Cái quan trọng là mỗi lần bàn về time paradox lại phải lấy giấy đi line với lại kẻ bảng, lười bm.
Nhân tiện mình không hiểu bợn Heardless link cái câu của Stephen ra làm gì?
Trong tầm vi mô, khoảng thời gian ngắn thì rõ ràng mọi thứ không thể gọi là predestined, cho nên con người vẫn phải quan tâm từng lựa chọn hàng ngày.
Nhưng nếu nói đến vĩ mô, thì hoàn toàn có thể bảo nó là predestined. Bản thân dòng thời gian là vô tận, nhưng nếu ta coi điểm cuối của dòng thời gian là end time, thì khi đứng ở đó tất cả mọi thứ sẽ là quá khứ và chúng đều đã xảy ra, không thay đổi được. Nó giống như trong toán học có hằng hà con số, nhưng tất cả các con số đó luôn luôn nhỏ hơn một con số mà người ta tạm gọi nó là "Dương vô cùng".