Chương 2. Routine. Thời gian biểu.
Phần 1.
[spoil]
Bảy giờ đúng, chuông báo thức của đồng hồ điện tử vang lên inh ỏi. Những lần chìm đắm trong thứ chất lỏng chứa cồn thường khiến anh không thể nào dựng đầu dậy nổi và đó là lí do mà dạo gần đây anh luôn vặn mức âm lượng to nhất để chiếc đồng hồ thực sự hiệu quả. Hôm nay cũng vậy.
Dư âm của trận say bí tỉ ở quán rượu New Deck vẫn còn đó. Nó tra tấn bộ óc của Sam bằng những cơn đau đầu không dứt, như thể có ai đó đang đóng đinh vào hai bên thái dương anh vậy. Gừ lên một tiếng gớm ghiếc, anh đứng dậy và loạng choạng hướng về phía buồng tắm. Cái đầu nặng như chì khiến anh suýt đổ kềnh xuống sàn.
Chà, anh đưa mắt nhìn ảnh phản chiếu trên chiếc gương treo nơi vách tường, chào buổi sáng, đồ chó má. Anh vặn vòi nước bồn rửa tay và té nước vào mặt. Đôi bàn tay anh đưa lên chà xát vào làn da thô kệch của một kẻ có sở thích đuổi theo lối sống buông thả.
Anh xuống dưới gác, thoáng nhìn phòng thí nghiệm đóng chặt cửa.
Tao thề sẽ không bao giờ bước vào cái phòng đáng nguyền rủa ấy nữa, anh quả quyết với bản thân. Ngày hôm qua đã là quá đủ để anh dẹp bỏ mọi quyết tâm trong việc tìm hiểu về chúng. Mày chỉ cần chăm chỉ kiểm tra máy phát điện, đi lấy xăng, tìm kiếm thức ăn, và gia cố cho căn nhà tàn tạ này. Đó là tất cả những gì mày cần biết, cần nhớ và cần làm.
Một ngày như mọi ngày, anh xuống bếp, mở tủ cấp đông và chọn cho mình một thực đơn thịnh soạn cho bữa sáng. Tàn tích cuối cùng của thế giới cũ – anh nghĩ, trìu mến nhìn lon nước ép lạnh ngắt trên tay.
Cho vài lát thịt vào lò rã đông, anh tiện thể chiên luôn hai quả trứng ốp-la trên cái chảo đầy dầu.
Một năm trước, người làm những việc này không phải là anh. Thứ đánh thức anh dậy cũng không phải là chuông báo từ đồng hồ điện tử.
Vị đắng của rượu vang đọng lại nơi thực quản khiến anh nhăn mặt khi nuốt miếng trứng đầu tiên. Thế là, anh rắc muối đến khi trứng trở nên mặn chát.
Nhìn đống bột màu trắng chầm chậm rơi khiến cơn bực dọc trong anh ập đến một cách bất chợt. Anh mở phăng nắp lọ muối và đổ hẳn vào dĩa.
Đồ chết toi ! – anh nổi cơn tam bành, cầm cái đĩa lên mà ném thẳng vào tường. Tiếng thủy tinh vỡ vang lên chát chúa. Cả gian phòng lại rơi vào sự tĩnh lặng. Không một âm thanh nào khác ngoài tiếng anh thở dốc.
Bản giao hưởng Virus của Beethoven chơi cực lớn trên dàn loa 5.1 xé nát bầu không khí. Tuyệt – anh nghe thấy giọng nói từ sâu trong tâm trí, đây mới là bữa ăn mà tao cần. Tiếng nhạc dồn dập xuyên thủng màng nhĩ anh, chạy lan ra toàn cơ thể anh như một dòng điện công suất cao, kích thích những tế bào mệt mỏi.
Bỗng dưng, mọi âm thanh gần như ngưng bặt khi Johanna bỗng hiện lên trong dòng suy nghĩ của Sam.
Anh không hề nhận ra hai dòng lệ đang lăn dài trên má.
Còn gì nữa ?
Còn lại gì nữa ?
Sáu giờ sáng, Chủ Nhật 16/10/2011, Philadelphia chìm trong biển máu. Pennsylvania chìm trong biển máu. Nước Mỹ chìm trong biển máu. Cả thế giới chìm trong biển máu.
Không ! – anh gạt dòng suy nghĩ ra khỏi đầu, tao KHÔNG muốn nhớ. Nhưng còn biết làm gì đây ? Anh ngồi đó, bất lực nhìn những hình ảnh được trí nhớ vẽ nên giữa không gian bị bao trùm bởi khối tạp âm hỗn độn.
Bản giao hưởng kết thúc cũng là lúc anh sực nhớ ra. Anh phải kiểm tra xung quanh ngôi nhà. Loay hoay được một lúc, cuối cùng anh cũng mở được những ổ khóa nơi cánh cửa thép lạnh – thứ mà anh gắn thêm vào để bảo vệ cửa ra vào. Mặc dù nó khiến cho quá trình đóng mở trở nên rườm rà chưa từng thấy, nhưng điều đó thì có sá gì so với cảm giác an toàn mà nó mang lại. Ờm…phát kiến duy nhất mà anh cảm thấy hài lòng mỗi khi nghĩ về nó.
