Ngoại tình liệu có được tha thứ?

  • Thread starter Thread starter sky_rose
  • Ngày gửi Ngày gửi
Nếu thật sự yêu,cô ấy sẽ cho bạn một cơ hôi,có điều trước đó bạn phải tỏ ra mình thật sự đáng để có được một cơ hội.Tha thứ hay ko do cô ấy quyết định,điều bạn có thể làm bây giờ là tăng % để cô ấy có thể tha thứ cho mình.Còn làm thế nào,đừng hỏi mình,cô ấy rất quan trọng với bạn nên bạn hãy tự làm điều đó.Nếu cần một ý tưởng,cứ nghĩ cô ấy cũng là con gái,còn khi hành động thì hãy nghĩ đó là cô gái của mình :)
 
Chỉnh sửa cuối:
thằng đàn ông nào chả lăng nhăng

:|

Đọc xong câu này muốn đấm bạn thật =.=

Nói gì vậy? Có suy nghĩ như vậy mà bạn bảo muốn được tha thứ? Có nhầm không? Bạn đang cố biện hộ cho mình- dù biện hộ một cách yếu ớt- thôi. Có thật là bạn cho rằng bạn có lỗi không? Hay đơn giản chỉ đang đổ tại, bị, vì etc ..?

Mình xin lỗi nhưng mình đang rất muốn chửi vào mặt bạn. Nhưng ở box này thì, thôi, không dám bạo ngôn.

 
Nguyên nhân chủ topic ăn tạ là anh em boss tâm sự hầu hết là yêu thầm or tỏ tình với ai đó nhưng không thành còn chủ topic sống trong hạnh phúc mà không biết quý thành ra...
 
Mình cm trước khi đọc được repply của bạn.Mình không muốn lấy mất hy vọng của bạn đâu,nhưng nếu bạn vẫn giữ những tư tưởng như thế này:"thằng đàn ông nào chả lăng nhăng",thì hãy từ bỏ đi,vì thật sự bạn ko đáng có được một cơ hội.
 
Người ngoại tình là tôi. Thằng con trai 24t và giờ khá rối bời.
Người yêu tôi năm nay mới lớp 12, cô bé thua tôi 7 tuổi... và đã yêu được gần 2 năm. Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ này nghĩ nọ nhưng tôi với cô bé vừa là người yêu, vừa là anh trai và là chỗ dựa tinh thần cho cô bé.
Bé có hoàn cảnh khá đặc biệt, bố mẹ bỏ nhau từ hồi bé xíu. Bố lấy vợ khác ngay khi chia tay mẹ, còn mẹ cô bé thì theo người nhà bỏ sang nước ngoài làm ăn biệt tích. Từ ngày cô bé biết bố yêu người khác nên mới bỏ mẹ là cô bé xuống nhà bà ngoại ở....
Tôi quen bé, từ đầu là anh trai.. sau đó yêu nhau lúc nào ko biết. Tuy mới lớp 11 nhưng suy nghĩ rất chín chắn. 2 năm bao thăng trầm. Có lẽ với tôi 1 người con gái đẹp cả về ngoại hình lẫn nết như thế sẽ ko bao giờ có người thứ 2. Điều rắc rối xảy ra cách đây ko lâu.
Mẹ cô bé chợt về... bà ấy là người nhờ tôi hàn gắn tình cảm 2 mẹ con và tôi đã thành công. Điều bất ngờ hơn nữa là bà có ý định đưa cô bé sang canada cùng bà ấy. Bà ấy giờ đã rất giàu
Tôi thực sự khá shock khi nghe bà ấy nói nhưng nhìn thấy 2 mẹ con vui vẻ, cô bé thật sự hạnh phúc khi có mẹ bên cạnh. Tôi cũng có thể lo cho cô bé đầy đủ nhưng thời gian đâu có chắc chắn 2 đứa sẽ mãi mãi cạnh nhau. Tôi dành thời gian cho 2 mẹ con gần nhau.
Thực sự là tôi muốn cô bé ở lại, ba mẹ tôi cũng biết cô bé và rất quí cô bé, nhưng tôi lại ko dám giữ cô bé ở lại khi nghe bà ấy kể sẽ tạo dựng 1 tương lai tươi sáng cho cô bé... sau này cô bé muốn lại sẽ trở về. Tôi buồn và lao vào những cuộc vui sau giờ làm việc mệt mỏi để quên cô bé và.. tôi có quan hệ 1 cô gái khác. 1 nhân viên quán bar, kiểu quan hệ được ngày nào hay ngày đó
Và rồi tôi biết tin mẹ cô bé ko đưa bé đi cùng nữa, theo cách bà ấy nói lý do ở lại 1 phần quan trọng vì muốn ở cạnh tôi. Bà ấy trước khi về nước đã mua 1 căn nhà lớn giữa thành phố để bù đắp cho cô bé những tháng ngày xa mẹ. Lúc tôi biết tin thì cũng là lúc cô bé phát hiện tôi quan hệ người con gái khác.
Cô bé từ yêu trở nên căm thù, cô bé căm thù những người ko chung thủy. gọi điện ko nghe, lên nhà thì đóng cửa cái rầm. Cô bé nói là lần sau mẹ về sẽ đi cùng mẹ để quên đi tất cả. Có vẻ quyết tâm... liệu giờ đây nên tìm cách xin lỗi hay là để cô bé đi. Tôi muốn cô bé ở lại nhưng giữ bằng cách nào. Liệu tôi có đáng để tha thứ???



