Những câu chuyện ý nghĩa !!!

Câu chuyện văn hóa: Lời chào

TT - Gặp thầy trước cổng trường, mình cúi đầu chào. Nhỏ bạn đi bên cạnh bảo: “Thầy đâu có dạy mình? Có chào thì thầy cũng biết mình là ai đâu?”. Mình ngỡ ngàng nhìn bạn. Sao bạn có thể vô tình như thế?

Hôm đi với bạn ngang qua văn phòng trường, gặp lại cô dạy sử hồi năm nhất, mình cúi đầu chào. Cô mỉm cười nhưng có lẽ không nhận ra mình. Lớp cả trăm sinh viên chứ ít đâu. Mà cũng đã hai năm rồi. Bạn lại nói với mình: "Cô còn dạy mình đâu?”. Câu nói ngắn hơn lần trước. Mình ngơ ngác. Bạn vô tình hay vô tâm?

Hồi học lớp chín, cũng có lần mình “quên” chào thầy giám thị. Thầy gọi mình lại, dạy cho mình bài học tôn sư. Mình đã bật khóc giữa sân trường vì xấu hổ. Khi ấy mình cũng đã lớn rồi, còn bé dại nữa đâu. Thầy nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vai mình và bảo: “Khóc một lần để nhớ, một lời chào dành cho nhau, ta không mất gì mà nhận được rất nhiều đấy em à!”.

Bài học ngày xưa theo mình đến tận bây giờ. Mỗi lần cúi đầu chào, mình nhận được trọn vẹn nụ cười. Chợt nhớ lời thầy... Ừ, cuộc đời này cần lắm những nụ cười cho nhau.

Hôm đến trường mẫu giáo đón đứa cháu, các bé tưởng mình là cô giáo mới, bé nào đi ngang qua cũng khoanh tay lễ phép “em chào cô ạ!”. Mình mỉm cười. Tự dưng thấy ấm lòng. Hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ những điều thật bình thường như thế!

TIỂU QUYÊN (ĐH KHXH&NV TP.HCM)
trích trong www.tuoitre.com.vn
 
Cô tiên áo đỏ

Đêm trời lạnh. Con bé co quắp người khập khiễng bước đi trong màn đêm giá buốt. Trên tay nó lẵng hoa hồng héo rủ. Đêm nay, nó ko bán được 1 bông nào.

Bụng con bé sôi lên. Từ sáng đến giờ nó chỉ ăn 1 cái bánh nhỏ, món quá mà mẹ nó mang về sau 1 đêm giá buốt với gánh hàng rong.

Đem nay là ngày Chúa ra đời, người người vui vẻ, đường phố như nêm. Chẳng ai để ý tới con bé tật nguyền, đôi mắt mọng nước và bó hồng rủ trên tay.

Nhiều lần nó hỏi mẹ, tại sao chị em nó ko giống như người khác. Những lúc như thế mẹ nó ôm chặt vào lòng và nói: “ Cũng vì chiến tranh, vì chất độc mà cha con mang theo trong người. Chính chất độc quái ác ấy đã khiến cha ko trở lại với mẹ con ta nữa.”

Lúc đi ngang qua công viên, bết chợt nó gặp 1 “cô tiên áo đỏ” bên đường. Vừa nắm tay nó cô vừa bảo “ Bé mang gói kẹo về ăn đi” Nó bối rối rồi sung sướng , hạnh phúc.

Lòng vui mừng, bước chân của nó bớt khập khiễng hơn. Nghĩ đến cảnh chị em nó có kẹo ăn tối nay, miệng nó hát vang “ Đêm thánh vô cùng, giây phút tưng bừng …”

Bỗng trên 1 góc tối tăm của vỉa hè, 1 hình hài bé nhỏ ôm trong lòng 1 hình hài bé nhỏ khác co quắp rủ rượi vì lạnh. Thấy nó, đứa bé kêu lên “ Chị ơi em đói quá ”. Nó ngồi xuống hỏi “ Sao 2 em lại ngồi đây, bố mẹ 2 em đâu?” Đứa chị đáp “Em ko có bố. mẹ em vừa bị tai nạn người ta chở đi rồi. Tụi em ngồi chờ mẹ, sao mẹ em lâu về thế chị?” Con bé lại hỏi “ thế nhà em đâu” đứa bé đáp “ Tụi em ko có nhà, ở dưới chân cầu”. Đưa đứa bé về nhà mình ư? Nhà mình quá nghèo rồi, lấy đâu ra chỗ. Trong tích tắc nó dúi bịch kẹo vào tay chị em tội nghiệp kia. Rồi nói “ Lát nữa mẹ em sẽ quay lại, 2 chị em ăn kẹo đỡ đói nha”. Rồi nó vụt chạy trước khi bật khóc.

Hóa ra trên đời này còn có nhiều mảnh đời còn bất hạnh hơn cả gia đình nó nữa. Còn nhiều người cần gặp được “cô tiên” hơn cả nó.

Vừa khập khiểng đi nó vừa nghĩ đến gói kẹo vừa tặng cho 2 chị em kia, nó nghĩ “Mình cũng là 1 cô tiên phải không?” Thế rồi, nó hát véo von “Đêm thánh vô cùng …” và vui vẻ về nhà. ( Sưu tầm )

Thông điệp mùa Giáng sinh, hãy biết chia sẻ, mùa Giáng sinh là mùa của sự sẻ chia, của tình yêu và sự an lành nơi tâm hồn mỗi người.

Chúc mọi người 1 Giáng sinh vui vẻ và ý nghĩa.
 
không biết topic có đăng truyện này chưa nhỉ, nếu có thì sorry


Khi tôi còn rất nhỏ, gia đình tôi có được chiếc điện thoại đầu tiên từ người hàng xóm của chúng tôi. Tôi còn nhớ rõ ràng nó là một chiếc hộp màu đen, cũ kỹ nhưng vẫn còn bóng, được gắn lên tường. Ống nghe treo bên ngoài cái hộp. Tôi quá bé để với tới cái điện thoại, nhưng đã bao lần tôi như bị thôi miên khi nghe mẹ tôi dùng nó để nói chuyện.

Sau đó tôi khám phá ra một nhân vật rất thú vị – tên cô ấy là “Xin vui lòng cho biết”. Không có gì mà cô ấy không biết. “Xin vui lòng cho biết” có thể cung cấp số điện thoại của mọi người và thời gian chính xác.

Và một lần nọ, khi mẹ tôi đi thăm người hàng xóm, tôi đã có một kỷ niệm không thể quên…

Trong lúc đang ở tầng hầm, tôi bất ngờ đánh mạnh chiếc búa gỗ vào ngón tay mình. Tôi đau điếng, nhưng không thể khóc bởi chẳng còn ai ở nhà để dỗ dành tôi cả. Ngậm ngón tay đau, tôi cứ đi vòng quanh trong nhà và rồi dừng lại ở chân cầu thang. “Điện thoại”, tôi chợt nghĩ ra.

Tôi vội vàng chạy đến chiếc ghế để chân trong phòng khách và kéo nó lại chỗ cái điện thoại. Sau khi trèo lên chiếc ghế, tôi nhấc ống nghe lên và đặt nó vào tai. “Xin vui lòng cho biết”, tôi nói vào chiếc ống nói vừa quá đầu mình.

Một hay hai tiếng lách cách và giọng nói nhỏ nhẹ, rõ ràng vang lên trong tai tôi “Quý khách cần biết gì ạ?”.

“Em bị đau tay…”, tôi than vãn vào chiếc điện thoại. Những giọt nước mắt sẵn sàng chảy ra bởi bây giờ tôi đã có một người biết mình bị đau tay.

“Không có mẹ em ở nhà sao?”.

