KNIGHT_1988
C O N T R A
- 3/12/04
- 1,820
- 111
- Thread starter
- #81
Chương XIV: Đứa con của sấm
1/ Lòng tham của con người là thứ chẳng thể nào tiêu diệt tận gốc, vì thế cũng chẳng lạ gì khi một lần nữa Welt phải đối đầu với bọn sơn tặc núi Rock. Marlon, là người có nhiều kinh nghiệm đối đầu với chúng nhất đã phải ở lại kinh thành Silean phục hồi lực lượng sau vụ mưu phản của Sniff, nhưng Roger là 1 người thay thế quá hoàn hảo. Anh dẫn dắt đoàn quân đã đẩy lùi toàn bộ bọn sơn tặc ra khỏi các khu vực lân cận Medenep , ép chúng xuống sâu phía Nam và co cụm ở dãy núi Rock, nhưng vì còn chưa thông thạo hang ổ kẻ địch nên cả đoàn quân vẫn đóng ở Flogeru chờ cơ hội.
Đã khoảng 2 tuần từ khi chia tay ở Ô khôt, Kreis lúc nào cũng lo lắng cho vương tử Runan bên kia bờ đại dương, đã từ rất lâu anh coi sinh mạng của mình là dâng hiến cho Horidon, cho vương tử, từ rất lâu... cho đến cái ngày anh ngã xuống ở đồi Ratinrat.
-Kreis, Kreis!
Anh giật mình nhìn Ahkis đang dùng cặp mắt soi xét lườm mình
-Chuyện gì thế?
-Tôi hỏi cậu mới đúng, đang suy nghĩ cái gì?
-Tôi chỉ đang lo lắng cho ngài Runan.
- Nếu lo lắng vậy sao cậu ko đi theo ngài Runan tới Eva chứ
Kreis im lặng như đang muốn bịa ra 1 lý do nào đó, nhưng cuối cùng anh thú thật:
-Tôi muốn gặp lại Letina, cô ấy chắc chắn đang có mặt ở Flogeru.
-Ra thế, tôi lại nghĩ cậu chỉ muốn làm 1 người lính chứ - Ahkis bật cười nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Kreis, anh im bặt
-Tôi là 1 người lính, nhưng trước hết tôi là 1 con người - Kreis tiến nhanh về phía trước, Ahkis nhìn theo mà lắc đầu
Đúng như Kreis đã nghĩ, Letina quả thật ở Flogeru, nhưng cô lại muốn tránh anh, cô sợ mình làm 1 vật cản trên con đường mà anh đang đi , cô chấp nhận đứng nhìn anh từ 1 góc tối để rồi bật khóc mỗi khi nhớ anh da diết . Cô đã quen như vậy rồi, cô học cách vui khi nhìn thấy anh cười, học cách buồn khi anh trầm lặng và hơn hết là phải học cách nuốt nước mắt. Bây giờ cũng vậy, dù thấy Kreis đang đi lại trên đường phố Flogeru , cô cũng chỉ len lén đứng nhìn anh, như 1 tên tội phạm sợ hãi kẻ bắt giữ hắn.
-Anh ta đang tìm em đấy - Ezekiel nói với cô em gái
-Em biết, nhưng anh ta ko nên gặp em
-Chẳng phải em luôn mong được gặp cậu ta sao?
-Đó chỉ là điều em muốn mà thôi - Letina thở dài
-Anh thật không hiểu - Ezekiel chán nản bỏ đi.
Chắc chắn là anh trai của cô sẽ ko hiểu đâu, cô có mười lý do để gặp anh nhưng có hàng trăm lý do để tránh anh, cô biết mối tình này sẽ không bao giờ có một hồi kết, nếu có chăng chỉ là lúc cô bỏ cuộc, một ngày nào đó .... nhưng không phải là bây giờ .
2/ Nói lại tại đảo Ô khốt, đã chia làm 3 cánh , một của Runan đi tiếp tới Eva giải vây cho vua Loffaru, một của Holmes truy đuổi Machen, và cánh quân của Roger trở lại Welt dẹp yên bọn sơn tặc. Chớp mắt đã 1 tháng, cánh quân của Runan đã tới được Bayen , Holmes thì đã tìm được dấu của "sói biển", chỉ có lực lượng của Roger vẫn phải cầm chân ở tại Flogeru. Nhận thấy ko thể kéo dài, Norton đã đề nghị xuất quân tiến thẳng vào dãy núi Rock hùng vĩ, một nước cờ mạo hiểm nhưng ko phải ko khả thi.
3 ngày sau, 3 cánh quân kị của Kreis , Ahkis và Estelle đã bao vây 3 mặt của dãy núi Rock, chặn mọi đường chạy và dồn tất cả bọn chúng vào trong hang ổ . Nhưng khi tiến vào gần hơn, địa thế của núi Rock gây rất nhiều khó khăn cho đoàn quân, lại thêm cạm bẫy mà bọn sơn tặc thiết lập khiến Roger buộc phải triệu tập một cuộc họp khẩn cấp ngay dưới chân núi Rock
-Chúng ta sẽ phá nát hang ổ của chúng từ bên trong - Roger đập mạnh xuống bàn dứt khoát
-Phá nát ? Ý anh là ... - Norton hỏi
-Đã có sẵn thuốc nổ của Thomas chế tạo , tôi sẽ tự mình đi vào hang ổ của chúng và cài đặt .
-Quá nguy hiểm !!! - Ahkis vội lên tiếng
-Phải, nhưng đây là cách nhanh nhất, chúng ta ko thể chờ đợi thêm được nữa, vương tử Runan đã thông báo chính thức tuyên chiến với đế quốc Eva, chúng ta cần phải giải quyết mọi rắc rối ở đây để đem quân lên cứu viện.
Cả khán phòng im lặng. Một lúc sau Norton mới lại gần đặt bàn tay lên vai Roger:
-Tôi sẽ đi với anh
-Không, tôi không muốn mạo hiểm thêm 1 tính mạng nào nữa
-Anh cần có thời gian để cài đặt thuốc nổ, tôi có thể thu hút được bọn chúng
-Vậy thì tôi có thể nhân đôi thời gian đó lên - Ezekiel đứng bật dậy
-Nhân ba chứ - Kreis nói
-Đừng bắt chúng tôi phải ở nhà đấy - Ahkis, Estelle và Mel cùng đồng thanh .
