Tên Truyện : Tôi và câu chuyện của tôi ( tạm là thế vì mình không nghĩ ra tựa nào hay cả)
Tác Giả: 70111470
Thể loại : phép thuật, giả tưởng
Đôi lời của tác giả: Mình rất thích viết truyện :) và đây sẽ là một câu chuyện dài, hy vọng mọi người góp ý nhiệt tình, mình sẽ tiếp thu va sửa chữa. Ý tưởng là từ hai hôm trước, một đoạn đầu nhỏ là sự thật, hơi ngớ ngẩn. Mình cũng dốt tiếng anh, nên xin lấy tên việt cho dễ đọc
Chương 1 : Dơi
_A! con chim_ tôi kêu lên khi thấy một con vật bay vào nhà
_Con dơi_ mẹ tôi đính chính, bà cũng ngước nhìn lên trần nhà
_Con chim_ tôi cãi lại sau khi đã nhìn thật kĩ
_Con dơi_ cháu tôi ở trên gác(phòng tôi) nhìn ra cửa sổ phòng xác nhận lại lời bà
Tôi đẩy cặp mắt kính lên cố nhìn cho rõ, mất gần mấy phút mới xác dịnh chính xác hình dạng của con vật
“Quả thật là dơi” tôi thầm kêu trong đầu, tự nguyền rủa mình” cận thị, cận thị”
Theo như lời mẹ tôi nói thì con dơi bay vào nhà là tại tôi, chuyện là đang ngồi trong phòng lướt web chán chê, tôi ra ngoài phòng khách mở cửa để hít thở không khí, có thể là lúc đó tôi không để ý dơi bay vào, chỉ khi đóng cửa tôi mới thấy có vật gì đen đen bay vòng vòng trên đầu
Phòng khách tôi khá đơn giản, rộng nhưng chỉ có mỗi bộ trường kỉ gỗ, chiếc tủ kính đựng đồ trang trí bên trong, cạnh bên là chiếc ti vi cũ thường nhiễu sóng, bốn bức tường nhà tôi một phần được sơn màu vàng, một phần được áp gỗ lên mặt tường, tôi không rõ lắm nhưng đây là kiến trúc theo lối cổ.
Con dơi bám ngược trên phần áp gỗ cao, gần trần nhà, tôi đến gần ngước lên nhin nó, mắt nó màu vàng như màu hổ phách, liệu tôi có nhìn nhầm không nhỉ? một lúc sau tôi nói
_Con muốn nuôi nó
Mẹ tôi ngồi trên ghế đơn bên cạnh, dáng người bà thấp, thân hình tròn trịa dễ thương, nước da đen, tóc lúc nào cũng được búi lên gọn gàng. Bà đang xem tivi không màn đến con dơi nhưng khi nghe tôi nói bà liền quay lại nhìn tôi như ngươi điên, bà hừ một tiếng
_Ai lại nuôi dơi làm gì?
_Nó dễ thương
Mẹ tôi lại hừ thêm một tiếng, bà quay lại với chương trình ca nhạc thay vì nói chuyện với đứa con… có lẽ có vấn đề của mình.
Sợ dơi cứ lạc rồi chết vì đói khát trong nhà, tôi về phòng tìm cách đuổi dơi ra. Phòng tôi nằm ở trên gác không rộng lắm, tất cả bao gồm một chiếc nệm nằm dưới sàn, một cái bàn học, cạnh bên nó là chiếc máy tính cũ kĩ, cuối cùng một cái tủ đưng quần áo gỗ. Tôi gõ lách cách trên bàn phím xỉn màu, tìm trong trang google cách xua dơi bay ra khỏi nhà nhưng chỉ toàn thấy” cách làm thịt dơi”, “dơi bay vào nhà là điềm gì”. Không có kết quả. Tôi bèn mở cửa với ý định cho dơi bay ra nhưng nó cứ lòng vòng bay trên cao hết đâu chỗ này đến chỗ khác mà không nhìn thấy lối ra
_Dơi ngu_tôi chửi nó
Chán, tôi mặc kệ nó luôn.