Cho dù hàn gắn đc.
Liệu về sau chuyện cũ có đc nhắc lại? Con gái mà, à mà ko, con gái hay con trai đều vậy. Đặt tình huống bác ko phải là người ngoại tình mà là cô bé đó. Lúc đó có khi có người lại hối hận sao lúc trước ko quên đi để bắc đầu 1 mối wan hệ mới.
 
mình nghĩ bạn nên buôn tha cho cô ấy .... chừa 1 lối thoát cho cô ấy thì hơn... mắc công sau này lại thêm 1 Gia đình ko hạnh phúc trong xã hội :(.... hãy biết dừng khi còn quá muộn :D . Mình cũng nghĩ cô ấy sẽ tìm được người xứng đáng hơn bạn khi qua bên Mỹ sống với mẹ . :D
 
mình nghĩ bạn nên buôn tha cho cô ấy .... chừa 1 lối thoát cho cô ấy thì hơn... mắc công sau này lại thêm 1 Gia đình ko hạnh phúc trong xã hội :(.... hãy biết dừng khi còn quá muộn :D . Mình cũng nghĩ cô ấy sẽ tìm được người xứng đáng hơn bạn khi qua bên Mỹ sống với mẹ . :D

Bạn này nói rất đúng ý mình. Cá nhân mình cũng thấy bạn nên quên cô ấy đi và tìm 1 hướng đi mới vì hiển nhiên bạn ko xứng đáng với cô ấy. Bạn cứ đổi vai vế lại và nghĩ thử xem. Ví dụ bạn ở trong địa vị cô ấy: giàu có, gia đình có điều kiện tốt ở Mỹ, quan trọng nhất là bạn yêu người ấy thật nhìu và chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi, rồi đột nhiên bạn phát hiện bạn gái bạn ngoại tình, bạn nghĩ sao? Mình ko nhấn mạnh vấn đề tiền bạc nhưng trong trường hợp này điều cơ bản nhất trong tình yêu là sự thủy chung và tin tưởng lẫn nhau bạn đều ko còn. Dù có hàn gắn lại đc thì vết nhơ quá sâu đó sẽ ko bao giờ xóa đi đc.

Hãy tìm 1 tình yêu mới và quên chuyện cũ. Đó là cách tốt nhất.
 
