Gấu Bim
Mr & Ms Pac-Man
Cuộc đời vốn phức tạp hơn người ta vẫn nghĩ, có những thứ đi chỉ như gió thoảng nhưng cũng có những thứ ta chôn chặt trong tim.
Nam vẫn ngồi bên khung cửa nhạt màu như 10 năm trước, khi bố nó biến mất, như chưa từng tồn tại. Không một vết tích. Cười. Tự pha cho mình một tách capuchino đầy và ngồi trầm ngâm nghĩ về những thứ sẽ làm. Bất giác nó nhìn vào gương, một hình bóng hiện ra, cao gầy, tóc nâu hạt dẻ, khóe mắt dữ dội cùng hai cánh tay thấp thoáng những vết sẹo. ….
“Choang”
Màu sữa của capuchino hòa vào những mảnh gương vỡ, tan tành một hình bóng mà nó muốn xóa ra khỏi đầu từ 10 năm nay nhưng càng ngày càng hiện lên rõ ràng trước mắt nó. Rõ nét và nặng nề. Xóa bỏ và đau đớn. Còn hơn là cố gắng ghép lại và những vết rạn vỡ ngày càng rõ hơn và tay mình thì rớm máu. Cười. Gió vẫn ùa vào phòng và cuốn đi tất cả.
Ký ức gia đình với nó là những lần mẹ cười lẩn tránh câu hỏi của nó, những bữa cơm luôn nguội ngắt vì chờ bố, những buổi họp phụ huynh không bao giờ có người đến dự. Cũng lạ, với nó chẳng có gì là to tát, một đứa trẻ lớp 3 đã biết cười nhạt khi bạn bè trêu chọc, không mảy may có một chút phản ứng như những đứa trẻ bình thường. Nam vẫn nói chuyện và cười với bạn bè, nhưng khi có đứa nào nói về gia đình nó, nó chỉ cười và im lặng. Cái nhìn của nó như đốt cháy tất cả, đương nhiên, cả tinh thần của đứa dám trêu chọc nó . Nó làm bạn với tất cả nhưng cũng đóng linh hồn với tất cả. Vậy mà là một đứa trẻ được sao ? Nam không xác nhận bất cứ điều gì và cũng không phủ nhận điều gì, dòng chảy của thời gian cứ cuốn nó đi và trở thành một chàng trai 18 tuổi, nhưng đôi mắt màu xanh vẫn rực lửa trên khuôn mặt lãnh đạm như xưa !
“ Con đi mua bộ cốc mới thôi, về giờ mà “ – Nam xốc ba lô lên vai và nói vọng vào trả lời mẹ trong lúc đang buộc nốt cái dây giày. Không nhớ nổi phải đi mua cốc lần thứ bao nhiêu nữa. Kệ. Lượn xuyên dọc gian hàng của siêu thị, nhìn mà như không nhìn…
“ Au ui ! Mắt mũi để đâu thế hả !“
Một chất giọng mà nếu nói không quá thì chắc cũng phải ngàng hũ dấm mẹ vẫn để trong bếp ở nhà. Nam liếc xuống thì thấy một cô nhóc lùn tịt đang ngước nhìn đầy giận dữ. Nó chợt nghĩ, lùn đúng là cái tội, đến việc được nhìn thấy cũng khó khăn hơn bình thường ( Vậy một người cao 1m87 và mắt xanh biển như nó ở cái đất Việt Nam này lại bình thường ? )
“ Xin lỗi, tôi vô ý “ Nó nói bâng quơ vậy và tránh sang một bên, tiếp tục nhìn những cái cốc. Cô nhóc này nhìn nó một lượt và mắt dừng ở giỏ hàng, hỏi trống không :
“Buôn cốc à ? “
“ Không nhất thiết mua nhiều là người đi buôn, không có cái gì là hoàn toàn như người ta vẫn liên tưởng “ . Nam cố ý nói kiểu lý luận để cô nhóc trẻ con kia chán mà không muốn hỏi nữa, nhưng cô ta lại tiếp tục đốp vào mặt Nam như một điều hiển nhiên.
“Liên thiên ít thôi, rốt cuộc mua lắm làm gì ?
