CHƯƠNG 2
* Áo trắng và áo đen
* Phòng 205 Bis
[spoil]
-Này cô kia, không thể băng bó nhẹ nhàng được hay sao? – Người đàn bà cáu gắt khi Linh bắt đầu quấn bông băng vào vết thương ở cánh tay phải
-Bà à, bà cứ động đậy vậy thì sao tôi nhẹ tay được? Ngồi yên giùm cái đi! – Linh cũng đang bực, từ sáng đến giờ, không hiểu có chuyện gì, mà bệnh viện nơi cô thực tập các ca sơ cứu mỗi lúc một đông
-Này cô không được dạy là phải ăn nói nhẹ nhàng nhỏ nhẹ với bệnh nhân à? Cô tên gì, tôi sẽ khiếu nại cô! – Người đàn bà gạt phăng tay Linh ra, không để cô tiếp tục băng nữa
-Thưa bà, bà không muốn tôi băng thì cứ việc, nhưng tôi e là hiện tại không còn y tá nào có thể giúp bà được. Và bà muốn khiếu nại thì cứ việc, những bệnh nhân phía sau bà có thể làm chứng cho tôi rằng chính bà cáu gắt với tôi trước, chứ chẳng phải tôi! – Linh không phải là cô gái hiền lành gì, cô tự biết với tính khí của mình, thì công việc y tá không thực sự thích hợp với cô.
-Nè bà kia, bà không làm thì để tụi tui làm. Chờ bà nãy giờ lâu quá! – Các bệnh nhân cần sơ cứu ngồi hàng ghế đợi lên tiếng
-Thôi được, mà cô phải hứa với tui là băng nhẹ tay à nha! – Người đàn bà xuống giọng, để Linh tiếp tục băng
Linh vào bệnh viện này đã được mấy tháng, và công việc của Linh nằm bên sơ cứu, cũng như chăm sóc bệnh nhân. Linh năm nay hai mươi tuổi, đang học y tá tại một trường y trong thành phố. Gia cảnh của Linh không đến nỗi nào, và cha mẹ cô thì không thích cô học cái ngành “tiếng vang thì ít, tai tiếng thì nhiều” như ngành này. Ở xã hội hiện nay, báo chí đang lên án phe thầy thuốc áo trắng, cũng như y tá, phục vụ hời hợt và vô trách nhiệm. Chỉ khi “đồng tiền đi trước” thì họ mới phục vụ tận tâm và niềm nở. Việc này bắt nguồn từ việc quản lý lỏng lẻo đến phát chán của phe áo trắng khiến cho càng ngày, lực lượng y tá của phe áo đen càng đông.
Áo trắng và áo đen là hai thế lực chính yếu trong ngành y tế của thành phố. Áo trắng được thành lập từ những ngày đầu thành phố này phát triển, và được hưởng tài trợ của hội đồng thành phố. Cũng vì được tài trợ hàng năm, nên thành ra lương của các bác sĩ y tá của phe này luôn cố định, cũng như không phân biệt công cán. Và từ đó dẫn đến hiện tượng phục vụ bệnh nhân theo kiểu bệnh nhân cần họ, chứ họ thì chẳng cần bệnh nhân. Mà đúng là vậy, vì tính ra nếu bệnh nhân có bảo hiểm y tế, thì giá cả khám và thuốc than đều được hội đồng thành phố tài trợ. Thành ra mới có những vụ đút lót giữa bệnh nhân và phe áo trắng, nhằm “phục vụ tốt hơn” cũng như “ưu ái hơn”.
Còn phe áo đen, thì được thành lập bởi những người “không thể tồn tại nổi phe áo trắng”. Phe áo đen được sự hậu thuẫn từ một ông quan lớn của thành phố, vì vậy từng bước từng bước xâm nhập vào hệ thống y tế ở đây và bằng cách nào đó, phe áo đen đã nắm trong tay quyền phân phối dược phẩm, vốn dĩ xưa giờ nằm gọn trong phe áo trắng. Vì thuốc thang dược phẩm đã nằm trong tay áo đen, nên để mở rộng quyền lực của mình, phe áo đen đã thành lập các bệnh viện gọi là “tư nhân”, đối lập với các bệnh viện “công lập” nhằm cạnh tranh trực tiếp với phe áo trắng. Giá cả dịch vụ tại những nơi này thuộc hàng đắt đỏ, nhưng cung cấp phục vụ thì cực kỳ chuyên nghiệp và chu đáo.
Chuyện cũng không có gì đáng nói nếu hai phe áo trắng và áo đen cạnh tranh nhau như vậy. Điều đáng nói ở đây là, những người bác sĩ, dược sĩ giỏi lại là mục tiêu săn lùng của cả hai phe. Vì hiện tại quyền phân phối thuốc thuộc về áo đen, nhưng điều đó không có nghĩa họ có thể phân phối mọi loại thuốc. Một số loại thuốc đặc trị, cũng như các phương pháp chữa trị chuyên biệt đều khác nhau, và thế là cả hai phe lại tranh nhau sự “độc quyền” này.
Đó là những gì Linh biết về hai phe quyền lực trong hệ thống y tế. Riêng cô thì, cô vẫn chọn làm hệ thống áo trắng, vì cô muốn chứng minh cho mọi người thấy, tại đây, không hề có những chuyện đút lót mua bán, và bản thân cô, không hề ưa phe áo đen một chút nào. Cô chọn ngành y tá vì cô rất ghét y tá, và cô phải trở thành một y tá giỏi cũng như được lòng mọi người, đặc biệt là tại phe áo trắng.