Ba tôi đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế dài ngoài phòng khách, ông ấy khá là cộc tính, dáng người cao, đa số lúc nào ông ấy cũng chọn cho mình bộ mặt trong như”sắp có chuyện lớn xảy ra. Chướng mắt với con dơi cứ bay qua bay lại, ông xuống bếp lấy chiếc chổi cán dài cộng với sự hỗ trợ của cháu tôi( cháu tôi nhỏ hơn tôi hai tuổi), cả hai cật lực đuổi dơi đi, tôi đi tàn tàn về phòng, ở yên trong đó mà vẫn nghe tiếng họ hò hét, cứ như đang quật lộn với người ngoài hành tinh. Một hồi lâu không nghe tiếng ồn nữa, tôi trở ra thì không thấy con dơi nữa, cháu tôi cho biết nó đã bị đuổi đi, bằng cách nào đó, ai biết được, tôi cũng không quan tâm lắm
+++++++
Việc đầu tiên mỗi buổi sáng của tôi là đánh răng, tôi chui tọt vào phòng tắm khoá cửa lại để không bị làm phiền, tôi tháo cặp kính để tạm ở bồn nước rồi trét kem lên bàn chải, vừa đánh răng vừa tự ngắm mình trong gương. Tôi tên Phương Phi, khuôn mặt tôi tròn trĩnh bầu bầu mặc dù tôi thuộc tuýp người gầy, mái tóc đen dài thường để xoã đến tận vai, tôi không thích tóc dài lắm có lẽ một bữa nào đó tôi sẽ hẹn nhỏ bạn đi cắt tóc cùng. Tôi cũng không cao chỉ thuộc dạng trung bình, nhưng vì khá ốm nên đôi khi bị trêu là xương khô di động. Bạn hỏi tôi ư?, với con gái đó là điều bị mật nên tôi sẽ không nói ra đâu
Vừa xong công đoạn vệ sinh buổi sáng, tôi bỗng nghe tiếng la om sòm của ba tôi, tò mò, tôi chạy ra sân xem, bất ngờ khi thấy con dơi tối hôm qua quay lại hoặc có lẽ nó đã ở vẫn ở đó, nó đang đậu ngược trên mái hiên nhà, vừa thấy tôi nó bay xà tới, tôi ôm đầu né xuống tránh hoảng sợ
Ba tôi xuống bếp lấy cây chổi lên, đập con dơi, cú đánh không trúng nhưng ông đã thành công đuổi nó đi, con dơi đen vỗ vỗ chiếc cánh đen thui rời khỏi nhà tôi
_Sao lại kì lạ thế này, dơi buổi sáng đâu có hoạt động không lẽ nó trả thù tối qua mình chửi nó_ tôi tự hỏi
Bỏ qua suy nghĩ đó, sau bữa sáng nay tôi sẽ đưa cháu mình ra bến xe, nó trở về nhà sau mấy ngày đến thăm nhà tôi.
++++++
Tối. Cả nhà tôi cùng quây quần, người ngồi trên ghế, người ngồi dưới đất cùng nhau xem bộ phim khoa học viễn tưởng, và tôi là người ngôi dưới đất, cạnh bên là Bích Giao, bà chị của tôi. Chị tôi lớn hơn tôi hơn tôi vài ba tuổi, chị ấy giống mẹ, thấp nhưng bù lại có làn da trắng, tóc chị màu đen dài luôn buộc cao lên, vùa xem phim chị vừa nhấm nháp từng miếng bánh snach. Con mèo sọc trắng cam của tôi đến gần chiếc ghế gỗ đăt cạnh cửa sổ, nó phóng thân hình nặng gần năm kí mấy của minh lên ghế, đứng trên hai chân nó cào cào mép tường ngao lên những tiếng rùng rợn. Ba tôi đuổi nó đi nhưng nó nhất quyết không chịu đi, cứ như có con cá mập ú nào ở ngoài đó chờ nó xơi.
Thấy kì lạ tôi đứng dậy vén màn cửa sổ lên, rợn cả người khi thấy một đàn dơi đang đâu phủ kín cửa sổ bên ngoài, chắc phải lên đến mười mấy con, chúng áp sát bộ mặt trông như heo cùng với thân hình đen thui như cục than lên mặt kính. Hàng trăm con mắt của nhỏ của chúng cùng lúc hướng về phía tôi như một mũi kim nhỏ nhưng mang theo liều thuốc tê cực mạnh.
Tôi đờ người ra vài giây rồi hét lên kinh sợ. Ba, mẹ và chị tôi vột lật đật đến cửa sổ
_Cái quỷ gì thế này_ mẹ tôi kêu lên
_Ôi trời đất ơi_ chị tôi
Ba tôi không nói câu nào, ông đi đến cánh cửa, ngay khi ông vừa mở ra đàn dơi ô ạt tràn vào nhà, tôi sợ đến mức không dám hét vì nghĩ làm thế dơi sẽ chui vào miệng, chị tôi xua tay liên tục cố đuổi lũ dơi ra xa khỏi người, mẹ tôi cũng làm động tác tương tụ. Chỉ có mỗi con mèo là hăng nhất, nó nhảy nhảy cố bắt lũ dơi, chắc nó thấy vui lắm. Cả nhà tôi, người cầm chổi, người cầm vợt điện, người cầm thuốc xịt ruồi muỗi.. còn tôi cầm xoong cố đuổi lũ dơi ra khỏi nhà, ít ra còn chút may mắn an ủi vì lũ dơi này không phải là dơi hút máu. Nghe tiếng la hét hàng xóm xung quanh hiếu kì ló đầu ra khỏi xem là chuyện gì, họ bàn tán xôn xao lẫn tiếng suýt xoa kinh ngạc khi thấy đàn dơi bay ra vào nhà tôi. Cuối cùng chúng tôi cũng tống khứ toàn bộ lũ dơi ra khỏi nhà, tôi không ngừng tự hỏi có cái gì thu hút chúng kéo đến đông như vậy? tôi mang theo câu hỏi đó cho đến khi chìm sâu vào giấc ngủ.
Nhưng về sau tôi mới biết, đó chưa phải là điều ki dị nhất.