“ Cô điều tra tội phạm hay sao mà hỏi lắm thế ? “
“ Nếu cảm giác bản thân giống tội phạm thì có thể láng đi chỗ khác và không trả lời, thường thì tội phạm mới quanh co. “
“ Hay làm vỡ thôi “
“ Buồn cười thật,hay làm vỡ ? Vậy thì thay vì mua toàn cốc kiểu này thì làm bộ một cốc nhựa mà dùng cho nhanh, phí tiền “
Nói rồi cô nhóc quay lưng đi thẳng, hả hê như vừa dội một gáo nước lạnh vào gã to con kỳ lạ. Nam đứng trơ ra đó nhìn mấy cái cốc. Hài thật, khi người ta nghĩ quá nhiều và tự cho rằng bản thân đã đạt được một độ sâu sắc nhất định thì rốt cuộc lại chẳng thể kết được một điều đơn giản như cô nhóc mặt non choẹt kia vừa nói. Cười. Trả tất cả về chỗ cũ, chỉ giữ lại một bộ tách sứ men xanh rất đẹp để bù cho bộ vỡ ở nhà và chọn cho mình một cái cốc nhựa màu xám cùng vài bịch sữa. Bỏ tất cả vào ba lô và về nhà, nó không hề biết rằng, một người đàn ông trung niên nhìn theo bóng nó nãy giờ…..
….Mặt trời chói chang vào những ngày cuối tháng 8, mái tóc nâu bỗng trở nên đỏ rực, đối lập với đôi mắt xanh trong veo. Quẳng ba lô lên bàn, Nam ngắm nghía cái cốc xám, chẳng biết tại sao lại chọn nó, chỉ biết rằng khi ở quầy, nhìn thấy cái cốc nằm trơ trọi một mình giữa hàng loại những cái cốc màu sắc khác, nó biết rằng đây là cốc của mình. Một kẻ vô tâm thường đặt mình vào khoảng không suy nghĩ riêng của bản thân, một màu xám trung lập. Sự vồn vã có chủ đích này khiến nó ngạc nhiên, chợt đến và chợt đi. Nó không màng bị trêu chọc vì ngoại hình cũng như về gia đình, ừ, thứ gì của nó là của nó, có chối bỏ cũng không được. Cười.
“ Chào mừng đến với thế giới của tao “ – Nam khẽ nói và đặt nó lên bàn và đi xuống nhà. Một ánh sáng lóe lên đáy cốc khi cánh cửa phòng khép lại.
Những ngày sau, Nam dần dần cảm thấy sự thay đổi, mơ hồ lắm, như một thước phim mỗi cảnh lại thay đổi vị trí và lời thoại dù cốt truyện vẫn vậy. Những người bạn, hay nói đúng hơn là bè, hay cười với nó hơn, thậm chí trong trận bóng đá giao hữu khi nó bị đẩy ngã, người đồng đội đã bắt tay kéo nó dậy. Điều chưa từng xảy ra trước đây . Và rồi…..
“ Cái chết tiệt gì thế này ? Thằng Nam nhận được thư tình chúng mày ơi “ – Dương, người bạn thân gần đây của nó giật lá thư có hình trái tim chạy lòng vòng quanh lớp và gào lên như thể vừa phát hiện ra cách biến đá thành vàng vậy . Phản xạ như một con báo, Nam giật lại trước khi mọi thứ đi quá xa và không quên thụi cho thằng bạn một cú vì tội lanh chanh. Nó liếc nhanh nét chữ và khuôn mặt chợt sa sầm lại trong giây lát, quá nhanh để mọi người nhận ra sự biến sắc nhưng đủ lâu để Dương nhận ra là có vấn đề. Cả hai không nói gì và dần dần mọi thứ lại trở về bình thường như trước khi phát hiện ra lá thư. Nhưng sự việc không đơn giản như vậy !
“ Có chuyện gì vậy ? “ Dương hỏi trong khi lụi cụi bóc bánh mỳ cùng chai sữa.
