medassin
The Pride of Hiigara
- 13/3/09
- 9,250
- 1,545
Chuyện về những lá bài có phép thuật
Tag: Life is a anime.
Đồi lời: Hì, med lại ra truyện mới. Không xả ra thì điên đầu mất thôi. Cứ từ từ mà nhấm nháp

oOoOo
Số phận hay định mệnh, nhiều lúc tôi tự hỏi chúng là gì. Phải chăng chúng là một bước ngoặc dẫn dắt một người đi đúng con đường của cuộc đời mình. Nó có thể là một hòn đá, ngã rẽ hay con người đột nhiên chen chân vào cuộc sống thường nhật của bạn. Thế giới mà bạn đang sống không còn theo trật tự vốn có của nó nữa. Bây giờ nó hỗn độn, rắc rối hay nói chính xác hơn là nó rối rắm và phức tạp vô cùng. Rối ở đây chính là trong cuộc sống mà tôi đang trải qua. Tôi đã quá quen với cuộc sống an nhàn, bình lặng trôi qua mà không hề cảm thấy nhàm chán. Tôi là một tuýt người sống lặng lẽ và khép kín, chỉ làm việc liên quan đến mình; còn việc người khác ư, tại sao tôi lại cần quan tâm chứ. Đó là lựa chọn của tôi để hoang phí quãng đời học sinh trung học của mình. Nhiều người bảo tôi thụ động nhưng tôi chả quan tâm. Đây là phương thức tồn tại duy nhất tôi đã quyết định ở cái ngôi trường náo nhiệt này, cho một thằng con trai bình thường như tôi.
Ngoại hình của tôi dừng ở mức tầm trung, không có mái tóc vàng bồng bềnh cùng khuôn mặt điển trai như tài tử điện ảnh cũng không đến nổi răng hô mũi tét, nói chung là nhìn được và trò chuyện được. Sau đó xét trên phương diện tài năng thì với tôi nó chỉ được năm trên thang mười điểm. Tôi có thể chơi thể thao hay ca hát nhưng không thể nào là vận động viên xuất sắc hay ca sĩ nhà nghề. Tóm gọn lại, tôi chỉ là trung bình như mọi trung bình. Vì thế mà tôi đã chọn một cách sống không bon chen cạnh tranh với đời và cố tự nhủ lòng mình ráng trải qua hết quãng đường ba năm dài này. Nhưng như một câu nói kinh điển ai đó từng bảo: người tính không bằng trời tính. Đúng vào lúc tôi đinh ninh mình đã tra ăn khớp cái bánh răng số phận vào guồng máy kế hoạch cuộc đời thì bỗng đâu nó lại dở chứng. Không phải hỏng hóc mà nó đột nhiên chạy loạn lên bởi một cái bánh răng lạc lõng vô tình xuất hiện, mà tôi lại không ngờ nó ăn khớp với hệ thống của tôi khiến giờ đây nó bắt đầu chạy hỗn loạn theo những hướng tôi không đoán định được.
Cái bánh răng lạc lõng ấy mang dáng hình một cô gái xinh đẹp kiều mị, mái tóc xoăn đỏ dài mang cảm giác mạnh mẽ, thân hình cân đối phỗng phao của con gái tuổi trăng tròn. Cô gái ấy đúng chuẩn mỹ nữ truyền thuyết mà lũ nam sinh thường truyền tụng. Người người mê mẩn cô, con trai lớp tôi là càng say như điếu đổ, đơn giản bỡi một lẽ là cô gái ấy là học sinh lớp tôi. Nhỏ đích thị là bạn học tôi, vừa chuyển vào lớp tôi cách đây không lâu, ngẫu nhiên sao lại ngồi ngay cạnh tôi.
Đừng lầm tưởng tôi đã bị điện giật khi nhìn nhỏ lần đầu tiên nhé. Khi cô bạn nhìn tôi thì tôi cũng đáp lại bằng cặp mắt thờ ơ. Vậy cho nên hai đứa tụi tôi, tuy chỉ ngồi cách nhau một lối đi hẹp té giữa hai dãy bàn nhưng lối đó lại là con sông rộng ngăn cách đôi bờ; một bên là cô gái xinh đẹp kiêu kì, bên còn lại là thằng con trai bình thường nhạt nhẽo. Hai đứa chúng tôi tồn tại như nước sông không phạm nước giếng độ hơn tuần lễ thì một chuyện tôi không ngờ đã xảy đến. Hiện thời tôi chỉ biết diễn tiến sau đó là rắc rối. Và rắc rối đang đi xăm xăm đến bàn học của tôi.
