TuDragon76
Samus Aran the Bounty Hunter
SỐNG SÓT
Chương 1
Điện thoại di động đổ chuông báo thức, Tú bật dậy theo thói quen mỗi sáng. Sáng nay trời khá lạnh. Lại là một thứ Hai mệt mỏi một cách quen thuộc với tất cả những ai đi làm. Hôm nay lại có chút khó khăn hơn vì tối hôm qua Tú cảm thấy mình không được khoẻ lắm sau buổi tập thể hình hôm thứ Bảy, mặc dù đã nghỉ ngơi cả ngày Chủ Nhật
Nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, sau đó đi ăn sáng. Khi đến quán ăn gần nhà như thường lệ, Tú nhận thấy vắng hơn mọi ngày. Chị chủ quán ăn có vẻ không được khoẻ, mang khẩu trang, có vẻ như bị cảm cúm do thời tiết thay đổi ?
Màn hình tivi đang thông báo tin tức ngắn đầu ngày. Dịch cúm lạ vẫn đang hoành hành và Bộ Y Tế yêu cầu các Sở Y Tế nhanh chóng lập các khu vực cách ly hoàn toàn để đưa người bệnh vào. Tính cho đến nay, dịch cúm này đã khiến hơn 100.000 người phải vào khu vực cách ly hoàn toàn (KVCLHT), vẫn chưa biết số thương vong và báo chí thông tin vẫn nói chung chung là "rất nguy hiểm". Khi có người nhiễm bệnh, toàn bộ gia đình người đó buộc phải vào KVCLHT để theo dõi và chăm sóc người bệnh. Các KVCLHT này được thiết lập ở các vùng ngoại thành như Hóc Môn, Thủ Đức và rất gần các doanh trại quân đội. Dịch cúm lần này có vẻ sắp vượt tầm kiểm soát hay sao mà cả quân y cũng phải vào cuộc, hỗ trợ nhân lực và phương tiện vận chuyển. Đã có nhiều doanh nghiệp, nhà máy, khu chế xuất buộc phải tạm đóng cửa vì số lượng nhân viên bị nhiễm bệnh hơn quá nửa, cơ quan hành chánh các quận trung tâm như quận 1 và 3 làm việc cầm chừng, các khu vui chơi toàn bộ vắng khách. Tình trạng y như đại dịch SARS quá khứ, ai cũng hạn chế ra đường, khẩu trang kín mít
Tú có quan tâm đến đại dịch lần này, theo dõi thông tin trên báo đài nhưng có vẻ lần này thông tin rất ít và chung chung; trữ sẵn thuốc hạ sốt paracetamol và vitamin C, các thực phẩm khô như mì gói, nước phải nấu chín rồi lọc lại (ai biết được các bệnh cơ hội ?). 38 tuổi, bản tính lầm lì không thích giao tiếp rộng, chỉ duy trì các mối quan hệ "cần thiết", 1 vợ 2 con, thích tập thể hình vì lý do sức khoẻ đơn thuần, hoàn toàn căm ghét thuốc lá và bia rượu và vì vậy chẳng ưa nổi những người hút thuốc lá và thích nhậu nhẹt khác, luôn cố gắng phân tích tình hình để ra quyết định. Một mẫu người mà bạn khó có thể rủ rê làm chuyện ngẫu hứng, và chẳng bao giờ rủ rê đi nhậu nhẹt, 1 mẫu người "chán ngắt" theo chuẩn giao tiếp xã hội hiện tại
Sau khi ăn sáng, Tú nhanh chóng thay đồ để đến chỗ làm. Trên đường đi, anh thấy đường phố rất vắng, y như ngày Tết cổ truyền, vắng đến kỳ lạ. Anh cười thầm, có lẽ bà con nghiêm trọng hoá dịch cúm lần này. Nhưng anh buộc phải chú ý đến tiếng còi xe cứu thương vang lên khắp nơi, có vẻ như khu này sắp trở thành 1 ổ dịch mới ? Gần nhà là bệnh viện Trưng Vương và Chợ Rẫy, sáng nay các bác sĩ sẽ khá bận rộn đây. Cũng như chỗ anh làm việc, dịch cúm lần này khiến khá nhiều đồng nghiệp phải vào KVCLHT khiến cho những người còn khoẻ buộc phải gánh vác các phần việc đó; đôi lúc anh lại muốn mình bệnh để được nghỉ ngơi, đúng là 1 ý nghĩ ngớ ngẩn