Những miếng ván anh đóng lên các cửa sổ quanh nhà lại bị bung ra – tệ hơn là bị đập nát bét. Vẫn như mọi khi. Lũ đốn mạt đó luôn khiến anh có việc để làm.
Dù sao thì vẫn đỡ hơn vài tháng trước, khi mà anh vẫn chưa dỡ những tấm kiếng xuống khỏi cửa sổ và chỉ đóng ván vào những chỗ kiếng vỡ. Sáng nào anh cũng phải nai lưng ra quét dọn những mảnh kiếng vỡ và lại thay cật lực thay tấm mới, dù vẫn biết rằng chỉ sau một đêm thôi, chúng sẽ lại vỡ tan. Thế là anh lấp luôn cửa sổ bằng cách đóng chết ván.
Từ nay anh sẽ chỉ phải thay ván thôi. Anh phì cười, một công việc thật nhẹ nhàng làm sao. Ừ thì cũng nhẹ nhàng thật, chạy ra một xó nào đó để kiếm ván, rồi đóng đinh chúng vào những cái lỗ khoét sẵn. Nhưng khi nghĩ đến số cửa sổ của căn nhà thì anh nhíu mày lại, chưa kể số ván cần cho mỗi cửa.
Thường thì anh chỉ kiểm tra cửa sổ sau khi tất cả công việc khác đã được giải quyết, bởi lẽ, anh muốn mình thực sự sống giữa ban ngày. Những lúc như vậy thì anh chỉ đóng ván khi trời đã chập tối, và chỉ còn chờ bọn chúng đến và đưa mọi thứ trở về trạng thái ban đầu. Nhưng việc này hao tốn thời gian hơn anh nghĩ, thế nên anh quyết định thực hiện nó khi mới thức dậy, mặc xác cho bóng tối bao trùm lấy ngôi nhà.
Nói là “mặc xác” nhưng cũng có không ít lần anh tự hỏi, cửa sổ để làm quái gì khi mà chúng không thể đưa ánh sáng vào nhà được ? Và…
Tại sao mày không đóng ván từ bên trong để song cửa sổ đảm nhiệm việc giảm thiểu hư hại mà lại đóng ở ngoài, để rồi ngồi đó và ca thán mỗi khi chúng bị phá nát ? Lạy Chúa. Phải chăng rượu và sự cô đơn đã rút cạn sinh lực lẫn lí trí của mày ?
Nghĩ đoạn, anh lẩn thẩn chạy vào trong nhà, dùng máy khoan khoét lỗ lên tường xung quanh khung cửa sổ và cố định những chiếc ván gỗ.
Từ nay anh sẽ không phải thay ván nữa. Thêm một rắc rối được giải quyết nhờ một “sáng kiến” vô tình nảy ra.
Đồ ngu ! Đáng ra mày nên nghĩ đến điều này sớm hơn ! - anh gõ mạnh búa, như muốn đập cho cả bức tường nứt ra.
Hai giờ làm việc không ngừng nghỉ khiến tiếng máy khoan và gõ búa nhiễm hẳn vào màng nhĩ của anh, để rồi khi mà miếng ván cuối cùng đã được đóng xong, anh chỉ còn có thể nghe thấy duy nhất một tiếng ù ù trùm lấy lỗ tai.
Nhìn xuống bàn, anh thấy lon nước ép vẫn còn đó.
Anh nốc cạn thứ nước màu hồng ấy rồi đi ngó qua gara. Tạ ơn Đức ngài, anh thốt lên thành lời khi nhìn thấy cửa gara vẫn còn nguyên, không mảy may sứt mẻ. Anh ghét cay ghét đắng cái việc thay cửa cho gara, tất cả chỉ vì nó là cửa cuốn – loại mỏng dánh dễ hỏng, trong khi bọn chúng thì lại có cái sở thích quái dị là tông vào đó, mặc cho tấm kim loại trở nên móp méo đến tàn tạ. Anh đã tính tới việc dùng loại cửa khác để giải quyết vấn đề, nhưng lại thôi vì chúng rất chiếm diện tích, và cũng vì cái nơi anh dùng để cất xe này thì lại bé tí. Này, sẽ chẳng ai bắt mày phải quăng ra vài chục nghìn để nới rộng cái nơi bé như lỗ mũi ấy đâu – trí não của anh mỉa mai. Ngậm miệng lại đi. Tao sẽ phải cất xe và những thứ khác ở đâu ? Rồi thì… - anh lôi ra đủ mọi lí do để phản bác lại cái ý muốn đến từ chính bản thân anh, rồi thì, mọi chuyện vẫn đâu vào đấy. Động chạm đến những thứ cầu kỳ là công việc mà luôn khiến anh cảm thấy khó chịu.
Tạm dẹp chuyện cái cửa qua một bên, anh bước vào trong để kiểm tra chiếc xe và máy phát điện. Anh nhìn sơ qua dây nhợ và nhận thấy cái máy vẫn hoạt động tốt.