“Không có ai ngoài em cả”, tôi bắt đầu khóc bù lu bù loa.

“Em có bị chảy máu không?”.

“Không ạ, em đập cái búa gỗ vào ngón tay và nó bị đau”.

“Em có thể mở tủ lạnh?”. Cô ấy hỏi và tôi trả lời là có.

“Sau đó em lấy một miếng đá nhỏ và giữ nó với ngón tay đau của em”, cô ấy tiếp tục nói.

Thời gian sau, tôi tiếp tục gọi “Xin vui lòng cho biết”. Tôi đề nghị cô ấy giúp tôi học môn địa lý và cô ấy chỉ cho tôi biết Philadelphia ở đâu. Cô ấy bảo con sóc chuột mà tôi nhặt trước đó vài ngày ở công viên có thể ăn trái cây và quả hạch.

Một ngày kia, con chim hoàng yến Petey của tôi bị chết. Tôi gọi cho “Xin vui lòng cho biết” để kể cho cô ấy nghe câu chuỵên buồn ấy. Cô ấy nghe, rồi nói những điều mà những người lớn khác đã nói để xoa dịu một đứa trẻ.

Nhưng tôi không cảm thấy được an ủi. Tôi hỏi cô ấy “Tại sao con chim ấy hót quá hay và đem lại niềm vui cho mọi gia đình, mà giờ đây phải kết thúc chỉ còn là đống lông vũ nằm bẹp trong lồng?”. Dường như cô ấy cảm thấy hết nỗi buồn của tôi, cô ấy trả lời một cách trầm giọng “Paul, em phải luôn nhớ rằng có những thế giới khác để ca hát”. Tôi cảm thấy tốt hơn.

Lần nọ, tôi nói vào điện thoại “Xin vui lòng cho biết”.

Một giọng nói quen thuộc “Quý khách cần biết gì ạ?”.

“Làm sao chị có thể nói lần nào cũng như lần nào vậy?”.

Năm tôi lên 9 tuổi, chúng tôi chuyển đến một làng quê ở Boston. Tôi nhớ người bạn của tôi rất nhiều. “Xin vui lòng cho biết” đã thuộc về chiếc hộp gỗ cũ kỹ ở ngôi nhà cũ, và tôi cũng chưa từng nghĩ đến một chiếc điện thoại mới, cao và sáng bóng sẽ có mặt trên bức tường nhà mình.

Khi tôi đến tuổi thiếu niên, tôi vẫn chưa quên những kỷ niệm về những cuộc nói chuyện thời thơ ấu đó. Những lúc bối rối hay nghi ngại, tôi muốn có được những cảm giác an tâm và nhẹ nhàng mà tôi đã từng có. Tôi thầm cảm ơn sự kiên nhẫn, hiểu biết và lòng tốt chia sẻ thời gian mà cô ấy đã dành cho một cậu bé như tôi.

Vài năm sau, trong một chuyến đi về miền Tây, máy bay của tôi hạ cánh xuống Seatle. Trong 30 phút nghỉ giữa chuyến, tôi dành 15 phút gọi điện thoại cho chị tôi đang sống gần đó. Sau đó, không suy nghĩ, tôi thử quay số gọi tổng đài thị trấn của tôi ngày trước và nói “Xin vui lòng cho biết”.

Kỳ kạ thay, tôi nghe một giọng nói nhỏ nhẹ, rõ ràng mà tôi đã quen thuộc “Quý khách cần biết gì ạ?”. Tôi không đang bay, nhưng tôi nghe chính mình đang nói “Làm sao chị có thể nói lần nào cũng như lần nào vậy?”.

Sau một hồi im lặng, một giọng nói dịu êm vang lên “Tôi từng giúp ngón tay của cậu được chữa lành”. Tôi phá lên cười. “Thật sự là chị đấy ư! Tôi không biết chị có hiểu rằng chị có ý nghĩa như thế nào với tôi trong thời gian đó”.

“Tôi biết. Và không biết cậu có hiểu rằng những cú điện thoại của cậu có ý nghĩa như thế nào với tôi lúc ấy. Tôi chưa từng có một đứa trẻ nào khác, và tôi đã chờ đợi những cú điện thoại của cậu”.
Tôi kể cho cô ấy nghe tôi đã nghĩ về cô ấy thường xuyên như thế nào trong những năm qua và tôi hỏi có thể gọi lại cho cô ấy lần nữa khi tôi trở lại thăm chị tôi hay không.

“Vâng, cậu cứ gọi và hỏi cho gặp Sally”.

3 tháng sau tôi mới quay lại Seatle. Một giọng nói khác trả lời “Quý khách cần biết gì ạ?”. Tôi hỏi Sally.

“Cậu là một người bạn của cô ấy?”, người trực tổng đài hỏi.

“Vâng, tôi là một người bạn đã quen cô ấy từ rất lâu”. Tôi trả lời.

“Tôi rất buồn phải nói cho cậu biết điều này. Sally làm việc bán thời gian ở đây được mấy năm bởi vì cô ấy bị bệnh. Cách đây vài tuần, cô ấy đã qua đời”.

Trước khi tôi cúp máy, cô ấy bỗng nói “Chờ một chút. Có phải cậu nói cậu tên là Paul?”.

“Vâng”

“Sally có để lại cho cậu một mẩu giấy. Cô ấy đã viết nó trong trường hợp cậu gọi đến. Để tôi đọc nó cho cậu nghe. Sally đã viết: Hãy bảo cho cậu ấy rằng tôi vẫn luôn nói có những thế giới khác để ca hát. Cậu ấy sẽ hiểu.”

Tôi cảm ơn cô ấy và cúp điện thoại. Tôi hiểu Sally muốn nói gì…



Sưu tầm ^__^
 
không biết topic có đăng truyện này chưa nhỉ, nếu có thì sorry


Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy.

Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: "Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cười nói:

- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.

- Mỗi vết cắt trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè... Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi luôn chờ đợi.

Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từ trái tim của cụ già đã chảy trong tim anh...



sưu tầm ^_^
 
nếu Topic đã có truyện này thì sorry


Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.

Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.

Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.

Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.

Vài ngày sau...

‘Reeeeng!...'

Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:

- Alô?

Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.

Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.

Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'

Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

Sưu tầm T__T
 
Nếu đã có truyện này thì sorry



Ðó là một thị trấn nhỏ nhưng thơ mộng. Cũng ở đó có một đôi tình nhân đang trong thời đắm đuối yêu nhau. Có những buổi sáng, tay trong tay họ đi dọc bờ sông ngắm nhìn mặt trời lên hoặc có những buổi chiều, hai người cùng nhau lên núi tiễn đưa ánh tà dương chìm dần trong thung lũng phía xa xa. Cũng có khi họ lại cùng nhau tới ngôi nhà lớn ở trung tâm thị trấn. Ở đấy có tượng thờ một vị phúc thần, người khai sáng và cũng là người bảo hộ cho thị trấn xinh đẹp này. Nơi đó là nơi mà các đôi trai gái tiến hành các cuộc hôn lễ, và cũng là nơi mọi người tới cầu mong những điều mà họ ấp ủ. Có lẽ bất kỳ ai nhìn thấy họ đều không thể không ánh lên niềm vui và cầu chúc cho họ hạnh phúc.

Nhưng một ngày kia, chàng trai bỗng mắc phải trọng bệnh. Ðã mấy hôm liền chàng hôn mê bất tỉnh trên giường. Suốt ngày nàng túc trực bên chàng, lo lắng khôn nguôi. Buổi tối nàng lại chạy tới ngôi nhà trung tâm khẩn cầu vị Phúc thần ban phúc cho chàng. Nàng khóc nhiều đến nỗi nước mắt của nàng hầu như đã cạn.

