Trong nguyên bản thì đến cuối phim, quá trình tái khởi động con tàu sẽ tạo ra 1 sự cố là phóng toàn bộ buồng ngủ đông ra ngoài không gian, có lẽ để chuẩn bị cho một chuyến hành trình mới.
Mặc dù nỗ lực rất tuyệt vọng nhưng 2 nhân vật chính ko cứu được ai. Hai người tiếp tục sửa chữa con tàu, cho đến một ngày quyết định quay lại với nhau, và suy nghĩ làm cách nào để tái tạo lại dân số ở đó. Có một chi tiết nhỏ là trên tàu có lưu trữ cả kho tinh trùng và trứng để bảo tồn nguồn gien của loài người, thế là 2 anh chị sử dụng chúng để tạo ra rất nhiều thế hệ sinh sống.
88 năm sau, lúc con tàu đáp xuống Homestead 2, từ trong bước ra vô số người lớn và trẻ em đủ mọi lứa tuổi và màu da. Lúc này trong sảnh lớn, dựng lên một đài lưu niệm, treo rất nhiều thứ: huy chương đã sờn của Gus, viên thiên thạch đã mém phá hủy con tàu, quyển sách của Aurora "Cuộc đời giữa những vì sao - Aurora Dunn. Trang đầu: tặng Jim.". Một đường thẳng dài vạch ra những mốc thời gian quan trọng: ngày Jim tỉnh dậy, ngày va chạm thiên thạch, ngày tất cả biến mất... Và ở chính giữa là một bức ảnh của hai người, đang ở cạnh nhau, đùa giỡn và hôn nhau, Aurora cười hạnh phúc, còn Jim ngắm nhìn cô.
Từ đầu phim người xem có thể nghĩ rằng việc Jim thức dậy là hoàn toàn ngẫu nhiên, và việc anh đánh thức Aurora dậy theo là một việc hoàn toàn hiển nhiên. Tuy vậy cho đến cuối thì mọi việc lại có vẻ như là định mệnh, đã sắp đặt họ yêu nhau và biến thành một biểu tượng cho rất nhiều thế hệ tiếp theo về tình yêu bất diệt giúp nhân loại tồn tại qua hành trình bất tận của thời gian.
Đây thực sự là một cái kết rất nhân văn hơn cái kết ngoài rạp, chỉ thể hiện rằng sau 88 năm tất cả mọi người thức dậy và thấy trên tàu trồng rất nhiều cây (?!). Chẳng có ý nghĩa gì ngoài việc ám chỉ 2 nv chính đã sống hạnh phúc và (có thể) đã sinh con, dù chẳng thấy ai.