-Mọi người.... - Roger trơ mắt nhìn tất cả, rồi bật cười - Đúng là những kẻ ngốc mà
Cả gian phòng đều rộn tiếng cười theo. Thật kì lạ, những con thiêu thân lao vào trong lửa , nhưng chúng lại hạnh phúc vì điều đó.
3/
Kế hoạch được thực hiện ngay khi đêm xuống, 6 người với hàng chục tá thuốc nổ đã bắt đầu tiến lên núi, chỉ còn mình Ezekiel ở lại trấn thủ Flogeru. Bọn sơn tặc thực ra cũng chỉ xuất thân từ những tên nông dân , chưa qua hành quân lão luyện nên cách bố trí canh phòng của chúng thật lỏng lẻo, Roger và Kreis đã tiến sát tới trước cửa hang mà bọn chúng vẫn chẳng hề phát hiện.
-2 tên đứng gác, và cứ khoảng 20 phút sau lại có đám tuần tra đi ngang qua - Kreis phân tích
-Tôi bên trai, cậu còn lại - Vừa nói dứt lời, Roger đã nhảy thẳng tới đằng sau 1 tên đánh hắn bất tỉnh, tên còn lại chỉ vừa kịp quay lại nhìn thì đã bị Kreis làm cho tương tự.
Vừa thấy Roger ra hiệu, Norton và Ahkis vội chạy tới cửa hang, kiểm tra thuốc nổ lần cuối. Norton hắng giọng nhắc nhở Roger
-2 cậu chỉ có 20 phút để cài xong thuốc nổ và đúng 10 phút để tất cả chúng ta chạy khỏi đây . Tôi và Ahkis sẽ canh chừng cửa hang đề phòng có biến, cánh quân của Mel và Estelle cũng đã ở dưới chân núi sẵn sàng ứng cứu.
-Cậu đã nhắc lần thứ 5 rồi đấy, bọn tôi đã thuộc nằm lòng -
Roger giơ tay lên ra hiệu chiến thắng rồi chạy vào trong, Kreis cũng theo ngay sau đó. Hang ổ bọn sơn tặc có lối đi khá chật hẹp, lại có nhiều nhánh rẽ mà nếu không rành rọt rất có thể bị lạc lối. Cả 2 chia 2 đường lắp đặt các khối thuốc nổ vào các vùng trọng yếu. Dù có xảy ra 1 vài chạm trán nhỏ nhưng cả 2 đã giải quyết rất nhanh tránh để chúng báo động. Cứ thế chẳng mấy chốc đã tới trái thuốc nổ cuối cùng. Nhưng không hẳn suôn sẻ như vậy. Một tốp khá đông sơn tặc đã trở lại hang sớm hơn dự tính
-Bọn chúng quá đông, nếu bọn chúng vào hang thì kế hoạch sẽ thất bại mất - Ahkis lo lắng
-Sẽ không có chuyện đó - Norton đứng bật dậy khỏi chỗ núp lao tới chặn ngay cửa hang , bọn sơn tặc thấy thế lao tới tấn công. Cũng may do cửa hang khá chật hẹp mà với 1 "pháo đài" như Norton thì đến cả 1 con chuột cũng khó có thể lọt vào . Nhận thấy ko thể tiến công, bọn sơn tặc lắp đặt cung thủ chuẩn bị nã tên, nhanh như 1 con đại bàng , Ahkis lao tới từ đằng sau quét 1 nhát kiếm phá nát hàng rào cung thủ, Norton và Ahkis trước sau bọc lót cho nhau rất khéo léo làm bọn sơn tặc chẳng thể tiến vào cửa hang được tới nửa bước..
Nhắc tới bên trong, Kreis và Roger cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, cả 2 mau chóng rút khỏi hang nhưng chẳng may bị phát hiện, thế là đành phải mở đường máu xông thẳng ra ngoài. Vừa tới cửa hang thì thấy Norton và Ahkis đang giao chiến, trước sau bị bao vây ,cả 4 người dùng hết sức cũng ko thể ra khỏi vòng vây đặc nghẹt của chúng. Đang lúc hỗn chiến, tiếng vó ngựa chạy làm xáo động cả 1 cánh rừng gần đó, đoàn quân kị của Welt đột ngột xông ra với Estelle tiên phong , theo sau đó là Mel. Đang trong thế kìm kẹp, trở ngược lại bị kẹp kìm, bọn sơn tặc tán loạn đội hình, chẳng ai bảo ai bỏ chạy tất cả vào hang.
-Coi chúng chạy kìa, thật là khôi hài - Ahkis bật cười
Roger ko để ý mà quay sang nhìn Mel:
-Anh chưa bắn pháo hiệu cơ mà
-Có chuyện quan trọng , có người vô tội ở trong đó
-Em nói sao? - Roger hốt hoảng
-Đúng vậy, cô ấy là truyền nhân của thánh điện Thunder , 1 trong Tứ thần điện uy nghi của Trabia - 1 người đàn ông vạm vỡ bước ra từ đoàn quân, mái tóc hơi màu đỏ để cao, tay mang theo 1 thanh rìu sắt
-Anh là ... - Roger tiến tới gần người đàn ông lạ mặt
-Tôi là Samson, là người bảo vệ cho Acilia, truyền nhân cuối cùng của đền Thunder , chúng tôi bị vây ở núi Rock và chúng đã bắt giam được cô ấy, tôi may mắn thoát được , biết có tin các ngài đang tấn công lên núi Rock nên tôi mới tìm đến
-Theo như anh nói, Acilia vẫn đang bị giam trong đó - Norton cau mày
-Đúng vậy, xin các ngài giúp tôi cứu cô ấy ra
-Chỉ còn 5 phút nữa thuốc nổ sẽ kích hoạt , chúng tôi ko thể mạo hiểm
-Nhưng cô ấy còn trong đó
-Ko thể làm gì hơn được - Norton lắc đầu thở dài
Samson đứng nhìn quanh mọi người, rồi chẳng nói câu nào chạy vào cửa hang , mặc kệ tiếng gọi đằng sau.
