Kong
Dragon Quest
- 7/4/06
- 1,393
- 352
Truyện được viết bởi mình và SirLuxubu. Nhận hết tất cả các loại tạ lớn bé to nhỏ, mọi người cứ góp ý nhiệt tình vào nhé 
Thể loại : Kinh dị sống còn
Bối cảnh : Tương lai gần, năm 2020, trong ngày tổ chức môn thi đại học cuối cùng, một dịch bệnh lạ bùng phát khắp Việt Nam.
[Spoil]
I. Đại dịch :
“Gì kì vậy !?”
Hạ tay xuống để thôi cái hành vi hủy hoại mái tóc của mình, Danh hít một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh, mặc dù nó biết nó đã mất bình tĩnh từ khi bước vào cái phòng thi này rồi. Tích phân chưa bao giờ là thế mạnh của nó, nói một cách hoa mỹ là có vẻ như nó và tích phân không được sinh ra dành cho nhau. Sau ba lần viết đi viết lại trên nháp, thử hết các kiểu công thức này nọ, cái câu trả lời đúng vẫn như đang đùa giỡn với nó, mặc dù nó đã cố hết sức. Đây lại là một câu cao điểm nữa. Khốn thật. Nó không ngờ bài thi đại học lại có cái của nợ khó nhằn thế này. Biết thế hôm qua nó đã ngồi ở nhà ôn tập thêm một tí, thay vì tự quyết định là mình đã học xong và tót thẳng đi chơi. Nhưng thôi, dù sao cũng quá muộn rồi.
Nó nhìn chung quanh. Mọi người ai cũng im lặng làm bài, nghiêm túc hay không thì không biết, nhưng chả có ai ngước đầu lên nhìn lại nó cả. Trong ba giám thị phòng nó, một người ra ngoài hút thuốc, một ông già đang ngồi trên bàn giáo viên đọc báo, chỉ có một bà giám thị đang nhìn lăm lăm như chuẩn bị cảnh cáo nó vậy. Nó vội vã cúi xuống giả vờ cắm cúi viết, mặc dù đầu nó trống trơn chả nghĩ ra được gì cả. Cái đồng hồ trên tường đang chỉ 8 giờ 50. Vậy còn hơn 1 tiếng nữa là hết giờ. Nó lầm bầm rủa xả cái vận mạng đen đủi của mình. Mấy câu trước nó còn chưa chắc có được trọn điểm hay không, giờ lại còn phải ngồi đây vật lộn với cái bài toán chết dẫm này. Đầu óc nó quay mòng mòng, nóng râm ran, mặc kệ từng làn gió mát từ cánh quạt trần vẫn liên tục phả vào đầu nó.
“Chắc phải nghỉ một chút”, nó buông bút, gục đầu xuống bàn định chợp mắt vài phút. Bỗng, “rầm”, một tiếng động vang lên làm cả phòng thi chú ý. Thằng nhóc phía trên Danh buông rơi cây bút, cả người gục xuống, đầu đập thẳng xuống bàn. Cả lớp giật mình quay lại. Ông giám thị già hạ thấp tờ báo xuống, liếc sang dãy nó đang ngồi. Cả bà cô giám thị cũng lại gần, lay nhẹ thằng bé :
“Em, em, em có sao không ? Em bị gì thế ?”
Thằng nhóc thều thào trả lời :
“Em… mệt quá. Nóng quá. Nóng…”
Rồi nó im lặng, tay nó buông thõng xuống, rõ ràng là đã bất tỉnh.
Những lời đó thu hút toàn bộ sự chú ý của cả phòng thi. Mọi người đều quay lên nhìn xem chuyện gì đang xảy ra. Bà giám thị thoáng hiện vẻ bối rối, giọng ấp a ấp úng :
“Trời ơi, sao vầy nè ? Bệnh như vầy còn ráng đi thi nữa. Em, em đứng lên, dìu bạn ra dùm cô, để cô gọi giám thị hành lang.”
“Em” ở đây không ai khoác ngoài Danh. Trong phút chốc, nó đi từ ngạc nhiên, tò mò sang đôi chút bực mình. Khi không lại phải bỏ bài thi đang bí để lôi thằng này ra ngoài, lỡ mình lây bệnh của nó thì sao. Thôi kệ, giúp người làm phước, làm cho lẹ còn quay lại làm bài nữa.
