- 20/12/08
- 1,400
- 615
Tôi ít khi viết bài trên đây lắm,thường chỉ viết khi nào thật tâm trạng.Nay có một nỗi lòng,cũng ko muốn tâm sự với bạn bè ngoài đời,phần sợ bị đánh giá,phần nó cũng chẳng tốt đẹp gì để kể cho người ta nghe.Trên đây thì cũng chả ai biết ai,nên muốn mượn nơi đây để nhẹ lòng 1 tí.
Mối tình đầu của tôi cách đây lâu lắm rồi,những ký ức về nó rất đau đớn và dữ dội,nó thành một vết hằn mà đến bây h vẫn chưa thể nào lành lặn.Còn gì đau khổ hơn người con gái mình yêu thương suốt 2 năm trời lại có thể nói những câu nói như hàng vạn con dao đâm vào tim,phũ phàng vứt bỏ mình để theo người con trai khác.Suy sụp,tôi tìm đến lời khuyên của những người già dặn trong cuộc sống,họ sống lâu,thấy nhiều,có kinh nghiệm và thường cho những lời khuyên rất hữu ích.Họ đều bảo là tôi ngu,tại sao quen lâu như thế mà ko thịt nó đi,nó bỏ mày thế là đúng rồi.Nghe như sấm nổ bên tai,ko tin lắm,tôi lại tìm đến đứa bạn lão luyện trong tình trường,câu trả lời nhận dc cũng như vậy.
Bắt đầu từ lúc đấy,trong tiềm thức của tôi đã có sự chuyển biến dữ dội,từ tình yêu nó chuyển sang lòng thù hận.Tôi tự thề với lòng mình vĩnh viễn ko bao h để bất cứ đứa con gái nào làm mình phải sống lại những ngày tháng địa ngục ấy.Cái triết lý mà tôi đã học dc ,tôi bắt đầu áp dụng một cách triệt để vào những mối quan hệ sau này.Bất cứ khi nào có cơ hội là phải bắt lấy,lòng nhân từ nó đã ko còn rồi.Nó hiệu quả hơn tôi tưởng tượng,có đứa còn,có đứa đã mất,chẳng quan tâm.Quan trọng là cảm giác chiếm hữu,cảm giác thỏa mãn,cảm giác là người thắng cuộc ."Cầm con dao nên nắm đằng chuôi,đừng bao h cầm đầu lưỡi,nó sẽ cắt đứt tay đấy",câu nói này quả là đúng.
Cái gì cũng có 2 mặt,dần dần tôi cảm thấy trái tim mình nó ngày càng chai sạn,cảm giác yêu thương như lúc đầu đã ko còn.Và quan trọng hơn tôi biết tôi đã làm khổ nhiều người,để họ phải sống trong những ngày tháng mà tôi phải chịu đựng lúc xưa.Những việc mà tôi làm chẳng những ko thể nào xóa nhòa vết thương xưa kia,mà nó càng làm tôi lún sâu vào.Bản chất con người của tôi ko phải là như vậy,tôi bắt đầu thấy xót xa,đau khi thấy làm người khác đau .Chỉ vì xưa kia dại dột nghe theo những câu nói đấy,tôi thấy hối hận.Nghĩ lại mối tình đấu đấy,chỉ vì tôi yêu người con gái ấy thật lòng,tôi tôn trọng nên tôi mới giữ gìn cho người ấy,đó là điều tốt mà tôi tâm niệm nên làm,chẳng có gì là ngu ngốc cả.Tôi đã sai lầm rất nhiều thứ rồi,tôi mong những ai đã từng trải qua đừng để lòng thù hận nó làm mờ mắt mình,vì bao h chính mình cũng vẫn là người đau khổ nhất.
Mối tình đầu của tôi cách đây lâu lắm rồi,những ký ức về nó rất đau đớn và dữ dội,nó thành một vết hằn mà đến bây h vẫn chưa thể nào lành lặn.Còn gì đau khổ hơn người con gái mình yêu thương suốt 2 năm trời lại có thể nói những câu nói như hàng vạn con dao đâm vào tim,phũ phàng vứt bỏ mình để theo người con trai khác.Suy sụp,tôi tìm đến lời khuyên của những người già dặn trong cuộc sống,họ sống lâu,thấy nhiều,có kinh nghiệm và thường cho những lời khuyên rất hữu ích.Họ đều bảo là tôi ngu,tại sao quen lâu như thế mà ko thịt nó đi,nó bỏ mày thế là đúng rồi.Nghe như sấm nổ bên tai,ko tin lắm,tôi lại tìm đến đứa bạn lão luyện trong tình trường,câu trả lời nhận dc cũng như vậy.
Bắt đầu từ lúc đấy,trong tiềm thức của tôi đã có sự chuyển biến dữ dội,từ tình yêu nó chuyển sang lòng thù hận.Tôi tự thề với lòng mình vĩnh viễn ko bao h để bất cứ đứa con gái nào làm mình phải sống lại những ngày tháng địa ngục ấy.Cái triết lý mà tôi đã học dc ,tôi bắt đầu áp dụng một cách triệt để vào những mối quan hệ sau này.Bất cứ khi nào có cơ hội là phải bắt lấy,lòng nhân từ nó đã ko còn rồi.Nó hiệu quả hơn tôi tưởng tượng,có đứa còn,có đứa đã mất,chẳng quan tâm.Quan trọng là cảm giác chiếm hữu,cảm giác thỏa mãn,cảm giác là người thắng cuộc ."Cầm con dao nên nắm đằng chuôi,đừng bao h cầm đầu lưỡi,nó sẽ cắt đứt tay đấy",câu nói này quả là đúng.
Cái gì cũng có 2 mặt,dần dần tôi cảm thấy trái tim mình nó ngày càng chai sạn,cảm giác yêu thương như lúc đầu đã ko còn.Và quan trọng hơn tôi biết tôi đã làm khổ nhiều người,để họ phải sống trong những ngày tháng mà tôi phải chịu đựng lúc xưa.Những việc mà tôi làm chẳng những ko thể nào xóa nhòa vết thương xưa kia,mà nó càng làm tôi lún sâu vào.Bản chất con người của tôi ko phải là như vậy,tôi bắt đầu thấy xót xa,đau khi thấy làm người khác đau .Chỉ vì xưa kia dại dột nghe theo những câu nói đấy,tôi thấy hối hận.Nghĩ lại mối tình đấu đấy,chỉ vì tôi yêu người con gái ấy thật lòng,tôi tôn trọng nên tôi mới giữ gìn cho người ấy,đó là điều tốt mà tôi tâm niệm nên làm,chẳng có gì là ngu ngốc cả.Tôi đã sai lầm rất nhiều thứ rồi,tôi mong những ai đã từng trải qua đừng để lòng thù hận nó làm mờ mắt mình,vì bao h chính mình cũng vẫn là người đau khổ nhất.