-Anh ta thật dũng cảm
-Đi thôi, Roger, chúng ta ko còn thời gian nữa đâu, phải ra khỏi đây - Norton vỗ vai nhắc nhở
Roger im lặng, anh từ từ tuốt kiếm ra khỏi vỏ :
-MỌi người đi đi, tôi sẽ vào trong đó
-Anh điên rồi , Roger, anh ko thể trở ra kịp
-Tôi biết, nhưng tôi đã nói ko muốn một người vô tội nào hi sinh nữa
-Ko thể làm khác hơn đâu, Mel, cô khuyên cậu ta đi chứ
Mel nhìn anh một hồi rồi nhoẻn cười , Roger chợt thấy thoải mái, chẳng cần lo nghĩ gì nữa, anh xông thẳng vào bên trong hang.
-Cô làm gì vậy hả Mel, cô muốn người mình yêu chết ư ? - Norton lớn giọng
-Tôi ko thể cản những gì anh ấy muốn, có thể tôi sẽ ko còn được sống với Roger, nhưng tôi sẽ cùng chết với anh ấy - Dứt lời Mel cũng lao vào trong
Norton nhìn theo chỉ biết thở dài cho tới khi tiếng bước chân tắt hẳn.
Lúc này, Samson đã một mình lao thẳng tới trại giam , với thân hình to lớn, anh dễ dàng nhấc bổng một tên rồi quẳng vào đám phía sau làm chúng ngã nhào, rồi cắm đầu vừa chạy vừa ném cây búa vào tên cản đường trước mặt. Chẳng mấy chốc anh đã tìm thấy Acilia đang bị giam cầm.
-Acilia, cô ko sao chứ ? - Samson nói qua song sắt
Trong ngục, 1 người con gái tuổi khoảng 17 , mái tóc màu bạc để dài qua vai , nhận ra giọng người quen, cô quay lại nhìn để lộ khuôn mặt thanh tú :
-Samson, là anh thật sao? Tôi biết anh sẽ tới mà
Samson chỉ cười ko đáp, anh dồn sức vào lưỡi búa chém nát chiếc khóa rồi dẫn Acilia đi ra, cũng vừa lúc bọn sơn tặc ập tới đông đảo. Đang nhìn quanh ko biết tính thế nào thì từ đằng sau Roger và Mel đã đột phá được vào trong.
-Anh...- Samson lặng yên nhìn Roger
-Chúng ta sẽ nói sau, mau chóng ra khỏi đây thôi
4 người vừa đánh vừa chạy, ngay khi tới ngã rẽ đã thấy 1 tên sơn tặc bị ai đó hất dính vào vách , Roger ngạc nhiên nhìn người vừa tới:
-Sao anh lại vào đây, Norton?
-Ko phải mình tôi đâu - Norton chỉ tay về phía sau, Kreis, Ahkis và Estelle cũng đang ở đây chiến đấu
-Mọi người ... - Roger run run
Bất chợt từ sau , 1 mũi dao bay tới cắm vào bả vai của Mel. Cô khụy xuống ngay sau đó, Roger hốt hoảng lao tới đỡ dậy. Một tiếng cười quen thuộc mà Kreis và Ahkis vẫn còn nhớ, Yazam.
-Xem kìa, bọn chúng bay nghĩ có thể bỏ đi 1 cách dễ dàng vậy sao, hôm nay ta sẽ trả tất cả món nợ ở làng Torus.
-Ta ko nghĩ ngươi còn sống - Kreis và Ahkis nghiến răng, vừa dấn lên thì tay Roger đã chặn lại. Anh lạnh lùng trao Mel cho Norton rồi tuốt gươm nhìn về phía tên Yazam
-Tất cả mau rời khỏi đây.
-Ko, anh phải đi cùng chúng tôi - Norton nói
-ĐI!!! - Roger nói như ra lệnh, ko phải với tư cách 1 người bạn , mà là 1 người chỉ huy. Norton thấy vậy cũng đành ôm Mel cùng mọi người chạy khỏi hang
-Ko được để chúng thoát - Yazam vừa ra lệnh, bọn sơn tặc lao lên thì đã bị Roger tung 3 nhát kém chém liền 7 mạng. Cái khí thế của anh, sự tức giận của anh làm bọn chúng phải run sợ.
-Ngươi đã phạm 1 sai lầm rất lớn là đụng tới người con gái của ta - Roger lạnh lùng bước tới với thanh kiếm trên tay
Biết bọn thuộc hạ bị khí thế của Roger làm cho chùn tay, Yazam quyết định cầm đao xông lên. Hắn bổ liền 1 nhát như trời giáng, nhưng chỉ nghe 1 tiếng Keng và hắn vội bật ngược lại. Một màn khiên không khí màu đỏ chắn ngay trước mặt "kị sĩ trắng" , "Vô hình thuẫn" mà ngay cả mũi giáo xoáy của Raffin cũng ko thể xuyên thủng. Hắn bắt đầu run sợ , vứt thanh đao rồi bỏ chạy. Roger điên tiết đuổi theo, mặc kệ khối thuốc nổ đang sắp bùng cháy.
Trong khi đó, cả bọn Norton cũng vừa ra khỏi cửa hang, Norton trao Mel đang bị thương cho Kreis :
-Tôi sẽ vào trong mang Roger ra , cậu hãy lo cho Mel
-Nguy hiểm lắm, hang động sắp nổ tung rồi
-Tôi ko thể để anh ta chết được, Welt cần anh ta
Norton ko nói thêm , vội chạy lại vào hang. Nhưng vừa tới trước cửa thì ánh sáng đã lóe lên cùng 1 tiếng nổ khủng khiếp , cả núi Rock rung chuyển và cửa hang bị vùi lấp dưới hàng tấn đá sỏi.
4/
Thành Flogeru, doanh trại quân Welt
-Mel, chị đã tỉnh rồi
Mel từ từ mở mắt, cô thấy khuôn mặt của Estelle đang tươi cười nhìn cô. Nhìn xung quanh nhận ra chốn quen thuộc, cô cảm thấy chút ấm áp.
-Cô đã tỉnh rồi à? - Norton vừa bước tới cửa , thấy Mel đã bình an anh cũng mỉm cười
-Cám ơn anh đã bế tôi thoát khỏi cửa hang.