---------- Post added at 00:21 ---------- Previous post was at 00:19 ----------
Chương 2: Lũ dơi tấn công nhà tôi
Sáng hôm sau điều mà tôi làm đầu tiên là lấy đeo kính vào, chạy ra ngoài sân xem con dơi có quay lại không, có vẻ nhà tôi chung một nỗi lo nên sáng nay thấy ai cũng dậy sớm, mới có năm giờ kém mà ba và chị tôi đã có mặt ở phòng khách, thấy tôi dậy, chị nói
_Chị coi rồi, chúng không có quay lại đâu
Tôi nhẹ lòng trước thông báo đó. Mẹ tôi từ dưới bếp đi lên, bà bận bộ áo ngủ dài màu bông hoa, hai tay bà bưng một khay bánh mì nóng, bà nói với tôi
_Đánh răng đi rồi ăn sáng
Mẹ tôi nói một câu như kết thúc nỗi lo của cả nhà và suýt nữa tôi quên đó nếu như tối nay không…
Chúng quay trở lại
Lũ dơi quay trở lại
Đang nghe nhạc trong phòng, tôi nghe tiếng la hoảng sợ của chị tôi, vội vàng tôi chạy ra xem, chị tôi đang đứng bên cửa sổ một tay vén tấm màn khuôn mặt chị trắng bệt. Bên ngoài lũ dơi bu kín trên mặt kính, tôi nhòm qua khe cánh cửa, chúng kéo đến đông hơn hôm qua rất nhiều, chắc phải cả chừng chục con, tôi nuốt nước bọt vưa ớn lạnh vưa run sợ chắc hẳn lúc này mà soi gương mặt tôi cũng trắng như màu vôi. Ba và mẹ tôi trong phòng nghe tiếng la của chị tôi cũng vội vã lật đật chạy ra, ba tôi buông mấy câu chửi thề ra, rồi ông hành động như mọi khi..chạy xuống bép lấy chổi lam vũ khí, có lẽ ông đang tự nhủ ngày mai sẽ ra tiệm mua thứ khác hiệu quả hơn là cây chổi cùn
_Chúng muốn cái gì trong nhà thế này?_ mẹ tôi thầm rên rỉ, bà lảo đảo như muốn sụp xuống
_Ngày nào chúng cũng kéo đến làm sao chúng ta sống yên ổn đây_ chi tôi lo lắng nói
Ba tôi khí thế hừng hực như người ra trận cầm chồi xung phong nhưng mẹ tôi ngăn lại, bà níu tay ông
_Anh đừng mở cửa, cứ mặc bọn chúng thử xem, trời sáng chúng sẽ bay đi thôi_ mẹ tôi nó trong hi vọng, đúng vậy, vì ai cũng biết dơi là sinh vật của đêm tối mà
Ba tôi nghe chừng thấy lời vợ mình có lí ông cũng không đòi mở cửa ra nữa nhưng dường như không chỉ có mình chúng tôi nghe được lời của bà, mà cả lũ dơi chúng cũng nghe và hiểu được. Chúng đập cánh liên tục, dữ dội, những chiếc móng của chúng cào rin rít lên mặt kính như muốn phá vỡ cửa kính xông vào, hai chiếc nanh của chúng khè ra đe doạ ra khi chúng kêu lên giận dữ tất cả những âm thanh đó hợp xướng thành một dàn âm thành rùng rợn. Không khí trong nhà tôi căng thẳng như dây đàn, chúng tôi nhin nhau đầy e ngại, vì nếu không xông vào được nhưng âm thanh này sẽ khiến chúng tôi mất ngủ một đêm, chưa kể hàng xóm sẽ than phiền thế nào.
Xoảngggg
Cả nhà tôi giật nãy người
Một vật đen đen đập vỡ cửa kính xông thẳng vào nhà, nhìn kĩ lại “vật” đó nằm giữa mảnh kinh vỡ trên sàn, tôi mới kinh hoàng nhận ra đó là con dơi
_Làm cách nào mà nó có thể đập cửa kính được chứ? Đây là quỷ rồi chứ không phải dơi nữa_ tôi kêu lên
Ác mộng vẫn chưa dừng ở đó, hàng loạt con dơi khác theo lỗ hổng con trước để lại ồ ạt bay vào nhà, chúng phá chỗ kính vỡ mỗi lúc một to. Cả nhà tôi kéo vào phòng ba mẹ trốn, tôi ôm theo con mèo mâp ú bỏ chạy, nó xù đuôi như nhím khi thấy đàn dơi kéo đến quá đông, nó cũng đang hoảng sợ.
_Bây giờ phải làm sao?_ mẹ tôi hỏi
_Không thể ra ngoài, chúng quá đông_ba tôi nói khi ông hé một khoảng cửa rất nhỏ để nhìn ra ngoài
_Lũ dơi này trông đáng sợ và hung hăng hơn những con tối hôm qua_ chi tôi
Tôi bỏ con mèo xuống đất, đến gần chiếc điện thoại bàn được đặt cạnh giường, tôi quay lại hỏi trước khi bấm phím
_Nên gọi cho nhân viên bảo vệ đông vật hoang dã hay gọi cho cha sứ của nhà thờ
Cả nhà lom lom nhìn tôi
_À..ừ ..ý con là chúng không như những con dơi bình thường có lẽ chúng bị quỷ….