điều cơ bản nhất trong tình yêu là sự thủy chung và tin tưởng lẫn nhau bạn đều ko còn
Đã nghĩ là em ấy sang Canada sinh sống thì ko hiểu là tin tưởng vào cái gì ở đây.
Còn câu nói của chủ topic thì mình hiểu là nói về chuyện ăn nhậu, đi bar này nọ. Trong lúc cô đơn thì đi mấy cái này càng dễ sinh tật thôi . Chứ lăng nhăng thì lúc yêu cô bé đó, anh ấy đã lăng nhăng rồi cần gì phải biết tin thì mới lăng nhăng nhỉ
 
Ice[bn];14922482 nói:
Đã nghĩ là em ấy sang Canada sinh sống thì ko hiểu là tin tưởng vào cái gì ở đây.
Còn câu nói của chủ topic thì mình hiểu là nói về chuyện ăn nhậu, đi bar này nọ. Trong lúc cô đơn thì đi mấy cái này càng dễ sinh tật thôi . Chứ lăng nhăng thì lúc yêu cô bé đó, anh ấy đã lăng nhăng rồi cần gì phải biết tin thì mới lăng nhăng nhỉ

Cô bé đó đã nói sẽ đi đâu. Hơn nữa ở VN cô bé cũng có nhà cửa đàng hoàng rồi.
Thế theo chú thì tin tưởng ko cần thiết trong trường hợp này à?
Nói vớ vẩn, ko có niềm tin thì thôi lập cái topic này làm cái gì? Hy vọng làm gì?
 
Đọc 1,2 trang đầu còn thấy thông cảm nhưng bắt đầu từ lúc mồm mép biện minh cho hành động lăng nhăng thì chẳng biết nói gì nữa. Thôi thì thật lòng 1 câu là để em nó đi, chủ topic tìm người khác chứ bạn không xứng với người ta.:(
 
cứ tình hình này thì bạn cũng chả xứng với ai đâu :(

^ lol cái tên trùng hợp vãi =))
 
Mấy bữa nay lặng lẽ đọc ko CM.
Ngày xưa thời học sinh, sinh viên. Tôi căm thù và ghét những thằng hay chơi bời gái gú, tôi cảm thấy đó là tội lỗi ko thể tha thứ... Nhưng từ lúc ra ngoài xã hội thì .... gặp nhiều lắm
Các bạn có quyền trách, có quyền mắng chửi người khác nhưng cũng tùy trường hợp mà nói. Các bác bảo tôi sướng ko biết hưởng nhưng các bác có hiểu 2 năm tôi chăm lo cho cô bé thế nào, tôi yêu hết mình. 2 bà cháu 1 tay tôi chăm sóc giúp đỡ. Cái quyển sách, quyển vở, cái xe rồi cả cái tất cũng là tôi mua cho bé. Tôi may mắn có công việc ổn định, có nhà riêng ( ba má mua cho), tôi gạt bỏ hết những người con gái mình quen vì thực sự yêu cô bé, ngay đến cả bạn gái tôi còn ko có vì sợ cô bé hay ghen. 2 năm ko phải thời gian ngắn, tôi giống 1 thằng anh trai hơn là người yêu. Cái tuổi học sinh, bồng bột sớm nắng chiều mưa các bác cũng hiểu. Ba má giục lấy vợ, tôi ko chịu... tôi quyết chờ cô bé 7 năm. Qua đi được 2 năm còn 5 năm đại học dài đằng đẵng.
Tôi chưa từng nghĩ đến người con gái nào khác. Khi mẹ cô bé về, tôi mừng vì cô bé có được nụ cười thường xuyên. Mẹ cô bé bảo tôi nói bé đi cùng bà ấy, tôi đâu thể giữ cô bé lại? Lúc đó tôi nghĩ cô bé sẽ đi, tôi chỉ nghĩ có thế. Buồn thì bạn rủ đi chơi xả stress rồi quá chén chứ bản tính đâu có lăng nhăng.
Tôi post bài cũng chỉ giải tỏa tâm lý và cũng có chút hy vọng tìm được cách để có được sự tha thứ của cô bé. Còn để nói về bản lĩnh thì bác nào lúc say rượu nằm trong ks gái nó cởi phăng quần áo lao vào mà nhất quyết đạp nó ra tử thủ thì tôi công nhận là bản lĩnh.
Cái gì qua đã qua, tôi ko níu kéo cái gì cả, tình cảm ko thể miễn cưỡng. ngày nào cũng vừa làm việc vừa ôm đt chờ tin cô bé. Hy vọng các bác chúc tôi nhận được tin tốt ^^
 
Tình hình bi giờ là bác cứ đi check coi có bệnh không đã sợ con bé nào bệnh rồi di trả thù đời thì khốn.
 
