Mình cứ mặc kệ nó , mình nói có khi nó lại bực lên không cưới Hà Lan thì tội Hà Lan lắm
@hoahongtinhyeu :Tui đọc Mắt Biết chắc đến cả trăm lần có, không nói ngoa đâu, nhưng thật sự không nhớ, và tin chắc rằng câu trên không được trích trong Mắt Biết! Có chăng nó chỉ mang ý nghĩa giống như vậy thôi. Nếu tui không lầm thì bạn đang muốn trích đoạn này
Tôi ngậm ngùi hỏi:
- Chừng nào đám cưới?
Hà Lan đáp, nó nhìn xuống đất:
- Anh Dũng bảo đợ thi tú tài xong.
Hà Lan nói vậy, tôi biết vậy. Tôi không hỏi Dũng, sợ nó tự ái. Nó nổi khùng lên là hỏng chuyện. Trong thời gian đó, tôi cố tỏ ra dịu dàng với nó. Tôi làm như tôi không biết gì hết.
Nếu không chắc bạn không nên để trong thẻ quote như vậy. Không có ý soi mói gì nhưng mắt biết đối với tui hình như không chỉ mà một truyện ngắn, mỗi câu từ đối với mình như một lời thơ, một bài thơ buồn.
Truyện có ảnh hưởng rất sâu sắc đến nhận thức của tui về tình yêu. Lần đầu tiên đọc truyện tui có ý nghĩ trách móc Hà Lan trong nỗi khổ của Ngạn, nhưng càng đọc càng thấm được nhiều ý nghĩa hơn của câu chuyện. Cái sai không phải sự thờ ơ đối với tình yêu của Hà Lan, không phải sự thủy chung trong tình yêu của Ngạn, cái sai là sai của tạo hóa, sai của tình yêu, Hà Làn không thuộc về thế giới của Ngạn. Hà Lan chọn muốn ra đi, còn ngạn chọn quay về, hai người hai thiên hường khác nhau nên giữa họ chỉ toàn nỗi buồn, nỗi buồn không đau như cắt nhưng nó như ngọn lửa lay lắt cứ dập dìu nhưng không tắt, mãi mãi, suốt đời!
Tui viết văn dở ẹt, nói ra điều tui cảm nhận nhưng diễn đạt cũng không xuôi, mọi người thông cảm!:)