Một tuần nữa trôi đi nhưng chàng vẫn hôn mê bất tỉnh, còn nàng thân thể cũng héo mòn vì lo lắng, buồn đau, nhưng nàng vẫn kiên tâm khẩn cầu Phúc thần ban phúc cho chàng.

Thế rồi vào buổi tối nọ, Phúc thần đã động lòng trước lòng thành và tình yêu của người con gái, quyết định cho người con gái được hưởng một ngoại lệ.

Vị Phúc thần hỏi nàng: "Con có bằng lòng đánh đổi cuộc sống của mình để cứu người yêu của con không?”. Không một chút đắn đo, nàng trả lời: "Vâng, con bằng lòng!".

Vị Phúc thần nói" "Thế thì được, ta có thể giúp cho người yêu của con bình phục một cách nhanh chóng, nhưng để được như vậy thì con phải tự nguyện biến thành con bướm vàng trong ba năm. Con có đồng ý như vậy không?”. Rất cương quyết và có phần kích động, nàng trả lời: “Con đồng ý”.

Trời vừa sáng, người con gái biến thành một con bướm vàng rất đẹp. Nàng cáo từ Phúc thần rồi vội vàng bay tới bệnh viện nơi người yêu của nàng đang nằm. Quả nhiên nàng nhìn thấy chàng đã tỉnh lại và đang trò chuyện cùngmột nữ bác sĩ. Nàng rất lấy làm tiếc vì không nghe được họ nói chuyện gì, bởi vì nàng không thể bay vào tận nơi chàng đang nằm, mà chỉ có thể nhìn chàng qua lớp kính của cửa sổ mà thôi.

Mấy ngày sau chàng bình phục hoàn toàn và được xuất viên, nhưng vô cùng buồn bã vì không thấy nàng đâu. Chàng dò hỏi rất nhiều người, nhưng không ai có thể trả lời cho chàng biết. Từ hôm đó chàng ra sức đi tìm nàng, miệng không ngừng gọi tên nàng ở khắp mọi nơi, đến nỗi quên cả ăn uống và nghỉ ngơi. Còn nàng, lúc này là con bướm vàng lúc nào cũng bay lượn quanh chàng, nhưng chàng đâu có biết.

Mùa hè đã qua, gió thu đã về, lá vàng cứ từng chiếc, từng chiếc rơi xuống khiến cho bướm vàng không thể ở lại cùng chàng. Trước khi phải ra đi, bướm vàng đã bay tơi đâu trên vai chàng, và muốn dùng đôi cánh mỏng manh của mình vuốt nhẹ lên đôi má của chàng, dùng đôi môi bé nhỏ của mình thơm nhẹ lên trán chàng. Nhưng tấm thân bé nhỏ của bướm vàng không đủ để cho chàng cảm nhận được điều đó. Tiếng khóc bi thương của bướm vàng cũng chỉ có bướm vàng nghe thấy mà thôi. Thế là trong lịng mang nặng tình cảm yêu thương, bướm vàng đành cáo biệt người yêu rồi bay đi.

Thời gian trôi nhanh. Mùa xân của năm thứ hai đã tới, và ngay lạp tức bướm vàng vội vã bay trở về đi tìm chàng. Nhưng cái hình bóng yêu thương mà bướm vàng mong gặp lại, giờ đã cậ kề một người con gái xinh đẹp tuyệt vời. Không thể tin vào mắt mình, và chỉ suýt nữa thôi bướm vàng đã rơ từ lưng trời xuống đấ. Bướm vàng lạ càng không thể tin vào tai mình khi được nghe những lời mà mọi người đang bàn tán, rằng trong ngày lễ thánh chàng đã mắc phải trọng bệnh, rằng cô bác sĩ tài hoa khả ái đã cứu càng, rằng tình yêu của họ…

Sự đau khổ xâm chiếm trái tim khiến bướm vàng tê tái. Những ngày tiếp theo đó, bướm vàng thường nhìn thấy chàng trai yêu dấu của mình dắt tay người con gái lên núi ngắm cảnh chiều tà, và những buổi sáng họ lại cùng nhau ra bờ sông đón mặt trời lên… Tất cả những điều đó vốn dĩ thuộc vè nàng, thế mà giờ đây bên cạnh chàng lại là một người con gái khác… Nhưng không thể làm gì hơn, bướm vàng chỉ thỉnh thoảng như vô tình lại tới đậu trên vai chàng.

Năm ấy mùa hè đặc biệt dài. Mỗi ngày bướm vàng lạ bay đi trong đau khổ. Nó không còn đủ dũng cảm để đến gần chàng nữa. Những lời thủ thỉ giữa chàng trai với người con gái, những tiếng cười tràn đầy hạnh phúc của họ cứ như những ngọn gió lạnh buốt khiến cho bướm vàng không sao chịu nổi. Thế là mặc dù mùa thu còn chưa tới, bướm vàng đã vội vã bay đi…

Mùa hè của năm thứ ba đã tới. Trái tim tan nát của bướm vàng không còn đủ sức để chứng kiến cảnh họ tay trong tay, cảnh họ trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy… lại không còn lòng dạ nào dám nhớ tới những kỷ niệm xưa.

Ba năm dài dằng dặc trôi qua. Lời nguyền giữa vị Phúc thần và bướm vàng đã kết thúc. Nhưng trước đó một ngày, chàng trai và người yêu mới của chàng đã cử hành hôn lễ. Trong ngôi nhà trung tâm có rất đông người tới dự. Bướm vàng nhẹ nhẹ bay vào, rồi cũng nhẹ nhẹ đỗ trên vai Phúc thần. Bướm vàng nghe rõ từng nhịp tim của người mình yêu, nhìn cảnh càng trai đeo nhẫn cưới vào tay cô gái, sau đó là cảnh họ trao cho nhau nụ hôn. Những giọt nước mắt đau khổ của bướm vàng trở nên cháy bỏng.

Buồn rầu, Phúc thần quay sang hỏi bướm vàng:"Con có cảm thấy hối hận không?". Bướm vàng lau hai hàng nước mắt mà không hề có nước mắt, rồi trả lời: "Không ạ”.

Lòng đầy trắc ẩn, Phúc thần bảo "Ngày mai con có thể trở lại với chính mình…”, nhưng bướm vàng đã lắc đầu: “Dạ thưa, con xin người hãy cho con được là bướm vàng suốt đời…!". Nói rồi, bướm vàng lại vỗ cánh bay đi.

Vị Phúc thần quay xuống nhìn đám đông… và bỗng thở dài. Có những cái mất đi là do chủ định, có những duyên phận lạ mãi mãi không bao giờ được hưởng hạnh phúc! Yêu một người mà không nhất thiết phải có, nhưng có một người thì nhất thiết phải tìm và gìn giữ thắm thiết tình yêu! Ôi những con bướm vàng…

Ðã dễ mấy ai biết được trên vai mình có một con bướm vàng nào đang đậu đó không?


sưu tầm
 
Becuz i'm a girl
dành cho những ai đã, đang và sẽ yêu ::)

Có lẽ câu chuyện này các bạn đã nghe rồi, và bài hát nổi tiếng này các bạn cũng đã xem clip... nhưng cchs vẫn muốn nhắc lại nó, :p kể một câu chuyện hơi buồn để chúng ta cũng ngẫm...