Nghĩ thế, nó đẩy ghế đứng dậy, phụ bà cô dìu kẻ bất hạnh ra ngoài. Danh liếc lại phía lớp học. Toàn bộ các học sinh vẫn lăm lăm nhìn nó và cô giám thị, lão già kia vẫn cầm tờ báo, chỉ có đôi mắt nhìn thẳng vào thằng nhóc vừa ngất xỉu. Nó không kịp để ý lâu vì cô giám thị đã kéo nó ra ngoài cửa. Cô cất tiếng gọi một thầy giám thị hành lang :
“Anh, anh ơi ! Thằng nhỏ đang thi tự nhiên nó kêu mệt rồi ngất xỉu luôn. Anh đưa nó xuống y tế hộ tôi với”
Thầy giám thị hành lang tiến lại gần. Danh nhìn kĩ, chắc đây là một giáo viên thể dục rất trí thức. Nhìn người ông ta to khỏe lực lưỡng, nhưng lại đeo đôi kính cận chả hợp với vóc dáng chút nào. Ông cất tiếng, giọng to, sảng :
“Xỉu à ? Thôi được rồi, chị cứ để đấy cho tôi. Chị với em quay lại phòng thi đi”
Nói rồi, ông thầy nhấc bổng thằng học sinh lên, bế nó nhẹ nhàng bằng hai tay đi xuống cầu thang. Danh thở phào, quay lại phòng thi. Vừa ngồi xuống ghế, nó chợt nhớ đến tờ giấy thi của thằng kia còn để chình ình trên bàn, trong khi ông già giám thị kia đã tiếp tục chúi mũi vào tờ báo. Bàn của thằng nhóc ở phía trên nó, nên trên đường về nó tranh thủ liếc qua xem nó đã giải được câu 3 chưa. Nhưng, người nó khựng lại, sững sờ. Nó không tin vào mắt mình được nữa. Trên tờ giấy thi đó là những vệt máu loang.[/Spoil]
[Spoil]
“Sao em còn đứng đó, về làm bài đi chứ”
Tiếng nói sau lưng làm Danh giật mình. Đúng là nó đang đứng nhìn cái tờ giấy thi rướm máu kia trân trân không chớp mắt. Nó lóng ngóng bước về bàn của mình, đầu vẫn không dứt ra khỏi mấy vệt máu đó. Tại sao lại có máu trên giấy thi ? Thằng đó bị bệnh gì mà phun ra máu, ho lao à ? Bao nhiêu là câu hỏi cứ xoay vần trong đầu óc nó. Phía sau lưng, giọng bà cô vẫn vang lên :
“Các em im lặng tiếp tục làm bài. Còn bài thi này… hả !”
Danh biết là cô giám thị đã nhìn thấy những vết máu đó. Nó ngồi xuống bàn, tay cầm bút, mắt ngó cái đồng hồ treo tường, đầu thì suy nghĩ lung tung về thằng nhóc bị ngất xỉu khi nãy. Xong nó lại nghĩ đến bài thi. “Không được !” nó lắc mạnh đầu. Thằng kia có chết cũng mặc kệ nó, còn 2 câu Toán nữa phải làm cho xong. Thế là nó lại cúi xuống cặm cụi viết tiếp. Thời gian cứ thế trôi qua…
“Thằng bé sao rồi anh ?”
“Lúc nãy tôi đưa nó xuống Y tế, mạch nó yếu lắm. Y tá không xác định được là bệnh gì, nhưng nó bất tỉnh luôn. Tôi đã gọi cấp cứu rồi.”
“Khổ thân… lúc nãy tôi thấy tờ giấy thi của nó dính máu. Còn ráng đi thi làm gì không biết.”
“Thì thi đại học mà chị. Nhưng bệnh nặng thế mà nó vẫn cố đi thi được thì đúng là hay thật”
Đó là nội dung đoạn đối thoại mà Danh nghe lỏm được cô giám thị và ông thầy cao to lúc nãy. Nó không có ý nghe lén hai người nói chuyện, nhưng bàn nó ngồi ở ngay cạnh cửa sổ, muốn không nghe cũng khó. Nó đã làm xong bốn trên năm câu hỏi của đề thi, và vẫn còn khoảng 50 phút nữa mới hết giờ làm bài. Mười hai năm đèn sách của nó sắp sửa kết thúc với cái môn Toán chết tiệt này. Trừ cái câu tích phân đánh trúng điểm yếu của nó, còn lại nó phải ráng mà làm cho hết.
