Resident Evil – Cơn ác Mộng 10 Năm

hic tui thì lần đầu tiên bít đến RE là do 1 ông anh chơi RE 1 ổng cũng tập chơi ngồi coi cảnh đầu tiên cái đoạn film quay hình con ma lúc đó xanh mặt mày ko dám coi nhưng lại cứ thích
mỗi lần đến đoạn gặp mấy con zombie là mình lại quay mặt đi ko dám nhìn hic sau này lại là người chơi phá đảo từ RE 1 đến RE 4 và mỗi lần mình xuất hiện tại quán đó kỳ như là nó bu đông kín ngồi coi cả :D:D:D
 
Lần đầu tiên chơi Re là bản 1. Hồi ấy cứ gọi là thành phố ma ko. Mỗi lần tôi chơi hay thằng em thì nguyên 1 đám tụ lại ngồi coi. Sợ quá ko dám đi nửa bước. Mới mở màn nghe tiếng rên rỉ của zombie là tên nào tên nấy rúm ró (biết sao được mới cấp 1 mà +__+). Gớm nhất là mấy cái cánh cửa + nắp cống, lên cầu thang.Chơi xong thì suốt 10 năm trời tui bị ám ảnh. Nằm mơ gặp toàn zombie or quái vật. Gây ấn tượng mạnh đến nỗi ko ngày nào ko nằm mơ ác mộng. Thật là kinh dị :(( Nó vẫn kéo dài cho đến giờ ::(
 
bác này văn cao quá^^! nhưng nghe bác nói em cũng thấy nhớ lại hồi xưa quá chơi Re 2 lúc đầu mà chả biết nâng súng lên bắn như thế nào rồi đến đoạn mấy cánh tay thò ra trong trụ sở cảnh sát nữa giật hết cả nẩy lên:D:D
 
:D topic này hay đó
nhắc đến cảm giác đầu tiên khi gặp Re là năm mình học lớp 6 hồi đó đang chơi tam quốc PS1 rồi thấy ông bên cạnh chơi Re2 thế là ném Tam Quốc sang 1 bên ngồi xem ông ý chơi chỉ xem được đoạn Leon đánh con bos đầu tiên ( khi thu thập được 4 quân cờ vua )
thấy hay hay rồi cũng chơi thử nhưng chỉ chơi đến đoạn Leon đến trụ sở cảnh sát S.T.A.R sợ quá không dám chơi nữa . về nhà mất ngủ 5 ngày , tuy sợ nhưng lại tò mò
1 tháng sau khi luyện thần kinh bằng cách xem phim kinh dị rồi quay lại Re2 chơi tiếp lần này ít sợ hơn nhưng cũng giật mình thon thót. nhưng càng chơi càng mê vì game hay quá đâm ra mê luôn . nói chung cảm giác đầu tiên chơi Re của mình hơi khó nói vì pha trộn nhiêu cảm xúc (yêu thích , cảm giác làm người hùng , hồi hộp , phiêu lưu , sợ hãi mỗi khi mở cửa , v.v...) còn cảm giác của các fan Re khác thế nào . chia sẻ cùng mọi người nhé
 
các pác nói thế làm em cũng nhớ lại một thời cấp 1 , lúc đó mới học lớp 2 , thấy ông anh chơi RE2 cũng ghê ghê , ngồi coi , tối mất ngủ cả tháng trời luôn:nailbit::nailbit: sợ lắm ,bây giờ em hoc mới lớp 7 nhưng hồi tường lại một kỉ niệm khó quên , giờ nhớ lại thèm quá nên lên mạng kiếm cái giả lập ps1 , rùi ngồi down lại các bản RE cũ mà chơi (thèm quá) , em hiện nay mới chỉ chơi xong có RE4 thui (đó cũng là bản RE đầu tiên em phá đảo) em rất cảm ơn bác đã lập ra topic này làm cho mem RE hồi tưởng lại một thời đã qua
 
hic! hic! ai có khăn tay cho mượn cái!::)
nói thiệt là tui chơi RE từ lớp 6. sau một năm sau sự kiện bỏ chạy té khói khi thấy cha Ne nhào ra và bóp chết Brad::(, lúc đó sợ bá cháy luôn song vì bạn bè chê cười+tự ái nổi dậy nên lều chơi thử và nghiện luôn
 
Rất cảm ơn mọi người đã đồng cảm. Bản thân tui mấy bữa nay cũng lục lọi lại mấy cái RE1, RE2 chơi... Cứ tưởng như mọi chuyện chỉ mới bắt đầu hôm qua.
 
kuma662000 nói:
bác này văn cao quá^^! nhưng nghe bác nói em cũng thấy nhớ lại hồi xưa quá chơi Re 2 lúc đầu mà chả biết nâng súng lên bắn như thế nào rồi đến đoạn mấy cánh tay thò ra trong trụ sở cảnh sát nữa giật hết cả nẩy lên
Y chang mình :|
..........................................
 
sao trong topic này toàn cùng nỗi ám ảnh khi chơi RE2 trên PS1 còn thì em nhìn thằng anh chơi có lần thằng anh bị zombie kill thì tự nhiên khóc và ám ảnh sao đó cách vài tiếng thì bắt đầu tò mò tập chơi RE2 lúc đó em mới 10 tuổi thôi ngày nào cũng với thằng anh nghiên cứu tìm đường để phá đảo game RE
 
Rain nói hay woa bi giờ học chuyên văn hay sao vậy :D làm tớ cũng xúc động nè
 
Công nhận chơi phần 1 và 2 có mấy đoạn mở cửa thì zom bò ra giật mình. May mà 3 thì ko có. 3 đồ họa đẹp hơn hẳn hôm trước load iso của 1 và 2 chơi lại. kết luận 3 vẫn hay nhất.
 
