█ Papa Feige's Children █ Spider-Noir (27/05/2026)

^
Chắc là ém mi đến trailer 3 rồi
 
:))

53735571_1161560914017858_8077481535445401600_o.jpg
 
và cả nick fury nữa =))
53836703_10158793399991840_1273090330157121536_n.jpg
 
Phim khéo lại éo có đánh boss giống 2 phim gần đây rồi :)) thanos xong nhiệm vụ giờ còn quan tâm lũ avengers nữa đâu
 
Nếu thanos lý tưởng đúng như hắn nói thì giờ đám avengers tới cũng kệ mẹ tụi mày, muốn làm gì tao thì làm :))
Nhưng cũng hơi hối, snap nhầm nửa yếu, còn toàn main char :))
 
I had one close friend in grade school who liked comics as much as I did. Kevin Feige. Just another reason these movies are so special to me
renderTimingPixel.png


As a 45 year old father of 3 I can’t tell you how special it is to see a new generation fall in love and embrace these characters that are cornerstones of my soul.

1983. My love for Marvel is born:

I was 9. I had a buddy in school that year tell me about the X-Men and Wolverine. This was a special thing because he was the only dude in comics willing to kill another dude (Wolverine, not my friend Rasheed who was really nice). That was just so bad ass and hardcore that my soon to be 4th grade self had to learn more. Thus kicked off the love affair I would come to have with Marvel comics.

I immersed myself in those stories and they carried me through so much I can’t even tell you. One thing that was tough during those years was my best friend Brian’s parents got divorced. This was a disaster as it meant my across the street bud was moving across town to live with mom. Turned out to not be the end of the world (or even half its population) as I still saw some of Brian on weekends and summers. Even better a couple years later we were reunited at Edison Junior High to start 7th grade. I immediately picked up his friends and things were good. His friends were great fits. They all skated and we loved our boards in the 80s (Vision Ghost and Tony Hawk for anyone asking). One of his friends Kevin was actually into comics as much as I was. However not all our conversations went well.

Kevin was a great dude. Laid back. Didn’t whine. He was quirky. I don’t ever remember him wearing jeans. He always wore those cargo pants, and this was kinda before cargo pants were a thing. He had this really big head of red hair. We didn’t hang at his house much (and here comes some family dirt). His mom kept TERRIBLE snacks in the house. It was like why bother. It’s possible he didn’t have cable either although I can’t confirm. It didn’t matter much where we hung as we mostly just rode our bikes and boards around. Know what else I remember about Kevin’s house and family? Nothing… because it was nothing of note. He was just one of the dudes. This is what makes this special for me. No crazy huge house (and there were plenty in our town), no fancy cars, clothes… just one of the guys.

Now while we shared a love for Marvel it pretty much ended there and often we couldn’t even talk about the books for days at a time. We had WILDLY different takes on various important topics like Avengers vs. X-Men and Cap vs. Wolverine. We would argue all day and get pissy. We would curse at each other like stupid 13 year olds do. Him telling me nonsense like “Cap’s shield is stronger than Wolverine’s claws.”

As if!?!?! Me barking out “what the hell is a super soldier man? Like what even IS that???” while Kevin’s eyes showed that I had crossed over into blasphemy.

We certainly never had any falling outs. Those debates were spirited and relished by both us. Eventually we just drifted apart as kids often do. We didn’t hang out a ton at Westfield high school. When we did chat we would talk books and movie prospects. Kevin was one of those kids in high school who was true to himself. He did was he wanted to do. He was a good kid. He had good friends. He wasn’t into BS, he wasn’t stuck up (south siders never are), he was literally just another dude doing his thing.

But he loved the books.

And as these movies started coming out I saw his name. I thought naaaa….. and then I saw some interview and holy shit that‘s our boy! I didn’t follow his career. I still don’t. I am sure he’s living in a vastly different world than I am and that is totally OK. It was great to catch up with Brian some time back and chat about Kevin and just how great it is to see one of the dudes you spent summers biking and skating with doing what Kevin Feige is doing. It’s the ultimate follow your dreams story and it happened right under my nose.