Bỗng nhiên, một tiếng thét chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ của nó. Tiếng thét của nữ, có vẻ sợ hãi tột độ, vang lên từ dưới sân trường thi. Nó giật mình nhìn ra ngoài cửa, mà không chỉ có mình nó, cả phòng thi hầu như đều bị thu hút bởi tiếng thét ấy, nhưng vì vẫn đang trong giờ thi nên hầu hết tất cả học sinh chỉ nhìn ra phía bên ngoài. Phòng thi của Danh ở tầng hai, nên nó chỉ thấy được dãy phòng học đối diện. Ông thầy giám thị già bỏ tờ báo xuống mặt bàn, bước ra ngoài ban công xem xét. Cô giám thị phòng nó cũng vội vã ra theo, vẫn kịp dặn với “Các em tiếp tục yên lặng làm bài”. Các giám thị phòng khác cũng bỏ phòng thi ra ngoài ban công xem xét. Danh nhìn ra cửa sổ, nó ngạc nhiên hết sức khi thấy bà cô giám thị mặt mày thảng thốt, da tái đi, lấy tay che miệng. Còn ông giáo già thì nhíu mày, đưa tay đẩy gọng kính đang trượt xuống trên sống mũi. Các thầy cô giám thị kia cũng xì xầm bàn tán, mặt ai nấy thoáng hiện chút sợ hãi. Danh không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng nó có một linh cảm xấu. Một, hai phút sau, có tiếng thông báo vang trên loa :
“Alô, xin thông báo : Đề nghị tất cả các giám thị cho thí sinh sơ tán khỏi phòng thi, trật tự, yên lặng, không xô đẩy nhau”
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy nè ? Danh tự hỏi ? Đầu tiên là một thằng ho ra máu ngất xỉu, rồi tiếng thét vang lên giữa sân trường, rồi sơ tán. Thế là mình phải làm lại bài thi lần sau à ? Nhưng thôi sao cũng được, chuồn ra ngoài xem xảy ra chuyện gì. Nghĩ đến đó, nó quăng đại cây bút vào túi, quàng lên vai rồi đẩy ghế bước thẳng ra cửa, ngang qua 2 giám thị phòng nó vẫn đang ngơ ngác. Danh chồm người ra lan can, nhìn xuống dưới. Và những gì xảy ra dưới đó đã thay đổi cuộc đời nó mãi mãi.
[/Spoil]

Thể loại : Kinh dị sống còn
Bối cảnh : Tương lai gần, năm 2020, trong ngày tổ chức môn thi đại học cuối cùng, một dịch bệnh lạ bùng phát khắp Việt Nam.
[Spoil]
I. Đại dịch :
Kì thi máu lửa
Thành phố Hồ Chí Minh, Ngày 24/7/2020
“Gì kì vậy !?”
Hạ tay xuống để thôi cái hành vi hủy hoại mái tóc của mình, Danh hít một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh, mặc dù nó biết nó đã mất bình tĩnh từ khi bước vào cái phòng thi này rồi. Tích phân chưa bao giờ là thế mạnh của nó, nói một cách hoa mỹ là có vẻ như nó và tích phân không được sinh ra dành cho nhau. Sau ba lần viết đi viết lại trên nháp, thử hết các kiểu công thức này nọ, cái câu trả lời đúng vẫn như đang đùa giỡn với nó, mặc dù nó đã cố hết sức. Đây lại là một câu cao điểm nữa. Khốn thật. Nó không ngờ bài thi đại học lại có cái của nợ khó nhằn thế này. Biết thế hôm qua nó đã ngồi ở nhà ôn tập thêm một tí, thay vì tự quyết định là mình đã học xong và tót thẳng đi chơi. Nhưng thôi, dù sao cũng quá muộn rồi.
Nó nhìn chung quanh. Mọi người ai cũng im lặng làm bài, nghiêm túc hay không thì không biết, nhưng chả có ai ngước đầu lên nhìn lại nó cả. Trong ba giám thị phòng nó, một người ra ngoài hút thuốc, một ông già đang ngồi trên bàn giáo viên đọc báo, chỉ có một bà giám thị đang nhìn lăm lăm như chuẩn bị cảnh cáo nó vậy. Nó vội vã cúi xuống giả vờ cắm cúi viết, mặc dù đầu nó trống trơn chả nghĩ ra được gì cả. Cái đồng hồ trên tường đang chỉ 8 giờ 50. Vậy còn hơn 1 tiếng nữa là hết giờ. Nó lầm bầm rủa xả cái vận mạng đen đủi của mình. Mấy câu trước nó còn chưa chắc có được trọn điểm hay không, giờ lại còn phải ngồi đây vật lộn với cái bài toán chết dẫm này. Đầu óc nó quay mòng mòng, nóng râm ran, mặc kệ từng làn gió mát từ cánh quạt trần vẫn liên tục phả vào đầu nó.