Ba tôi cắt ngang
_Chấm dứt ngay ý tưởng đó và gọi cho nhân viên bảo vệ đông vật đi
Trong khi chờ những nhân viên bảo vệ đông vật đến, chúng tôi nghe thấy có tiếng cào sàn sạt trên cánh cửa gỗ, chúng biết chúng tôi ở trong đây. Tôi không kềm chế được một cơn rùng mình, tôi bịt chặt hai tai lại cố làm ngơ những tiếng động đáng sợ đó Mười phút sau những nhân viên bảo vệ đông vật có mặt, tôi đoán chắc là họ cũng rất “ấn tượng“ trước cảnh đàn dơi hoá điên đó, mặc dù đó là ấn tượng xấu, thậm chí tôi còn nghe tiếng la hét của một trong số những người của họ
Không rõ mất bao lâu nhưng cuối cùng đàn dơi điên đó cũng được tống khứ đi, ba tôi rối rít cám ơn những nhân viên bảo vệ đông vật đã có mặt, ông tiễn họ ra cửa, bên ngoài những ngươi hàng xóm tò mò không ngừng chỉ trỏ hướng con mắt đầy soi mói về phía nhà chúng tôi, nó làm tôi khó chịu vô cùng
_Hừ, nhìn gì mà nhìn, lũ người rỗi hơi dư sức, tôi cũng như mấy người, làm sao biết được vì sao chúng lại tấn công nhà mình_ tôi lẩm nhẩm một minh, đóng sập cửa lại.
Rắc rối vẫn để lại, ngoài một lỗ hổng kính vỡ ra, lũ dơi còn làm bể một cái bình hoa và mấy cái ly kiểu, trên tường và cánh cửa đầy vết cào của chúng, ấy là chưa kể đến phân của lũ dơi. Cả nhà tôi phải hì hục dọn dẹp, tôi hối hận vì mình đã từng có ý nghĩ muốn nuôi nó, khen nó dễ thương. Tối hôm đó thực sự là ác mộng, nhưng mọi chuyện vẫn chỉ là sự khởi đầu.
++++++
Hôm sau là một ngày nặng nề, từ sáng trời cứ âm u giống như sắp có bão kéo đến nhưng hôm đó chẳng có rơi lấy một giọt nước. Ba tôi ngẩng đầu lên nhìn trời, một cơn gió nhẹ thoảng qua thôi ngược tóc ông ra sau, cả nhà chúng tôi đều mang một tâm trạng lo sợ hoang mang không biết rằng lũ dơi sẽ con kéo đến nữa không. Khắp xóm người ta bắt đầu đồng đãi linh tinh về nhà tôi và lũ dơi, họ gọi dơi là những con vật sống đêm mang xui xẻo, rằng nhà tôi bị nguyền rủa, thật là những kẻ lạc hậu mê tín, dù họ đang sống ngay trong thành phố.
_Đi làm về, anh sẽ ghé qua cửa hàng mua cây súng điện về nhà_ ba tôi nói với mẹ trước khi rời khỏi nhà
Bản thân tôi cũng kiếm một cây gỗ dài để tự vệ, nó vốn là cây sào phơi đồ bị bỏ quên trong tủ chứa đồ cũ.
+++++++
Mặt trời bắt đầu lặng dần, sắc đỏ rực lửa của một vùng trời pha chút màu sẫm của đêm đen như báo trước sẽ có cuối ngày không yên ổn. Cả nhà chúng tôi ăn cơm trong sự yên tĩnh nặng nề và…gọn lẹ, không phải đợi lâu, đang rửa chén tôi nghe tiếng ba tôi vọng từ trên nhà xuống, giọng ông vang vang mang theo sự căng thẳng
_Chúng tới rồi_ ông thông báo
Dĩ nhiên tôi biết ông nói “chúng” ở đây là ai, lũ dơi, chúng đã tới. Buông chén bát đang rửa dở dang xuống, tôi rửa tay chạy lên nhà không quên câm theo cây gậy.
Mẹ và chị tôi cũng có mặt ở phòng khách, trên tay mỗi người đêu có cầm vũ khí tự vệ trông giống như đang chơi đánh trận giả, sẽ rất buốn cười nếu không có lũ dơi. Bọn chúng không ngừng cào rít lên cửa kính, những âm thanh khiến tôi sởn gai lưng. Sáng nay mẹ tôi đã gọi người đến thay tấm kính dày hơn, chắc hơn thay cho.cửa kính hôm qua bị phá vỡ. Tôi tự nói với mình
_Hi vọng tấm kính chắc chắn này sẽ ngăn được lũ dơi lại
Xoảngg..