“Không có gì cả, linh tinh, thư tình đưa nhầm địa chỉ “
“ Chơi thân không lâu nhưng đừng quên tao ở cạnh mày từ lúc sinh ra, mày như thế nào chẵng lẽ tao không nhận ra. Nếu nó quá khó nói, thì mày cứ giữ cũng được. Nhưng khi nào không chịu nổi, thì bảo tao. Hai vẫn hơn 1 “
“ Ừ “
“ Con trai !
Khi con nhận được những dòng này, bố không biết bố đang ở đâu nữa.
Sự đời nhiều biến đổi, bố không hối hận vì đã quyết tâm theo đuổi điều mình muốn, nhưng điều bố day dứt nhất là để lại con và mẹ. Điều này quả thực không dễ dàng.
……………….
… Lời cuối bố muốn nhắn đến con, là khi số phận đã có những bước đi quyết định, đừng bao giờ để cơ hội tuột khỏi tay. Con người luôn có những mong ước và ai cũng có, ai nói rằng tôi không có một nguyện vọng nào cả thì chẳng qua kẻ đó không hiểu chính mình.
Con muốn điều gì, chỉ mình con rõ hơn ai hết.
Cười. Vẫn tưng tửng như xưa, như cái ngày mà Nam vẫn còn cái gọi là một gia đình. Nam chưa bao giờ thắc mắc sự vững vàng của mẹ sau khi bố bỏ đi, phải chăng mẹ biết tất cả ?
“Mày định sao ? Thật sự là mày muốn như vậy chứ ? “ Dương thừ người ra nhìn hết là thư lại nhìn sang Nam.
“Ừ ! Và tao cần sự giúp đỡ của mày , dồn dập như cả đời cộng lại. Khỉ thật ! “
“Quyết định vậy đi, giờ thì lôi tay ra, làm vài trận PES nào “
Cả hai mải mê với những trận PES mà không để ý tới một cái bóng vẫn lặng nhìn xuyên từ cửa sổ. Đáy cốc lại lóe sáng thêm một lần nữa, mạnh mẽ hơn.
Tìm kiếm làm gì một quá khứ nước mắt !
CHƯƠNG I : MỞ LỐI
Nam vẫn ngồi bên khung cửa nhạt màu như 10 năm trước, khi bố nó biến mất, như chưa từng tồn tại. Không một vết tích. Cười. Tự pha cho mình một tách capuchino đầy và ngồi trầm ngâm nghĩ về những thứ sẽ làm. Bất giác nó nhìn vào gương, một hình bóng hiện ra, cao gầy, tóc nâu hạt dẻ, khóe mắt dữ dội cùng hai cánh tay thấp thoáng những vết sẹo. ….
“Choang”
Màu sữa của capuchino hòa vào những mảnh gương vỡ, tan tành một hình bóng mà nó muốn xóa ra khỏi đầu từ 10 năm nay nhưng càng ngày càng hiện lên rõ ràng trước mắt nó. Rõ nét và nặng nề. Xóa bỏ và đau đớn. Còn hơn là cố gắng ghép lại và những vết rạn vỡ ngày càng rõ hơn và tay mình thì rớm máu. Cười. Gió vẫn ùa vào phòng và cuốn đi tất cả.
********************
Ký ức gia đình với nó là những lần mẹ cười lẩn tránh câu hỏi của nó, những bữa cơm luôn nguội ngắt vì chờ bố, những buổi họp phụ huynh không bao giờ có người đến dự. Cũng lạ, với nó chẳng có gì là to tát, một đứa trẻ lớp 3 đã biết cười nhạt khi bạn bè trêu chọc, không mảy may có một chút phản ứng như những đứa trẻ bình thường. Nam vẫn nói chuyện và cười với bạn bè, nhưng khi có đứa nào nói về gia đình nó, nó chỉ cười và im lặng. Cái nhìn của nó như đốt cháy tất cả, đương nhiên, cả tinh thần của đứa dám trêu chọc nó . Nó làm bạn với tất cả nhưng cũng đóng linh hồn với tất cả. Vậy mà là một đứa trẻ được sao ? Nam không xác nhận bất cứ điều gì và cũng không phủ nhận điều gì, dòng chảy của thời gian cứ cuốn nó đi và trở thành một chàng trai 18 tuổi, nhưng đôi mắt màu xanh vẫn rực lửa trên khuôn mặt lãnh đạm như xưa !