“Chắc phải nghỉ một chút”, nó buông bút, gục đầu xuống bàn định chợp mắt vài phút. Bỗng, “rầm”, một tiếng động vang lên làm cả phòng thi chú ý. Thằng nhóc phía trên Danh buông rơi cây bút, cả người gục xuống, đầu đập thẳng xuống bàn. Cả lớp giật mình quay lại. Ông giám thị già hạ thấp tờ báo xuống, liếc sang dãy nó đang ngồi. Cả bà cô giám thị cũng lại gần, lay nhẹ thằng bé :
“Em, em, em có sao không ? Em bị gì thế ?”
Thằng nhóc thều thào trả lời :
“Em… mệt quá. Nóng quá. Nóng…”
Rồi nó im lặng, tay nó buông thõng xuống, rõ ràng là đã bất tỉnh.
Những lời đó thu hút toàn bộ sự chú ý của cả phòng thi. Mọi người đều quay lên nhìn xem chuyện gì đang xảy ra. Bà giám thị thoáng hiện vẻ bối rối, giọng ấp a ấp úng :
“Trời ơi, sao vầy nè ? Bệnh như vầy còn ráng đi thi nữa. Em, em đứng lên, dìu bạn ra dùm cô, để cô gọi giám thị hành lang.”
“Em” ở đây không ai khoác ngoài Danh. Trong phút chốc, nó đi từ ngạc nhiên, tò mò sang đôi chút bực mình. Khi không lại phải bỏ bài thi đang bí để lôi thằng này ra ngoài, lỡ mình lây bệnh của nó thì sao. Thôi kệ, giúp người làm phước, làm cho lẹ còn quay lại làm bài nữa.
Nghĩ thế, nó đẩy ghế đứng dậy, phụ bà cô dìu kẻ bất hạnh ra ngoài. Danh liếc lại phía lớp học. Toàn bộ các học sinh vẫn lăm lăm nhìn nó và cô giám thị, lão già kia vẫn cầm tờ báo, chỉ có đôi mắt nhìn thẳng vào thằng nhóc vừa ngất xỉu. Nó không kịp để ý lâu vì cô giám thị đã kéo nó ra ngoài cửa. Cô cất tiếng gọi một thầy giám thị hành lang :
“Anh, anh ơi ! Thằng nhỏ đang thi tự nhiên nó kêu mệt rồi ngất xỉu luôn. Anh đưa nó xuống y tế hộ tôi với”
Thầy giám thị hành lang tiến lại gần. Danh nhìn kĩ, chắc đây là một giáo viên thể dục rất trí thức. Nhìn người ông ta to khỏe lực lưỡng, nhưng lại đeo đôi kính cận chả hợp với vóc dáng chút nào. Ông cất tiếng, giọng to, sảng :
“Xỉu à ? Thôi được rồi, chị cứ để đấy cho tôi. Chị với em quay lại phòng thi đi”
Nói rồi, ông thầy nhấc bổng thằng học sinh lên, bế nó nhẹ nhàng bằng hai tay đi xuống cầu thang. Danh thở phào, quay lại phòng thi. Vừa ngồi xuống ghế, nó chợt nhớ đến tờ giấy thi của thằng kia còn để chình ình trên bàn, trong khi ông già giám thị kia đã tiếp tục chúi mũi vào tờ báo. Bàn của thằng nhóc ở phía trên nó, nên trên đường về nó tranh thủ liếc qua xem nó đã giải được câu 3 chưa. Nhưng, người nó khựng lại, sững sờ. Nó không tin vào mắt mình được nữa. Trên tờ giấy thi đó là những vệt máu loang.[/Spoil]
[Spoil]
Khởi đầu của kết thúc
“Sao em còn đứng đó, về làm bài đi chứ”
Tiếng nói sau lưng làm Danh giật mình. Đúng là nó đang đứng nhìn cái tờ giấy thi rướm máu kia trân trân không chớp mắt. Nó lóng ngóng bước về bàn của mình, đầu vẫn không dứt ra khỏi mấy vệt máu đó. Tại sao lại có máu trên giấy thi ? Thằng đó bị bệnh gì mà phun ra máu, ho lao à ? Bao nhiêu là câu hỏi cứ xoay vần trong đầu óc nó. Phía sau lưng, giọng bà cô vẫn vang lên :
“Các em im lặng tiếp tục làm bài. Còn bài thi này… hả !”