Thôi! Coi như tôi chưa nói gì đi
---------- Post added at 00:28 ---------- Previous post was at 00:21 ----------
Trời ơi thật bại quá T__T rõ ràng là minh đã gõ tiêu đê vào nhưng không thấy nó đâu, h muốn chỉnh sửa lại ko biết thế nào ai chỉ dùm với T__T
Tác Giả: 70111470
Thể loại : phép thuật, giả tưởng
Đôi lời của tác giả: Mình rất thích viết truyện :) và đây sẽ là một câu chuyện dài, hy vọng mọi người góp ý nhiệt tình, mình sẽ tiếp thu va sửa chữa. Ý tưởng là từ hai hôm trước, một đoạn đầu nhỏ là sự thật, hơi ngớ ngẩn. Mình cũng dốt tiếng anh, nên xin lấy tên việt cho dễ đọc
Chương 1 : Dơi
_A! con chim_ tôi kêu lên khi thấy một con vật bay vào nhà
_Con dơi_ mẹ tôi đính chính, bà cũng ngước nhìn lên trần nhà
_Con chim_ tôi cãi lại sau khi đã nhìn thật kĩ
_Con dơi_ cháu tôi ở trên gác(phòng tôi) nhìn ra cửa sổ phòng xác nhận lại lời bà
Tôi đẩy cặp mắt kính lên cố nhìn cho rõ, mất gần mấy phút mới xác dịnh chính xác hình dạng của con vật
“Quả thật là dơi” tôi thầm kêu trong đầu, tự nguyền rủa mình” cận thị, cận thị”
Theo như lời mẹ tôi nói thì con dơi bay vào nhà là tại tôi, chuyện là đang ngồi trong phòng lướt web chán chê, tôi ra ngoài phòng khách mở cửa để hít thở không khí, có thể là lúc đó tôi không để ý dơi bay vào, chỉ khi đóng cửa tôi mới thấy có vật gì đen đen bay vòng vòng trên đầu
Phòng khách tôi khá đơn giản, rộng nhưng chỉ có mỗi bộ trường kỉ gỗ, chiếc tủ kính đựng đồ trang trí bên trong, cạnh bên là chiếc ti vi cũ thường nhiễu sóng, bốn bức tường nhà tôi một phần được sơn màu vàng, một phần được áp gỗ lên mặt tường, tôi không rõ lắm nhưng đây là kiến trúc theo lối cổ.
Con dơi bám ngược trên phần áp gỗ cao, gần trần nhà, tôi đến gần ngước lên nhin nó, mắt nó màu vàng như màu hổ phách, liệu tôi có nhìn nhầm không nhỉ? một lúc sau tôi nói
_Con muốn nuôi nó
Mẹ tôi ngồi trên ghế đơn bên cạnh, dáng người bà thấp, thân hình tròn trịa dễ thương, nước da đen, tóc lúc nào cũng được búi lên gọn gàng. Bà đang xem tivi không màn đến con dơi nhưng khi nghe tôi nói bà liền quay lại nhìn tôi như ngươi điên, bà hừ một tiếng
_Ai lại nuôi dơi làm gì?
_Nó dễ thương
Mẹ tôi lại hừ thêm một tiếng, bà quay lại với chương trình ca nhạc thay vì nói chuyện với đứa con… có lẽ có vấn đề của mình.
Sợ dơi cứ lạc rồi chết vì đói khát trong nhà, tôi về phòng tìm cách đuổi dơi ra. Phòng tôi nằm ở trên gác không rộng lắm, tất cả bao gồm một chiếc nệm nằm dưới sàn, một cái bàn học, cạnh bên nó là chiếc máy tính cũ kĩ, cuối cùng một cái tủ đưng quần áo gỗ. Tôi gõ lách cách trên bàn phím xỉn màu, tìm trong trang google cách xua dơi bay ra khỏi nhà nhưng chỉ toàn thấy” cách làm thịt dơi”, “dơi bay vào nhà là điềm gì”. Không có kết quả. Tôi bèn mở cửa với ý định cho dơi bay ra nhưng nó cứ lòng vòng bay trên cao hết đâu chỗ này đến chỗ khác mà không nhìn thấy lối ra
_Dơi ngu_tôi chửi nó
Chán, tôi mặc kệ nó luôn.
