Lạc lối và hoang mang. Ta yêu em đâu cần em hồi đáp, hãy để ta với mảnh tình riêng của mình và hãy vui tình yêu của mình đi, hãy ở bên người yêu hiện tại của em đi đừng để ý tới ta. Nhưng sao, em đã bước vào đời ta rồi quay lưng đi với hai chữ "xin lỗi"!? Ta yêu em đấy nhưng ta đâu muốn yêu em khi em đang trong tình yêu với ai đó? Ta cũng đủ thông minh để biết mình cần gì mà...
3 tháng, em cho ta 3 tháng say đắm để rồi quay lưng đi với hai chữ "xin lỗi". Để lại ta bao nhiêu hụt hẫng cùng tan hoang. Em độc ác lắm, em chơi đùa với tình cảm của tôi, với thứ tôi trân trọng gìn giữ bao nhiêu tháng ngày để giờ đây em quay lưng với tất cả.
Em nói, hãy là bạn đi, hãy như trước đi. Ta đồng ý, ta không muốn mất một người tri kỷ như em nhưng sao em lại càng lúc đẩy ta càng ra xa!? Ta tin em, đã rất tin tưởng em thì giờ đây ta quá hoang mang về niềm tin đó.
Ta quá dại khờ rồi, còn em, em độc ác quá người ơi....