-Đừng cản con, con sẽ không bao giờ quên, chị Mai đã bị mọi người khinh bỉ tới cỡ nào khi chọn nghề này, và chị ấy đã tự tử. Phải, cái chết của chị Mai với con là một cú shock, và người đời vẫn tưởng chị Mai đã làm-gì-đó đến nỗi phải kết liễu mạng sống của mình, và con sẽ không bỏ qua đâu. Con sẽ trả lại trong sạch và danh dự cho chị ấy, con sẽ là một y tá trắng tài giỏi!
Mai là người chị ruột duy nhất của Linh, và là người mà Linh lúc nào cũng thần tượng. Khuôn mặt trái xoan da trắng mịn, tóc nâu hạt dẻ tự nhiên, da trắng mịn không tỳ vết, và chiều cao lý tưởng để làm một người mẫu, cùng giọng nói ngọt ngào. Điều này trái ngược với Linh, nhưng Linh không hề ganh tỵ với chị mình. Linh tóc đen, xơ cứng như rễ tre, gương mặt tròn và da sậm đen hơi tàn nhang, chiều cao của cô vừa phải và giọng nói thì không hề ngọt ngào chút nào nếu so với Mai. Bù lại, tính cách của Linh rất mạnh mẽ, và quyết đoán, trái ngược với tính tình do dự và hay lo sợ của Mai.
-Này Linh, vừa có lệnh chuyển bệnh nhân, từ hôm nay, cô sẽ theo dõi và chăm sóc bệnh nhân T ở phòng 205 Bis. – Chị trưởng y tá bảo Linh
-Bệnh nhân T? Sao bệnh án người này không ghi họ tên rõ ràng như những người khác?
-Đây là lệnh của bác sĩ trưởng khoa thần kinh, ông Đỗ, ngoài ra ông dặn cô chiều nay lên gặp ông để bàn giao hồ sơ của bệnh nhân này
-Nhưng mà thông thường những chuyện này nên giao cho y tá chính thức chứ, còn tôi chỉ là thực tập… - Linh do dự
-Không sao, đây là trường hợp ngoại lệ. Mọi chuyện đã có ông Đỗ và tôi lo! Cô cứ theo số phòng lên theo dõi bệnh nhân T này đi! – Chị trưởng vỗ vai Linh, như bảo cô yên tâm đi
Trong bệnh viện này, người cô có thể tin tưởng là chị trưởng y tá. Có thể nói chị là tấm gương cho các y tá của phe áo trắng tại đây: không vụ lợi, làm gì cũng đâu ra đấy, luôn bài trừ những tiêu cực trong bệnh viện. Vì vậy, tuy việc này có phần không hợp lý, thì Linh vẫn không mảy may nghi ngờ.
Phòng bệnh 205 nằm ở lầu 2 của bệnh viện. Bệnh viện này khu bệnh nhân gồm 4 tầng, mỗi tầng có từ 10 đến 20 phòng. Đây là một trong các cơ sở lớn của phe áo trắng tại thành phố này. Lượng bệnh nhân khám và nhập viện hàng ngày đông không thể kể, vì chinh sách giảm 70% viện phí của hội đồng thành phố. Tuy nhiên đừng thấy nhiều phòng mà ham, nhiều khi một cái giường phải chia sẻ với ba bệnh nhân. Còn không thì cứ trải chiếu bên dưới.
Trước mặt cô là phòng 205, phòng này hiện không có ai nằm cả. Các phòng khác cũng lưa thưa bệnh nhân, và đang là giờ nghỉ trưa, nên không khí cũng tĩnh lặng hơn lúc sáng.
“Ủa mà chị trưởng ghi là phòng 205 Bis, xưa giờ mình ít khi nghe đến dùng việc dùng phòng Bis trong bệnh viện. Vậy là sao nhỉ? “ – Linh xem lại mảnh giấy
-Cô đang tìm gì à? – Giọng nam từ sau lung Linh vang lên
-À, là ông, bác sĩ Đỗ! Chị trưởng bảo tôi tìm phòng 205 Bis và theo dõi chăm sóc bệnh nhân này!
Người đó là bác sĩ Đỗ, trông cũng đã khá già, là trưởng khoa thần kinh bệnh viện này. Đầu ông tóc bạc trắng, gương mặt phúc hậu, trông có vẻ vui tính, râu để dài, và lúc nào cũng mang cặp mắt kính màu cam.
-Thì ra là cô, phòng 205 Bis không phải ở đây, cô đi theo tôi! – Ông Đỗ lườm mắt nhìn Linh rồi bảo
Bác sĩ Đỗ dẫn cô đi qua tầng 2 và đến cầu thang nối khu vực này với “tòa nhà cấm”.
-Đó là tòa nhà cấm, y tá chúng tôi không thể vào!
-Từ giờ, cô có thể vào, phòng 205 Bis ở phía trước cô đấy!
Cô cùng bác sĩ Đỗ đi tiếp, “tòa nhà cấm” quả đúng với tên gọi, không có bất kỳ bệnh nhân, y tá hay bác sĩ nào ở đây. Nơi này không một bóng người, dù rằng điện đèn vẫn đầy đủ.
-Bệnh nhân nằm ở đây vì lý do gì? – Cô hỏi
-Hết phòng! Và phải chuyển vào đây! – Ông lạnh lùng đáp
-Thật chứ? – Cô hỏi lại
-Thế cô nghĩ là gì? – Ông hỏi ngược Linh
Linh không thể trả lời. Một câu hỏi khó đáp.
Trời lúc này đổ mưa, và, nơi này đã yên tĩnh, nay lại vang vọng tiếng xào xạc của những hàng cây ngoài kia.
Linh tự hỏi, bệnh nhân phòng 205 Bis là ai?
[/spoil]