AntoniasNguyen
Youtube Master Race
- 21/6/08
- 72
- 0
- 8 tháng trước tôi là 1 con người cực kỳ ngây thơ và trong sáng... cho đến khi làm game Cabal, tôi cảm thấy dường như mình bị dồn vào cái phòng đen tối, ánh sáng chỉ là le lói lọt qua, từng ngày, từng giờ, từng phút... tôi phải chịu những lời than vãn từ phía các bạn... thống thiết kêu gọi, tuy vẫn còn chút ánh sáng le lói là những lời động viên từ các bạn nhưng tôi thực sự tuyệt vọng. Bất lực trước cái lỗi "khốn kiếp" do người viết game để lại, càng ngày tôi càng bị đẩy sâu vào trong cái ngục đó, tôi tuyệt vọng từng ngày, từng giờ...
- Có những lúc tôi dường như muốn bỏ cuộc hoàn toàn, nhưng mỗi lần như thế tôi đều nghe tiếng cười đầy man dại từ Má mì Zz và đồng bọn. Lòng căm thù trước giờ vốn chưa hề tồn tại trong tôi bổng nhiên ngay lúc đó trổi dậy mạnh mẽ. Bằng tất cả sức lực còn lại của mình, tôi gào lên "Tao phải trả cho hết sự nhục nhã này!"... Tuy nhiên tôi vẫn chưa thể làm gì, việc tôi làm duy nhất lúc này là không để mình bị cái bóng đêm đó chiếm hữu nhiều hơn nữa.
- 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày... 1 tháng... tôi vẫn hoàn toàn bế tắc, giờ đây thứ duy nhất khiến tôi không bỏ cuộc chính là giọng cười đầy man dại kia của "Má mì Zz và đồng bọn", dường như nó đã nuốt chửng lấy con người trong quá khứ của tôi... Dù vậy tôi không ngừng thu thập thêm kiến thức cũng như những thứ tương tự... Bằng sự phẫn nộ lên đến tột đỉnh, tôi bắt mình phải tiếp tục dù có thế nào đi nữa.
- 2 tháng, 3 tháng... 5 tháng... tôi điên loạn trong sự căm phẫn, mọi thứ xung quanh tôi dường như từ màu đen biến thành màu đỏ, bóng tối khác đang bao trùm lấy tôi, cảm giác lúc đó như là cuộc đời tôi sắp kết thúc vậy, tôi chẳng thể làm gì được chúng nó, bất lực nhìn chúng nó cười những nụ cười đầy man dại.
- Đến tháng thứ 6, tôi gặp được 1 ánh sáng lạ kỳ, nó giúp tôi bình tâm lại, trong vòng 11 ngày tôi đã bình tâm lại, để tâm thật tĩnh lặng suy nghĩ, cuối cùng một thứ gì đó loé lên trong đầu, tôi lao ra khỏi nơi tăm tối đó, 1 tay không quên chộp lấy cổ 1 tên đồng bọn của Má mì Zz, giữ chặt nó như giữ lấy hy vọng sống sót cuối cùng của cuộc đời mình. Tôi lao đi thật nhanh và khai thác tất cả những gì tôi đang có....
- Ngày qua ngày tôi dần nhận ra được những chân lý bên trong đó, một lần nữa tôi lại lao vào tìm và tìm... Cuối cùng tôi cũng đã tìm ra ánh sáng cuối con đường của tôi, dần dần tôi đã hoàn thiện nó... Giờ đây tôi đang lao vào việc trả lại nỗi nhục khi xưa...
- Sự căm phẫn này tưởng chừng như không thể ngừng lại, vậy mà khi nghe tiếng thoi thóp của chúng nó, lương tâm tôi đột nhiên trỗi dậy mạnh mẽ, tôi không bao giờ nghĩ điều này có thể sảy ra, có thể dù thù hận thế nào tôi cũng còn lương tri của 1 con người... và tôi chấp nhận lời cầu xin hoà bình vì điều đó.
