Bùi Nam
Leon S. Kennedy
- 20/9/11
- 13,940
- 354,854
hôm nay buồn lắm ngồi viết vài dòng tâm sự nhưng không biết có ai hiểu cho tôi không nữa.
Hoàn cảnh của tôi khá đặc biệt mắt tôi bị cận rất nặng đến mức khi ngồi viết những dòng này phải nhìn sát vào màn hình đi xe may hay thậm chí là xe đạp cũng ko thể đi dc tôi luôn bi quan về cuộc sống của mình dù bề ngoài tôi luôn tươi cười nhưng đâu có ai biết nhưng tâm sự của tôi.khi viết tới đây nước mắt của tôi đang nhỏ lệ...
Và một ngày nọ tôi gặp cô ấy(gặp trên mạng thôi)vì tôi ở đà nẵng còn cô ấy ở hà nội mà.Từng là vợ chồng ảo trên 4rum rồi chia tay ...đến một lúc 2 chúng tôi đã yêu nhau...
tình yêu của chúng tôi mới hơn một tháng thôi nhưng hôm nay cô ấy muốn xa tôi một thời gian để hiểu rỏ hơn tình cảm của mình...
cô ấy không biết chọn tôi có đúng không nữa vì cô ấy sợ những khó khăn phía trước có thể làm cô ấy mềm yếu dẩn đến lùi bước...kết quả là cả hai đứa đều khổ...
Nhưng khó khăn của chúng tôi nhiều lắm :mắt tôi cận nặng như vậy rồi(hiện tại đã đi khám nhiều nơi nhưng ko có cách gì khắc phục) tuổi của tôi và cô ấy ko hợp nhau ,rồi cô ấy hơn tôi 3 tuổi...nếu chúng tôi muốn đến vs nhau ngoài ra cô ấy cũng phải bỏ hà nội,gia đình bạn bè để vào đà nẵng nữa...gia đình cô ấy tất nhiên là sẽ phản đối rồi...chúng tôi lường trước được những khó khăn đó
cô ấy cũng chấp nhận hoàn cảnh của tôi chỉ cần tôi yêu cô ấy thật lòng nhưng cô ấy vẫn sợ.hai chúng tôi có quá nhiều khác biệt + khó khăn cô ấy sợ không đủ dũng cảm để vượt qua .
Tối qua cô ấy quyết định xa tôi một thời gian xem tình cảm của cô ấy thế nào nếu xa nhau mà cả hai sống tốt thì ... còn nếu cô ấy không thể thiếu tôi thì ...
không biết tôi có bi quan ko nữa nhưng tôi sợ khả năng thứ nhất lắm ko phải là ko yêu nhau mà là sự mạnh mẻ của cô ấy còn quá yếu...
tôi phải làm gì bây giờ ?
Hoàn cảnh của tôi khá đặc biệt mắt tôi bị cận rất nặng đến mức khi ngồi viết những dòng này phải nhìn sát vào màn hình đi xe may hay thậm chí là xe đạp cũng ko thể đi dc tôi luôn bi quan về cuộc sống của mình dù bề ngoài tôi luôn tươi cười nhưng đâu có ai biết nhưng tâm sự của tôi.khi viết tới đây nước mắt của tôi đang nhỏ lệ...
Và một ngày nọ tôi gặp cô ấy(gặp trên mạng thôi)vì tôi ở đà nẵng còn cô ấy ở hà nội mà.Từng là vợ chồng ảo trên 4rum rồi chia tay ...đến một lúc 2 chúng tôi đã yêu nhau...
tình yêu của chúng tôi mới hơn một tháng thôi nhưng hôm nay cô ấy muốn xa tôi một thời gian để hiểu rỏ hơn tình cảm của mình...
cô ấy không biết chọn tôi có đúng không nữa vì cô ấy sợ những khó khăn phía trước có thể làm cô ấy mềm yếu dẩn đến lùi bước...kết quả là cả hai đứa đều khổ...
Nhưng khó khăn của chúng tôi nhiều lắm :mắt tôi cận nặng như vậy rồi(hiện tại đã đi khám nhiều nơi nhưng ko có cách gì khắc phục) tuổi của tôi và cô ấy ko hợp nhau ,rồi cô ấy hơn tôi 3 tuổi...nếu chúng tôi muốn đến vs nhau ngoài ra cô ấy cũng phải bỏ hà nội,gia đình bạn bè để vào đà nẵng nữa...gia đình cô ấy tất nhiên là sẽ phản đối rồi...chúng tôi lường trước được những khó khăn đó
cô ấy cũng chấp nhận hoàn cảnh của tôi chỉ cần tôi yêu cô ấy thật lòng nhưng cô ấy vẫn sợ.hai chúng tôi có quá nhiều khác biệt + khó khăn cô ấy sợ không đủ dũng cảm để vượt qua .
Tối qua cô ấy quyết định xa tôi một thời gian xem tình cảm của cô ấy thế nào nếu xa nhau mà cả hai sống tốt thì ... còn nếu cô ấy không thể thiếu tôi thì ...
không biết tôi có bi quan ko nữa nhưng tôi sợ khả năng thứ nhất lắm ko phải là ko yêu nhau mà là sự mạnh mẻ của cô ấy còn quá yếu...
tôi phải làm gì bây giờ ?
.