-Không có gì - Norton vội lắng giọng, nụ cười cũng dần tắt
Nhận thấy điều bất thường, Mel nhìn quanh rồi bật dậy:
-Roger, Roger đâu?
-Chị từ từ nào, đừng cử động mạnh thế - Estelle vội lại đỡ
Mel hốt hoảng nắm lấy tay áo của Estelle rồi lay mạnh:
-Nói chị biết, Roger thế nào rồi, lúc đó chị có thấy ánh sáng và nghe tiếng nổ , nói chị biết anh ấy đã ra rồi phải ko?
Estelle im lặng , cô cúi đầu ko đáp. Mel sợ hãi, nỗi sợ hãi lớn nhất từ lúc cô sinh ra tới giờ. Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày anh ko ở bên , cô ko dám nghĩ tới và cũng ko dám đối mặt. Nhìn thái độ của Estelle và Norton, những giọt nước mắt đang từ từ trào ra khóe mắt mà cô chẳng thể kiểm soát.
-Mel, em tỉnh rồi à.
Tiếng gọi của Roger làm cô bừng tỉnh. Đúng là anh, bằng xương bằng thịt, đang tiến tới gần cô , nắm lấy bàn tay của cô và khuôn mặt mừng rỡ.
-Anh.... anh còn sống ư? - Mel đặt tay lên má anh, như muốn chứng thực đó ko phải hồn ma.
-Xin lỗi Mel, tại tên Roger này bắt chúng tôi phải diễn kịch như vậy đấy - Norton lắc đầu
Nhìn sang Roger thấy anh đang cười lém lỉnh:
-Anh ko sao, cũng may lúc đó anh tìm được 1 con đường tắt chạy ra khỏi hang, đến lúc gặp mọi người thì em đã bất tỉnh rồi, anh muốn đùa với em một tí thôi ấy mà, em thấy s.sa..
Chưa kịp nói dứt câu, Mel đã tát anh 1 cái đau điếng, 1 cái tát mạnh thật sự, làm anh ngơ ngác nhìn cô
-Sao anh lại đùa với em ác độc như thế? Anh có biết em đã rất đau khổ không, anh ác , anh ác lắm - Mel bật khóc rồi sà vào lòng anh
Roger nhè nhẹ chạm tay lên mái tóc của Mel, cảm nhận tình cảm nồng nàn mà cô dành cho mình, rồi quàng tay siết chặt cô vào lòng , khe khẽ nói vào tai cô : "Anh xin lỗi"
5/
-2 người nói sao, Guenchaos đã tấn công vào đền Thunder à ? - Roger nhìn Samson và Acilia hỏi lại
-Chúng tôi là những người duy nhất còn sống sót, thật là 1 cuộc thảm sát dã man - Acilia ôm mặt ngồi nhớ lại những kí ức kinh khủng
-Guenchaos, chúng ta chưa biết hắn sẽ còn làm gì tiếp theo , tôi nghĩ chúng ta nên thông báo điều này với Raffin và vương tử Runan ở Eva - Norton ngồi cạnh nghe câu chuyện giờ mới lên tiếng
Roger khẽ gật đầu rồi quay sang Acilia và Samson:
-2 người có dự tính gì ko? Hay là đi theo chúng tôi tới Eva , tìm hiểu rõ chuyện này
Acilia suy nghĩ một hồi lâu rồi nói:
-Tôi nghe nói đền Windy và Light cũng đã bị Guenchaos tấn công, 2 truyền nhân của 2 đền đó đang ở cùng ngài Runan phải ko?
-Cô nói Maruju và Meriah? Theo như tin báo thì hình như vậy
-Tôi muốn tới gặp bọn họ.
-Cô ấy đi đâu , tôi theo đó - Samson nói giọng khẳng định .
3 ngày sau, cánh quân của Roger rút quân khỏi thành Flogeru sau 2 tuần vây hãm núi Rock , đại quân trở lại kinh đô Silean tụ họp với Marlon. Ngay sau khi nhận được tin của Runan từ Eva, 15 vạn đại quân bao gồm Roger , Mel, Estelle, Kreis, Ahkis, Norton , Samson, Acilia , Ezekiel,Lee và cả "sư tử" Lionel cũng nhập bọn tiến thẳng tới bến cảng Mendenep , cùng 1 mục đích hướng tới Eva , nơi hàng ngàn nguy hiểm ko biết trước.
Trước đó, Roger và Mel đã quyết định ghé ngang qua đền Windy.
-Em ko nghĩ có ngày em sẽ về lại quê hương - Mel đứng nhìn đền Windy cổ kính mà ko khỏi chạnh lòng
-Anh xin lỗi, chỉ vì anh mà em phải như thế
-Ko phải lỗi của anh, đó là số phận . Em còn nhớ cái ngày ông ngoại đuổi em ra khỏi điện, ước gì em có thể trở lại - Mel thoáng buồn
-Em đừng buồn, anh tin ông ấy sẽ luôn ở bên cạnh em - Roger mỉm cười trấn an cô
-Con đã trở về
Mel run run , vẫn giọng nói ngày ấy, cái ngày mà cô lần đầu tiên mở mắt , và gương mặt gắn với bao thuở ấu thơ . Cô chạy tới ôm chầm lấy, bật khóc như 1 đứa trẻ vừa lạc đường vui mừng trở về nhà :"Mẹ". Nhìn 2 người, Roger cũng cảm thấy ấm lòng , nỗi day dứt mà anh mang mấy năm qua cũng đã bớt đi phần nào , anh lẳng lặng bỏ đi .
-Roger, cậu đi đâu ?
Anh dừng lại, nhìn về phía người đàn bà phúc hậu rồi trả lời:
-Tôi nghĩ là mình nên đi, có lẽ bà ko muốn gặp tôi
-Vì sao? Vì cậu đã cướp mất con gái tôi à ?
-Vì những gì mà tôi đã làm
-Ko phải hôm nay nó đã về nhà ư? Và nó còn dẫn cho tôi 1 chàng rể tài ba nữa .
Roger thoáng mừng rỡ:
-Chàng rể ư?
