Thấy mấy bác có vẻ ủng hộ em nên em lìu post thêm bài nữa hỉ? :

:

:

Đây cũng là 1 câu chiện rất cảm động và hơi thương tâm mà tui siu tập được chứ ko phải "copy tuè 1 bài báo nào đâu à nha"!!!Câu chiện có tựa đề là:
...................Mẹ ơi..................{cái đề do tui tự sử đê}!!
Cậu bé Tim 6 tuổi và cậu luôn bám lấy váy mẹ cả ngày...Đi cậu đi với mẹ,ngủ cậu cũng ngủ với mẹ,lúc nào cậu cũng đi theo mẹ như hình với bóng...Kể từ khi tan lớp về nhà là câu ở bên mẹ ko chịu rời ra!!!!
Gia đình cậu nghèo lắm,cha cậu mất sớm để lại 2 mẹ con cậu sống bơ vơ...Nhìu khi thấy mấy đứa bạn có ba tới đón trước cổng trường thì cậu lại về hỏi mẹ:"Ba con đâu mẹ?? Sao ba ko đón con khi con tan lớp??Sao ba ko về thăm má con mình...???"..Vô số các câu hỏi Tim đặt ra cho mẹ cậu...Bà chỉ đáp lại võn vẹn có 1 câu:"Ba con đi xa,xa lắm,mai mốt ba mới về với mẹ con mình được.Con hãy cố gắng hoc giỏi để mai mốt ba về còn khoe với ba"...Cậu dạ 1 tiếng rồi chạy vào bàn ngồi học!!!Ba cậu mất khi cậu mới sinh ra...Thật đáng thương cho cậu bé chỉ biết ba mình qua bức ảnh gia đình duy nhất mà mẹ cậu luôn mang trong người...Mẹ của Tim muốn giấu chuyện này vì bà nghĩ với 1 đứa bé 10 tuổi thì cái sự thật đó quá nhẫn tâm và dẫu sao bà cũng đã dấu được Tim bấy lâu nay thì chờ thêm vài năm nữa cũng chả sao?
Tim rất chăm chỉ,cậu ko có bạn.Xung quanh cậu toàn là những người xa lạ vì đây vốn ko phải là quê hương của cậu..Mẹ cậu đã chuyển lên đây ở khi cha cậu mất...Vì vậy cậu chỉ có mẹ và con cún nhỏ bầu bạn....Cái làng mẹ con TIm ở cũng chả lớn lắm...Nó chỉ có vài chục gia đình,bao quanh là núi..Làng có 1 cái bệnh viện,1 nhà thờ ở trên đồi và 1 trường học...Nói là trường học chứ thật ra nó chỉ vỏn vẹn có 3 lớp...2 lớp "to" nhất dành cho những người khá giả còn Tim và những đứa còn lại...Mẹ nó kiếm sống bằng nghề đan sợi...Cái nghề nghèo nàng nhưng cũng đủ sống và cho Tim đến trường...Lúc trước có 1 ông cũng trạc 50 hỏi cưới bà nhưng bà thương Tim nên từ chối!!!Hai mẹ con sống trong 1 cái nhà nhỏ,xiu vẹo năm trên đồi...Nhà hàng xóm gần nhất cũng cánh đó gần 2KM...Câu chuyện bắt đầu khi làng xảy ra nạn đói.
Cả mấy tháng nay lang ko có 1 giọt mưa,cây cối chết khô,con sông duy nhất của làng thì ko còn 1 giọt nước...Đã vậy năm ấy làng lại xảy ra nạn dịch...Phần lớn người già trong làng đã chết hết...Cuộc sống của mẹ con Tim càng thêm khổ sở...Lúc trước 2 mẹ con cũng sống được nhờ rau quả trong rừng,nhưng giờ cây cối chết cháy.Hôm qua lại xảy ra vụ cháy rừng làm cho nhà của Tim cháy trụi!!2 mẹ con phai ở tạm cái chòi gần sông!!!Có nhiều nguòi đã bỏ làng ra đi,họ ko thể chụi nổi cái khung cảnh khủng khiếp này!!!Có gia đình bỏ lại cả những người già và những người bị bệnh đễ ra đi!!!Lúc này họ chỉ biết nằm chờ chết!!!!
