Maid Coffee... ( Viết cho những người bạn của tôi )

Genius_Ranza

Fried Chicken
Lão Làng GVN
Tham gia ngày
27/3/05
Bài viết
30,164
Reaction score
19,129
Hmm...hôm nay cuối tuần,được nghỉ...
buồn tình,tối lười nấu cơm ăn quá,ra đường ăn tiếp mì Ramen ( loại mì mà sợi bẹt bẹt từa tựa như phở nhưng dai sợi mà ăn có cảm giác bột bột hơn,cho rất nhiều rau và thịt thì chỉ có 3,4 lát thái mỏng,cho thêm ớt và nước tương ăn cay xé lưỡi nếu lỡ rưới quá đà ),về lại thấy cái quán cà phê bữa trước mình không vào...
thế là đi uống thử maid coffee,chưa được đẳng cấp như trong Genshiken,cũng chả phải là 1 quán hầm hố gì như trong những truyền thuyết đồn đại ở Akihabara chẳng hạn...
Chỉ là 1 quán nhỏ 2 tầng nép mình trên con đường đông người qua lại,lặng lẽ như một cửa tiệm thông thường
cảm giác thế nào ấy nhỉ :/...
Cà phê thì bình thường,uống đâu chả thế,chỉ có người là bất thường...Lúc vào uống cũng run lắm,lần đầu đi cà phê kiểu này.Hồi hộp như đi cà phê đèn mờ vậy...
Vào cửa là gặp 2 em cúi người chào " Kaerinasai,goshujin-sama ",hờ...biết trước nhưng vẫn ngạc nhiên.
Trang phục là váy đen ngắn,viền ren trắng,giống như những bức ảnh về " Meedo Kissa ",1 quán maid coffee rất nổi tiếng ở Tokyo
Trong tiệm trang trí cũng đẹp,ấm cúng,sàn gỗ và tường màu vàng nhạt,đèn chùm,1 cái đồng hồ để tường,1 cái quầy bar có chứa ly tách,rượu để theo hàng...chỉ có 3 từ để diễn tả : vờ cờ lờ 8-}...
Nói chung nhục nhã nhất là giọng các em ngọt ngào thế,chuẩn thế mà mình lại dùng...tiếng Anh để giao tiếp :((,hận đời thật...
Gọi 1 ly capucchino,ngồi rảnh rang dòm xung quanh cho nó mãn nhãn,muốn vài pô lấy le nhưng ngại.Đi có một mình mà chụp hình từa lưa thấy nó...kiểu gì ấy,với lại chụp 1 tấm chung với các em thì mất 1000 Yen >___> ( huh ? )
Maid coffee phần lớn là thanh niên như tớ,nhưng cũng có các cặp tình nhân vào uống,những tốp bạn bè hoặc nữ sinh nữa,không khí hòa nhã,không có cảm giác quá sang trọng mà tớ thường có khi đi ăn tiệc với u.Cảm giác ấm cúng pha chút ngượng ngùng do lần đầu tiên đi đến một tiệm thế này.
Ngồi lầu 2,có cửa kính nhìn ra ngoài đường,vừa nhấm nháp ly capucchino vừa suy nghĩ....thời gian trôi qua nhanh quá,chớp mắt mà đã ở đây 10 ngày rồi.Ở 10 ngày nghĩ về quê nhà,cảm giác bồi hồi khó diễn tả...bất giác lại buồn,buồn nhất là mình...dek down torrent được ::(
Mẹ...mình tính ra là một trong những thằng đầu tiên trong hội biến sang quê hương của anime và manga,nhưng giờ so với anh em có khi mình là thằng lụt nhất trong đám ( về mặt hưởng thụ tinh thần )
Ngồi thêm một chút,tớ chợt nhận ra maid coffee thật ra là một nơi rất buồn,không phải buồn chán...mà buồn cho những con người đến đây.Như các cậu đã biết,phần đông những người đến với maid coffee ( thường xuyên hoặc không ) là những người không thể dành nhiều thời gian bên ngoài xã hội,do học hành thi cử hoặc cũng có thể là những thằng điên otaku quá nghiện manga và anime.Chính vì thế họ đến đây để tìm cảm xúc của con người,tìm cảm xúc được đối đãi ân cần và kính trọng.Khi tớ nhìn quanh,thanh niên nếu ngồi một mình như tớ,hoặc là chúi mũi vào một cuốn manga/magazine hoặc ngồi mơ màng,còn phần đông là ngồi theo nhóm 2,3 người và bán tán rất sôi nổi.Có thể là những tin tức mới về cuộc sống hoặc về các tình tiết của các bộ anime/manga đang chiếu ( Viết đến đây tớ thật sự rất xấu hổ vì chưa xem được tập anime nào chiếu buổi tối cho ra hồn cả,có lẽ tại vì tớ ngại xuống phòng sinh hoạt chung chăng ? )
Uống hết ly capucchino ( mẹ nó,thật sự cũng bằng mình tự pha mà đắt bà cố đi được,gấp 3 lần một ly mình uống ở ngoài ),ngồi ngắm trời ngắm mây thêm một chút thì tớ đi về,dù bây giờ là đã khá khuya nhưng vẫn còn hơn nửa bàn trong tiệm còn có người ngồi,chỉ còn biết lắc đầu và cười...
Khi bước vào là cảm giác hồi hộp,nhưng đi ra chỉ còn lại sự trống rỗng trong lòng,thật sự maid coffee từ những trang giấy và màn hình bước ra ngoài đời thật quá khác biệt.Maid coffee chỉ cho tớ thấy thêm một mặt chìm nữa của xã hội Nhật Bản,nơi mà những con người hoặc là kẻ thành công,hoặc sẽ là những viên gạch lót đường cho người khác dẫm đạp.Tự nhiên thấy thương cảm cho những kẻ gọi là otaku trên đất nước này.Họ không có gì để nổi bật và làm gì để thành công nên chỉ còn biết bấu víu vào thế giới ảo để quên đi thực tại,và khi bước ra thực tại thì lại phải bỏ tiền để mua những cảm xúc mà đáng lẽ một con người bình thường được hưởng.
Bước về,tớ quay đầu nhìn lại quán cà phê lần cuối...có lẽ tớ sẽ không đến đây nữa,trừ phi bạn bè rủ hoặc địa điểm gặp nhau là một quán maid coffee...