Saotomei Rin xuất hiện ngay trước mắt tôi. Khuôn mặt kiều diễm đăm đăm nhìn tôi. -Quái! Bộ sáng nay tôi quên rửa mặt hay sao-
-Thiên Tạo! Chúng ta cần nói chuyện ? Cô bạn nói bằng giọng rõ to.
-Có chuyện gì vậy Saotomei ? Chúng ta có gì để nói đâu ? Tôi làm ra vẻ thản nhiên.
-Nè, đừng có giả bộ nữa. Tối qua cậu dở trò gì với tôi vậy ? Saotomei tức mình đập mạnh hai tay lên bàn.
Động tác nhỏ không lợi hại bằng lời nói. Tôi giật bắn người. Tuy chỉ mới là buổi sớm nhưng lớp học lúc này cũng đã lác đác người và vài đứa đang trố mắt nhìn tôi. Kiểu này phải giải thích mệt nghỉ nếu không muốn có hiểu lầm tai hại. -Khỉ thật! Sao lại ra cớ sự này thế không biết- Tôi đứng bật dậy ngay tức thì và nắm tay nhỏ kéo đi.
-Ra ngoài nói chuyện.
Saotomei thoáng ngỡ ngàng nhưng rồi nhỏ cũng rảo bước theo chân tôi. Lẽ tất nhiên khi ra khỏi lớp thì tôi buông tay nhỏ và xăm xăm đi trước dẫn đường còn nhỏ thì lững thững đi theo. Những ánh mắt tò mò vẫn dõi theo tụi tôi nhưng tuyệt nhiên không có lấy một cái nhích chân. Vài phút sau đó bọn tôi đã có mặt trên sân thượng trường học.
Sân thượng trường tôi là một cái nền xi măng lót gạch rất rộng và thoáng mát bởi những bồn hoa, chậu cây cảnh, giàn hoa leo và rất nhiều thứ để tạo nên một không gian xanh sạch đẹp đúng tiêu chuẩn một môi trường trong lành. Nơi đây được toàn bộ học sinh từ lứa đầu cho đến kế cận và cả về sau dán nhãn mác là nơi thư giãn nghĩ ngơi. Muốn chơi đùa ư, cứ việc xuống sân trường thênh thang kia; còn nơi đây chỉ phục vụ cho việc thả hồn và tĩnh tâm.
Tôi và Saotomei đi tới một góc hẻo lánh. Giờ này cũng ít người lảng vảng trên sân thượng, chúng tôi có thể trò chuyện thoải mái. Cô bạn ngồi ngay xuống băng ghế đá. Bắt chéo chân và dựa lưng vào thành ghế, Saotomei khoanh tay nhìn tôi chờ đợi. Tôi thì lại tiến ra ban công, đặt tay lên thanh vịn và nhìn xuống khoảnh sân trường đang lốm đốm màu sắc đỏ trắng.
Chúng tôi cứ thế im lặng dễ có đến mươi phút rồi chừng như không nhịn nổi nữa, Saotomei gắt gỏng nói:
“Thế nào ? Giải thích đi chứ ?”
“Giải thích cái gì ?” Tôi nói nhát gừng.
“Chuyện tối qua là sao ? Cậu rốt cuộc là ai ?”
“Tôi không làm gì Saotomei cả ? Cả những thứ cô nói tôi cũng không biết.” Tôi quay lại nhìn thẳng vào mắt cô bạn. Cặp mắt hoàng ngọc Saotomei vẫn nhìn tôi đăm đăm khó hiểu hệt như tối qua.
oOoOo
Chỉnh sửa cuối:
. Một cái tên như Thiên Tạo và một cái tên như Saotomei...Cả hai nói cùng với nhau...mình chỉ có thể nghĩ về "lệch" mà thôi X___X
.
Well... chỉ cso thể reply như thế 
.