*
“ Con đi mua bộ cốc mới thôi, về giờ mà “ – Nam xốc ba lô lên vai và nói vọng vào trả lời mẹ trong lúc đang buộc nốt cái dây giày. Không nhớ nổi phải đi mua cốc lần thứ bao nhiêu nữa. Kệ. Lượn xuyên dọc gian hàng của siêu thị, nhìn mà như không nhìn…
“ Au ui ! Mắt mũi để đâu thế hả !“
Một chất giọng mà nếu nói không quá thì chắc cũng phải ngàng hũ dấm mẹ vẫn để trong bếp ở nhà. Nam liếc xuống thì thấy một cô nhóc lùn tịt đang ngước nhìn đầy giận dữ. Nó chợt nghĩ, lùn đúng là cái tội, đến việc được nhìn thấy cũng khó khăn hơn bình thường ( Vậy một người cao 1m87 và mắt xanh biển như nó ở cái đất Việt Nam này lại bình thường ? )
“ Xin lỗi, tôi vô ý “ Nó nói bâng quơ vậy và tránh sang một bên, tiếp tục nhìn những cái cốc. Cô nhóc này nhìn nó một lượt và mắt dừng ở giỏ hàng, hỏi trống không :
“Buôn cốc à ? “
“ Không nhất thiết mua nhiều là người đi buôn, không có cái gì là hoàn toàn như người ta vẫn liên tưởng “ . Nam cố ý nói kiểu lý luận để cô nhóc trẻ con kia chán mà không muốn hỏi nữa, nhưng cô ta lại tiếp tục đốp vào mặt Nam như một điều hiển nhiên.
“Liên thiên ít thôi, rốt cuộc mua lắm làm gì ?
“ Cô điều tra tội phạm hay sao mà hỏi lắm thế ? “
“ Nếu cảm giác bản thân giống tội phạm thì có thể láng đi chỗ khác và không trả lời, thường thì tội phạm mới quanh co. “
“ Hay làm vỡ thôi “
“ Buồn cười thật,hay làm vỡ ? Vậy thì thay vì mua toàn cốc kiểu này thì làm bộ một cốc nhựa mà dùng cho nhanh, phí tiền “
Nói rồi cô nhóc quay lưng đi thẳng, hả hê như vừa dội một gáo nước lạnh vào gã to con kỳ lạ. Nam đứng trơ ra đó nhìn mấy cái cốc. Hài thật, khi người ta nghĩ quá nhiều và tự cho rằng bản thân đã đạt được một độ sâu sắc nhất định thì rốt cuộc lại chẳng thể kết được một điều đơn giản như cô nhóc mặt non choẹt kia vừa nói. Cười. Trả tất cả về chỗ cũ, chỉ giữ lại một bộ tách sứ men xanh rất đẹp để bù cho bộ vỡ ở nhà và chọn cho mình một cái cốc nhựa màu xám cùng vài bịch sữa. Bỏ tất cả vào ba lô và về nhà, nó không hề biết rằng, một người đàn ông trung niên nhìn theo bóng nó nãy giờ…..
….Mặt trời chói chang vào những ngày cuối tháng 8, mái tóc nâu bỗng trở nên đỏ rực, đối lập với đôi mắt xanh trong veo. Quẳng ba lô lên bàn, Nam ngắm nghía cái cốc xám, chẳng biết tại sao lại chọn nó, chỉ biết rằng khi ở quầy, nhìn thấy cái cốc nằm trơ trọi một mình giữa hàng loại những cái cốc màu sắc khác, nó biết rằng đây là cốc của mình. Một kẻ vô tâm thường đặt mình vào khoảng không suy nghĩ riêng của bản thân, một màu xám trung lập. Sự vồn vã có chủ đích này khiến nó ngạc nhiên, chợt đến và chợt đi. Nó không màng bị trêu chọc vì ngoại hình cũng như về gia đình, ừ, thứ gì của nó là của nó, có chối bỏ cũng không được. Cười.
