langlais
T.E.T.Я.I.S
- 24/4/07
- 538
- 2
có khi nào bạn buồn?
có khi nào bạn thất vọng ko?
và liệu những khi đó bên cạnh bạn là ai.
Trống rỗng
Sáng nay , cũng bình thuờng thôi
gữi xe, lên lớp, chuẩn bị thi,
bình thuờng
đang ngồi thì không hiểu sao, những tiếng cười, những câu đùa cợt, những câu nói, những lời chào, lời động viên hay hỏi thăm gì đó... cũng chẳng nhớ lại làm mình cảm thấy buồn như thế.
tự nhiên, rời khỏi lớp, phóng xe trên con đường mình vẫn đi sao mà nó lạnh lẽo thế này, cái không khí của buổi sáng sớm chăng !
trống rỗng
cô độc, không còn cảm giác,
có bao nhiêu câu hỏi?
có bao nhiêu câu trả lời?
có bao nhiêu điều biên minh, cũng như những lời giải thích?
tất cả.
cô độc
đặt tay lên con chuột, rê hết màn hình mà cũng không click vô được cái nào
chuơng điện thoại rung lên, cô bạn gọi
chắc là hỏi sao không chịu thi,
nhấc máy làm gì để mà trả lời câu hỏi, mất công, không phải người mình chờ
rung báo tin nhắn, xem thử sao
cái mình cần đâu phải là đáp án.
không hiểu sao, mình không cần thứ này
trưa nay đi về nhà
cũng con đường đó
cũng thời gian đó
cũng cái nắng hanh hanh của buổi trưa, kèm theo vị mặn chát của biển
sao mà mọi thứ đều trởi nên xa lạ đối với mình thế này
trên con đường đông người mà tuởng chừng như mọi thứ cô động lai, sự di chuyển nặng nề
cảm giác thất vọng và cô độc
có bao giờ bạn tự hỏi
"trên con đường mà bạn tuởng chừng như thân thuộc, bạn có thể nhắm mắt mà bước đi, cảm nhận được từng vị trí, từng sự thay đổi. rồi đến một ngày bản cảm thấy nó xa lạ, hụt hẩng, trống trại và lạnh lùng"
dù vẫn có 1 người con gái vẫn luôn quan tâm chăm sóc mình hết lòng, nhưng ở sâu trong tim thì sự trống trãi, sự giá lạnh càng ngày càng lớn dần,
không biết đến 1 ngày nào đó,
khi lý trý đã bị mờ dần thì sẽ có bao nhiêu người bị tổn thuơng.
một. hai. hay là ba
Trống trãiì
có khi nào bạn thất vọng ko?
và liệu những khi đó bên cạnh bạn là ai.
Trống rỗng
Sáng nay , cũng bình thuờng thôi
gữi xe, lên lớp, chuẩn bị thi,
bình thuờng
đang ngồi thì không hiểu sao, những tiếng cười, những câu đùa cợt, những câu nói, những lời chào, lời động viên hay hỏi thăm gì đó... cũng chẳng nhớ lại làm mình cảm thấy buồn như thế.
tự nhiên, rời khỏi lớp, phóng xe trên con đường mình vẫn đi sao mà nó lạnh lẽo thế này, cái không khí của buổi sáng sớm chăng !
trống rỗng
cô độc, không còn cảm giác,
có bao nhiêu câu hỏi?
có bao nhiêu câu trả lời?
có bao nhiêu điều biên minh, cũng như những lời giải thích?
tất cả.
cô độc
đặt tay lên con chuột, rê hết màn hình mà cũng không click vô được cái nào
chuơng điện thoại rung lên, cô bạn gọi
chắc là hỏi sao không chịu thi,
nhấc máy làm gì để mà trả lời câu hỏi, mất công, không phải người mình chờ
rung báo tin nhắn, xem thử sao
cái mình cần đâu phải là đáp án.
không hiểu sao, mình không cần thứ này
trưa nay đi về nhà
cũng con đường đó
cũng thời gian đó
cũng cái nắng hanh hanh của buổi trưa, kèm theo vị mặn chát của biển
sao mà mọi thứ đều trởi nên xa lạ đối với mình thế này
trên con đường đông người mà tuởng chừng như mọi thứ cô động lai, sự di chuyển nặng nề
cảm giác thất vọng và cô độc
có bao giờ bạn tự hỏi
"trên con đường mà bạn tuởng chừng như thân thuộc, bạn có thể nhắm mắt mà bước đi, cảm nhận được từng vị trí, từng sự thay đổi. rồi đến một ngày bản cảm thấy nó xa lạ, hụt hẩng, trống trại và lạnh lùng"
dù vẫn có 1 người con gái vẫn luôn quan tâm chăm sóc mình hết lòng, nhưng ở sâu trong tim thì sự trống trãi, sự giá lạnh càng ngày càng lớn dần,
không biết đến 1 ngày nào đó,
khi lý trý đã bị mờ dần thì sẽ có bao nhiêu người bị tổn thuơng.
một. hai. hay là ba
Trống trãiì


.