Một tình yêu đơn giản, bình lặng...nhưng nó vẫn thường vẫn ẩn chứa những đợt sóng ngầm ko ai biết trước... (lãng mạn đúng theo kiểu HQ ^_^ )
...Chàng là một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi, nàng, là một cô gái chăm chỉ làm trong tiệm cắt tóc. Giây phút gặp gỡ thật tình cờ, và cũng mộc mạc như câu chuyện tình của họ. Chàng để quên mũ ở cửa hàng ấy, nàng lặng lẽ mang chiếc mũ trả lại cho chàng.....
Rồi họ yêu nhau, cuộc sống của họ hòa làm một, chan vào những nụ cười và những kỉ niệm đẹp đẽ.
Một buổi đêm mưa lạnh lẽo, nàng đến nhà chàng, nhưng ko may, đó lại là đêm cướp đi đôi mắt của nàng, đôi mắt chàng vẫn thường mìm cười khi ngắm nhín nó.
Ngày nàng tìm thấy ánh sáng, cũng là ngày chàng biến mất... lặng lẽ, ko một lời từ biệt. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngắm mình trong gương, nàng lại thấy trong mắt mình có sự ấm áp tuyệt vời của chàng,...

Buổi chiều đông ấy, nàng gặp một người đàn ông mù đeo kính đen, bên cạnh một con chó chỉ đường...lặng lẽ..

re: Trong căn phòng mổ ồn ào, chàng ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng lần cuối, mìm cười... để tấm vải bạt trùm lên người, chỉ còn hé đôi mắt ấm áp ấy...

------------------------------------------------------------------------

Becuz i'm a girl - Kiss
 
Cuộc đời dù trôi qua nhanh, nhưng có những lúc, có những yếu tố tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng thật có ý nghĩa...................


Một người đàn ông dừng lại trước cửa hàng bán hoa để đặt mua hoa và gởi điện hoa về cho mẹ, người đang sống cách anh 200 dặm. Khi bước ra khỏi ôtô, anh chú ý đến một bé gái đang ngồi khóc nức nở.

Anh đến để hỏi xem có điều gì không ổn và bé gái trả lời: “Con muốn mua tặng một bông hồng đỏ cho mẹ. Nhưng con chỉ có bảy mươi lăm xu, mà một bông hồng giá tới hai đô la lận”

Người đàn ông mỉm cười rồi nói: “Lại đây nào, chú sẽ mua cho con một bông hồng”. Anh mua cho bé gái một bông hồng và đặt hoa gởi tặng mẹ anh. Khi họ chuẩn bị đi, anh đề nghị được đưa cô bé về nhà. Bé gái trả lời: “Vâng ạ. Chú có thể dẫn cháu đến gặp mẹ cháu”. Cô bé chỉ đường cho anh tới một nghĩa trang rồi cô đặt bông hồng lên trên một phần mộ mới xây.

Người đàn ông quay lại tiệm hoa, hủy bỏ dịch vụ điện hoa, rồi cầm bó hoa và lái xe hơn 200 dặm để về nhà tặng mẹ anh.
 
Hãy luôn tha thứ bạn nhé, cuộc sống chính là cơ hội để ta tha thứ....................................................................................................................................................


Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ
ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông...
_Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần? Cô giáo đọc to
luôn câu trả lời cho cả lớp nghe:" 70 nhân 7 lần! "
Lisa kéo tay Brent - em trai cô:
_ Thế là bao nhiêu lần?
Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp
kính quá khổ và tóc rồi bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm banh bè
ai cũng fục. Câụ học pianô từ năm lên 4, kèn darinet năm lên 7 và giờ đây
cậu đang chinh fumc cây đèn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi 1
thứ: bóng rổ, 2 chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại
yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa
những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.
Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị
khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn
thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.
_Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà!
_ Không sao, em tha lỗi cho chị - Cậu bé cười - Phải tha thú 490 lần và lần
này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!
Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã
hết từ lâu lắm.
Hôm sau, 2 chị em chói bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của
Brent và dễ dàng "chiến thắng".
_ Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ.
Lisa đỏ mặt:
_ Chị xin lỗi!
Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ cộng 488 lần thôi, phải
không?
Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490
hình vuông:
_ Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai & em tha lỗi. Mỗi lần
như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô - Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé
dán tờ biểu đồ lên tương.
Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khii nhận ra mình sai,
Lisa xin lôix rất chân thành. Và cứ thế... Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng
Anh của Brent & cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá fòng
Brent... Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... Ô
thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent & đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm
vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích.
_ Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì vơi em nữa đâu.
Brent chỉ cười :"Phải, phải"
Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc & cậu
đc cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. 1 niềm mơ ước thành hiện
thực.
người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà,
Lisa nghe điện :" 2h chiều ngày mùng 10 nhé!" Lisa nghĩ mình có thể nhớ đc
nên cô đã không ghi lại.
_Brent này, khi nào con biểu diễn? - Mẹ hỏi.
_Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời.
Lisa lặng mãi mới lắp bắp:
_Ôi! .... hôm nay ngày mấy rồi ạ?
_ 12, có chuyện gì thế?
Lisa, bưng mặt khóc nức lên:
_Biểu diễn... 2 giờ.... mùng 10.... người ta gọi điện.....tuần trc....
Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói.
_ Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi??? - Brent hỏi.
Lisa gật đầu. Brent ra khỏi fòng, không nói thêm lời nào. Lisa về fòng, ngậm
ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng.
Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1 mảnh giấy
dặn mọi ng yên tâm.
Lisa đến Boston & thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nh` lần viết thư khuyên
nhủ nhưng Lisa khong trả lời: " Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao
giờ về nữa". Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.
Rất lâu sau, có lần gặp lại ng láng giềng cũ: bà Nelson.
_Tôi rất tiếc về chuyện của Brent... _ Bà ta mở lời.
Lisa ngạc nhiên:
_Sao ạ?
Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất
cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng
Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.
Cô ngồi lặng yên trc chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc
các gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn:
" Lisa yêu quý,
Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm
điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho
chị.
Yêu thương,
Brent "

Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hối bé, với rất nhiều ô vuông.
Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu & bên cạnh là dòng chú thích
bằng bút đỏ : " Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi! "
 
Một vị vua treo giải thưởng cho hoạ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều hoạ sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng người chỉ thích có 2 bức và ông phải chọn lấy 1.

1 bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mĩ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là 1 bức tranh bình yên thật hoàn hảo.

Bức tranh kia cũng có những ngọn núi nhưng những ngọn núi nàyy trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút trên cao kèm theo sấm chớp đổ xuống, bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.

Nhưng sau khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của 1 tảng đá. Trong bụi cây từ khe nứt con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút nước xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình.... Bình yên thật sự .....

"Ta chấm bức tranh này ! - Nhà vua công bố - Sự bình yên ko có nghĩa là 1 nơi ko có tiếng ồn ào, ko khó khăn, ko cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên."
 
@ Tôi cũng st được 1 câu chuyện về tình thương của người mẹ, không biết có ai đã post chưa :
Có một anh chàng yêu một cô gái song cô gái luôn nghi ngờ về tình yêu của anh. Một lần anh hỏi cô phải làm cách nào để chứng minh được là anh yêu cô ấy. Cô ấy đáp rằng nếu anh yêu cô thì hãy về mang trái tim mẹ anh tới cho cô. Anh ta nghĩ rằng mình sống với mẹ 20 năm đầu tiên trong đời và có thể sống với cô ấy gấp 3 thời gian ấy. Thế là anh ta chạy vội về nhà. Bà mẹ thấy con trai về thì mừng rỡ : "Con ...". Anh con trai không nói không rằng moi nagy trái tim người mẹ rồi chạy thật nhanh đến chỗ cô người yêu. Vì chạy nhanh quá nên anh bị vấp ngã và làm rơi trái tim đang nóng hổi của người mẹ... Khi anh đang ngồi dậy thì nghe thấy trái tim của mẹ nói "Con ngã có đau không con" .@ Đấy, tình thương của mẹ cảm động thế đấy.
 
