Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
. Matrix nặng về Thiên Chúa giáo, Matrix 2 khai thác Phật giáo nguyên thủy nhiều hơn. Cái concept về vòng lặp 100 năm của Matrix và Zion, vai trò của sự lựa chọn của The One ... chính là Luân hồi; đoạn thoại của Architect với Neo, của ông Ủy viên Hội đồng với Neo ... đều đậm tính Phật giáo. Concept này đc kéo dài sang phân cảnh ga tàu và đoạn nói chuyện của Neo với gia đình Saati ở phần 3 (chính xác hơn là phần 2.2). Cũng hơi lạ vì 2 phần sau đc đánh giá thấp hơn hẳn phần đầu.Solaris làm gì mà mind bending lắm bác, bác đọc truyện chưa, em cx xem đc 2/3 Solaris của Tarkovsky r (đến đấy thì bỏ cuộc vì quá buồn ngủHay như Solaris của đạo diễn Andrei Tarkovsky. Điện ảnh Xô Viết thời của Tarkovsky chủ yếu ca ngợi sức mạnh của cộng đồng: quần chúng nhân dân là đối tượng khai thác chủ yếu. Riêng Tarkovsky đi riêng một hướng, ông quan tâm nhiều hơn đến từng cá thể con người: cô đơn, lẻ loi, bất an, luôn tự hỏi xem mình là ai trong cuộc đời này và có xu hướng tự hủy diệt. Solaris là một phim khoa học viễn tưởng nhưng lại nặng nề về triết học. Giống như 2001: A Space Odyssey của Kubrick, Solaris của Tarkovsky là một cuộc phiêu lưu, thử thách và khám phá về sự tồn tại của loài người.
Bộ phim bóp méo và thách thức tất cả các khái niệm về thực tại và cảm giác tồn tại của con người. Mọi khía cạnh của sự tồn tại ấy đều bị đưa lên bàn cân thách thức: sự vĩnh cửu của không gian, dịch chuyển của thời gian, ý niệm về cuộc sống và cái chết, tình yêu, các định luật vật lý...
) nội dung cũng đơn giản mà, đại khái là (spoil:) để "đối thoại" với người trái đất thì Solaris dùng ký ức của chính Kelvin và các đồng nghiệp để tái tạo những carbon copy của những người quan trọng với họ, các bản sao này bất tử và siêu khỏe, tuy nhiên cuối cùng e nhớ k nhầm thì nhóm đó đã chế được cái máy annihilator hủy diệt hết đống bản sao đấy, the end.Thanks bác đã củng cố lại cho em những khái niệm này mà em đã cố gắng tìm những câu cú thích hợp để diễn giải nó ra
Em có thắc mắc có hơi lạc đề xíu nhưng nếu bác có hứng giải thích thì hay quá
Ngoài phim ảnh thì còn nhiều loại hình nghệ thuật khác như âm nhạc hay tranh vẽ (đặc biệt là cái này =.=!) dù ko có những dạng như thế này nhưng cũng tối tăm và khó hiểu ko kém. Dù ko biết gì nhiều và ko có kiến thức thức gì (ít ra với nhiếp ảnh thì có công phu đoàng hoàng dễ nhận thấy) nhưng em thấy cách đánh giá của nhiều người rất nực cười: họ tự đào ra ý nghĩa của những tác phẩm theo cách riêng mình rồi áp đặt vào khiến nhiều người khác cũng tưởng thế. Có vài trường hợp cá biệt tung hô một bức tranh cho đã rồi biết là nó bị đặt ngược :v Chả biết là những tác phẩm đó có nghĩa thế thật hay là do nhiều người nghĩ thế và làm quá giá trị của nó lên ?
Cái ở đây em muốn hỏi: 1 người nghệ sĩ phiên dịch ngôn ngữ thông thường theo cách của riêng họ còn 1 người kia muốn truyền tải 1 thứ mà chỉ có họ mới hiểu được (em thấy người ta gọi là fine art) thì cái nào đúng chất hay cả 2 đều ok ? Dù sao nếu họ muốn truyền tải một thứ gì đó thì dĩ nhiên nó vẫn còn hiểu được (ít nhất là đối với não người) theo một cách tinh tế và dẫn dắt người coi như trên => có thể khó hiểu và mù mờ nhưng não chúng ta vẫn biết và cảm nhận rằng có thứ gì đó đằng sau rất rõ ràng và họ không ngừng nghỉ việc tìm ra nó. Còn với những tác phẩm khiến mình bế tắc ngay từ lúc đầu đến mức phải hoang tưởng ra nó (như kiểu nhìn mây mà người này nhìn thấy em bé còn người kia nhìn thấy ô tô chẳng hạn) thì khác gì vẽ đại một thứ rồi để trí tưởng tượng của người ta làm nốt công việc vậy => có thể nó chả nghĩa lý gì nhưng nó kích thích người ta tự tạo ý nghĩa của riêng mình khi nhìn vào. Thế thì tuy nó ko phải là nghệ thuật nhưng có tác dụng như đòn bẩy để kích thích nó.
Em nghĩ phim ảnh thì giống như trên vì dù sao cũng đã xem qua một số phim trong list của bác (chí it là cảm nhận ban đầu khác nhau) nhưng nếu đó là cách người ta chọn trước khi muốn sáng tạo ra bất cứ thứ gì thì liệu có thể gọi đó là nghệ thuật ko ?
Phần II, III thiên về hành động nhiều hơn (dù vẫn có triết lý).
Mình thấy chuyện tình cảm đấy nó chẳng có gì ướt át cả mà ngược lại là một phần quan trọng của plot.
Vì The One là 1 lỗ hổng của Ma Trận, là hệ quả của phương trình bất cân bằng, do lỗi thiết kế không thể tránh khỏi, như The Architect đã nói:
"Your life is the sum of a remainder of an unbalanced equation inherent to the programming of the Matrix. You are the eventuality of an anomaly."
Sự sai sót này không thể sửa chữa được, The Architect biết điều đó, nhưng ông ta cũng biết nó có thể kiểm soát được. Đến khi không kiểm soát được nữa thì nó reset lại Ma trận.
Trước Neo đã từng có năm The One, làm y hệt những gì Neo đang làm để cứu loài người, nhưng kết cục thì chỉ có một: Zion bị tiêu diệt, tiếp đó 23 người mới được chọn để xây dựng lại Zion mới và Ma Trận được khởi động (reload) như ban đầu.
Tình yêu với Trinity là điều duy nhất khiến Neo khác năm "The One" trước và đem lại kết cục khác cho loài người.