-Phải, mẹ nghĩ tất cả chúng ta nên vào nhà và nói chuyện , chúng ta là 1 gia đình mà
Anh nở nụ cười , nụ cười mà chưa bao giờ anh có được từ ngày anh dẫn Mel đi : "Phải , gia đình, thưa mẹ"
1/ Lòng tham của con người là thứ chẳng thể nào tiêu diệt tận gốc, vì thế cũng chẳng lạ gì khi một lần nữa Welt phải đối đầu với bọn sơn tặc núi Rock. Marlon, là người có nhiều kinh nghiệm đối đầu với chúng nhất đã phải ở lại kinh thành Silean phục hồi lực lượng sau vụ mưu phản của Sniff, nhưng Roger là 1 người thay thế quá hoàn hảo. Anh dẫn dắt đoàn quân đã đẩy lùi toàn bộ bọn sơn tặc ra khỏi các khu vực lân cận Medenep , ép chúng xuống sâu phía Nam và co cụm ở dãy núi Rock, nhưng vì còn chưa thông thạo hang ổ kẻ địch nên cả đoàn quân vẫn đóng ở Flogeru chờ cơ hội.
Đã khoảng 2 tuần từ khi chia tay ở Ô khôt, Kreis lúc nào cũng lo lắng cho vương tử Runan bên kia bờ đại dương, đã từ rất lâu anh coi sinh mạng của mình là dâng hiến cho Horidon, cho vương tử, từ rất lâu... cho đến cái ngày anh ngã xuống ở đồi Ratinrat.
-Kreis, Kreis!
Anh giật mình nhìn Ahkis đang dùng cặp mắt soi xét lườm mình
-Chuyện gì thế?
-Tôi hỏi cậu mới đúng, đang suy nghĩ cái gì?
-Tôi chỉ đang lo lắng cho ngài Runan.
- Nếu lo lắng vậy sao cậu ko đi theo ngài Runan tới Eva chứ
Kreis im lặng như đang muốn bịa ra 1 lý do nào đó, nhưng cuối cùng anh thú thật:
-Tôi muốn gặp lại Letina, cô ấy chắc chắn đang có mặt ở Flogeru.
-Ra thế, tôi lại nghĩ cậu chỉ muốn làm 1 người lính chứ - Ahkis bật cười nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Kreis, anh im bặt
-Tôi là 1 người lính, nhưng trước hết tôi là 1 con người - Kreis tiến nhanh về phía trước, Ahkis nhìn theo mà lắc đầu
Đúng như Kreis đã nghĩ, Letina quả thật ở Flogeru, nhưng cô lại muốn tránh anh, cô sợ mình làm 1 vật cản trên con đường mà anh đang đi , cô chấp nhận đứng nhìn anh từ 1 góc tối để rồi bật khóc mỗi khi nhớ anh da diết . Cô đã quen như vậy rồi, cô học cách vui khi nhìn thấy anh cười, học cách buồn khi anh trầm lặng và hơn hết là phải học cách nuốt nước mắt. Bây giờ cũng vậy, dù thấy Kreis đang đi lại trên đường phố Flogeru , cô cũng chỉ len lén đứng nhìn anh, như 1 tên tội phạm sợ hãi kẻ bắt giữ hắn.
-Anh ta đang tìm em đấy - Ezekiel nói với cô em gái
-Em biết, nhưng anh ta ko nên gặp em
-Chẳng phải em luôn mong được gặp cậu ta sao?
-Đó chỉ là điều em muốn mà thôi - Letina thở dài
-Anh thật không hiểu - Ezekiel chán nản bỏ đi.
Chắc chắn là anh trai của cô sẽ ko hiểu đâu, cô có mười lý do để gặp anh nhưng có hàng trăm lý do để tránh anh, cô biết mối tình này sẽ không bao giờ có một hồi kết, nếu có chăng chỉ là lúc cô bỏ cuộc, một ngày nào đó .... nhưng không phải là bây giờ .
2/ Nói lại tại đảo Ô khốt, đã chia làm 3 cánh , một của Runan đi tiếp tới Eva giải vây cho vua Loffaru, một của Holmes truy đuổi Machen, và cánh quân của Roger trở lại Welt dẹp yên bọn sơn tặc. Chớp mắt đã 1 tháng, cánh quân của Runan đã tới được Bayen , Holmes thì đã tìm được dấu của "sói biển", chỉ có lực lượng của Roger vẫn phải cầm chân ở tại Flogeru. Nhận thấy ko thể kéo dài, Norton đã đề nghị xuất quân tiến thẳng vào dãy núi Rock hùng vĩ, một nước cờ mạo hiểm nhưng ko phải ko khả thi.
3 ngày sau, 3 cánh quân kị của Kreis , Ahkis và Estelle đã bao vây 3 mặt của dãy núi Rock, chặn mọi đường chạy và dồn tất cả bọn chúng vào trong hang ổ . Nhưng khi tiến vào gần hơn, địa thế của núi Rock gây rất nhiều khó khăn cho đoàn quân, lại thêm cạm bẫy mà bọn sơn tặc thiết lập khiến Roger buộc phải triệu tập một cuộc họp khẩn cấp ngay dưới chân núi Rock
-Chúng ta sẽ phá nát hang ổ của chúng từ bên trong - Roger đập mạnh xuống bàn dứt khoát
-Phá nát ? Ý anh là ... - Norton hỏi
-Đã có sẵn thuốc nổ của Thomas chế tạo , tôi sẽ tự mình đi vào hang ổ của chúng và cài đặt .
-Quá nguy hiểm !!! - Ahkis vội lên tiếng
-Phải, nhưng đây là cách nhanh nhất, chúng ta ko thể chờ đợi thêm được nữa, vương tử Runan đã thông báo chính thức tuyên chiến với đế quốc Eva, chúng ta cần phải giải quyết mọi rắc rối ở đây để đem quân lên cứu viện.
Cả khán phòng im lặng. Một lúc sau Norton mới lại gần đặt bàn tay lên vai Roger:
-Tôi sẽ đi với anh
-Không, tôi không muốn mạo hiểm thêm 1 tính mạng nào nữa
-Anh cần có thời gian để cài đặt thuốc nổ, tôi có thể thu hút được bọn chúng
-Vậy thì tôi có thể nhân đôi thời gian đó lên - Ezekiel đứng bật dậy
-Nhân ba chứ - Kreis nói
-Đừng bắt chúng tôi phải ở nhà đấy - Ahkis, Estelle và Mel cùng đồng thanh .