Trên đời này, chẳng có 1 điều gì gọi là tội lỗi hết, bởi vì lúc nào, luật sư cũng có cái lý của luật sư, thầy giáo có cái lý của thầy giáo, thằng ăn cắp có cái lý của thằng ăn cắp. Đúng sai, phải trái là ở cách nhìn của xã hội. Bạn có thể đúng, có thể sai, cũng chẳng ai trách, vì bạn lớn rồi. Cái quan trọng là bạn ý thức thế nào về hành động của mình thôi. Đúng, bảo vệ, sai, chấp nhận. Đàn ông sở dĩ hơn phụ nữ ở chỗ luôn mạnh mẽ dám làm dám chịu. Ko quỵ lụy để mất mặt bao giờ. Bạn nhìn xã hội này, đầy thằng lừa gái, sở khanh, thay người yêu như thay áo, ăn chả ăn nem đầy ra, mà sao phụ nữ vẫn mềm lòng tha thứ?

Ko hẳn là miệng lưỡi, hay ràng buộc xác thịt, mà quan trọng 1 phần trong số đó, là những thằng đủ bản lĩnh, liều ăn nhiều, dám ăn cắp, dám chịu đòn.

Còn lý giải xả stress, vào ks thì đừng giải thích bạn ạh, nếu biết nó sẽ làm mình sa ngã, vậy thì đừng nên gần nó còn hơn. Ko phải ai cũng là hoàn thiện, miễn sao bạn nhìn ra được cái sai của mình mà sửa thôi. Chứ may rủi ở đời thì nhiều lắm, mà chỉ dựa vào nó, thì rốt cục chẳng có cái gì là bền vững hết.
 
Sau khi đọc toàn bộ các post của cậu thì mình nghĩ là , mình nên mừng vì cô bé đó đã sút cậu .
 
Làm sao cho cô bé hiểu thằng đàn ông nào chả lăng nhăng, chả có lúc sa ngã và cần được tha thứ nhỉ . Cô bé sắp thi rồi, ko muốn để ảnh hưởng đến học hành.... Định chờ cô bé thi xong nhưng cứ thế này khó chịu quá.

:-w, đừng quơ đũa cả nắm. Viện lý do này nọ sau khi đã phạm sai lầm ko xứng là đàn ông. Có chơi thì có chịu. Còn cô bé kia có tha thứ hay ko thì hãy để thời gian trả lời, cưỡng cầu nếu có thành công thì chỉ tạm thời thôi, trong tâm trí của người kia thì ông vẫn là một kẻ phản bội.

Còn để nói về bản lĩnh thì bác nào lúc say rượu nằm trong ks gái nó cởi phăng quần áo lao vào mà nhất quyết đạp nó ra tử thủ thì tôi công nhận là bản lĩnh.
Cái gì qua đã qua, tôi ko níu kéo cái gì cả, tình cảm ko thể miễn cưỡng. ngày nào cũng vừa làm việc vừa ôm đt chờ tin cô bé. Hy vọng các bác chúc tôi nhận được tin tốt ^^

Tui chưa từng rơi vào trường hợp như ông, nhưng tui cũng đã từng say nên biết rằng cái lý do say rượu mất kiểm soát chỉ là ngụy biện, ông làm vậy vì suy nghĩ rằng thằng đàn ông nào cũng lăng nhăng, tại sao mình lại ko làm... Còn gì mà kể lể chờ đợi này nọ, nếu thấy mệt mỏi, quãng thời gian quá dài thì sao ko nói thẳng để mong rút ngắn hoặc kiếm người khác mà cưới ?

Dù sao đi nữa, mong ông sớm nhận ra sai lầm của mình mà rút kinh nghiệm, đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh này nọ. Còn bạn gái thì cứ để thời gian, nếu có duyên phận thì trước sau cũng thành đôi thôi. Good luck.
 
