Chửa có khi nào tui là fan cuồng của band nào hết – tui treo cũng treo mấy tấm chân dung Beatles trong phòng ngủ, nhưng theo tui nhớ thì đó là trường hợp mê mẩn duy nhứt mình từng phô ra. Điều đó nói rằng, cảm xúc cá nhân của tui dành cho Beatles vẫn là quá xá gần với cuồng-fan-bịnh, và có một nguyên nhân giải thích: đó là ban nhạc đầu tiên tui nghe. Cái vụ ‘nhóm bắt đầu nghe’ / ‘nhóm nhạc đầu tiên và mãi mãi iu thích nhứt’ / ‘nhóm nhạc all-time favorite’ có lẽ là một trong những yếu tố vững chãi nhứt nhìn chung dẫn tới nạn à không cuồng-fan-bịnh.
Nhưng mà dĩ nhiên đâu phải có nhiêu đó. Các khả năng xảy ra – ‘thành fan đột ngột’ nhiều tới nỗi tui không cần phải đưa ra ví dụ nào nữa. Đủ nói thêm là hầu hết mấy cái tình huống này dính dáng chặt chẽ với các sự-tình hoàn toàn chủ quan của mỗi người. Một buổi chiều l(o)ãng mạn, một tình yêu đã chắp cánh bay … đi, căng thẳng ở trường học, chán việc, nghe tin thảm sát trên đài, … - và trong những tình huống ấy ấy, thì có những trường hợp cụ thể là một ban nhạc chán gì mà chán - cỡ nhứt thế giới – cũng có thể qua đó gặt được một kẻ ủng hộ nhiệt thành, tận tuỵ.
Mã:
http://www.m-mosaic.com/articles/music/read/549.html