Ngày 23/2 năm 2008​
 
Mở hàng cho me-do kissaten của GàR :))

Khi bước vào là cảm giác hồi hộp,nhưng đi ra chỉ còn lại sự trống rỗng trong lòng,thật sự maid coffee từ những trang giấy và màn hình bước ra ngoài đời thật quá khác biệt.Maid coffee chỉ cho tớ thấy thêm một mặt chìm nữa của xã hội Nhật Bản,nơi mà những con người hoặc là kẻ thành công,hoặc sẽ là những viên gạch lót đường cho người khác dẫm đạp.Tự nhiên thấy thương cảm cho những kẻ gọi là otaku trên đất nước này.Họ không có gì để nổi bật và làm gì để thành công nên chỉ còn biết bấu víu vào thế giới ảo để quên đi thực tại,và khi bước ra thực tại thì lại phải bỏ tiền để mua những cảm xúc mà đáng lẽ một con người bình thường được hưởng.
Bước về,tớ quay đầu nhìn lại quán cà phê lần cuối...có lẽ tớ sẽ không đến đây nữa,trừ phi bạn bè rủ hoặc địa điểm gặp nhau là một quán maid coffee...
O.O vâng xin cám ơn anh những dòng văn súc tích của anh, tổ quốc sẽ ghi công, anh em sẽ biết ơn anh (thực chất xem jdrama và TokyoEYE cũng biết đc nó thế nào rồi, bài này xem như chính thức khóa lại cảm xúc vậy :)))
 
Thật là hiếm có người như pác Gà đi hưởng rồi về kể cho anh em thèm chơi
 
Lol, nhiều người bảo ra nước ngoài nhiều đứa bị emo hóa, xem ra mình với thằng Gà cũng nằm trong số đó :'>
 
J Drama mình chưa bao giờ xem bộ nào có nhét maid coffee trong đó :'>...
ngượng quá...
 
...thấy hình như năm đầu ai cũng emo hóa hết... nước nào đi nữa..
rồi dần dần thích nghi thì đỡ emo + hòa nhập hơn.
 
ôi, văn anh thật xúc tích và cảm động, fải chi ko có câu comment rất ư là .............
( mẹ nó,thật sự cũng bằng mình tự pha mà đắt bà cố đi được,gấp 3 lần một ly mình uống ở ngoài )
Nhưng như thế lại ko fải là anh (mặc dù dek bik anh là ai, chỉ nghe đâu là trùm bishouujo game đất HN)
p/s:emo là j thế ạh, em ở UK nghe nhiều lắm mà chả bik là j.
 
sang UK học A levels à, ghê nhẩy...

emo Mr. thủ zâm nói thì không biết nghĩa nào nhưng mà emo bài trên thì dạng như là.. đi ngoài đường thấy mặt trời lặn nhuộm đỏ khung cảnh đằng xa xa thì đứng lại nhìn rồi thở dài nghĩ ngợi linh tinh này kia..
 