-Mọi người.... - Roger trơ mắt nhìn tất cả, rồi bật cười - Đúng là những kẻ ngốc mà
Cả gian phòng đều rộn tiếng cười theo. Thật kì lạ, những con thiêu thân lao vào trong lửa , nhưng chúng lại hạnh phúc vì điều đó.
3/
Kế hoạch được thực hiện ngay khi đêm xuống, 6 người với hàng chục tá thuốc nổ đã bắt đầu tiến lên núi, chỉ còn mình Ezekiel ở lại trấn thủ Flogeru. Bọn sơn tặc thực ra cũng chỉ xuất thân từ những tên nông dân , chưa qua hành quân lão luyện nên cách bố trí canh phòng của chúng thật lỏng lẻo, Roger và Kreis đã tiến sát tới trước cửa hang mà bọn chúng vẫn chẳng hề phát hiện.
-2 tên đứng gác, và cứ khoảng 20 phút sau lại có đám tuần tra đi ngang qua - Kreis phân tích
-Tôi bên trai, cậu còn lại - Vừa nói dứt lời, Roger đã nhảy thẳng tới đằng sau 1 tên đánh hắn bất tỉnh, tên còn lại chỉ vừa kịp quay lại nhìn thì đã bị Kreis làm cho tương tự.
Vừa thấy Roger ra hiệu, Norton và Ahkis vội chạy tới cửa hang, kiểm tra thuốc nổ lần cuối. Norton hắng giọng nhắc nhở Roger
-2 cậu chỉ có 20 phút để cài xong thuốc nổ và đúng 10 phút để tất cả chúng ta chạy khỏi đây . Tôi và Ahkis sẽ canh chừng cửa hang đề phòng có biến, cánh quân của Mel và Estelle cũng đã ở dưới chân núi sẵn sàng ứng cứu.
-Cậu đã nhắc lần thứ 5 rồi đấy, bọn tôi đã thuộc nằm lòng -
Roger giơ tay lên ra hiệu chiến thắng rồi chạy vào trong, Kreis cũng theo ngay sau đó. Hang ổ bọn sơn tặc có lối đi khá chật hẹp, lại có nhiều nhánh rẽ mà nếu không rành rọt rất có thể bị lạc lối. Cả 2 chia 2 đường lắp đặt các khối thuốc nổ vào các vùng trọng yếu. Dù có xảy ra 1 vài chạm trán nhỏ nhưng cả 2 đã giải quyết rất nhanh tránh để chúng báo động. Cứ thế chẳng mấy chốc đã tới trái thuốc nổ cuối cùng. Nhưng không hẳn suôn sẻ như vậy. Một tốp khá đông sơn tặc đã trở lại hang sớm hơn dự tính
-Bọn chúng quá đông, nếu bọn chúng vào hang thì kế hoạch sẽ thất bại mất - Ahkis lo lắng
-Sẽ không có chuyện đó - Norton đứng bật dậy khỏi chỗ núp lao tới chặn ngay cửa hang , bọn sơn tặc thấy thế lao tới tấn công. Cũng may do cửa hang khá chật hẹp mà với 1 "pháo đài" như Norton thì đến cả 1 con chuột cũng khó có thể lọt vào . Nhận thấy ko thể tiến công, bọn sơn tặc lắp đặt cung thủ chuẩn bị nã tên, nhanh như 1 con đại bàng , Ahkis lao tới từ đằng sau quét 1 nhát kiếm phá nát hàng rào cung thủ, Norton và Ahkis trước sau bọc lót cho nhau rất khéo léo làm bọn sơn tặc chẳng thể tiến vào cửa hang được tới nửa bước..
Nhắc tới bên trong, Kreis và Roger cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, cả 2 mau chóng rút khỏi hang nhưng chẳng may bị phát hiện, thế là đành phải mở đường máu xông thẳng ra ngoài. Vừa tới cửa hang thì thấy Norton và Ahkis đang giao chiến, trước sau bị bao vây ,cả 4 người dùng hết sức cũng ko thể ra khỏi vòng vây đặc nghẹt của chúng. Đang lúc hỗn chiến, tiếng vó ngựa chạy làm xáo động cả 1 cánh rừng gần đó, đoàn quân kị của Welt đột ngột xông ra với Estelle tiên phong , theo sau đó là Mel. Đang trong thế kìm kẹp, trở ngược lại bị kẹp kìm, bọn sơn tặc tán loạn đội hình, chẳng ai bảo ai bỏ chạy tất cả vào hang.
-Coi chúng chạy kìa, thật là khôi hài - Ahkis bật cười
Roger ko để ý mà quay sang nhìn Mel:
-Anh chưa bắn pháo hiệu cơ mà
-Có chuyện quan trọng , có người vô tội ở trong đó
-Em nói sao? - Roger hốt hoảng
-Đúng vậy, cô ấy là truyền nhân của thánh điện Thunder , 1 trong Tứ thần điện uy nghi của Trabia - 1 người đàn ông vạm vỡ bước ra từ đoàn quân, mái tóc hơi màu đỏ để cao, tay mang theo 1 thanh rìu sắt
-Anh là ... - Roger tiến tới gần người đàn ông lạ mặt
-Tôi là Samson, là người bảo vệ cho Acilia, truyền nhân cuối cùng của đền Thunder , chúng tôi bị vây ở núi Rock và chúng đã bắt giam được cô ấy, tôi may mắn thoát được , biết có tin các ngài đang tấn công lên núi Rock nên tôi mới tìm đến
-Theo như anh nói, Acilia vẫn đang bị giam trong đó - Norton cau mày
-Đúng vậy, xin các ngài giúp tôi cứu cô ấy ra
-Chỉ còn 5 phút nữa thuốc nổ sẽ kích hoạt , chúng tôi ko thể mạo hiểm
-Nhưng cô ấy còn trong đó
-Ko thể làm gì hơn được - Norton lắc đầu thở dài
Samson đứng nhìn quanh mọi người, rồi chẳng nói câu nào chạy vào cửa hang , mặc kệ tiếng gọi đằng sau.