Ba tôi đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế dài ngoài phòng khách, ông ấy khá là cộc tính, dáng người cao, đa số lúc nào ông ấy cũng chọn cho mình bộ mặt trong như”sắp có chuyện lớn xảy ra. Chướng mắt với con dơi cứ bay qua bay lại, ông xuống bếp lấy chiếc chổi cán dài cộng với sự hỗ trợ của cháu tôi( cháu tôi nhỏ hơn tôi hai tuổi), cả hai cật lực đuổi dơi đi, tôi đi tàn tàn về phòng, ở yên trong đó mà vẫn nghe tiếng họ hò hét, cứ như đang quật lộn với người ngoài hành tinh. Một hồi lâu không nghe tiếng ồn nữa, tôi trở ra thì không thấy con dơi nữa, cháu tôi cho biết nó đã bị đuổi đi, bằng cách nào đó, ai biết được, tôi cũng không quan tâm lắm
+++++++
Việc đầu tiên mỗi buổi sáng của tôi là đánh răng, tôi chui tọt vào phòng tắm khoá cửa lại để không bị làm phiền, tôi tháo cặp kính để tạm ở bồn nước rồi trét kem lên bàn chải, vừa đánh răng vừa tự ngắm mình trong gương. Tôi tên Phương Phi, khuôn mặt tôi tròn trĩnh bầu bầu mặc dù tôi thuộc tuýp người gầy, mái tóc đen dài thường để xoã đến tận vai, tôi không thích tóc dài lắm có lẽ một bữa nào đó tôi sẽ hẹn nhỏ bạn đi cắt tóc cùng. Tôi cũng không cao chỉ thuộc dạng trung bình, nhưng vì khá ốm nên đôi khi bị trêu là xương khô di động. Bạn hỏi tôi ư?, với con gái đó là điều bị mật nên tôi sẽ không nói ra đâu
Vừa xong công đoạn vệ sinh buổi sáng, tôi bỗng nghe tiếng la om sòm của ba tôi, tò mò, tôi chạy ra sân xem, bất ngờ khi thấy con dơi tối hôm qua quay lại hoặc có lẽ nó đã ở vẫn ở đó, nó đang đậu ngược trên mái hiên nhà, vừa thấy tôi nó bay xà tới, tôi ôm đầu né xuống tránh hoảng sợ
Ba tôi xuống bếp lấy cây chổi lên, đập con dơi, cú đánh không trúng nhưng ông đã thành công đuổi nó đi, con dơi đen vỗ vỗ chiếc cánh đen thui rời khỏi nhà tôi
_Sao lại kì lạ thế này, dơi buổi sáng đâu có hoạt động không lẽ nó trả thù tối qua mình chửi nó_ tôi tự hỏi
Bỏ qua suy nghĩ đó, sau bữa sáng nay tôi sẽ đưa cháu mình ra bến xe, nó trở về nhà sau mấy ngày đến thăm nhà tôi.
++++++
Tối. Cả nhà tôi cùng quây quần, người ngồi trên ghế, người ngồi dưới đất cùng nhau xem bộ phim khoa học viễn tưởng, và tôi là người ngôi dưới đất, cạnh bên là Bích Giao, bà chị của tôi. Chị tôi lớn hơn tôi hơn tôi vài ba tuổi, chị ấy giống mẹ, thấp nhưng bù lại có làn da trắng, tóc chị màu đen dài luôn buộc cao lên, vùa xem phim chị vừa nhấm nháp từng miếng bánh snach. Con mèo sọc trắng cam của tôi đến gần chiếc ghế gỗ đăt cạnh cửa sổ, nó phóng thân hình nặng gần năm kí mấy của minh lên ghế, đứng trên hai chân nó cào cào mép tường ngao lên những tiếng rùng rợn. Ba tôi đuổi nó đi nhưng nó nhất quyết không chịu đi, cứ như có con cá mập ú nào ở ngoài đó chờ nó xơi.
Thấy kì lạ tôi đứng dậy vén màn cửa sổ lên, rợn cả người khi thấy một đàn dơi đang đâu phủ kín cửa sổ bên ngoài, chắc phải lên đến mười mấy con, chúng áp sát bộ mặt trông như heo cùng với thân hình đen thui như cục than lên mặt kính. Hàng trăm con mắt của nhỏ của chúng cùng lúc hướng về phía tôi như một mũi kim nhỏ nhưng mang theo liều thuốc tê cực mạnh.
Tôi đờ người ra vài giây rồi hét lên kinh sợ. Ba, mẹ và chị tôi vột lật đật đến cửa sổ
_Cái quỷ gì thế này_ mẹ tôi kêu lên
_Ôi trời đất ơi_ chị tôi
Ba tôi không nói câu nào, ông đi đến cánh cửa, ngay khi ông vừa mở ra đàn dơi ô ạt tràn vào nhà, tôi sợ đến mức không dám hét vì nghĩ làm thế dơi sẽ chui vào miệng, chị tôi xua tay liên tục cố đuổi lũ dơi ra xa khỏi người, mẹ tôi cũng làm động tác tương tụ. Chỉ có mỗi con mèo là hăng nhất, nó nhảy nhảy cố bắt lũ dơi, chắc nó thấy vui lắm. Cả nhà tôi, người cầm chổi, người cầm vợt điện, người cầm thuốc xịt ruồi muỗi.. còn tôi cầm xoong cố đuổi lũ dơi ra khỏi nhà, ít ra còn chút may mắn an ủi vì lũ dơi này không phải là dơi hút máu. Nghe tiếng la hét hàng xóm xung quanh hiếu kì ló đầu ra khỏi xem là chuyện gì, họ bàn tán xôn xao lẫn tiếng suýt xoa kinh ngạc khi thấy đàn dơi bay ra vào nhà tôi. Cuối cùng chúng tôi cũng tống khứ toàn bộ lũ dơi ra khỏi nhà, tôi không ngừng tự hỏi có cái gì thu hút chúng kéo đến đông như vậy? tôi mang theo câu hỏi đó cho đến khi chìm sâu vào giấc ngủ.
Nhưng về sau tôi mới biết, đó chưa phải là điều ki dị nhất.