Danh biết là cô giám thị đã nhìn thấy những vết máu đó. Nó ngồi xuống bàn, tay cầm bút, mắt ngó cái đồng hồ treo tường, đầu thì suy nghĩ lung tung về thằng nhóc bị ngất xỉu khi nãy. Xong nó lại nghĩ đến bài thi. “Không được !” nó lắc mạnh đầu. Thằng kia có chết cũng mặc kệ nó, còn 2 câu Toán nữa phải làm cho xong. Thế là nó lại cúi xuống cặm cụi viết tiếp. Thời gian cứ thế trôi qua…
“Thằng bé sao rồi anh ?”
“Lúc nãy tôi đưa nó xuống Y tế, mạch nó yếu lắm. Y tá không xác định được là bệnh gì, nhưng nó bất tỉnh luôn. Tôi đã gọi cấp cứu rồi.”
“Khổ thân… lúc nãy tôi thấy tờ giấy thi của nó dính máu. Còn ráng đi thi làm gì không biết.”
“Thì thi đại học mà chị. Nhưng bệnh nặng thế mà nó vẫn cố đi thi được thì đúng là hay thật”
Đó là nội dung đoạn đối thoại mà Danh nghe lỏm được cô giám thị và ông thầy cao to lúc nãy. Nó không có ý nghe lén hai người nói chuyện, nhưng bàn nó ngồi ở ngay cạnh cửa sổ, muốn không nghe cũng khó. Nó đã làm xong bốn trên năm câu hỏi của đề thi, và vẫn còn khoảng 50 phút nữa mới hết giờ làm bài. Mười hai năm đèn sách của nó sắp sửa kết thúc với cái môn Toán chết tiệt này. Trừ cái câu tích phân đánh trúng điểm yếu của nó, còn lại nó phải ráng mà làm cho hết.
Bỗng nhiên, một tiếng thét chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ của nó. Tiếng thét của nữ, có vẻ sợ hãi tột độ, vang lên từ dưới sân trường thi. Nó giật mình nhìn ra ngoài cửa, mà không chỉ có mình nó, cả phòng thi hầu như đều bị thu hút bởi tiếng thét ấy, nhưng vì vẫn đang trong giờ thi nên hầu hết tất cả học sinh chỉ nhìn ra phía bên ngoài. Phòng thi của Danh ở tầng hai, nên nó chỉ thấy được dãy phòng học đối diện. Ông thầy giám thị già bỏ tờ báo xuống mặt bàn, bước ra ngoài ban công xem xét. Cô giám thị phòng nó cũng vội vã ra theo, vẫn kịp dặn với “Các em tiếp tục yên lặng làm bài”. Các giám thị phòng khác cũng bỏ phòng thi ra ngoài ban công xem xét. Danh nhìn ra cửa sổ, nó ngạc nhiên hết sức khi thấy bà cô giám thị mặt mày thảng thốt, da tái đi, lấy tay che miệng. Còn ông giáo già thì nhíu mày, đưa tay đẩy gọng kính đang trượt xuống trên sống mũi. Các thầy cô giám thị kia cũng xì xầm bàn tán, mặt ai nấy thoáng hiện chút sợ hãi. Danh không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng nó có một linh cảm xấu. Một, hai phút sau, có tiếng thông báo vang trên loa :
“Alô, xin thông báo : Đề nghị tất cả các giám thị cho thí sinh sơ tán khỏi phòng thi, trật tự, yên lặng, không xô đẩy nhau”
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy nè ? Danh tự hỏi ? Đầu tiên là một thằng ho ra máu ngất xỉu, rồi tiếng thét vang lên giữa sân trường, rồi sơ tán. Thế là mình phải làm lại bài thi lần sau à ? Nhưng thôi sao cũng được, chuồn ra ngoài xem xảy ra chuyện gì. Nghĩ đến đó, nó quăng đại cây bút vào túi, quàng lên vai rồi đẩy ghế bước thẳng ra cửa, ngang qua 2 giám thị phòng nó vẫn đang ngơ ngác. Danh chồm người ra lan can, nhìn xuống dưới. Và những gì xảy ra dưới đó đã thay đổi cuộc đời nó mãi mãi.
[/Spoil]
Chỉnh sửa cuối:




các bệnh nhân hóa thành mutan hay zombie 



[/spoil]