- Tuy nhiên không lâu sau đó, nó lại giở trò cắn lén tôi, mồm luôn bô bô "Em vô tội, em vô tội" đúng như bản chất của nó, đến lúc này tôi hiểu ra 1 điều " giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời". Lúc này đây lòng thù hận của tôi trổi dậy, mạnh mẽ và tàn bạo hơn xưa, tôi đã gần như hoàn toàn mất hết kiểm soát, giờ đây tôi sẽ để bản năng của tôi xử lý nó...
- Có những lúc tôi dường như muốn bỏ cuộc hoàn toàn, nhưng mỗi lần như thế tôi đều nghe tiếng cười đầy man dại từ Má mì Zz và đồng bọn. Lòng căm thù trước giờ vốn chưa hề tồn tại trong tôi bổng nhiên ngay lúc đó trổi dậy mạnh mẽ. Bằng tất cả sức lực còn lại của mình, tôi gào lên "Tao phải trả cho hết sự nhục nhã này!"... Tuy nhiên tôi vẫn chưa thể làm gì, việc tôi làm duy nhất lúc này là không để mình bị cái bóng đêm đó chiếm hữu nhiều hơn nữa.
- 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày... 1 tháng... tôi vẫn hoàn toàn bế tắc, giờ đây thứ duy nhất khiến tôi không bỏ cuộc chính là giọng cười đầy man dại kia của "Má mì Zz và đồng bọn", dường như nó đã nuốt chửng lấy con người trong quá khứ của tôi... Dù vậy tôi không ngừng thu thập thêm kiến thức cũng như những thứ tương tự... Bằng sự phẫn nộ lên đến tột đỉnh, tôi bắt mình phải tiếp tục dù có thế nào đi nữa.
- 2 tháng, 3 tháng... 5 tháng... tôi điên loạn trong sự căm phẫn, mọi thứ xung quanh tôi dường như từ màu đen biến thành màu đỏ, bóng tối khác đang bao trùm lấy tôi, cảm giác lúc đó như là cuộc đời tôi sắp kết thúc vậy, tôi chẳng thể làm gì được chúng nó, bất lực nhìn chúng nó cười những nụ cười đầy man dại.
- Đến tháng thứ 6, tôi gặp được 1 ánh sáng lạ kỳ, nó giúp tôi bình tâm lại, trong vòng 11 ngày tôi đã bình tâm lại, để tâm thật tĩnh lặng suy nghĩ, cuối cùng một thứ gì đó loé lên trong đầu, tôi lao ra khỏi nơi tăm tối đó, 1 tay không quên chộp lấy cổ 1 tên đồng bọn của Má mì Zz, giữ chặt nó như giữ lấy hy vọng sống sót cuối cùng của cuộc đời mình. Tôi lao đi thật nhanh và khai thác tất cả những gì tôi đang có....
- Ngày qua ngày tôi dần nhận ra được những chân lý bên trong đó, một lần nữa tôi lại lao vào tìm và tìm... Cuối cùng tôi cũng đã tìm ra ánh sáng cuối con đường của tôi, dần dần tôi đã hoàn thiện nó... Giờ đây tôi đang lao vào việc trả lại nỗi nhục khi xưa...
- Sự căm phẫn này tưởng chừng như không thể ngừng lại, vậy mà khi nghe tiếng thoi thóp của chúng nó, lương tâm tôi đột nhiên trỗi dậy mạnh mẽ, tôi không bao giờ nghĩ điều này có thể sảy ra, có thể dù thù hận thế nào tôi cũng còn lương tri của 1 con người... và tôi chấp nhận lời cầu xin hoà bình vì điều đó.
- Tuy nhiên không lâu sau đó, nó lại giở trò cắn lén tôi, mồm luôn bô bô "Em vô tội, em vô tội" đúng như bản chất của nó, đến lúc này tôi hiểu ra 1 điều " giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời". Lúc này đây lòng thù hận của tôi trổi dậy, mạnh mẽ và tàn bạo hơn xưa, tôi đã gần như hoàn toàn mất hết kiểm soát, giờ đây tôi sẽ để bản năng của tôi xử lý nó...
Ký tên
1 con người từng sống trong địa ngục hơn 6 tháng...
1 con người từng sống trong địa ngục hơn 6 tháng...



lệch não 


..........................................