A few tidbits: One of the things we always agreed on was how much DC sucked. Why? Because you couldn’t get behind those guys. They were too perfect. We both loved the notion of the flawed character and that is what drew us in. Spider man ate PB&J and had mad woman issues and often couldn’t make rent. Stark was such a drunk he couldn’t be Iron man anymore so James Rhodes had to step in. The mutants were outcasts, Thor had a stand in so on… the point is I don’t know how much of this is Kevin’s direction or not, but these movies are true to what we loved about Marvel. The flawed and approachable hero. That things change. The point is these are truly the heroes I grew up with. It’s no shock to me to see life breathed into them from a true fan in every sense of the word.

Cute story:

My 2nd marriage is with someone I went to High School with. Some years back we were watching the credits on one of these movies and Christine says to me “didn’t we go to school with a Kevin Feige?”

I said “yea that’s him.”

She said “awwww! That’s so cool, he was so nice!”

Anyway I hope you enjoyed the story. It’s a special thing for me to share these movies with my kids. My 15 year old son and I see every one of these movies and usually see them multiple times. I am not only sharing a slice of my childhood with my kids but I am reliving it with each new movie. The sentiment runs even deeper seeing them produced by a kid I rode bikes and skateboards with for a couple years while we argued powers, tactics and defended our heroes like they were holy.

Nuff said!

Mike

tạm dịch

Là một người cha với 3 đứa con ở tuổi 45, tôi không biết phải diễn tả cảm xúc với các bạn như thế nào khi nhìn thấy thế hệ trẻ ngày nay say mê các nhân vật siêu anh hùng giống như tôi hồi nhỏ.

1983 khoảng thời gian tình yêu của tôi dành cho Marvel chớm nở.

Khi đó tôi vừa lên 9, tôi có một thằng bạn ở trường rất thích X-Men và đó là lúc tôi bắt đầu biết đến nhân vật Wolverine. Điều đặc biệt ở nhân vật này là không giống như những nhân vật anh hùng khác của comic, Wolverine sẵn sàng hạ sát bất cứ kẻ nào ngáng đường mình. Wolverine phải nói là badass vl luôn không như Batman với cái luật không giết người vớ vẩn, đó là lúc tôi bắt đầu trở thành fanboy của Marvel.

Marvel comics là một phần không thể thiếu của tôi lúc đó, chẳng biết phải nói diễn giải thế nào cho các bạn hiểu cách Marvel comic bước vào cuộc đời tôi lúc đấy. Điều đáng buồn là trong khoảng thời gian đó, thằng bạn thân nhất của tôi là Brian phải chuyển nhà đi xa vì ba mẹ cậu ta ly hôn. Tuy nhiên thì chúng tôi vẫn còn gặp lại nhau mỗi khi nghỉ hè, kể ra thì cũng không buồn lắm. Khi cả hai lên lớp 7 thì chúng tôi lại tái hợp với nhau một lần nữa, Brian rủ tôi vào chung hội với cậu ấy để cùng nhau chơi trượt ván. Trong hội có một cậu bạn tên là Kevin cũng có cùng sở thích xem truyện tranh siêu anh hùng giống như tôi, nhưng không vì thế mà chúng tôi có cùng chung quan điểm với nhau mỗi khi tranh luận.

Kevin là một chàng trai tốt tính tuy nhiên có phần hơi kỳ quặc, thay vì mặc quần jean theo mốt như người khác thì cậu ta suốt ngày mặc mấy cài quần rằn ri của lính. Đầu cậu ta khá bự và tóc thì lại màu đỏ, bọn tôi rất ít khi qua nhà Kevin chơi vì mẹ cậu ta toàn mua những bịch snack dở tệ cho chúng tôi ăn. Thật ra thì cũng chẳng có vấn đề gì hết vì bọn tôi thường hay rong chơi ngoài đường bằng xe đạp, đôi lúc là ván trượt nên cũng ít khi qua nhà nhau chơi.