---------- Post added at 00:21 ---------- Previous post was at 00:19 ----------
Chương 2: Lũ dơi tấn công nhà tôi
Sáng hôm sau điều mà tôi làm đầu tiên là lấy đeo kính vào, chạy ra ngoài sân xem con dơi có quay lại không, có vẻ nhà tôi chung một nỗi lo nên sáng nay thấy ai cũng dậy sớm, mới có năm giờ kém mà ba và chị tôi đã có mặt ở phòng khách, thấy tôi dậy, chị nói
_Chị coi rồi, chúng không có quay lại đâu
Tôi nhẹ lòng trước thông báo đó. Mẹ tôi từ dưới bếp đi lên, bà bận bộ áo ngủ dài màu bông hoa, hai tay bà bưng một khay bánh mì nóng, bà nói với tôi
_Đánh răng đi rồi ăn sáng
Mẹ tôi nói một câu như kết thúc nỗi lo của cả nhà và suýt nữa tôi quên đó nếu như tối nay không…
Chúng quay trở lại
Lũ dơi quay trở lại
Đang nghe nhạc trong phòng, tôi nghe tiếng la hoảng sợ của chị tôi, vội vàng tôi chạy ra xem, chị tôi đang đứng bên cửa sổ một tay vén tấm màn khuôn mặt chị trắng bệt. Bên ngoài lũ dơi bu kín trên mặt kính, tôi nhòm qua khe cánh cửa, chúng kéo đến đông hơn hôm qua rất nhiều, chắc phải cả chừng chục con, tôi nuốt nước bọt vưa ớn lạnh vưa run sợ chắc hẳn lúc này mà soi gương mặt tôi cũng trắng như màu vôi. Ba và mẹ tôi trong phòng nghe tiếng la của chị tôi cũng vội vã lật đật chạy ra, ba tôi buông mấy câu chửi thề ra, rồi ông hành động như mọi khi..chạy xuống bép lấy chổi lam vũ khí, có lẽ ông đang tự nhủ ngày mai sẽ ra tiệm mua thứ khác hiệu quả hơn là cây chổi cùn
_Chúng muốn cái gì trong nhà thế này?_ mẹ tôi thầm rên rỉ, bà lảo đảo như muốn sụp xuống
_Ngày nào chúng cũng kéo đến làm sao chúng ta sống yên ổn đây_ chi tôi lo lắng nói
Ba tôi khí thế hừng hực như người ra trận cầm chồi xung phong nhưng mẹ tôi ngăn lại, bà níu tay ông
_Anh đừng mở cửa, cứ mặc bọn chúng thử xem, trời sáng chúng sẽ bay đi thôi_ mẹ tôi nó trong hi vọng, đúng vậy, vì ai cũng biết dơi là sinh vật của đêm tối mà
Ba tôi nghe chừng thấy lời vợ mình có lí ông cũng không đòi mở cửa ra nữa nhưng dường như không chỉ có mình chúng tôi nghe được lời của bà, mà cả lũ dơi chúng cũng nghe và hiểu được. Chúng đập cánh liên tục, dữ dội, những chiếc móng của chúng cào rin rít lên mặt kính như muốn phá vỡ cửa kính xông vào, hai chiếc nanh của chúng khè ra đe doạ ra khi chúng kêu lên giận dữ tất cả những âm thanh đó hợp xướng thành một dàn âm thành rùng rợn. Không khí trong nhà tôi căng thẳng như dây đàn, chúng tôi nhin nhau đầy e ngại, vì nếu không xông vào được nhưng âm thanh này sẽ khiến chúng tôi mất ngủ một đêm, chưa kể hàng xóm sẽ than phiền thế nào.
Xoảngggg
Cả nhà tôi giật nãy người
Một vật đen đen đập vỡ cửa kính xông thẳng vào nhà, nhìn kĩ lại “vật” đó nằm giữa mảnh kinh vỡ trên sàn, tôi mới kinh hoàng nhận ra đó là con dơi
_Làm cách nào mà nó có thể đập cửa kính được chứ? Đây là quỷ rồi chứ không phải dơi nữa_ tôi kêu lên
Ác mộng vẫn chưa dừng ở đó, hàng loạt con dơi khác theo lỗ hổng con trước để lại ồ ạt bay vào nhà, chúng phá chỗ kính vỡ mỗi lúc một to. Cả nhà tôi kéo vào phòng ba mẹ trốn, tôi ôm theo con mèo mâp ú bỏ chạy, nó xù đuôi như nhím khi thấy đàn dơi kéo đến quá đông, nó cũng đang hoảng sợ.
_Bây giờ phải làm sao?_ mẹ tôi hỏi
_Không thể ra ngoài, chúng quá đông_ba tôi nói khi ông hé một khoảng cửa rất nhỏ để nhìn ra ngoài
_Lũ dơi này trông đáng sợ và hung hăng hơn những con tối hôm qua_ chi tôi
Tôi bỏ con mèo xuống đất, đến gần chiếc điện thoại bàn được đặt cạnh giường, tôi quay lại hỏi trước khi bấm phím
_Nên gọi cho nhân viên bảo vệ đông vật hoang dã hay gọi cho cha sứ của nhà thờ
Cả nhà lom lom nhìn tôi
_À..ừ ..ý con là chúng không như những con dơi bình thường có lẽ chúng bị quỷ….