Một cảm xúc khó quên
Tôi nhìn thấy trong đôi mắt hai đứa nhỏ một nỗi buồn xa xăm vô tận, phải chăng đó là sự cô đơn, buồn tủi, mặc cảm về số phận thấp hèn trước những người cao sang kia, tôi cảm thấy nao nao trước hai đứa nhỏ. Thế nhưng dòng suy nghĩ ấy dễ dàng loãng đi khi tôi cùng mọi người bước chân vào quán. Mùi vị quyến rũ của thức ăn hấp dẫn tôi. Tôi đưa mắt về phía một bàn trống. Khách đã về, những người phục vụ đang tất bật với việc tiếp đãi, nên thức ăn dư thừa vẫn còn giữa chén đĩa ngổn ngang. Bỗng...một bóng nhỏ len lỏi vượt qua dòng người, đến bên chiếc bàn trống nọ. Tôi nhận ra ngay đó chính là một trong hai đứa bé khi nãy...Thằng bé sợ sệt đưa mắt nhìn xung quanh. Run rẩy như đang làm một việc xấu xa, nó vừa vội vã trút vội thức ăn vào chiếc bọc ni lông cũ kĩ. Vài người gườm nhìn nó. Họ ném vào nó những nụ cười và câu nói đầy vẻ khing bỉ. Một cô bé xinh xắn mặc chiếc váy đầm màu hồng đắt tiền, trề môi mỉa mai: "Xem thằng bé dơ chưa kìa! Nhặt đồ ăn thừa của người khác". Rồi cô bé rụt cổ lại, ra ý ghê tởm. Người chủ đã để ý thái độ của khách đối với đứa bé nghèo, nên quay lại lớn tiếng quát: "Cút đi đồ xó chợ đầu đường! Để cho người ta bán hàng chứ! Đi mau!"

Mặt thằng bé biến sắc. Uất ức nó trả lời giọng nghẹn ngào: "Tôi không ăn xin. Chỉ vì em tôi đói quá nên tôi phải làm thế này. Mẹ tôi cũng dạy thà chết chứ không chịu nhục. Tôi không ăn xin, trả lại mấy người nè" .Thằng bé ném bọc thức ăn lên bàn rồi cắm đầu chạy biến, sau lưng nó vài người phá lên cười cất giọng khinh bỉ: "Bọn ăn xin bây giờ là thế đấy, nghèo mà cứ lên mặt". Nói xong, họ quay về chỗ của mình bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Ba tôi nhìn thấy cảnh ấy, ông chỉ biết lắc đầu rồi đăm chiêu suy nghĩ. Bữa ăn chiều trở nên nặng nề khó tả. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩa riêng, nhưng tôi biết tất cả đều hướng về đứa bé khổ nghèo kia...
 
Lời nói muộn màng




Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong 1 đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong 1 ngày cuối tuần mát mẻ....

- Chán thật đấy_Linh nói. Ước em có 1 người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản

Cả hai im lặng một lúc lâu

- Này! Em có 1 ý kiến, hãy chơi 1 trò chơi đi!_Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Đ..được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng ko có kế hoạch gì cả_Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về 1 bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem 1 bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên ko có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang ng iu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.

Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung 1 cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên 1 ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua 1 ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có 1 bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai:"các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có 1 ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm

1h23
- Em khát quá_Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em 1 chai nước khoáng đi

1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:

- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có 1 người bị oto đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh ko nhầm thì đó là bạn của em

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến 1 chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được 1 lá thư trong túi áo của anh ấy.

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có 1 cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là 1 cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là ko được nghĩ đến gì khác ngoài 1 trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em 1 điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh. anh yêu em!!!

11h58
Việt à..._Linh bật khóc_....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng ko..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh ko thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!

p/s : Ý câu chuyện muốn nói là chúng ta phải chân trọng những gì chúng ta đang có.Chúng ta cứ hay nghĩ rằng nếu có bỏ lỡ 1 cơ hội thì sẽ có 1 cơ hội thứ 2 nhưng liệu có phải là như vậy không.Có những điều sẽ không bao giờ xảy ra 1 lần nữa nếu bạn bỏ lỡ 1 cơ hội nào đó.Hãy tận dụng tất cả cơ hội trong cuộc sống.
 
Của người phúc ta
"Của người phúc ta" là câu thành ngữ ngụ ý chê trách những kẻ lấy những thứ không phải của mình biến thành phúc cho mình hưởng. Điều đó lên án, chê trách là đúng. Phàm những thứ không phải của mình chớ có tận hưởng, dù nó là phúc hay là lộc, chả ra cái quái gì đâu. Các cụ nhà mình xưa nay để lại những lời răn thật vô cùng chí lí.

Một lần, tôi đọc trên trang "Bạn đọc" của báo Văn Nghệ một bài viết ngắn dựa vào câu thành ngữ này để phê phán những người chơi bị trắng tay được bạn chơi cho điểm nhưng lại tặng số điểm này trong chương trình "Chiếc nón kì diệu" của nhà đài VTV3. Đại ý tác giả giễu cợt những người chơi không có điểm vì thiếu may mắn hoặc vì kém trình độ, nên được bạn chơi tặng vài ba trăm điểm (tương ứng với vài ba trăm nghìn đồng) để làm lộ phí đỡ phải về tay trắng. Đa phần những người được tặng đã lấy luôn số điểm này làm từ thiện tặng cho một cá nhân, hoặc một tập thể nào đó. Tác giả bài báo chê họ ứng xử như vậy là mất lịch sự, là kém về văn hóa. Vị tác giả bày tỏ sự vô cùng khó chịu của mình trước cái việc ứng xử "Của người phúc ta" diễn ra triền miên đó. Thú thực, tôi đọc chỉ để mà đọc, lào phào chẳng một ấn tượng gì và dĩ nhiên quên ngay lập tức. Nhưng có một chuyện buộc tôi phải nhớ lại bài báo ngắn đó.

Hôm ấy thứ Bảy, vô tình tôi xem trên truyền hình đoạn kết của "Chiếc nón kì diệu". Người thắng là một cô giáo, sau khi tặng khá nhiều điểm cho vài ba địa chỉ từ thiện, cô giáo tặng cho bạn chơi cũng là một phụ nữ 300 diểm. Người này (tôi không nhớ chị làm nghề gì) đã dùng số điểm đó tặng cho một em nhỏ có hoàn cảnh thương tâm mà chị biết. Cách cho của chị hoàn toàn chân thành, những lời nói nghẹn ngào của chị về em bé kia đã gây xúc động cho người xem. Nhìn vào mắt chị tôi đọc được sự nuối tiếc vì đã không có thật nhiều điểm để tặng em bé mà tôi cho rằng đó chính là đích cuộc chơi của chị. Và có lẽ không đợi đến những điểm tặng kia, chị đã có những chia sẻ nhân ái với em bé đó từ trước. Sực nhớ đến bài báo, tôi tìm đọc lại, thấy lòng phân vân, khó bề phân định. Trong tâm trạng đó, tôi đưa bài báo cho con gái nhỏ 16 tuổi đọc. Nó đọc xong ngẩn ngơ không thôi thắc mắc: "Sao lại gọi đây là của người phúc ta, sao lại thế hả bố?".

Tôi không trả lời con bé. Lòng cũng thôi phân vân. Cuộc sống là vậy, khó vô cùng những đánh giá, ứng xử! Nhưng sự ngơ ngác trong trắng của đứa trẻ 16 tuổi kia thì tôi tin. Cũng như tôi tin vào sự thể tất của tiền nhân khi đám con cháu gặp phải cảnh ngộ "Của người phúc ta" này.