-Anh ta thật dũng cảm
-Đi thôi, Roger, chúng ta ko còn thời gian nữa đâu, phải ra khỏi đây - Norton vỗ vai nhắc nhở
Roger im lặng, anh từ từ tuốt kiếm ra khỏi vỏ :
-MỌi người đi đi, tôi sẽ vào trong đó
-Anh điên rồi , Roger, anh ko thể trở ra kịp
-Tôi biết, nhưng tôi đã nói ko muốn một người vô tội nào hi sinh nữa
-Ko thể làm khác hơn đâu, Mel, cô khuyên cậu ta đi chứ
Mel nhìn anh một hồi rồi nhoẻn cười , Roger chợt thấy thoải mái, chẳng cần lo nghĩ gì nữa, anh xông thẳng vào bên trong hang.
-Cô làm gì vậy hả Mel, cô muốn người mình yêu chết ư ? - Norton lớn giọng
-Tôi ko thể cản những gì anh ấy muốn, có thể tôi sẽ ko còn được sống với Roger, nhưng tôi sẽ cùng chết với anh ấy - Dứt lời Mel cũng lao vào trong
Norton nhìn theo chỉ biết thở dài cho tới khi tiếng bước chân tắt hẳn.
Lúc này, Samson đã một mình lao thẳng tới trại giam , với thân hình to lớn, anh dễ dàng nhấc bổng một tên rồi quẳng vào đám phía sau làm chúng ngã nhào, rồi cắm đầu vừa chạy vừa ném cây búa vào tên cản đường trước mặt. Chẳng mấy chốc anh đã tìm thấy Acilia đang bị giam cầm.
-Acilia, cô ko sao chứ ? - Samson nói qua song sắt
Trong ngục, 1 người con gái tuổi khoảng 17 , mái tóc màu bạc để dài qua vai , nhận ra giọng người quen, cô quay lại nhìn để lộ khuôn mặt thanh tú :
-Samson, là anh thật sao? Tôi biết anh sẽ tới mà
Samson chỉ cười ko đáp, anh dồn sức vào lưỡi búa chém nát chiếc khóa rồi dẫn Acilia đi ra, cũng vừa lúc bọn sơn tặc ập tới đông đảo. Đang nhìn quanh ko biết tính thế nào thì từ đằng sau Roger và Mel đã đột phá được vào trong.
-Anh...- Samson lặng yên nhìn Roger
-Chúng ta sẽ nói sau, mau chóng ra khỏi đây thôi
4 người vừa đánh vừa chạy, ngay khi tới ngã rẽ đã thấy 1 tên sơn tặc bị ai đó hất dính vào vách , Roger ngạc nhiên nhìn người vừa tới:
-Sao anh lại vào đây, Norton?
-Ko phải mình tôi đâu - Norton chỉ tay về phía sau, Kreis, Ahkis và Estelle cũng đang ở đây chiến đấu
-Mọi người ... - Roger run run
Bất chợt từ sau , 1 mũi dao bay tới cắm vào bả vai của Mel. Cô khụy xuống ngay sau đó, Roger hốt hoảng lao tới đỡ dậy. Một tiếng cười quen thuộc mà Kreis và Ahkis vẫn còn nhớ, Yazam.
-Xem kìa, bọn chúng bay nghĩ có thể bỏ đi 1 cách dễ dàng vậy sao, hôm nay ta sẽ trả tất cả món nợ ở làng Torus.
-Ta ko nghĩ ngươi còn sống - Kreis và Ahkis nghiến răng, vừa dấn lên thì tay Roger đã chặn lại. Anh lạnh lùng trao Mel cho Norton rồi tuốt gươm nhìn về phía tên Yazam
-Tất cả mau rời khỏi đây.
-Ko, anh phải đi cùng chúng tôi - Norton nói
-ĐI!!! - Roger nói như ra lệnh, ko phải với tư cách 1 người bạn , mà là 1 người chỉ huy. Norton thấy vậy cũng đành ôm Mel cùng mọi người chạy khỏi hang
-Ko được để chúng thoát - Yazam vừa ra lệnh, bọn sơn tặc lao lên thì đã bị Roger tung 3 nhát kém chém liền 7 mạng. Cái khí thế của anh, sự tức giận của anh làm bọn chúng phải run sợ.
-Ngươi đã phạm 1 sai lầm rất lớn là đụng tới người con gái của ta - Roger lạnh lùng bước tới với thanh kiếm trên tay
Biết bọn thuộc hạ bị khí thế của Roger làm cho chùn tay, Yazam quyết định cầm đao xông lên. Hắn bổ liền 1 nhát như trời giáng, nhưng chỉ nghe 1 tiếng Keng và hắn vội bật ngược lại. Một màn khiên không khí màu đỏ chắn ngay trước mặt "kị sĩ trắng" , "Vô hình thuẫn" mà ngay cả mũi giáo xoáy của Raffin cũng ko thể xuyên thủng. Hắn bắt đầu run sợ , vứt thanh đao rồi bỏ chạy. Roger điên tiết đuổi theo, mặc kệ khối thuốc nổ đang sắp bùng cháy.
Trong khi đó, cả bọn Norton cũng vừa ra khỏi cửa hang, Norton trao Mel đang bị thương cho Kreis :
-Tôi sẽ vào trong mang Roger ra , cậu hãy lo cho Mel
-Nguy hiểm lắm, hang động sắp nổ tung rồi
-Tôi ko thể để anh ta chết được, Welt cần anh ta
Norton ko nói thêm , vội chạy lại vào hang. Nhưng vừa tới trước cửa thì ánh sáng đã lóe lên cùng 1 tiếng nổ khủng khiếp , cả núi Rock rung chuyển và cửa hang bị vùi lấp dưới hàng tấn đá sỏi.
4/
Thành Flogeru, doanh trại quân Welt
-Mel, chị đã tỉnh rồi
Mel từ từ mở mắt, cô thấy khuôn mặt của Estelle đang tươi cười nhìn cô. Nhìn xung quanh nhận ra chốn quen thuộc, cô cảm thấy chút ấm áp.
-Cô đã tỉnh rồi à? - Norton vừa bước tới cửa , thấy Mel đã bình an anh cũng mỉm cười
-Cám ơn anh đã bế tôi thoát khỏi cửa hang.
-Không có gì - Norton vội lắng giọng, nụ cười cũng dần tắt
Nhận thấy điều bất thường, Mel nhìn quanh rồi bật dậy:
-Roger, Roger đâu?