Tớ xin lỗi chứ ngoài đề 1 chút nha
Đàn ông ngoại tình phần nhiều có lẽ là "ham của lạ".Có bồ chưa chắc đã bỏ vợ bỏ con. Và đàn ông ko cần yêu cũng có thể làm tình dc.
Thế còn phụ nữ?
Phụ nữ ngoại tình tức là đã mất trọn cả trái tim rồi.
Thế hỏi các cậu. Giả dụ các cậu có vợ, và vợ các các cậu ngoại tình.
Liệu ngoại tình thể xác và ngoại tình trong tư tưởng, cái nào đau hơn?

Hôm nay tự dưng ngồi đọc thằng lá cải Dân trí... tuy là chưa vợ, cũng ko phải cùng hoàn cảnh nhưng đọc xong...Đau dek chịu được
Cô quen Sơn trong lần đến công ty của anh làm việc. “Gái một con trông mòn con mắt”, cô đẹp rực rỡ nên đã lọt ngay vào mắt Sơn từ cái nhìn đầu tiên. Cuối buổi làm việc hôm ấy đã có cuộc gặp gỡ xã giao của anh giám đốc và cô kiểm toán viên.



Buổi tiếp khách tối đó thanh lịch và lãng mạn ở nhà hàng sang trọng. Không phải tiệc tùng mà chỉ có hai cốc cà phê và những bản nhạc du dương, họ không bàn công việc mà chỉ là những câu chuyện tâm sự gia đình.



Cô chạnh lòng khi nghe Sơn kể về người vợ cục mịch của anh. Vì cái nghĩa của gia đình cô với gia đình anh mà bố mẹ Sơn bắt anh phải cưới cô, người vợ mà anh không thể tâm sự, chia sẻ niềm vui nỗi buồn… Sơn bảo: “Anh không được hạnh phúc như em…”. Đôi mắt buồn của Sơn như đốt cháy lòng cô.



Đêm ấy, câu chuyện của Sơn, hình bóng Sơn và đôi mắt buồn ấy cứ chập chờn khiến cô trằn trọc suốt đêm, không ngủ được. Từ sau hôm ấy, hai người hay gọi điện, hẹn hò đi uống nước. Họ trở nên thân thiết. Trái tim cô như muốn vỡ òa khi vào ngày Tình nhân, Sơn tặng cô một bó hồng nhung rực rỡ với lời tỏ tình ngọt ngào. Cô ngât ngây trong hạnh phúc mà quên mất rằng mình đã có chồng, con. Cô đắm chìm trong men say của những lời tán tỉnh ngọt ngào, trái tim cô loạn nhịp trước những cử chỉ gần gũi âu yếm, rồi không kìm chế được lòng mình, cô đã để Sơn đưa vào khách sạn. Hôm ấy cô không biết mình đã bước một chân ra khỏi gia đình.



Sau lần ấy, mối quan hệ giữa Sơn và cô không đơn giản chỉ là tâm sự những lúc trống vắng, cô đơn nữa. Tình yêu vụng trộm như ma lực kinh hồn, họ tìm đến nhau bất kể là trưa hay tối.



Nhờ có người tình, sếp cô lại là bạn thân của Sơn nên với sự quan tâm của anh ta, chưa đầy một năm, cô đã được lên chức Trưởng phòng, vượt qua bao ứng cử viên sáng giá kỳ cựu khác. Không ít lời bàn tán, xì xầm nhưng cô tỉnh bơ. Cô biết sếp cũng mê cô lắm, nhưng vì những mối làm ăn với Sơn mà anh ta đành kìm nén.



Công việc bận rộn, lại thêm những buổi hẹn hò bất tận với người tình, cô chẳng còn thời gian dành cho gia đình. Hôm nào cũng 9, 10 giờ mới về nhà. Hai bố con đợi được thì đợi, không đợi được thì ăn cơm trước, tùy thích.