Cần lắm thay những sự hưởng "phúc" dẫu "của" chẳng phải mình có như người phụ nữ trên. Thứ đó cũng chính các cụ nhà ta gọi là lòng nhân ái "Lá lành đùm lá rách" truyền lại cho hậu thế!
 
THAY ĐỔI
Ngay khi mới cưới người vợ đã tỏ ra không phục chồng vì cho là anh quá đần. Nay gặp người đàn ông tài giỏi lại yêu mình nồng nàn người vợ chỉ mong thoát được chồng. Người chồng muốn đưa người vợ đi xa . Anh bảo đấy là ý nguyện cuối. Người vợ đồng ý. Trước khi đi chị còn nói với người đàn ông kia cùng lắm chị chỉ đi 3/4 ngày.
2 vợ chồng đi đến 1 thành phố lạ. Đến nơi người chồng lấy 2 buồng cạnh nhau. Đi đường mệt nhoài, cả 2 vào phòng của mình lăn ra ngủ. Người chồng dậy trước, gõ cửa mời vợ đi ăn.Trong bữa ăn 2 người không nói chuyện, thỉnh thoảng người chồng chỉ nhắc vợ ăn ít ớt kẻo ảnh hưởng đến dạ dày vừa lành bệnh. Xong bữa 2 vợ chồng đi dạo. Bỗng người vợ bị chảy máu cám. người chồng thành thạo nhấn tay vào huyệt mũi cầm máu cho vợ. Buối tối đi dạo, người vợ nhìn thấy 1 đôi giày ưng ý nhưng nghĩ là mình ko mang theo tiền lại ko muốn làm phiền người mình sắp chia tay nên thôi. Đến khuya sau khi chúc ngủ ngon, người chồng đưa cho vợ 1 gói nhỏ. Ngạc nhiên, vào phòng người vợ mở gói giấy ra xem thì ra đó là đôi giày lúc tối mình thích. Khuya, cả thành phố lặng ngắc, bỗng người chồng nghe vợ ước có 1 ít ômai nhâm nhi. Lục túi nhỏ hành lý, anh mang sang cho vợ. Sang ngày thứ 3 người vợ gọi cho người đàn ông kia cho biết có thể là 1 tuần nữa mới về. Tối hôm đó, người ta nghe tiếng cười rất vui vẻ của 2 người. Ngày thứ tư, người chồng thức dậy mở cửa thì cô vợ đã chờ sẵn với bó hoa tươi vừa hái. Người chồng càu nhàu vợ mặc ko đủ ấm đã dầm sương sớm. Gịuc vợ vào phòng anh tháo giày và tất cẩn thận ngâm chân vợ trong nước ấm.
Thời gian dần qua, thời hạn nghỉ phép cũng hết, cả 2 phải trở về thành phố của mình. trong bữa ăn cuối cùng, vẫn là ko ai nói 1 câu. Người chồng chỉ thỉnh thoảng nhắc vợ đừng ăn gia vị quá nhiều ảnh hưởng đến bao tử, đừng thức quá khuya, đừng lười uống nước mà chỉ ăn ômai. Người vợ bật khóc.
Người vợ thay đổi, chị phục chồng vì sao có thể biết trước ý của chị ngay cả khi chị chưa biết. Thế nhưng chị cứ chê chồng đần, suốt đời chỉ biết có 1 người phụ nữ.
 
Hãy mỉm cười, bạn sẽ thấy hạnh phúc Bản không dấu
Đêm Đà Lạt, mưa phùn. Ngồi bên tách Capuchino ngoài bờ hồ, nó như đông cứng lại trong cái giá rét của không khí. Nhưng có một thứ vẫn không bao giờ đóng băng lại được, đó là nước mắt. Nó thấy khóe mắt nặng trịch, rồi có cái gì đó âm ấm vừa lướt qua gò má nó. Theo phản xạ, nó lấy tay lau qua, tay nó ướt. Nó đã khóc. Tâm trạng nó rối bời, buồn đến rã rời. Nó đã trốn đến cái nơi xa lạ này để được bình yên, vậy mà sao nó vẫn cảm thấy khó khăn, vẫn không thể thanh thản. Thật đáng thương!

Nó nghĩ về cuộc sống của nó, về những bất trắc trong cuộc sống ấy. Nó thấy nghẹt thở trước những kỳ vọng, những hoài bão mà ba mẹ đặt cho mình. Ba mẹ nó, những người đã vì hoàn cảnh mà không thể thực hiện được hoài bão của mình, đã đặt tất cả niềm tin và hy vọng vào nó, vào đứa con gái duy nhất của họ. Nó thấy người như run lên khi nghĩ đến việc hoàn tất những kỳ vọng đó, phải thi đậu vào một trường Đại Học danh tiếng, phải đi du học, phải có cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc và tất nhiên phải là một phụ nữ thành đạt với một nghề nghiệp cao quý. Với sức học không quá tệ nhưng cũng không phải là vượt trội, thì để thực hiện những điều đó, nó phải lao tâm ghê lắm. Nó sợ phải nhìn thấy ánh mắt thất vọng của ba mẹ khi đứng trước sự thật là nó không thể thực hiện được những kỳ vọng ấy. Bởi thế, nó phải cố gắng học, học quên thời gian, quên mệt mỏi, học hăng say, miệt mài. Thế nhưng không hiểu sao cuộc sống lại éo le, cứ đẩy đưa nó vào những mối quan tâm khác, khiến nó không thể chú tâm vào học được nữa. Chính con người yếu đuối của nó cũng lôi kéo nó vào những cuộc chơi vô tận, những trò đùa vô bổ, làm nó không còn thiết học nữa. Việc học đối với nó chỉ như một trò đùa, một trò chơi không gây hứng thú. Nó học mà tâm trí cứ ở tận nơi nào. Đã thế, thỉnh thoảng nó lại còn buồn vu vơ, chẳng muốn học, cứ nghĩ vớ vẩn rồi buồn. Lại phí thời gian giải toả nỗi buồn. Nó nghĩ rằng nó không thể ngồi vào bàn học, chỉ vì nó không cảm thấy hứng thú với việc học, cứ như thể những năm trước nó đã học thay cho cả đời nó vậy. Cũng may là nó còn biết rằng thời gian đang dần trôi, mà nó thì còn quá nhiều cái để học. Và nó nghĩ mình cần phải lấy lại cảm hứng cho cuộc sống đang vô cùng tẻ nhạt này để lại bắt đầu ngồi vào học. Nó đi tìm lại cảm hứng đã mất của mình, bằng một cách mà không ai chấp nhận được, nó yêu. Nó tin vào một tình yêu đẹp và hy vọng sắc màu sẽ trở lại chốn tăm tối này.

Và tất nhiên, khi yêu thì người ta lại càng không muốn học, mặc dù là cuộc sống của nó có cải thiện. Đến một lúc nào đó, nó bị cuốn vào những rắc rối của tình yêu, nó lại càng đau khổ hơn, lại càng mệt mỏi hơn. Tâm trí nó chỉ dành để giải quyết những khó khăn, những tồi tệ của tình yêu. Điều tất yếu đã xảy ra, nó không thể ngồi vào bàn học, không thể chú tâm vào học khi tâm trạng của nó đang rối bời. Và, nó học ngày càng sa sút, như xe không thắng, lao thẳng xuống vực thẳm.

