Ko hiểu sao, khi bắt đầu viết những dòn này, anh có cảm giác nó sẽ đến được với em, và những khúc mắc cũng như ngọn gió, bay mất tiêu.
Sao cái cảm giác này nó phi lôgích thế nhỉ. Làm thế nào em lại có thể vào cái GVN này, chăm chú rê chuột vào đúng box "tâm sự", rồi lại vào 1 cách rành rọt topic này và tìm ra bài viết của anh, cái bài viết rồi cũng sẽ lẫn lộn và chìm xuống sau muôn vạn những bài viết khác của những gã trai lắm mối bận lòng, em làm sao biết được nick của anh?
Anh cứ viết, vì dù sao, cảm giác đã lừa dối anh rất nhiều, 1 lần nữa anh thỏa mãn cảm giác cũng ko lấy gì làm tội lỗi.
Cái cảm giác em ngã vào vai anh khóc nức nở khi người bạn thân sắp đi xa. Cái cảm giác em hào hứng kể về 1 anh chàng đang theo đuổi em, và em lúc nào cũng tươi cười: anh ấy tốt lắm, hiểu em, làm được nhiều cho em lắm.
Cái cảm giác anh nhận được những tin nhắn yêu thương của em, nó thật lung linh và ấm áp.
Cái cảm giác khi nhìn em sống động và dễ thương của em bên cạnh con gấu bông mà anh ấy tặng em, vì muốn dỗ dành em sau 1 nỗi buồn. Còn anh, hoàn toàn ko biết nỗi buồn ấy của em, em chỉ nói 1 câu: em ko muốn anh lại bận tâm vì chuyện của em, anh đã có nhiều lỗi bận tâm cho cuộc sống này rồi. Khi em buồn vì việc đó, anh đang ngồi chơi game, em à!
Cái cảm giác ko bao giờ biết được những việc "thần bí" em làm sau lưng anh, dù anh đã biết nó là gì, nó liên quan đến ai qua những kênh thông tin. Rồi khi hỏi em lại nói: ko có gì đâu.
Em mang lại cho anh điều ngọt ngào, nhưng lại hồn nhiên khiến anh tự đặt mình vào tư thế của 1 kẻ nghi ngờ và luôn phải phòng thủ. Tại sao lại luôn là anh ấy khi em bắt đầu 1 câu chuyện vui? Tại sao khi thấy anh ko vui, thì em lại thanh minh, rằng em với anh ấy ko thể nào, ko bao giờ... Nhưng lần sau, anh lại phải tiếp tục đóng vai phản diện, làm 1 kẻ cả nghi? Tại sao sau khi anh biết những việc em làm, em lại hứa em sẽ thay đổi, em từ từ thay đổi rồi đó... Và tiếp tục sau đó, anh luôn là the last one who know...
Có lần em bảo rằng em khó chiều lắm, nhưng em thương anh nhiều lắm.
Có lần em giận dỗi bảo anh về đi, nhưng lại đi theo anh đến tận chân cầu thang
Có lần em nắm tay anh, nhưng lại ko cho anh nắm lại.
...
Nhiều cái "có lần" làm nên 1 cảm giác nửa thật nửa ngờ về tình cảm mà anh và em từng thống nhất :" nó thiêng liêng và khó hiểu lắm". Cái cảm giác chết tiệt!
Xả xả xả!