Cái đó là sự lãng mạn cần có của một con người mà >___>
À...quên 1 điều quan trọng nhất : Nhan sắc các em cũng thường thôi,có lẽ xem JAV hay thấy gái HN da trắng mắt bồ câu nhiều quá nên đâm ra so sánh lung tung chăng :-s...
 
tới lúc sáng sớm 6 giờ ra khỏi nhà 9 giờ vào học tối 7 giờ về tới nhà nấu cơm xong hết ngày, cuối tuần part-time thì hết lãng mạn luôn.. hết cả thời gian lãng mạn.

còn buổi tối ngắm sao thôi ::( ... trời sương mù dày đặc mở cửa sổ ra thì rét ... hết ngắm sao ::( orz
 
.]]Emo is a somewhat ambiguous, controversial slang term most frequently used to describe a fashion or subculture which is usually defined to have its roots in punk fashion and subculture, as well as some attributes of gothic fashion and subculture.
en.wikipedia.org/wiki/Emo (slang)

Dùng google tìm thì nó ra thế này =))
Còn nếu như anh zải thik thế thì thằng em cũng bị emo hóa rùi 8-}, lúc về trên bus toàn ngồi 1 mình và cái nhìn xa xăm :">
sang UK học A levels à, ghê nhẩy...
BTW, ghê gớm j ạh.
Học bên này nhẹ nhàng hơn VN nhiều ko ngon lành mới lạ
 
Maid coffee chỉ cho tớ thấy thêm một mặt chìm nữa của xã hội Nhật Bản,nơi mà những con người hoặc là kẻ thành công,hoặc sẽ là những viên gạch lót đường cho người khác dẫm đạp.Tự nhiên thấy thương cảm cho những kẻ gọi là otaku trên đất nước này.Họ không có gì để nổi bật và làm gì để thành công nên chỉ còn biết bấu víu vào thế giới ảo để quên đi thực tại,và khi bước ra thực tại thì lại phải bỏ tiền để mua những cảm xúc mà đáng lẽ một con người bình thường được hưởng.

maid cafe vốn để những ai ngán cuộc sống vô vị hàng ngày có chỗ mà tự sướng mà :|
 
ngồi trên bus năm trước cũng buồn buồn nhìn ra ngoài...
...năm nay nhìn chán rồi nên hết ..xa xăm.

À, cái là làm sao mà trường ở bển nó nhận cho vào học A Levels thế?... ghê nó ở chỗ này đấy.
(ĐH thì còn đưa bằng tốt nghiệp đc chứ A Levels thì đưa bằng gì ra?.. :-? cấp 2 xong rồi sang à?)
 
Em đi zao lưu văn hóa của EF.
Trc khi đi nó test E của mình, xong thì lão sếp ở đó fỏng vấn mình (Sư cha ỗng, người Pháp mà nói E nghe đuối ko chịu đc, mà nghe đâu cha này tốt nghiệp Harvard). Thế là hết thôi.
Năm nay tính ra ở VN em fải học 11, nếu wa đó cũng fải học 11(Năm cuối của GCSE), nhưng trc khi đi mama dày xéo nên cũng lấy đc 6.5 IELTS rồi còn thêm cái mác cấp 2 TĐN, cấp 3 LHP lôi ra :"> nên nhảy lên 12 học A-levels. Mà cái này chỉ đc 1 năm thôi, năm sau fải tự xử 8-} hên là em xin xỏ đc cho năm sau ở lại học rồi, chỉ fải tốn tiền ăn ở thôi (trường học free). :D
 
Giọng văn thật truyền cảm và đầy cảm xúc :x .....

Cái maid cafe thì tớ thấy trên anime đã chả ham rồi , có chăng thì chỉ khoái cosplay cafe thôi , mà xem ra thì bạn Gà qu đấy buồn phết nhỉ ........
 
Vậy là gà rán đi tiên phong rồi đấy nhỉ

Văn chương dồi dào cảm xúc ::(
 
À...quên 1 điều quan trọng nhất : Nhan sắc các em cũng thường thôi,có lẽ xem JAV hay thấy gái HN da trắng mắt bồ câu nhiều quá nên đâm ra so sánh lung tung chăng
. . . sự thật là thế 8-} . . . coi chừng gặp 1 em nào đó như Rui-chan trong Akihabara@Deep thì nôn mửa =))

@ nhat2991 : emo = emotional . . . còn thì đc dùng như một từ trong đống internet slang
 
Ở VN đã bàn chán chê về vụ gái nhật đẹp hay xấu rồi mà qua đó còn mơ mộng làm gì nữa :)) ............
 
ai bảo gái nhật giờ ko đẹp. Mà cứ thử ko nhìn mặt họ mà nhìn body đi. Đảm bảo body bọn nó hơi chuẩn đấy :-?
 
Đang nói mấy em maid cơ mà :)), xem cái Akihabara@Deep với lại hồi lão Fear sang nhà mình kể cũng đã hiểu sơ sơ cái maid cafe thế nào rồi, có điều là maid cafe ở Tokyo hình như nó nhộn nhịp hơn nhưng đúng là những ai vào đấy phần lớn đều thích trốn tránh xã hội (tính luôn cả mấy em maid).
 
Back
Top