Nó tự thấy mình như một kẻ có tội, tội rất nặng. Nó thất vọng về chính mình, tự nó vùi bản thân mình vào biển thất vọng. Từ đó, nó chán nản, rồi buông xuôi tất cả. Nó không cố gắng, không quan tâm đến bất cứ cái gì hết, cả tương lai đang dần đến, cả thời gian đang vụt qua. Nó chỉ ngồi đấy, giận bản thân quá yếu đuối. Cứ như thế, nó sống như người không có hồn. Và sớm chấp nhận thực tại tồi tệ là nó bất tài, vô dụng.
Nhưng rồi anh đến, kéo nó ra khỏi vực thẳm, đem nụ cười, niềm vui, hy vọng và sức sống đến cho nó. Anh giúp nó giải quyết tất cả những rắc rối mà nó vướng vào. Anh cùng nó vui chơi, học tập, tận hưởng niềm vui của cuộc sống. Nó cảm thấy vui khi có anh, hạnh phúc khi được ở bên anh. Không biết là vô tình hay cố ý, anh đã bước vào cuộc sống của nó, đơn giản như một người bạn nhưng rất ý nghĩa, anh in hình ảnh mình lên trái tim nó, nhẹ nhàng nhưng rất sâu sắc.

Anh và nó thân thiết, gắn bó, cùng nhau chia sẻ tất cả, tất cả những điều mà có lẽ cả nó và anh chưa bao giờ nói với ai. Anh kể cho nó nghe về mối tình đấu của anh, về những thất bại trong tình cảm của anh, và cả những cảm nghĩ của anh về nó, anh còn kể cho nó cả những mối tình chóng vánh của anh. Anh làm như thể đứng trước nó, anh không thể nói dối, anh luôn thành thật bởi nó là người quan trọng nhất. Và, cũng là sự vô tình ấy, nó thích anh, thích rất nhiều. Với tất cả những gì anh đã làm cho nó, nó cho rằng, à không, nó tin rằng, anh cũng thích nó. Cứ với niềm tin ấy, nó ngày càng chìm sâu hơn vào cái tình cảm dành cho anh: nó hy sinh tất cả, làm tất cả, vì anh.

Nhưng đến một ngày, khi sự thật mở ra, anh đã không thích nó như nó nghĩ. Nó sững sờ khi nghe anh kể về người anh thích. Anh bảo rằng đối với anh, người con gái ấy là tất cả. Nó không tin. Nó phủ nhận tất cả. Nó cho rằng đó chỉ là thứ tình cảm chóng vánh, bỡn cợt mà anh vẫn dành cho những cô gái anh thấy có hứng thú, để thỏa mãn tính phong lưu đa tình của mình. Nó vẫn tin rằng nó là bến bờ của anh, là tình yêu xuất phát từ trái tim anh và dù cho anh có đi đến bất kỳ đâu, anh vẫn sẽ quay về mái nhà xưa, về với nó. Và nó tiếp tục hy sinh, cho đi mà không hề biết rằng nó chỉ như một con thiêu thân, dại dột đến đáng thương.

Rồi đến một ngày nó quyết định: không âm thầm hay lặng lẽ gì nữa, anh phải được biết rằng nó không chỉ đơn giản là bạn của anh, về tình cảm của nó. Anh bất ngờ, sững sờ khi nghe nó thú nhận nó thích anh. Vẫn cách thức cũ, anh nhẹ nhàng an ủi nó, chia sẻ nỗi lòng của nó rằng anh rất hiểu và điều nó tin chính là sự thật nếu nó biết kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng đó đâu phải là sự thật. Nó lại ngây ngất trước sự dịu dàng của anh, nó lại lao vào anh một cách mù quáng đến tội nghiệp. Nhưng chờ đợi làm mòn mỏi tâm hồn nó, và nó không thể chịu đựng thêm, nó lại hỏi thẳng anh về cảm giác thật của anh về nó. Và có lẽ lần này anh thú thật, anh chỉ coi nó như một người bạn, không hơn. Nó buốt cả người, ngộp thở trong những hy vọng của chính nó. Nó cảm thấy anh thật giả dối, thật đáng ghét, nhưng nó vẫn không thể ghét anh, ngược lại, nó lại càng kiên quyết hơn. Nó lại âm thầm lặng lẽ ở bên anh, làm mọi thứ cho anh, chỉ mong anh tôn trọng nó và giữ lại trong trái tim anh hình ảnh đẹp nhất về nó, về một người bạn.
Vậy mà không hiểu vì lý do gì, anh lại kể với người con gái của anh về nó, về tất cả những điều nó làm cho anh theo cái cách mà đó như là chiến công của anh, rằng anh là một chàng lãng tử đúng nghĩa, rằng nó chỉ như một con ngốc, bám theo anh với một cái hy vọng viễn vông, cái niềm tin trẻ con đến dại khờ. Để rồi người con gái ấy và tất cả bạn bè của cô ta nhìn nó như một kẻ ngốc, đáng khinh bỉ đến tội nghiệp. Và câu chuyện về sự cho đi rất ngu xuẩn này được loan truyền như một tin nóng về nó, như một đề mục cho bất kỳ ai muốn bàn tán về nó..

Đã thế, việc học sa sút, ba mẹ nó điên lên và chì chiết nó suốt. Nó cảm thấy như họ chỉ chờ nó sai phạm để mà soi mói, chỉ trích và đay nghiến. Nó chán ghét cả ba mẹ, vào những người thân yêu nhất của nó.

Nó thất vọng, đau đớn, căm phẫn và quyết định không thể tha thứ cho bất kỳ ai. Nó căm ghét tất cả mọi người, nó đổ lỗi cho họ, rằng vì họ mà nó phải chịu một cuộc sống quá đay nghiệt và khắt khe như vậy. Nó tránh xa, mỉa mai tất cả mọi người. Nó trở nên bất trị, ngang bướng và luôn chống đối. Nó không tin tưởng vào bất kỳ cái gì và bất kỳ một ai, xung quanh nó chỉ còn sự nghi kỵ, dè chừng và đa đoan.

Nó đau đớn quyết định bước đi và để lại anh với sự luyến tiếc, sự dằn vặt. Nhưng trước khi ra đi nó lại hứa với anh rằng nó sẽ chờ anh mãi mãi, cho dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, vì trong trái tim nó vẫn còn in mãi niềm tin của chính nó, rằng anh sẽ quay về. Bởi nó sợ khi anh quay trở về hay chỉ đơn giản là khi anh cần nó sẽ không có ở đó nên nó đã hứa. Hứa để anh biết, đề anh quay về, để nó biết, để nó luôn ở đó.
Nhưng sự chờ đợi lại bào mòn sức sống của nó và cả cái sự nghi kỵ và đa đoan kia cũng làm nó mệt mỏi. Nó như quỵ đi trong cuộc sống khi đối diện những thử thách, những con người mà nó vẫn gặp hằng ngày. Nó rơi vào tâm trạng hoảng loạn, rối bời. Nó cảm thấy nặng nề, khó thở, và yếu đuối đến nỗi có lẽ chỉ một sợi tơ nhẹ cũng có thể làm nó quỵ ngã, ngộp thở mà chết. Cuộc sống của nó còn tệ hơn là thê lương, đen hơn cả bóng tối. Nó không còn ai để chia sẻ, để trút giận, để than thở. Nó cô độc đến đáng thương. Nhưng liệu còn có ai thương nó không? Ai lại muốn thương một kẻ đi tranh giành tình yêu với người khác như nó, một kẻ thất bại thê thảm như nó, một kẻ phản động như nó? Chắc chắn không. Họ không tránh né, khinh bỉ nó như một cái gì đó tồi tệ nhất đã là hạnh phúc lắm rồi! Mà nó cũng chẳng còn đủ can đảm để nhận lấy sự thương cảm của mọi người nữa rồi.

