy là khá perfect
tóm lại là bạn viết rất rất hay,nhưng mà mình góp ý chân thành với bạn là nên cho truyện theo 1 hướng gì gì đó để nó bất ngờ hơn,những tình huống mà ko ai có thể ngờ ra được là nó lại như thế
như hồi mình có xem 1 phim về zom mình bị ấn tượng 1 cảnh mà chưa bao giờ có trong bất kì 1 phim zom nào,đại khái là có 1 tên zom xông zoo định ăn thịt 1 cậu choai choai,cậu này hoảng quá vớ được cái gậy phang cho nó 1 cái...và điều bất ngờ zayr ra là con zom sợ quá chạy mất.hình ảnh này thì chưa bao giờ có trong bất kì 1 phim kinh dị nào
chúc bạn thành đạt.mà mình thấy truyện cũng khá lâu ko post thêm,nếu bạn cho phép thì mình xin viết tiếp hộ bạn cũng được vì mình cũng đọc câu truyện đang dang dở của bạn khá kĩ càng,mình rất bất ngờ là chưa bao giờ thấy thể loại truyện thế này ở Việt Nam.Cám ơn bạn đã đem đến sự bất ngờ cho mình^_^1
Mình rất thích khi đọc những lời đóng góp của bạn, hình như giữa bạn và mình có rất nhiều ý kiến giống nhau.
Bạn nói đúng, bản thân mình thích xem phim kinh dị hơn là đọc truyện, bởi vì sao? một bộ phim nó đánh vào các cảm giác của con người ở các cảm giác nghe và xem, nó khiến ta rùn mình bởi âm thanh, tiếng động, nó làm ta ghê sợ bởi hình ảnh ghê tởm. Còn truyện chữ, nó có rất nhiều hạn chế như tất cả những gì bạn có chỉ là những dòng chữ khô khan trên giấy, nhưng nó có điểm riêng mà 1 bộ phim không thể có: tính kích thích tưởng tượng và miêu tả.
Tính kích thích tưởng tượng là khi ta đọc 1 quyển truyện, trí não của ta tạo nên những nhân vật, những sự kiện, những khung cảnh bằng trí tưởng tượng với sự dẫn dắt của truyện, chính điều đó tạo mối liên hệ ràng buộc chặt chẽ giữa người đọc và quyển sách, còn khi ta xem phim, diễn viên, khung cảnh đều hiện ra trước mắt, ta chỉ việc thụ động ngồi xem. đó chính là điểm khác biệt khi đọc sách với xem phim. Còn áp dụng với truyện kinh dị, rất khó để làm người ta sợ chỉ với những dòng chữ, nhưng nếu ta nhắm đến trí tưởng tượng của đọc giả, khơi gợi nó bằng những câu chữ ẩn dụ, những sự kiện gây kích thích thì nỗi sợ sẽ xuất hiện và ăn sâu vào suy nghĩ của người đọc, hiểu theo 1 nghĩa nào đó phim kinh dị tác động nỗi sợ từ bên ngoài, còn truyện KD gây nỗi sợ từ bên trong.
Tính miêu tả, bạn nghĩ xem, 1 bộ phim khác với 1 quyển truyện ở sự nêu vấn đề, phim thì lấy hình ảnh để giải thích còn truyện chỉ lấy câu chữ. Ví dụ như truyện Harry Potter, hình ảnh Harry lo sợ khi đối đầu với con rồng đuôi gai, truyện miêu tả rất chi tiết như lưỡi khô khốc, tay chân lạnh run, đầu óc choáng ván, còn phim thì chỉ khơi gợi lên những hình ảnh Harry lo lắng đi đi lại lại. Bạn thích cách diễn đạt nỗi sợ trên của Harry bằng phim hay bằng truyện?, dù thế nào thì bạn cũng đồng ý, phim ảnh không thể bì ở truyện về mặt miêu tả vấn đề. Còn trong kinh dị, có rất nhiều yếu tố đáng sợ để có thể miêu tả trong truyện, điều này mình đã cảm nhận khi so sánh truyện bá tước Dracula với phim.
Còn về yếu tố bất ngờ, mình hiểu rất rõ ý của bạn, bất ngờ, điều đó luôn là nỗi trăn trở của mình khi đặt bút viết truyện này, liệu nó sẽ bất ngờ không? liệu nó có hay không? liệu nó có làm người xem phải xem lại lần thứ hai không? Những câu hỏi trở thành mục tiêu, mình đã cố sức và hiện đã tạm hài lòng với con đường "bất ngờ" đã xây dành cho truyện này. Bạn sẽ bất ngờ không? Thật khó nói nếu bạn chưa xem hết cuốn truyện.
Về ý góp sức, cảm ơn thiện ý của bạn, ước gì mình có thể cất tiếng: giúp mình với! Nhưng mình không thể, bởi rất nhiều lý do: lý do đầu tiên là mình chưa thể chia sẻ bộ truyện đang còn định hình này với bất kỳ ai, ngoài mình. Sẽ không có họa sĩ nào muốn bức tranh vẽ dở của mình được vẽ tiếp bởi người khác. Và còn nhiều yếu tố khác nữa...
Dạo này mình cũng đang có nhiều việc chi phối tư tưởng, nếu bạn hiểu ý mình. Đôi lúc mình có thể ngồi hàng giờ đánh máy và pót lên, nhưng có khi ngồi cả tiếng mà không đánh nổi 1 câu, tất cả tùy vào cảm hứng, và 1 phần nữa là dạo này mình đang bận ôn thi nên thời gian dành cho bộ truyện rất ít. Mong các bạn thông cảm ^^.
Cuối cùng: cảm ơn vì câu:mình rất bất ngờ là chưa bao giờ thấy thể loại truyện thế này ở Việt Nam. Nó còn hơn cả 1 lời khen, bởi bạn đã nhìn thấy sự cố gắng của mình để tạo nên tính khác biệt của bộ truyện so với các tựa sách đầy ngoài tiệm. Cảm ơn bạn^^

.hình ảnh này thì chưa bao giờ có trong bất kì 1 phim kinh dị nào