Khung cảnh của làng lúc này thật ẩm đạm,cảnh người chết,cảnh khóc than của những gai đình có người thân vừa mất thật đau thương...Mẹ con Tim cũng muốn bỏ làng đi nhưng họ đã mắc bệnh,cái bệnh đậu mùa ác độc...Đã 3 ngày nay họ ko ăn gì...Tim la khóc vì đói,bà mẹ chỉ biết dỗ con,bà vừa khóc vừa ru con ngủ cho qua cơn đói nhưng Tim ko ngủ cậu đói quá ngu ko được...Tới ngầy thứ 6,Tim bất tỉnh...Mẹ Tim hoản hốt tưởng cậu đã chết nhưng may sao tim cậu vẫn đập...Bà thương con quá cũng muốn kiếm cái gì đó cho câu ăn nhưng ăn gì bây giờ?
Cùng đường bà đành phải lấy dao cắt miếng thịt ở đùi của bà rồi nhai nát mớm cho Tim ăn!!!Sau khi ăn xong Tim lờ mờ tỉnh dậy...Thấy cậu bé tỉnh bà mừng quá quên cả đau...Ở bắp dùi của bà máu chảy lai láng,bà hứng nốt chổ máu chảy ra cho Tim uống..." Ăn uống" xong Tim đã hoàn toàn tỉnh táo và có thể đứng dậy đi được.....
Sang ngày thứ 7...Lúc này bà mẹ đã hoàn toàn kiệt sức...Biết mình ko thể qua khỏi bà cố gượng lừa Tim đi tìm cho bà 1 hòn đá to rồi bà dùng dao cắt luôn bộ ngực của bà!!!Bà gượng đặt " miếng thịt đó trên vách đá và viết dòng chử để lại:"To Tim{cho Tim}" rồi bà nhắm mắt...Sau 1 vài giờ Tim quây lại với hòn đá mang trên tay!!!Cậu chạy tới chỗ mẹ,vét máy lai láng nhưng cậu có biết gì đâu...Cậu cho rằng đó là màu mà mẹ cậu vẫn thường dùng để nhuộm sợi...Cậu cất tiếng hỏi mẹ:"Mẹ ơi màu đỏ ở đâu mà nhiều vậy mẹ"..Bà ko trả lời.."COn đem đá này về rồi nè mẹ ơi"..Bà vẫn im lặng..."Sao mẹ ko nói với con vậy"..Ko có tiếng trả lời??Thấy thế Tim cho rằng mẹ mình đang ngủ nên ko gọi nữa!!Cậu đến nằm cạnh mẹ như bình thường trên tay còn cầm 1 nhánh lá!!!Cậu ngước mắt lên và nhìn thấy 2 miếng thịt và dòng chữ "To TIm" viết bằng máu...Cậu reo lên vui sướng:"A mẹ kiếm được thịt cho mình nè.Mẹ hay ghê!!!"..Sau đó cậu cầm miếng thit ăn ngấu nghiến,cậu ăn như chưa bao giờ được ăn!!!Hết 1 miếng cơn đói vẫn chưa dứt,định sơi nốt miếng còn lại nhưng cậu lại nghĩ:"Mẹ chưa ăn gì nên miếng thịt này mình để dành cho mẹ"...Cậu giọ mẹ:"Mẹ ơi,dậy đi,có thức ăn nè"..Mẹ cậu vẫn ko trả lời...Cậu thiếp đi!!!
Sang ngày thứ 8....Ngày thứ 9....Ngày thứ 10...Và đến 1 hôm có 1 đoàn người đi tìm những xác chết sau nạn dịch...Tới 1 gốc núi họ tìm thấy 2 xác chết,1 là đứa bé,1 của người phụ nữ ko còn nguyên vẹn,xác chết của người phụ nữ mất đi vài miếng thịt ở đùi và mất luôn cặp ngực!!!Họ còn tìm thấy 1 miếng thịt còn đang thối rửa đặt trên đá bên dưới có dòng chử"TO TIM"...2 xác chết ôm lấy nhau như "2 mẹ con"...Và họ đã xác định bà mẹ chết trước cậu bé khoảng 5 ngày...
Trong cái lúc gần với tử thần nhất bà mẹ đã hi sinh cả tính mạng cảu mình cho con và đứa con dù chết đói nhưng vẫn để lại miếng thịt còn lại cho mẹ khi tỉnh lại!!!!Đó có phải là 1 tình cảm cao đẹp???