Như thường lệ, anh dừng xe trước cổng để đẩy bộ qua khu kiểm tra của bảo vệ cổng, nhưng sáng nay lại không thấy 2 anh bảo vệ quen thuộc, thay vào đó là 1 anh bạn đồng nghiệp mang khẩu trang đang vụng về kiểm tra danh sách khiến cho dòng người chờ được vào kéo dài. Lẩm bẩm mỉa mai "ngày đầu tuần thú vị, cả đống việc đang chờ và giờ phải đứng đây thảnh thơi ngoài ý muốn". Chút vào được chỗ làm chắc lại nghe mụ tổ trưởng làu bàu đây, tính anh lại không thích người khác làu bàu, nhất là những lỗi khách quan như thế này
Rốt cuộc thì cũng vào được nhà để xe, đảo mắt thì thấy nhà để xe khá mênh mông nhiều chỗ trống, Tú thoáng giật mình. Chẳng lẽ cơ quan này cũng sắp phải tạm đóng cửa sao ? Nếu tiếp tục làm việc thì có lẽ những người còn làm được cũng sẽ đổ bệnh do khối lượng công việc quá lớn phải gánh thôi. Bước chân vào văn phòng làm việc, khẽ liếc qua chỗ tổ trưởng hay ngồi, anh thấy hôm nay tổ trưởng không đi làm. Hà, đỡ phải nghe con mụ lắm lời nhỏ mọn không biết điều hay càm ràm, có chút thú vị cho 1 thứ Hai chán ngắt. Nhưng mà văn phòng hôm nay có vẻ khác lạ, anh Hùng năng nổ nhất hôm nay cũng vắng, khổ rồi ! Hèn gì không khí có vẻ lặng ngắt. Chợt có tiếng chân gấp gáp ngoài hành lang, chị Hiền "nhiều chuyện" ở tổ bên bước nhanh vào, nói oang oang "Giám Đốc chuẩn bị thông báo cho nghỉ 1 tuần, ngay cả Giám Đốc cũng bị bệnh rồi. Anh nghĩ thầm "lão mắc dịch này cứ tưởng chả bao giờ bị bệnh chứ, cơ quan ăn nên làm ra mà keo kiệt, chả chịu thuê mướn thêm nhân viên gì cả"
Thế là không khí dãn ra, mọi người bắt đầu tụm lại từng nhóm bàn tán kế hoạch cho 1 tuần nghỉ ngơi. Tú thì chẳng cần suy nghĩ nhiều, anh sẽ về quê vợ thăm vợ con, đang trong kỳ nghỉ hè nên vợ anh không phải đi dạy, cả đám đã về quê chơi. Giờ thì chờ thông báo chính thức và ra về thôi. Anh ra hành lang, quẹo vào nhà bếp, tự pha cho mình ly cà phê sữa, bật máy nghe nhạc ra chuẩn bị nghe bài nhạc quen thuộc. Tình cờ anh chọn sai chương trình và bật qua radio, giọng phát thanh viên có vẻ bất thường
"Chính phủ yêu cầu tất cả người dân nhanh chóng trở về nhà, không ai được di chuyển ra khroi khu vực mình đang ở, nếu đang ở địa phương không phải nhà mình như ở các tỉnh thành khác thì nhanh chóng đến doanh trại quân đội gần nhất để cắm trại, sẽ được cung cấp nhu yếu phẩm và lương thực miễn phí. Tránh việc di chuyển ra khỏi nơi cư trú hiện tại. Tất cả các đường sẽ được phong toả bởi quân đội. Dịch bệnh đã trở nên phức tạp nên mong người dân hết sức hợp tác với chính phủ..."
Tiếng phát thanh viên đột nhiên ngưng bặt. Một tiếng nổ lớn từ xa vọng lại. Gì vậy nhỉ ??? Tiếng nổ này nghe không giống như bình điện bị nổ, Tú có thể cảm nhận được cơn chấn động lan đến tận đây, cửa kính khẽ rung lắc. Gì thì gì, trước nhất phải giải quyết cái ly cà phê sữa này đã, thế nào bà Hiền nhiều chuyện cũng sẽ đi gom thông tin rồi thông báo cho mọi người. Khẽ nhêch mép, Tú lại đeo tai nghe vào và chầm chậm uống hết ly cà phê sữa
--- to be continued ---
Chỉnh sửa cuối:

Chờ hết cái tháng nhạy cảm này rồi rục rịch tiếp