Chơi ở forum gamevn này lâu lém rồi mà chả bao h để ý có cái box thế này
, hôm ni tự dưng để ý thấy nên vào viết vài dòng cho đỡ bùn......
Dạo này có vẻ như tui reach limit của tui rồi, 21 tuổi mà sáng đi làm công ty 8 tiếng tối về học aptech(cái nì là do tui thấy CD/DH vietnam dạy quá chậm, phí time nên đâm đầu vô aptech cho lẹ). H nhìn lại mình thấy mình cô đơn quá, cả 2 môi trường mà mình cả ngày lui tới đều toàn boy
, bạn bè thì éo đi học CD/DH vietnam nên chả có thêm bạn, chỉ còn biết bọn cấp 3. Nhưng dù sao bọn nó cũng bận hết rồi, lâu lâu có dịp 2 3 lần 1 năm mới gặp.
Sáng 7h30 am ra khỏi nhà, 9h30 pm mới lết về nhà, thú vui duy nhất còn lại là chơi game online (global, ko chơi server vietnam). Chơi ko phải vì ghiền mà vì muốn có 1 môi trường j đó để mình relax, chat chit(chứ yahoo chả có ai để chat cả, vì ai cũng lâu rồi ko gặp thì có chuyện quái j đâu mà chat), túm lại là có cái cộng đồng nhỏ nhỏ, chơi cũng chả nhìu, 10h pm chơi đến 00:00 max. Cuối tuần cũng chả biết đi đâu thì ngồi nhà ko học thì chơi game riết.
Nhìu khi ước có 1 người gf để mình cảm thấy có ai đó quan tâm đến mình, để mình ôm ấp cho mình cảm thấy rằng mình còn sống, chứ mỗi ngày trôi qua cũng y như ngày nào thế này chắc mình điên sớm. Ngoại hình mình cũng chả phải tệ, chỉ có điều chả có môi trường cũng như đối tượng :(. Nhìu khi nghĩ mình còn thê thảm hơn mấy tên si tình vì mình lonely mà thậm chí ko có ai để nhớ, để cưa cẩm nữa
.
Đầu tuần nay mới tham gia lớp kendo, phần vì mình thix, phần cũng là để mình thêm bận rộn ko nghĩ lung tung, h toàn thân ê ẩm (vì lâu rồi ko vận động) và chợt phát hiện ra 1 điều mình cũng chả có hy vọng có gf trong lớp kendo này
Có lẽ tệ lắm thì trước 2 năm nữa sẽ học hành dứt điểm, đi làm programmer cho công ty nào đó, vẫn tiếp tục những ngày sống lặng lẽ mà ko cảm thấy 1 bằng chứng j cho thấy mình có tồn tại trên đời này..........
Nhìu khi nhớ lại cấp 3 mình bỏ lỡ bao cơ hội, tiếc ngùi ngụi nhưng dù sao cũng đã qua rồi h chả còn muốn nhớ đến chi cho đau lòng....H chạy ngoài đường thấy mọi người sao tìm dc tình iu dễ dàng thế, còn mình.........Lâu lắm rồi chạy xe lủi thủi 1 mình, chỉ ước có gf ôm sau lưng nhưng có vẻ khó thành hiện thực quá, tối chạy về nhà trời lạnh mà trong lòng mình còn lạnh gấp mấy lần
Gõ dài mỏi tay rồi, mọi người ở đây liệu có thế có ai cứu vớt cuộc đời nhàm chán của mình ko nhỉ
, hôm ni tự dưng để ý thấy nên vào viết vài dòng cho đỡ bùn......Dạo này có vẻ như tui reach limit của tui rồi, 21 tuổi mà sáng đi làm công ty 8 tiếng tối về học aptech(cái nì là do tui thấy CD/DH vietnam dạy quá chậm, phí time nên đâm đầu vô aptech cho lẹ). H nhìn lại mình thấy mình cô đơn quá, cả 2 môi trường mà mình cả ngày lui tới đều toàn boy
, bạn bè thì éo đi học CD/DH vietnam nên chả có thêm bạn, chỉ còn biết bọn cấp 3. Nhưng dù sao bọn nó cũng bận hết rồi, lâu lâu có dịp 2 3 lần 1 năm mới gặp. Sáng 7h30 am ra khỏi nhà, 9h30 pm mới lết về nhà, thú vui duy nhất còn lại là chơi game online (global, ko chơi server vietnam). Chơi ko phải vì ghiền mà vì muốn có 1 môi trường j đó để mình relax, chat chit(chứ yahoo chả có ai để chat cả, vì ai cũng lâu rồi ko gặp thì có chuyện quái j đâu mà chat), túm lại là có cái cộng đồng nhỏ nhỏ, chơi cũng chả nhìu, 10h pm chơi đến 00:00 max. Cuối tuần cũng chả biết đi đâu thì ngồi nhà ko học thì chơi game riết.
Nhìu khi ước có 1 người gf để mình cảm thấy có ai đó quan tâm đến mình, để mình ôm ấp cho mình cảm thấy rằng mình còn sống, chứ mỗi ngày trôi qua cũng y như ngày nào thế này chắc mình điên sớm. Ngoại hình mình cũng chả phải tệ, chỉ có điều chả có môi trường cũng như đối tượng :(. Nhìu khi nghĩ mình còn thê thảm hơn mấy tên si tình vì mình lonely mà thậm chí ko có ai để nhớ, để cưa cẩm nữa
.Đầu tuần nay mới tham gia lớp kendo, phần vì mình thix, phần cũng là để mình thêm bận rộn ko nghĩ lung tung, h toàn thân ê ẩm (vì lâu rồi ko vận động) và chợt phát hiện ra 1 điều mình cũng chả có hy vọng có gf trong lớp kendo này

Có lẽ tệ lắm thì trước 2 năm nữa sẽ học hành dứt điểm, đi làm programmer cho công ty nào đó, vẫn tiếp tục những ngày sống lặng lẽ mà ko cảm thấy 1 bằng chứng j cho thấy mình có tồn tại trên đời này..........
Nhìu khi nhớ lại cấp 3 mình bỏ lỡ bao cơ hội, tiếc ngùi ngụi nhưng dù sao cũng đã qua rồi h chả còn muốn nhớ đến chi cho đau lòng....H chạy ngoài đường thấy mọi người sao tìm dc tình iu dễ dàng thế, còn mình.........Lâu lắm rồi chạy xe lủi thủi 1 mình, chỉ ước có gf ôm sau lưng nhưng có vẻ khó thành hiện thực quá, tối chạy về nhà trời lạnh mà trong lòng mình còn lạnh gấp mấy lần

Gõ dài mỏi tay rồi, mọi người ở đây liệu có thế có ai cứu vớt cuộc đời nhàm chán của mình ko nhỉ



Đâu ra dễ thế bạn? Mình 22t đây nhưng thấy ước muốn có người để ôm ấp xa vời quá
. Ít ra cũng một vài năm nữa. 
....... Ta đã 25t mà vẫn còn 1 thân 1 mình nè
...... Mới 21t mà đã lo già sao 

