EPILOGUE: TAKE BACK TRUE LOVE
Gwendolyn ngồi trong phòng, cô dường như đã chết. Từ khi nghe tin Oswald chết cô luôn như vậy, phải chi cô về sớm hơn, cô sẽ ngăn được chuyện đó.
Cô đứng dậy, đi quanh phòng, trong lòng cô cảm thấy trống vắng. Cô có thể làm gì, cô không thể xuống địa ngục được...Không, có lẽ cô có thể làm được. Cô biết một người có thể giúp cô...Gwendolyn quyết định bay đến đó...Raganival...
Odin ngồi trên ngai vàng, nhìn Gwendolyn:
- Con nói sao, con muốn xuống địa ngục ư. Con có biết nơi đó nguy hiểm thế nào không??? Ta rất tự hào vì con, con đã xông vào đại bản doanh Vanir để lấy lại chiếc nhẫn, con hãy ở lại...
- Con biết, nhưng xin cha hãy giúp con...Con không thể thiếu Oswald...Con biết cha đã từng tới đó để lấy pha lê để rèn quả chuỳ Balor của cha...
Odin im lặng. Ông ta đứng lên:
- Thôi được, nhưng ta cần một vật trao đồi, chiếc nhẫn Titrel. Con phải đưa nó cho ta!
- Thưa cha, không thể được, con không thể cho đi chiếc nhẫn đó một lần nữa... Con chỉ có thể hứa với cha rằng con sẽ quyết định một khi chàng đã quay trở về...
- Ta...Thôi được, tãe chỉ cho con cánh cổng đến đó...
Netherworld (địa ngục) là một nơi tối tăm. Đây là một nghĩa địa tử thần, đã bước vào là không có đường về. Nơi đây chỉ có các u linh quanh quẩn và lê bước khắp nơi...Kèm vào đó, các Halja luôn ẩn hiên, làm nơi đây trở nên vô cùng đáng sợ.
Nhưng hôm nay, đã có một người dũng cảm bước vào đó, một Valkyrie cầm ngọn giáo xanh. Nếu chết vì tình yêu, thì chẳng có gì đáng tiếc cả...
Vừa mới bước vào cổng địa ngục , các u linh và Halja đã vây quanh cô...
Một tên Halja nói:
- Ngươi là ai, đến đây làm gì...
- Ta là Gwendolyn, con gái của đức vua cao quý Odin. Ta đến đây để đòi lại tình yêu Oswald của ta.
- Haha - Bọn Halja cười phá lên – Ngươi không bao giờ gặp lại được thằng đó đâu...Nó đã thuộc về nữ hoàng Odette, vĩnh viễn...
Gwendolyn không thèm nghe, bước thẳng đến toà lâu đài pha lê nhằm giữa dống đổ nát của địa ngục...
Bọn Halja rút lưỡi hái của chúng ra...
- Xông lên, quyết không để con nhãi đó đến cung điện của nữ hoàng....
Một âm thanh sắc lạnh vang lên, ánh sáng toả ra từ cây giáo, Gwendolyn vunggiáo, ánh sáng tạo ra làm u linh lùi ra xa. Các Halja bị trúng đòn, nổ tan, số còn lại sợ hãi, vội vã chạy trốn. Một số tên còn ở lại:
- Các anh em em cẩn thận, sức mạnh cây giáo đó đã đạt đến mức kinh khủng rồi.
- Halja, các ngươi đã giúp Odette hại Oswald, có ngươi không đáng để sống trên Erion tươi đẹp này, dù là dưới địa ngục...
Ngọn giáo tiếp tục vung lên, ánh sáng xanh rọi đến gần lâu đài.....
Gwendolyn bước vào trong lâu đài, có một đám xương khô đang cầm nến, chúng rọi sáng căn phòng bằng một thứ ánh sáng ma quỷ...Gwendolyn bước vào căn phòng, cô sắp phải đối mặt với một kẻ đáng sợ nhất cả Erion...
Một hố đen xuất hiện..., một người phụ nữ trông khá đẹp bước ra. Bà ta là một người khổng lồ, một tay cầm cây đèn sáng ma quái. Bà ta có màu da tái nhợt, sau lưng chỉ có xuơng.Bà ta mặc một bộ váy to che hết đôi chân. Đó là nữ hoàng địa ngục, Odette!
Odette cất giọng nói vang vọng:
- Hỡi con của Odin, ngươi đến đây làm gì, để trộm đá quý của ta như cha của người ư!?
- Ta đến đây để giành lại thứ mà bà đã lấy,hãy trả Oswald cho ta!
- Hahahahaha, không bao giờ!
Một cánh tay xương xẩu không lồ xuất hiện trên trền nhà, Oswald nằm bất tỉnh trong lòng bàn tay đó...Gwendolyn cảm thấy lòng đau như cắt...
- Ngươi thấy đấy, Oswald đã chết, và nó đã là của ta. Ngươi không thể làm gì được đâu.
- Có đấy! – Gwendolyn rút giáo ra - Chỉ cần tình yêu chân chính, ta sẽ đánh bại ngươi và giành lại Oswald!
- Nói hay lắm! Ta muốn xem giữa tình yêu và cái chết, ai sẽ mạnh hơn nào!
Không còn lời nào để nói, chỉ có một thứ có thể giải quyết tất cả...Đó là Gwendolyn hay Odette, ai sẽ thắng...