Nhiều lần chồng cô chờ cơm vợ nhưng khi cô về lại không ăn, cứ thế nên rồi anh cũng chán, đành ăn cơm trước với con. Chuyện quan hệ chăn gối càng tệ hơn. Cô lấy cớ mệt mỏi vì công việc nên tránh né. Những lúc âu yếm vợ, chồng cô cảm nhận sự chịu đựng, sự ban ơn của vợ. Cảm giác phải nhận sự bố thí tình yêu khiến anh tự ái. Dần dần, hai vợ chồng sống ly thân mà không hề biết.



Hồi hai người mới yêu nhau, nhiều người đã bóng gió xa xôi khuyên anh cẩn thận vì cô vợ đẹp khó giữ, hơn thế trông cô lại lẳng lơ và đa tình quá. Nhưng anh ngây dại, điên đảo trước sắc đẹp của cô, anh như con thiêu thân lao vào lửa.



Ngày ấy cũng đã khối lần anh bứt rứt, trái tim anh đau đớn, khó chịu mỗi khi thấy cô đong đưa, cười cợt với những anh chàng tán tỉnh buông lời ong bướm với cô. Giờ đây, cái tính lẳng lơ đó đã ảnh hưởng không nhỏ đến cuộc sống gia đình, đến hạnh phúc vợ chồng anh. Anh khuyên vợ giành thời gian cho gia đình và quan tâm đến con cái, nhưng cô vênh mặt lên: “Anh có giỏi thì ra ngoài kia kiếm thật nhiều tiền như người ta, mang về đây nuôi vợ nuôi con. Tôi sẽ ngồi ở nhà cả ngày chăm con”. Và rồi cô vẫn đi. Cô say tình như con thiêu thân say ánh lửa.



Hôm ấy, Sơn và cô hẹn nhau ở căn hộ hạnh phúc của hai người. Cô chuẩn bị một bữa tiệc nho nhỏ, đốt nến chờ Sơn. Trong ánh nến mờ ảo, cô chỉ nghĩ tới những giây phút hạnh phúc sắp tớikhông đoái hoài tới chồng con đang làm gì ở nhà, cô cũng không mảy may nghĩ đến tương lai.



Trong si mê điên dại, cô cũng cảm nhận thân phận của một cô bồ. Dù được nghe bao lời ngọt ngào âu yếm, dù được chiều chuộng nâng niu, thì cô vẫn chỉ đứng một góc nhỏ trong trái tim Sơn. Anh chỉ dành cho cô khoảng thời gian mà những người thân của anh không cần đến.



Hơn 10 giờ tối cô mới nghe tiếng xe rồi tiếng mở khóa. Cô vui mừng lao ra đón, nhưng thật ngạc nhiên, người vừa tới không phải là Sơn mà là sếp của cô. Không đợi cô phải hỏi, anh ta lật bài ngửa luôn: “Thằng Sơn nó không nói với em hả? Nó gán em cho anh vì hợp đồng mới giữa anh và nó. Bây giờ anh để em tự quyết định. Nếu em chịu là bồ của anh thì ở lại, còn không thì đi về và cũng đừng xuất hiện ở công ty nữa”.



Cô chết trân, nhục nhã, đau đớn tột độ, cô không ngờ mình lại trở thành món hàng cá cược của Sơn.



Đi hay ở? Đi là mất công việc tốt. Ở là mất lòng tự trọng. Thực ra cô cũng đâu còn tự trọng nữa. Đầu óc cô quay cuồng, ngây dại và ngồi phịch xuống giường, tự tay cởi bỏ quần áo để anh ta mặc nhiên hưởng thụ
.
 
Chỉnh sửa cuối:
Tui chưa từng rơi vào trường hợp như ông, nhưng tui cũng đã từng say nên biết rằng cái lý do say rượu mất kiểm soát chỉ là ngụy biện

lúc say mỗi người mỗi khác, ông biết thế đệt nào được.

@chủ thớt : thôi thì cũng vì say, còn nước còn tát, không còn việc gì làm nữa thì ông gửi cái topic này cho cô bé coi như lời xin lỗi cuối cùng vậy :-<
 
Back
Top