-Chị từ từ nào, đừng cử động mạnh thế - Estelle vội lại đỡ
Mel hốt hoảng nắm lấy tay áo của Estelle rồi lay mạnh:
-Nói chị biết, Roger thế nào rồi, lúc đó chị có thấy ánh sáng và nghe tiếng nổ , nói chị biết anh ấy đã ra rồi phải ko?
Estelle im lặng , cô cúi đầu ko đáp. Mel sợ hãi, nỗi sợ hãi lớn nhất từ lúc cô sinh ra tới giờ. Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày anh ko ở bên , cô ko dám nghĩ tới và cũng ko dám đối mặt. Nhìn thái độ của Estelle và Norton, những giọt nước mắt đang từ từ trào ra khóe mắt mà cô chẳng thể kiểm soát.
-Mel, em tỉnh rồi à.
Tiếng gọi của Roger làm cô bừng tỉnh. Đúng là anh, bằng xương bằng thịt, đang tiến tới gần cô , nắm lấy bàn tay của cô và khuôn mặt mừng rỡ.
-Anh.... anh còn sống ư? - Mel đặt tay lên má anh, như muốn chứng thực đó ko phải hồn ma.
-Xin lỗi Mel, tại tên Roger này bắt chúng tôi phải diễn kịch như vậy đấy - Norton lắc đầu
Nhìn sang Roger thấy anh đang cười lém lỉnh:
-Anh ko sao, cũng may lúc đó anh tìm được 1 con đường tắt chạy ra khỏi hang, đến lúc gặp mọi người thì em đã bất tỉnh rồi, anh muốn đùa với em một tí thôi ấy mà, em thấy s.sa..
Chưa kịp nói dứt câu, Mel đã tát anh 1 cái đau điếng, 1 cái tát mạnh thật sự, làm anh ngơ ngác nhìn cô
-Sao anh lại đùa với em ác độc như thế? Anh có biết em đã rất đau khổ không, anh ác , anh ác lắm - Mel bật khóc rồi sà vào lòng anh
Roger nhè nhẹ chạm tay lên mái tóc của Mel, cảm nhận tình cảm nồng nàn mà cô dành cho mình, rồi quàng tay siết chặt cô vào lòng , khe khẽ nói vào tai cô : "Anh xin lỗi"
5/
-2 người nói sao, Guenchaos đã tấn công vào đền Thunder à ? - Roger nhìn Samson và Acilia hỏi lại
-Chúng tôi là những người duy nhất còn sống sót, thật là 1 cuộc thảm sát dã man - Acilia ôm mặt ngồi nhớ lại những kí ức kinh khủng
-Guenchaos, chúng ta chưa biết hắn sẽ còn làm gì tiếp theo , tôi nghĩ chúng ta nên thông báo điều này với Raffin và vương tử Runan ở Eva - Norton ngồi cạnh nghe câu chuyện giờ mới lên tiếng
Roger khẽ gật đầu rồi quay sang Acilia và Samson:
-2 người có dự tính gì ko? Hay là đi theo chúng tôi tới Eva , tìm hiểu rõ chuyện này
Acilia suy nghĩ một hồi lâu rồi nói:
-Tôi nghe nói đền Windy và Light cũng đã bị Guenchaos tấn công, 2 truyền nhân của 2 đền đó đang ở cùng ngài Runan phải ko?
-Cô nói Maruju và Meriah? Theo như tin báo thì hình như vậy
-Tôi muốn tới gặp bọn họ.
-Cô ấy đi đâu , tôi theo đó - Samson nói giọng khẳng định .
3 ngày sau, cánh quân của Roger rút quân khỏi thành Flogeru sau 2 tuần vây hãm núi Rock , đại quân trở lại kinh đô Silean tụ họp với Marlon. Ngay sau khi nhận được tin của Runan từ Eva, 15 vạn đại quân bao gồm Roger , Mel, Estelle, Kreis, Ahkis, Norton , Samson, Acilia , Ezekiel,Lee và cả "sư tử" Lionel cũng nhập bọn tiến thẳng tới bến cảng Mendenep , cùng 1 mục đích hướng tới Eva , nơi hàng ngàn nguy hiểm ko biết trước.
Trước đó, Roger và Mel đã quyết định ghé ngang qua đền Windy.
-Em ko nghĩ có ngày em sẽ về lại quê hương - Mel đứng nhìn đền Windy cổ kính mà ko khỏi chạnh lòng
-Anh xin lỗi, chỉ vì anh mà em phải như thế
-Ko phải lỗi của anh, đó là số phận . Em còn nhớ cái ngày ông ngoại đuổi em ra khỏi điện, ước gì em có thể trở lại - Mel thoáng buồn
-Em đừng buồn, anh tin ông ấy sẽ luôn ở bên cạnh em - Roger mỉm cười trấn an cô
-Con đã trở về
Mel run run , vẫn giọng nói ngày ấy, cái ngày mà cô lần đầu tiên mở mắt , và gương mặt gắn với bao thuở ấu thơ . Cô chạy tới ôm chầm lấy, bật khóc như 1 đứa trẻ vừa lạc đường vui mừng trở về nhà :"Mẹ". Nhìn 2 người, Roger cũng cảm thấy ấm lòng , nỗi day dứt mà anh mang mấy năm qua cũng đã bớt đi phần nào , anh lẳng lặng bỏ đi .
-Roger, cậu đi đâu ?
Anh dừng lại, nhìn về phía người đàn bà phúc hậu rồi trả lời:
-Tôi nghĩ là mình nên đi, có lẽ bà ko muốn gặp tôi
-Vì sao? Vì cậu đã cướp mất con gái tôi à ?
-Vì những gì mà tôi đã làm
-Ko phải hôm nay nó đã về nhà ư? Và nó còn dẫn cho tôi 1 chàng rể tài ba nữa .
Roger thoáng mừng rỡ:
-Chàng rể ư?
-Phải, mẹ nghĩ tất cả chúng ta nên vào nhà và nói chuyện , chúng ta là 1 gia đình mà
Anh nở nụ cười , nụ cười mà chưa bao giờ anh có được từ ngày anh dẫn Mel đi : "Phải , gia đình, thưa mẹ"




