Đêm hôm đó, Nhân trằn trọc mà không ngủ được. Không phải vì những câu văn khó học hay bài toán hóc búa. Nó cứ suy nghĩ mãi về câu chuyện hồi trưa.
Ly là người như thế nào ?
Cô đang tìm kiếm cái gì ?
Cô ấy đại diện cho ai ? Gia tộc ? Rồi dòng tộc nữa ?
Chìa khóa là gì ? Tại sao phải giành lấy ?
Rồi còn mấy cái họ nữa ? Đó là ai ? Họ có giống Ly không ?
Những câu hỏi như nước lũ dồn dập cuốn lấy nó mà không có chỗ để bấu víu.
Nhưng trên hết là câu nói:
Tôi sẽ giải quyết được.
Nó làm Nhân ám ảnh. Câu nói hệt như những tay mafia hay xã hội đen nó thường xem trên TV. Nó biểu thị cho ý nghĩ sẽ loại bỏ mục tiêu bằng mọi giá.
Tôi sẽ khiến hắn im miệng. Hắn sẽ không thể nói được nữa.
Vậy là Ly sẽ giết những người mang họ kia sao ?
Sao lại có thể như thế được chứ ?
Ly là sát thủ của tổ chức nào đó phai đến làm nhiệm vụ trong trường nó sao ?
Chuyện đùa sao ?
Nó tưởng điều này chỉ có trên TV thôi chứ.
Sao lại vào cuộc sống của nó ?
Nó làm gì đây ?
Báo công an.
Mọi người sẽ nghĩ nó điên mất rồi.
Nó lại toát mồ hôi
Nếu Ly biết chuyện này thì sao ?
Chắc chắn nó sẽ chẳng toàn mạng.
Nó rùng mình. Nó không thể để Ly biết chuyện nó đã nghe lén. Liệu hồi trưa Ly đã biết là nó không? Nó còn phải giáp mặt Ly 3 năm liền. Mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu.
Trưa hôm sau, khi Nhân vừa dắt xe ra khỏi cổng thì Ly trờ tới chặn đường nó.
Liếc nhìn xe nó 1 cái rồi Ly hỏi: -Nhân có rãnh không ?
-Không. Nó từ chối ngay; Mình bận lắm. Nhân phải về gấp. Nó đẩy xe ra hướng khác.
Ly lách qua cản đường xe nó, mỉm cười: -Tụi mình nói chuyện một lát nhé.
-Ly à, lúc này không tiện đâu. Nó cố gắng thoái thác
-Quyết định nhanh lên, Ly tỉnh bơ nói. Mọi người đang chờ kìa.
Nhân quên béng mình đang trò chuyện với ai. Khu vực trước cổng đang nhìn tụi nó. Ghen tỵ, tò mo, ganh ghét, vô tâm.
Nó thở dài: -Một chút thôi nhé.
Vài phút sau, bọn nó đã có mặt ở chỗ ngồi quen thuộc chỉ khác lần này không có nước uống.
Ly nhìn nó bằng ánh mắt thăm dò: -Hôm qua Nhân về lúc nào ?
-Thì lúc trực nhật xong, Nhân về liền. Nó quyết định trả lồi cầm chừng.
-Vậy sau khi làm xong Nhân có quay lại lớp không ?
-Không, quay lại làm chi.
-Thật không ?
-Thật mà. Nhân liếm môi.
Ly nhìn thẳng vào mắt nó. Nó khe cúi xuống bóp mấy ngón tay. Nó không thể nhìn vào ánh mắt của Ly được.
-Nhân không về ngay. Nhân đã quay lại lớp. Ly thủng thẳng nói.
-Ly nói gì kì vậy. Nhân đã đi về mà. Nó cố tỏ vẻ ngạc nhiên.
-Không đâu. Xe đạp của Nhân vẫn còn đó lúc mình đi về. Ly cười.
-Chắc Ly nhìn lầm xe ai rồi. Xe Nhân nhiều người đi lắm. Nó cười ngờ ngệt
-Phải, nhưng mình đã đánh dấu nó rồi. Ly cười to.
-Bằng cái gì ? Nó giật mình
Ly xòe tay ra. Là những sợi chun buột tóc đủ màu sắc của tụi con gái. Lúc sáng nó thấy nhưng tưởng đứa nào cột chơi thôi.
Nhân lạnh toát người. Thôi chết rồi.
-Nhân còn ở lớp lúc mình chưa về phải không ? Ly hỏi.
-Không, KHông có. Nó lắp bắp
-Phản ứng và lới nói của cậu nói có. Cậu đã ở đó. Cậu đa nghe được gì rồi ? Ly lớn giọng
-Nhân không nghe gì cả. Mình không biết. Nó lắc đầu.
-Bình tĩnh đi Nhân. Có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi. Ly đứng dậy rồi lại ngồi xuống cái ghế kế bên nó. Nó cảm thấy mùi hương ngọt ngào dễ chịu tỏa ra từ Ly. Đầu óc nó mụ mị. Nó cảm thấy khó thở hay mê mẩn nó cũng không chắc.
-Sao Nhân không kể cho mình nghe. Mình có thể giải thích. Ly nhỏ nhẹ nói
-Nhân chỉ nghe đoạn cuối; khúc Ly nói đánh lừa ai đó. Chắc đứa con trai nào hở ? Nó liếm môi.
-Thế thôi à ? Ly tròn mắt.
-Phải, thế thôi. Nó nuốt nước bọt.
-Vậy thì dễ dàng rồi. Ly bật cười ma quái. Chuyện là vầy …
Ly đột nhiên ôm chầm lấy nó. Nhân bắt ngờ. Nó chưa kịp đẩy Ly ra và mở miệng kêu thì Ly đã hôn nó. Một cảm giác ngọt ngào thơm nồng lan khắp người nó, khiến nó rơi vào vùng cảm giác say mê đắm đuối.
Nụ hôn đầu tiên của nó, trong tình huống không ngờ, với một người không ngờ.
Nó chưa kịp tận hưởng hết cảm giác ngọt ngào đó thì một cơn đau buốt xọc thẳng vào óc nó. Như xương sống vỡ vụn, như sắt nhọn xuyên tim. Nhân từ từ khuỵa xuống. Ngực nó đầm đìa máu. Và …
Nhân thấy tay Ly đẫm máu với 5 móng vuốt sắc nhọn mọc dài ra từ 5 ngón tay.
Med Comment: Như con nhỏ hộ vệ trong phần 2 X-Men ấy
-Xin lỗi Nhân. Đừng trách mình. Ly lạnh lùng nói; -Mình không muốn làm điều này. Nhưng cậu đã biết điều lẽ ra cậu không nên biết.
Nhân không thể trách móc gì được Ly nữa. Bầu trời và mặt đất quay cuồng hòa vào nhau. Nó gục xuống. Tối xầm.