Rồi nó bỏ đi, trốn chạy như một con chuột, một kẻ thất bại. Nó trốn đến cái nơi xa lạ, đầy lạnh lẽo vào cái mùa đông giá rét này để mùa đông và sự giá lạnh làm đóng băng những trúc trắc của nó, làm cho những bối rối, những thê lương của nó không còn cơ hội ngoi lên, sống dậy mà làm cho nó phải bi thương nữa. Vậy mà, nó lại không thể trốn tránh được, giữa lúc nó cảm thấy như thanh thản nhất thì nó lại khóc, oà lên khóc trong sự bất lực của nó trước sự nặng nề của cuộc sống và của tình yêu.

Rồi bỗng một cái gì đó rất ấm áp và mịn màng lướt nhẹ trên má nó, nơi đã ướt đẫm vì nước mắt. Một chiếc khăn nỉ, một bé gái xinh xắn, mặc chiếc áo mùa đông ấm áp màu trắng đưa chiếc khăn lên vùi vào lòng bàn tay lạnh cóng của nó. Nó nhìn vào chiếc khăn, rồi lại ngẩng lên nhìn cô bé, cô bé mỉm cười, trông cô bé như một thiên sứ. Nụ cười ấy mới hiền hoà dễ mến làm sao, đó như một lời nhắn nhủ, một sự khích lệ rằng nó hãy mỉm cười, hãy mở lòng mình ra với cuộc sống, với mọi người, như cô bé đã mở lòng với nó-một người xa lạ, và nó sẽ thấy được phép màu của tình yêu thương. Rồi cô bé bỏ chạy. Nó nhìn theo cô bé, nó thấy một dáng người rất quen thuộc. Đó là anh, anh lại đến để an ủi nó, để nâng đỡ nó như một người bạn và như một người anh trai. Nó oà khóc trong vòng tay anh. Trong nước mắt, nó cảm thấy như bình minh bắt đầu ló dạng, tâm hồn nó nhẹ nhõm hẳn và nó mỉm cười, một hành động rất đơn giản mà dường như đã lâu lắm rồi nó không làm.
 
Quẳng gánh lo đi mà vui sống
Người dẫn chương trình giơ cao một ly nước và hỏi khán giả:

- Quí vị thử đoán xem ly nước này nặng bao nhiêu?

- Điều đó còn phụ thuộc vào anh cầm nó trong bao lâu chứ.

- Đúng vậy, nếu tôi cầm nó trong một phút thì không có gì đáng nói. Nhưng nếu tôi cầm nó trong một tiếng đồng hồ thì tay tôi sẽ mỏi. Còn nếu tôi cầm nó cả một ngày, quí vị sẽ gọi xe cấp cứu cho tôi. Cùng một khối lượng, nhưng mang nó càng lâu thì nó càng trở nên nặng hơn.

Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Không sớm thì muộn chúng ta cũng gục ngã. "Điều quí vị phải làm là đặt ly nước xuống, nghỉ một lát rồi tiếp tục cầm nó lên."

Thỉnh thoảng chúng ta phải biết đặt gánh nặng cuộc sống xuống, nghỉ ngơi lấy sức để còn tiếp tục mang nó trong quãng đời tiếp theo. Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng lo âu về công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang. Còn bây giờ: Giải trí và thư giãn!
 
Điều giản dị
Vào một buổi chiều khi Mart đang đi dạo quanh công viên gần nhà, vừa đi cậu vừa huýt sáo một khúc nhạc vui. Chợt cậu nhìn thấy có một người cũng chạc tuổi của mình đang rất lúng túng với chồng sách rơi vãi khắp trên đường, theo thói quen hay giúp đỡ người khác của mình Mart liền giúp người bạn nhặt lên.

Buổi chiều hôm đó đã trở thành ngày Mart và Tom gặp gỡ và kết bạn với nhau. Tình bạn theo năm tháng ngày càng trở nên thân thiết và hai người trở thành một đôi bạn rất hiểu nhau.
Một thời gian sau, khi hai người bạn sắp chia tay nhau để đi đại học vì hai trường ở hai thành phố khác nhau Tom mới tâm sự với Mart và điều đó đã làm Mart rất bất ngờ:
"Cậu có biết cậu là người thứ hai cho tôi có được cuộc sống ngày hôm nay không. Buổi chiều chúng ta gặp nhau chính là lúc tôi thu dọn tất cả mọi thứ để chuẩn bị tự kết thúc cuộc đời của mình vì cho rằng cuộc sống này chẳng có gì đáng quyến luyên. Chính cậu một người yêu đời và lạc quan đã giúp tôi hiểu và khám phá ra rằng cuộc sống vẫn còn nhiều điều thú vị mà tôi vẫn chưa khám phá ra hết. Tôi cảm ơn cậu, người bạn tốt và vô cùng yêu quý của tôi."

Hạnh phúc đôi khi là một điều rất đơn giản hơn chúng ta tưởng, đôi khi chỉ là một nụ cười hay chỉ là cảm giác mình được chia sẻ dù chỉ trong im lặng.Mart đã cứu sống một người chỉ vì sự chân thành giúp đỡ người khác và sự lạc quan của chính mình. Vậy thì bạn và tôi vì sao chúng ta không thử sống chan hòa với mọi người và không quên mỉm cười trong cuộc sống???
 
hay thật đấy , tiếp tục đi các bác (=^____^=)
 
Vòng tròn an toàn
Đầu tiết học, thầy giáo của tôi vẽ lên bảng 1 vòng tròn lớn, bên trong vẽ 1 con người, 1 ngôi nhà, 1 chiếc xe mô tô và vài người bạn và hỏi:

- Ai có thể cho thầy biết đây là cái gì?

Cả lớp yên lặng, bỗng Will giơ tay lên:

- Thưa thầy, đó là thế giới đúng ko ạ?

- Chưa hẳn, đó là "vòng tròn an toàn".Bên trong vòng tròn này là những thứ quan trọng nhất đối với mỗi người chúng ta: gia đình, nhà cửa, bạn bè và công việc. Các em sẽ luôn được an toàn khi ở trong vòng tròn ấy. Theo các em, chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta bước ra khỏi vòng tròn đó? - Vừa nói thầy giáo vừa lấy phấn vẽ 1 mũi tên từ"con người" hướng ra bên ngoài vòng tròn.

Lại Will cậu học sinh ban nãy giơ tay phát biểu:

- Chúng ta sẽ cảm thấy sợ hãi và chúng ta sẽ mắc sai lầm .

- Khi chúng ta mắc sai lầm thì hậu quả sẽ ra sao? - Thầy giáo hỏi tiếp

- Chúng ta sẽ..học được 1 điều gì đó! - Cậu bé nghĩ 1 lúc rồi ngập ngừng nói.

- Chính xác! Đó là nội dung của bài học hôm nay. Khi các em rời khỏi vòng bảo vệ của gia đình, của bố mẹ là các em đã tự mình hoà mình vào thề giới bên ngoài, phải tự đối diện với rất nhiều tình huống khó khăn và đôi khi chúng ta sẽ có cảm giác ko an toàn. Nhưng sau mỗi lần như vậy các em sẽ có nhiều kinh nghiệm hơn, và cũng trưởng thành hơn!

Nói rồi thấy giáo vẽ 1 vòng tròn lớn hơn bao bên ngoài vòng tròn lúc trước, trong vòng tròn lớn này có thêm nhiều người hơn, ngôi nhà cũng to hơn và người đàn ông cũng trưởng thành hơn...

-...Nếu các em tự hài lòng với "vòng tròn bảo vệ" này thì suốt đời sẽ chỉ quẩn quanh trong cái không gian chật hẹp đó, thua thiệt và yếu đuối! Chỉ khi các em dám bước ra khỏi vòng tròn đó, đương đầu với các thử thách để trở nên kiên cường và mạnh mẽ hơn thì các em mới tạo ra được nhiều vòng tròn lớn hơn mà vòng tròn cuối cùng, to nhất chính là thế giới.
 
Back
Top