Gwendolyn bay lên, nhằm thẳng đầu của Odette đâm đến. Bà ta không tránh, mà lại vung ra một lưỡi hái khỏng lồ, lưỡi hái quét qua không khí, lao đến đấu với ngọn giáo...Gwendolyn đáp xuống.
Từ các ngóc ngách, các u linh bay đến, dưới sự hiệu triệu của cây đèn ma trong tay Odette. Gwendolyn kinh ngạc: “Cây đèn của bà ta đúng là đáng sợ...nếu càng đấu lâu,càng cso nhiều u linh được triệu tập nhiều hơn...”
Cô bay lên, tấn công Odette từ nhiều hướng, Odette liên tục bắn ra các tia sáng ma quái trong tay, vừa biến thân liên tục.Hai bên chiến đấu không hề khoan nhượng một tý nào...
Bất chợt, Gwendolyn phát hào quang, làm các u lin chạy trốn cả...Cây giáo kéo theo tia sáng phi thẳng vào Odette...
Odette hét lên một tiếng,biến mất...Gwendolyn đáp xuống...
Một cái gì đó có tám con mắt xuất hiên trong không khí. Bốn cái càng nhọn hiện ra cạnh nó...Gwendolyn không kịp phản ứng, cô bị đâm lên tiếp, một cái càng ghim cánh cô vào tường...
Odette xuất hiện trở lại....bà ta cầm gấu váy, nhấc lên:
- Giỏi lắm, ngươi đã làm ta phải bộc lộ sức mạnh thực sự rồi đấy.
Phần thân dưới của bà ta trông thật ghê rợn, đó là một con thú có tám mắt và những cây càng sắc nhọn...
- Một con nhện khổng lồ ư – Gwendolyn thất kinh.
Gwendolyn chỉ cảm thấy con nhện liên tục phóng càng, còn Odette liên tục tung ra những đòn sấm sét, vô vọng rồi sao...
Những tiếng nói quen thuộc vọng vào tai cô, còn nhiều người kỳ vọng vào ta, ta không thể thua được...
Odette nói:
- Kết thúc được rồi!
Lưỡi hái khổng lồ được triệu tập, nó lao đến, cùng với những chiếc càng....
Nhanh như chớp, Gwendolyn bay đến, vượt qua những đòn tấn công....Odette không thể bắt kịp nữa...Bà ta không kịp thu càng về để hộ vệ...
Một tiếng phập chát chúa, cây giáo đâm vào con nhện...Ánh sáng toả ra, con nhện gầm lên đau đớn, nó nổ tung bụng, ngắc ngoải...
Gwendolyn bay lên cao, sau lưng cô mọc ra đến ba đôicánh, cô ném một phát, chuẩn và chính xác, nhằm vào tim Odette...
Odette ngã xuống, cùng với một tiếng nổ, thân xác của bà ta tan ra...biến vào hư vô...bà ta cố gắng nói:
- Sao...lại thế này....ta...đã thua. Ta không chết được....Ngày ta chết...tất cả địa ngục sẽ không còn kiểm soát....Đây sẽ là...ngày tận thế!
Bà ta biến mất, Gwendolyn chạy lại ôm Oswald.
- Ổn rồi, chúng ta sẽ ra khỏi đây...
Cô nhìn quanh, Halja kéo đến dày đặc...: “ Nữ hoàng chết rồi...Không thể...., trả thù cho nữ hoàng đi anh em ơi!!!”. Bọn chúng kéo đến, quyết giết cả hai người...
Một người khổng lồ bay đến, ôm lấy cả Oswald và Gwendolyn, đó là Odin:
- Bám chắc vào Gwendolyn!
............
Tại Raganival, Oswald đã hồi tỉnh...Odin đứng cạnh Gwendolyn nói:
- Nào, giờ hãy thực hiện giao kèo, đưa chiếc nhẫn cho ta!
- Con không thể, chiếc nhẫn này là biểu tượng tình yêu của con và Oswald. Con không giao nó cho ai hết!
- Cái đồ...bất hiếu....
Odin vung tay, định đánh Gwendolyn.
- Dừng lại – Oswald nói – Ông đối xử với con gái mình thế sao!
Odin thở dài, buông tay:
- Đi đi, ta không muốn gặp cả hai ngươi nữa...đi đi!
- Cha...
- Ta không thể chấp nhận việc này... Đứa con gái của ta...
Gwendolyn cúi đầu, Oswald nói:
- Chúng ta đi thôi...!
......................................
Tại lâu đài Terrace, Oswald nhìn Gwendolyn thật sâu...
- Gwendolyn, ta ... cảm ơn nàng, ta nợ nàng quá nhiều...
- Đừng nói thế, em và chàng, chúng ta đã là một. Khi thiếu chàng, em ũng không thể sống được.
- Ta cũng vậy, tình yêu không phải là ảo tưởng, nó là điều đẹp nhất của cuộc đời. Ta rất muốn nói: “Ta yêu nàng!”
- Em...cũng vậy!
Gwendolyn bật khóc, ôm lấy Oswald. Cả hai người không ai muốn buông tay. Sau lưng cô, một hình bóng của con chim xanh bay ra , tan biến vào bầu trời xanh trong sáng.
Dù có thế nào, hai người sẽ luôn bên nhau, kể cả ngày tận thế có đến. Gwendolyn đã hiểu, trong lòng cô đã biết thế nào là tình yêu chân chính đích thực...
END EPILOGUE
The 1st book - END