Khoảng năm 96 bắt đầu có PS1 ở VN thấy cái anh gì chơi game gì ghê lắm , mãi sau mới biết tên game là Biệt đội Anfa phần 1 , rồi mò chơi thử , chơi đc 10' đổi trò khác vì khó và sợ quá , năm đó em mới 10 tuổi :P
bắng đi 4 năm sau , khi chơi chán Half-life và đế chế , thấy hàng game cài thêm trò này (re3 ) . Mừng lắm . từ đó hôm nào cũng ra chơi ít nhất 1h để nghiền ngẫm cách phá đảo và chơi lại . Càng chơi càng thích , cảm giác giống hệt lần đầu tiên có trong tay quân Rồng trắng mắt xanh của Yugioh Ps1 :x
Rồi bắt đầu tìm bản 1 và 2 về chơi , đầu tiên ra hàng người ta ko cho cài mình phải thuyết phục mãi , cả hàng có tôi và 2,3 người nữa chơi trò nay :lol:
Rồi thích Jill lúc nào ko hay . RE mãi là 1 game ko thể quên của tôi .
 
bác này văn cao quá^^! nhưng nghe bác nói em cũng thấy nhớ lại hồi xưa quá chơi Re 2 lúc đầu mà chả biết nâng súng lên bắn như thế nào rồi đến đoạn mấy cánh tay thò ra trong trụ sở cảnh sát nữa giật hết cả nẩy lên:D:D

Cái đoạn mấy cánh tay, đến h chơi lại vẫn phải đi nép nép vào phía tay phải, mỗi lần có việc quay lại cái hành lang đấy là thấy ngại ngại:-s. Rồi cả cái đoạn không đóng bảng công tắc để bọn Zombie nó trèo vào qua mấy cái cửa nữa, khiếp. Chơi Re2 hãi nhất mấy khúc đầu.
 
Mình cũng đã chơi qua nhiều tựa game kinh dị nhưng với mình RE là số 1, bởi cái cách mà capcom làm như hồ sơ lý lịch, tiểu sử chi tiết của từng char + bối cảnh + sự tác động của những bộ phim ăn theo ( gần đây nhất là RE degeneration) luôn làm mình cảm thấy thích thú... :wink:
 
hix mấy pác làm e nhớ lại lần đầu tiền chơi re2 là hồi lớp 8 cơ lúc đó đc thằng bạn chỉ game re2 chơi mà lúc đó e còn khờ lắm suy nghỉ mải ko ra =(( nhìu khi suy nghỉ ko ra tức mình mún đập máy X( lúc đó chơi cũng sợ lắm bị ám ảnh mấy đêm lìn nhưng ngày nào cũng chơi lúc đó chơi khoảng 1 tháng là e phá đảo re2 sau đó chuyển sang re3 bi h đả 21 tuổi roài mà vẩn thix chơi :x
 
mình sợ nhất là đoạn đang đứng trong phòng thẩm vấn của re2 thì dột nhiên con licker nó tung kính bay vào làm văng mịa mất cái tay cầm(hư luôn)::( bị hù tức quá đâm ra không thấy sợ nữa cứ phăng phăng mà đi,gặp zombie là phải quyết tâm mà ngắm bắn headshoot chứ không thèm bắn thường nữa:D
 
Tôi biết RE qua báo chí, cũng thật tình cờ thôi. Sau đó, qua nhiều tư liệu từ GameVN, tôi tìm đến bộ sách RE và đọc. Có thể nói là vai trò của RE đã được giới game thủ thừa nhận.

To Eternal Infinity: Nếu những dòng trên là do bạn tự viết, xin chân thành cảm ơn...
 
Ngày đầu tiên tôi biết đến RE là ngày tôi trốn học đi chơi game playstation ::) Khi đó là lớp 6, thằng bạn của tôi đang chơi game RE, lúc đó trò chơi này đã làm tôi vô cùng ấn tượng. Những cảnh trong RE làm tôi "rợn tóc gáy" khi đó, nhưng bên cạnh đó là 1 cái gì đó làm tôi rất thú vị. 1 thời gian ko đc chơi game P.S nữa vì đã có PC, nhưng tôi vẫn nhớ về RE. Cuối cùng thì giấc mơ chinh phục RE2 và 3 của tôi cũng thành sự thật khi tôi biết đc có RE dành cho PC. Đối với tôi, mỗi lần chơi là 1 lần khám phá (mặc dù đã quá quen đường), nó còn thể hiện tính cách của mỗi người chơi: tính kiên nhẫn, ưa phiêu lưu mạo hiểm, thích tìm tòi khám phá, thích giúp đỡ người khác...RE thật sự là game tuyệt vời
 
Đỡ hơn tui này , mấy ông còn hay hơn tui nhiều , tui chỉ dám chơi RE 4 thôi ::( , mấy RE kia tui bị dị ứng với mấy con zombie với hunter , không dám chơi :'>. (Biết Re hồi còn cấp 1 nhưng hồi đó nhìn khiếp quá , cái gì mà leon té 1 phát là nguyên đám zombie quay vào táp , có lẽ hồi đó cái ông sv kia mới biết chơi Re nên Leon bị táp liêc tục ;;))
 
Nhưng mà mọi người có biết điều gì trong thế giới RE thực sự ám ảnh tui lâu nhất không? Đó là cô nàng Claire Redfield. Sao trên đời lại có người đẹp đến như vậy chứ? Giá như ngày trước tui đừng chơi RE...
 
Back
Top