NIZ
<b><font color=blue>Blue Wind</font></b>
Tháng 9 năm 1990 ở Rome- Italia, 2 anh em Carmelo Orlando (guitar + vocal) và Giuseppe Orlando (trống) lập ra 1 band với tên gọi Catacomb. 2 thành viên còn lại của Novembre hiện nay đó là tay guitar Massimiliano Pagliuso và bass Valerio Di Lella.
Dù vậy demo đầu tay năm 91 với tên Unreal ko gây được ấn tượng trong làng Death Metal lúc đó - 2 năm sau EP The Return of the Ark,họ đã thay đổi hướng đi của mình - melancholic gothic doom với âm hưởng cổ điển phần nào giúp Catacomb được biết đến nhiều hơn trong thế giới underground.
Ít lâu sau họ đổi tên thành Novembre và về đầu quân cho hãng thu âm Polyphemus - cho ra mắt album đầu tay Wish i could Dream it again.1 debut Album hứa hẹn triển vọng của Novembre dù chưa thể hiện hết khả năng của họ.Chất Doom và 1 ít Prog hòa trộn và cũng trong album này,chất Atmospheric xuất hiện và Novembre được đánh dấu là 1 trong những band tiên phong đi đầu.
Vì vậy chúng ta hãy đến với album thứ 3 mang tên Classica
Mùa xuân 1997,Massimiliano Pagliuso tham gia Novembre và học chuyển sang kí hợp đồng với hãng Century Media
Dù thiên về Death nhưng cũng ko hẳn nói là ở Classica Novembre quay lại với phong cách ở Wish i could dream it again mà là extreme metal nhưng quả thật có cảm giác hơi lạ về album này.10 track nghe rất liền mạch tưởng như ko bỏ đi được track nào nhưng mỗi track lại rất khác nhau: melodic death trong My starving Bambina hay Code Blue steel,ballad với Nostalgiaplatz,track Instrumental tuyệt vời Foto blu infinito hay thậm chí có "mùi" brutal ở Onirica East
Nối tiếp theo thành công của Classica,năm 2001 Novembre ra mắt Novembrine Waltz - best album ever của họ !
Nên nhớ lyrical themes của Novembre là "Dreams,Nature,Landscape..." và Novembrine Waltz đã thể hiện được những gì tinh túy nhất.Nó đẹp như mơ,như 1 bức tranh phong cảnh.Ta đứng đó,lặng ngắm nó mà ko nói lên lời.Đây là album đầu tiên của Novembre mà tôi nghe và chính xác cảm giác là như vậy đấy.
1 Doom album với chất melodic death - thể hiện rõ nhất ở track mở đầu "Distances" với những đoạn riff hoàn hảo.Carmelo quay đi quay lại 180 độ giữa clean vocal và death growl kinh vãi hàng! Quả thật vocal với 1 doom metal band là 1 điều khá xa xỉ
Track Everasia lại là nơi để Carmelo phô diễn tài năng của mình khi mà
Carmelo sings to his own growls and growls to his own singing, which is deliberated and controlled and makes that incomparable feeling that there are extra two instruments playing !
Come Pierrot là 1 trong những track tôi thích nhất ở album này.Đậm chất atmospheric và thuộc loại giàu cảm xúc nhất ở album này - để thể hiện được như vậy nó cũng đòi hỏi 1 kĩ thuật cao ko kém.Vocal của Carmelo nghe như từ đâu vọng về,guitar quá hay và drum của Giuseppe cũng rất ổn (sự tiến bộ thể hiện rõ rệt qua từng album - trong album đầu tay Giuseppe đã có những ý tưởng rất tốt chỉ có điều anh chưa đủ skill để thực hiện nó ).
Track tiếp theo - Child of the twilight nghe khá thú vị - bởi cách sắp xếp giai điệu cũng như cấu trúc.Mở đầu khá là chậm chạp,trầm lắng - tiếng ngân nga khe khẽ của Carmelo - acoustic guitar - Carmelo chuyển sang "heavy vocal" rồi những tiếng gào thét quen thuộc của brutal....Nghe thì khá lung tung và hỗn tạp nhưng lại rất thống nhất và 1 cám giác rất mới mẻ thể hiện kĩ thuật tinh tế của Novembre.
Flower - phối hợp ăn ý của guitar,bass và death growl vocal (tôi tự hỏi Carmelo có thể hát được bao nhiêu giọng đây
Drum của Giuseppe trong album này có khá nhiều đất để trổ tài,như là track Valentine này chẳng hạn - 1 almost an instrumental track.Sức sáng tạo của Novembre là rất lớn và các album của họ cũng giàu giai điệu bậc nhất trong làng Doom.Track này có 1 cách bố cục kì lạ mà tôi cũng ko thể giải thích nổi là nó kì là ở mức nào
Chúng ta đến với track tiếp theo - Venezia Dismal - 1 track với chorus khá là catchy.Nếu nhớ ko nhầm thì album này nói về khung cảnh thiên nhiên trong giấc mơ của 1 con người.Nên đặc điểm chung là âm nhạc khá huyền ảo.
Track cuối cùng - Conservatory Resonance -cơn ác mộng trong đêm.Giai điệu u ám và ảm đạm,no more clean vocal và kết thúc bằng 1 cơn mưa rất ám ảnh.
Ko có gì nhiều để nói về Dreams D'azur khi mà nó chỉ là re-recording của album đầu tiên Wish i could dream it again (khi mà lúc đó chưa có điều kiện tốt nhất để sản xuất).
Năm 2006 Novembre cho ra album Materia - lần này thì là gothic doom có chút hơi hướng post-rock (như ở 2 bài Memory Stoica và Reason).
Vẫn phải công nhận 1 điều,rằng Carmelo vẫn là linh hồn của Novembre.
Và em trai của anh - Giuseppe dường như đã hoàn toàn trưởng thành,kĩ năng của anh đã được hoàn thiện hơn xưa rất nhiều.
Ko có nhiều ấn tượng như 2 cái album trước - thích nhất chỉ có 2 track:
Track Nothijingrad theo tôi là điểm sáng của album này: mở đầu là acoutic guitar nhẹ nhàng,thanh thoát - ngừng 1 nhịp - chuyển sang 1 bộ mặt hoàn toàn khác của extreme metal.1 track chơi đầy kĩ thuật.Hơn nữa nó mang lối chơi đặc trưng và đã quá quen thuộc của Novembre rồi.
Và 1 track khác cũng rất hay đó là Verne.
Cái album The Blue năm 2007 mình còn chưa nghe nữa