“ Chào mừng đến với thế giới của tao “ – Nam khẽ nói và đặt nó lên bàn và đi xuống nhà. Một ánh sáng lóe lên đáy cốc khi cánh cửa phòng khép lại.
*
Những ngày sau, Nam dần dần cảm thấy sự thay đổi, mơ hồ lắm, như một thước phim mỗi cảnh lại thay đổi vị trí và lời thoại dù cốt truyện vẫn vậy. Những người bạn, hay nói đúng hơn là bè, hay cười với nó hơn, thậm chí trong trận bóng đá giao hữu khi nó bị đẩy ngã, người đồng đội đã bắt tay kéo nó dậy. Điều chưa từng xảy ra trước đây . Và rồi…..
“ Cái chết tiệt gì thế này ? Thằng Nam nhận được thư tình chúng mày ơi “ – Dương, người bạn thân gần đây của nó giật lá thư có hình trái tim chạy lòng vòng quanh lớp và gào lên như thể vừa phát hiện ra cách biến đá thành vàng vậy . Phản xạ như một con báo, Nam giật lại trước khi mọi thứ đi quá xa và không quên thụi cho thằng bạn một cú vì tội lanh chanh. Nó liếc nhanh nét chữ và khuôn mặt chợt sa sầm lại trong giây lát, quá nhanh để mọi người nhận ra sự biến sắc nhưng đủ lâu để Dương nhận ra là có vấn đề. Cả hai không nói gì và dần dần mọi thứ lại trở về bình thường như trước khi phát hiện ra lá thư. Nhưng sự việc không đơn giản như vậy !
“ Có chuyện gì vậy ? “ Dương hỏi trong khi lụi cụi bóc bánh mỳ cùng chai sữa.
“Không có gì cả, linh tinh, thư tình đưa nhầm địa chỉ “
“ Chơi thân không lâu nhưng đừng quên tao ở cạnh mày từ lúc sinh ra, mày như thế nào chẵng lẽ tao không nhận ra. Nếu nó quá khó nói, thì mày cứ giữ cũng được. Nhưng khi nào không chịu nổi, thì bảo tao. Hai vẫn hơn 1 “
“ Ừ “
…. Nắng càng gắt hơn bao giờ hết, và bầu trời cũng trong xanh hơn bao giờ hết….
*
*
“ Con trai !
Khi con nhận được những dòng này, bố không biết bố đang ở đâu nữa.
Sự đời nhiều biến đổi, bố không hối hận vì đã quyết tâm theo đuổi điều mình muốn, nhưng điều bố day dứt nhất là để lại con và mẹ. Điều này quả thực không dễ dàng.
……………….
… Lời cuối bố muốn nhắn đến con, là khi số phận đã có những bước đi quyết định, đừng bao giờ để cơ hội tuột khỏi tay. Con người luôn có những mong ước và ai cũng có, ai nói rằng tôi không có một nguyện vọng nào cả thì chẳng qua kẻ đó không hiểu chính mình.
Con muốn điều gì, chỉ mình con rõ hơn ai hết.
P/s : Thật sự là bố không còn cái giấy nào khả dĩ hơn để làm bì thư !"
Cười. Vẫn tưng tửng như xưa, như cái ngày mà Nam vẫn còn cái gọi là một gia đình. Nam chưa bao giờ thắc mắc sự vững vàng của mẹ sau khi bố bỏ đi, phải chăng mẹ biết tất cả ?
“Mày định sao ? Thật sự là mày muốn như vậy chứ ? “ Dương thừ người ra nhìn hết là thư lại nhìn sang Nam.
“Ừ ! Và tao cần sự giúp đỡ của mày , dồn dập như cả đời cộng lại. Khỉ thật ! “
“Quyết định vậy đi, giờ thì lôi tay ra, làm vài trận PES nào “
Cả hai mải mê với những trận PES mà không để ý tới một cái bóng vẫn lặng nhìn xuyên từ cửa sổ. Đáy cốc lại lóe sáng thêm một lần nữa, mạnh mẽ hơn.
Đọc cái chap đầu cứ nghĩ là truyện tình cảm 