Nhưng khi anh bước đến bên chiếc xe và mở cốp ra thì mặt anh hơi cau lại, hôm qua anh đã quá vội vã đến nỗi quên cả việc lau chùi xe. Giờ thì nhìn xem, còn gì gớm ghiếc hơn đống phân chết tiệt này đây ? Sam nhún vai, nhìn một cách căm phẫn cái thứ chất nhầy đang bám đầy trong cốp xe.
Lau xe xong, anh không ngần ngại vứt luôn cái giẻ vào sọt rác. Máu của bọn chúng là thứ bẩn thỉu và hôi hám nhất mà anh từng biết.
Phun toẹt xuống đất một cái, anh quay vào nhà và dọn dẹp mớ hổ lốn trong phòng khách. Muối. Chết tiệt, mày không thể tống sạch cái thứ này ra khỏi những kẻ hỡ trên sàn nhà bằng gỗ mà không dùng đến một cái máy hút bụi hay đại loại thế. Nhưng chiếc máy hút bụi duy nhất trong nhà đã bị hỏng từ đời nào rồi còn đâu.
Khỉ thật, tao không phải là đứa lười nhác.
Giọng khinh miệt của ông già hiện lên bên tai anh. Hình như đến tận lúc chết lão vẫn tìm thấy niềm vui trong việc gọi anh là thằng lười, thằng ngu hay một “thằng” nào đó, miễn là nó không hề có ý khen thưởng. Anh vào ngành y không phải vì đam mê được làm một gã bác sĩ, mà là để chứng minh cho ông già thấy rằng, anh không vô dụng như lão vẫn nghĩ.
Và khi ông ta qua đời không ít lâu sau sinh nhật thứ hai mươi hai của Sam, anh đã đánh mất lí do để tiếp tục học. Những năm tháng đại học cũng đi tong từ đó. Lão từ trần khi chỉ mới năm mươi ba tuổi.
Hừ, học để làm gì ? Thi vào trường điểm để làm gì ? Rồi lại ôm mớ kiến thức vô dụng mà chui xuống mồ. Đấy, anh lại đào cho bằng được cái lý lẽ chẳng có mấy gai bám để mà bào chữa cho mình. Phải, cái duy nhất mày cần học chính là kỹ năng để bám lấy sự sống.
Cái bọn thi thủ khoa hay học đến cao học ấy, chắc gì đã biết sắm máy phát điện, biết thu thập thực phẩm, biết mua tủ cấp đông, biết kiểm tra nhà cửa, xe cộ mỗi sáng…? Thôi đi, Sam. Hãy dẹp cái bản tính thích ra vẻ của mày đi. Mày tưởng ai cũng có vấn đề về trí khôn như mày chắc ? Liệu mày có nhớ rằng mày đã phải vật lộn suốt một năm trời chỉ để tìm được phương pháp tốt nhất để đóng ván lấp cửa sổ ?
Ừ, phải. Anh tưởng như điên tiết lên được khi nghe thấy lời khinh bỉ đến từ chính tâm can. Chẳng thể phản đối, anh chỉ còn cách cay đắng chấp nhận sự vỡ lẽ ấy.
Anh lái xe ra siêu thị và mang về cái máy hút bụi tốt nhất có thể tìm thấy. Xong, anh cắm điện và hút muối rơi vãi trong khe hỡ giữa các thanh gỗ, tiện thể hút luôn đống bụi bẩn khổng lồ ngự trị trong nhà anh hàng tháng qua.
Sam như bị cuốn trôi vào dòng xoáy của những công việc. Anh đã quên hẳn đi cơn đau nhức nơi thái dương, và cái vị đắng nghét khó chịu ở cổ họng anh cũng biến mất một cách diệu kỳ. Liệu pháp tốt nhất để xóa bỏ dư vị của rượu, anh nghĩ.
Mười một giờ rưỡi, anh tự chiêu đãi mình bằng một bữa ăn nhiều gấp đôi bình thường để bù lại phần điểm tâm mà anh đã quẳng đi một cách ngu ngốc. Nào thì, hai miếng thịt bít tết, năm miếng thịt xông khói, hai quả trứng ốp-la, và hai lon nước ép táo.
Chắc tao đến béo phì mất thôi…! – ý nghĩ thoáng qua trong đầu khiến anh không khỏi nhịn cười. Gì đây, một trò đùa nhạt thếch và mày đang cười như điên.
Có khi tao điên thật rồi cũng nên. Anh đổ phịch xuống ghế sôfa, tận hưởng cái cảm giác êm ái khó tả sau khi lao lực suốt cả buổi sáng. Nào, mày chỉ mới lắp ván gỗ, lau chùi xe và hút bụi thôi mà đã vội gọi đó là “lao lực” ? - anh chất vấn bản thân, trong khi tay dùng dao cắt những miếng bít tết đặt trên đĩa sứ.
Bản xô-nát số tám Pathetique vang lên, quấn lấy Sam bằng những âm điệu yên ả du dương.
Chiều nay, anh sẽ kiểm tra bồn chứa nước, lấy xăng và tìm thực phẩm đóng hộp.[/spoil]