Ba tôi cắt ngang
_Chấm dứt ngay ý tưởng đó và gọi cho nhân viên bảo vệ đông vật đi
Trong khi chờ những nhân viên bảo vệ đông vật đến, chúng tôi nghe thấy có tiếng cào sàn sạt trên cánh cửa gỗ, chúng biết chúng tôi ở trong đây. Tôi không kềm chế được một cơn rùng mình, tôi bịt chặt hai tai lại cố làm ngơ những tiếng động đáng sợ đó Mười phút sau những nhân viên bảo vệ đông vật có mặt, tôi đoán chắc là họ cũng rất “ấn tượng“ trước cảnh đàn dơi hoá điên đó, mặc dù đó là ấn tượng xấu, thậm chí tôi còn nghe tiếng la hét của một trong số những người của họ
Không rõ mất bao lâu nhưng cuối cùng đàn dơi điên đó cũng được tống khứ đi, ba tôi rối rít cám ơn những nhân viên bảo vệ đông vật đã có mặt, ông tiễn họ ra cửa, bên ngoài những ngươi hàng xóm tò mò không ngừng chỉ trỏ hướng con mắt đầy soi mói về phía nhà chúng tôi, nó làm tôi khó chịu vô cùng
_Hừ, nhìn gì mà nhìn, lũ người rỗi hơi dư sức, tôi cũng như mấy người, làm sao biết được vì sao chúng lại tấn công nhà mình_ tôi lẩm nhẩm một minh, đóng sập cửa lại.
Rắc rối vẫn để lại, ngoài một lỗ hổng kính vỡ ra, lũ dơi còn làm bể một cái bình hoa và mấy cái ly kiểu, trên tường và cánh cửa đầy vết cào của chúng, ấy là chưa kể đến phân của lũ dơi. Cả nhà tôi phải hì hục dọn dẹp, tôi hối hận vì mình đã từng có ý nghĩ muốn nuôi nó, khen nó dễ thương. Tối hôm đó thực sự là ác mộng, nhưng mọi chuyện vẫn chỉ là sự khởi đầu.
++++++
Hôm sau là một ngày nặng nề, từ sáng trời cứ âm u giống như sắp có bão kéo đến nhưng hôm đó chẳng có rơi lấy một giọt nước. Ba tôi ngẩng đầu lên nhìn trời, một cơn gió nhẹ thoảng qua thôi ngược tóc ông ra sau, cả nhà chúng tôi đều mang một tâm trạng lo sợ hoang mang không biết rằng lũ dơi sẽ con kéo đến nữa không. Khắp xóm người ta bắt đầu đồng đãi linh tinh về nhà tôi và lũ dơi, họ gọi dơi là những con vật sống đêm mang xui xẻo, rằng nhà tôi bị nguyền rủa, thật là những kẻ lạc hậu mê tín, dù họ đang sống ngay trong thành phố.
_Đi làm về, anh sẽ ghé qua cửa hàng mua cây súng điện về nhà_ ba tôi nói với mẹ trước khi rời khỏi nhà
Bản thân tôi cũng kiếm một cây gỗ dài để tự vệ, nó vốn là cây sào phơi đồ bị bỏ quên trong tủ chứa đồ cũ.
+++++++
Mặt trời bắt đầu lặng dần, sắc đỏ rực lửa của một vùng trời pha chút màu sẫm của đêm đen như báo trước sẽ có cuối ngày không yên ổn. Cả nhà chúng tôi ăn cơm trong sự yên tĩnh nặng nề và…gọn lẹ, không phải đợi lâu, đang rửa chén tôi nghe tiếng ba tôi vọng từ trên nhà xuống, giọng ông vang vang mang theo sự căng thẳng
_Chúng tới rồi_ ông thông báo
Dĩ nhiên tôi biết ông nói “chúng” ở đây là ai, lũ dơi, chúng đã tới. Buông chén bát đang rửa dở dang xuống, tôi rửa tay chạy lên nhà không quên câm theo cây gậy.
Mẹ và chị tôi cũng có mặt ở phòng khách, trên tay mỗi người đêu có cầm vũ khí tự vệ trông giống như đang chơi đánh trận giả, sẽ rất buốn cười nếu không có lũ dơi. Bọn chúng không ngừng cào rít lên cửa kính, những âm thanh khiến tôi sởn gai lưng. Sáng nay mẹ tôi đã gọi người đến thay tấm kính dày hơn, chắc hơn thay cho.cửa kính hôm qua bị phá vỡ. Tôi tự nói với mình
_Hi vọng tấm kính chắc chắn này sẽ ngăn được lũ dơi lại
Xoảngg..
Thôi! Coi như tôi chưa nói gì đi
---------- Post added at 00:28 ---------- Previous post was at 00:21 ----------
Trời ơi thật bại quá T__T rõ ràng là minh đã gõ tiêu đê vào nhưng không thấy nó đâu, h muốn chỉnh sửa lại ko biết thế nào ai chỉ dùm với T__T

nhưng miêu tả lại rất có duyên
Câu chuyện cái nhà này bị dơi ám làm med liên tưởng tới vụ gia đình Dusrly lo tránh đám thư hay bầy cú vậy
Nhưng kì này chắc ko có Dum mà là một con vampire rồi 