Tôi và Kevin tuy cùng có chung một niềm đam mê với Marvel comic nhưng chúng tôi thường xuyên cãi lộn với nhau. Ví dụ như Avengers vs X-Men hay Captain America vs Wolverine, chúng tôi tranh luận suốt ngày và đôi khi còn chửi nhau nữa chứ. Kevin toàn đưa ra những luận điểm tào lao như "khiên của Cap chắc chắn là cứng hơn móng của Wolverine"

Tôi thì cũng chẳng vừa chửi lại ngay, "Siêu chiến binh là cái đéo gì vậy?" Nhưng sau tất cả thì bọn tôi vẫn chơi với nhau, dù sao thì đó cũng chỉ là những thứ chúng ta hay làm khi còn trẻ mà thôi. Lên cấp 3 chúng tôi ít đi chơi với nhau dần, nhưng mỗi khi có dịp gặp nhau là chúng tôi lại bàn luận rôm rả về truyện tranh và phim ảnh. Kevin là một chàng trai tốt, tuy đã lên cấp 3 nhưng cậu ta vẫn thích truyện tranh siêu anh hùng, cậu ta có những người bạn chung sở thích, cậu ta chỉ là một chàng trai trẻ làm những việc mà mình thích.

Khi MCU bắt đầu thống lĩnh màn ảnh rộng và cái tên Kevin bắt đầu xuất hiện thường xuyên trên mạng, tôi đã không nghĩ đó là Kevin mà tôi biết cho đến khi vô tình xem được một đoạn clip phỏng vấn của Kevin. Tôi với Brian không thể nào tin được luôn đó chính là Kevin mà bọn tôi từng gắn bó hồi còn trẻ, cảm giác thật tuyệt khi mà một trong những người bạn thuở nhỏ của mình lại thành công đến thế.

Một vài điểm chung của bọn tôi hồi xưa là cả hai đều đồng ý DC comic dở vãi l, tại sao? Vì những siêu anh hùng của DC quá hoàn hảo và chắc chắn là cuộc sống của bọn tôi không thể nào như những nhân vật đấy được, với Marvel thì ngược lại chúng tôi tìm thấy chính mình trong những nhân vật do Marvel tạo ra. Một spider-man nghèo đói phải ăn bơ đậu phộng và mứt kèm bánh mì sống qua ngày, thậm chí còn không thể trả nổi tiền thuê nhà. Một Tony Stark bợm rượu tệ lậu đến mức không thể nào làm Iron Man hành hiệp được nữa mà phải để người bạn thân là Rhodes thay thế hay những dị nhân bị tách biệt với xã hội, etc....tôi không chắc Kevin có hoàn toàn kiểm soát những bộ phim của MCU hay không nhưng tôi chắc chắn rằng những điểm không hoàn hảo và sự gần gũi của các siêu anh hùng MCU là thứ mà cả hai chúng tôi yêu thích từ bé.

Chuyện ngoài lề, cuộc hôn nhân thứ 2 của tôi là với một người học chung cấp 3. Có một lần khi tôi và vợ cùng chờ để xem after credit thì tên của Kevin hiện lên màn hình và Christine nó với tôi rằng, "ủa có phải Kevin Feige học chung với hai đứa mình không?"

Tôi trả lời rằng, "cậu ta đấy"
Cô ấy thốt lên, "awww, thật tuyệt hồi xưa cậu ấy tốt bụng lắm"

mình học 12 năm tiếng pháp nên không có học tiếng anh qua bất kỳ trường lớp nào, có thể vài chỗ sẽ dịch sai :> nên là không bắt bẻ nhé.

btw, cái này là tâm sự của một anh già trên reddit chưa rõ có 100% sự thật hay không. Cái đoạn tóc Kevin màu đỏ là thấy hơi không ổn rồi, nhưng mà kệ cứ đọc thôi cho vui.
 
Chắc chế rồi, vì Kevin là fanboy của X-Men, ko phải của Cap đâu =)).
 
Nếu thanos lý tưởng đúng như hắn nói thì giờ đám avengers tới cũng kệ mẹ tụi mày, muốn làm gì tao thì làm :))
Nhưng cũng hơi hối, snap nhầm nửa yếu, còn toàn main char :))
Snap toàn người mới ấy chứ không phải yếu. Doctor strange, spider, panther, scarlet witch... lại không mạnh hơn widow, hawkeye à
 
itKA6OS.jpg

rảnh quá ko biết làm gì nghịch paint tí...
 
D1onCpJWkAAYCsm.jpg:large


Cái này chắc chắn là cảnh gia đình Clint bay màu rồi. Clint đeo vòng hạn chế ở chân kìa. Mà sự kiện này sau AoU có 4 năm thôi, có vẻ chọn dv con gái hơi bị lớn quá thì phải.
 
Back
Top