Shimazu Yoshihisa(1533-1611)-chủ nhân đảo Kyushu
Shimazu Yoshihisa
Cha của Shimazu Yoshihisa là Takahisa, một trong các daimyo của tỉnh Satsuma, người đã dành hết cuộc đời để chiến đấu cho quyền độc lập của nhà Shimazu ở Satsuma. Lên nối nghiệp cha năm 1566, Yoshihisa tiếp tục cuộc chiến của gia tộc mình với các daimyo khác của Satsuma và cuối cùng làm chủ cả 2 tỉnh Satsuma và Osumi. Sau khi kết nạp thêm 2 chư hầu mạnh mẽ là nhà Ikiri-in (nhà ngoại của Yoshihisa) và Togo, Shimazu Yoshihisa bắt đầu quay sang láng giềng nguy hiểm của mình: Ito Yoshisuke.
Nhà Ito kiểm soát nửa nam tỉnh Hyuga, nằm kề biên giới tỉnh Osumi, là một mối đe doạ lớn cho biên giới nhà Shimazu. Nhà Ito cũng cảm thấy ko yên tâm về daimyo mới lên này, kết quả là trận chiến Kizakihara diễn ra với chiến thắng của 300 samurai nhà Shimzau trước 3000 quân Ito năm 1572! Trận thua đó đã đưa nhà Ito hùng mạnh vào thế bị động và năm 1576, Shimzau Yoshihisa cùng các em trai dẫn 6000 quân tấn công vào tỉnh Hyuga, đánh bại Ito Yoshisuke 2 trận lớn ở Takabaru (1577) và Kamiya (1578). Ito Yoshisuke phải dẫn gia tộc chạy lên phía bắc cầu viện nhà Otomo, đang nắm chức Kyushu-Kanrei và một lãnh thổ rộng lớn cùng đội quân đông đảo.
Otomo Sorin cùng con trai, Yoshimune, liền khởi quân tiến xuống phía nam tỉnh Hyuga, chiếm lấy thành biên giới Matsuo. 2 cha con Otomo ở lại thành Matsuo, lệnh cho đại tướng Tawara lãnh đại binh tiến tới. Tawara tấn công đến thành Takajo năm 1578, do Shimazu Iehisa-em trai Yoshihisa giữ, và gặp sự chống cự dữ dội của Iehisa. Shimazu Yoshihisa lập tức triệu tập hết gia tộc Shimazu cùng chư hầu được 30000 quân tiến đến cứu thành Takajo, chạm trán với hơn 60000 quân của nhà Otomo do Tawara thống lãnh. Trận chiến Mimigawa diễn ra vô cùng ác liệt: vài tướng lĩnh nhà Shimazu hi sinh ngay khi quân Otomo tiến công, đánh sát đến dưới cờ của Yoshihisa. Yoshihisa, chứng tỏ tài lãnh đạo của mình, trấn an binh sĩ, ra sức cầm cự ko để quân Otomo tiến thêm một bước nào nữa, rồi ra lệnh cho 2 cánh vòng ra kẹp quân Otomo lại. Shimazu Iehisa lúc đó cũng mở thành Takajo xông ra trợ chiến, các samurai nhà Shimazu nhanh chóng biến trận chiến thành một cuộc truy sát, quân Otomo quăng giáp cuốn cờ trốn chạy, hàng ngàn người ngã xuống sông chết. Với hơn 20000 chiến binh Otomo đã hi sinh trong trận Mimigawa, nhà Otomo ko còn thế lực hùng mạnh một thời do chính Otomo Sorin kiến tạo nữa. Với sự suy yếu trầm trọng đó của nhà Otomo, Shimazu Yoshihisa ko lo lắng gì, ký hòa ước với Otomo Sorin, để rảnh tay mở rộng lãnh thổ, đầu tiên là tỉnh Higo (bên trái tỉnh Hyuga) với sự quy thuận nhanh chóng của các daimyo nhỏ ở đây.
Nhưng ko chỉ nhà Shimazu hưng thịnh nhờ sự suy sụp của nhà Otomo, mà nhà Ryuzoji ở tỉnh Echizen, phía bắc đảo Kyushu, cũng bắt đầu nổi lên chiếm các quận còn lại của tỉnh Higo, chạm trán với nhà Shimazu. Ryuzoji Takanobu thống lãnh nhà Ryuzoji tiêu diệt các daimyo nhỏ của tỉnh Hizen, chỉ còn nhà Arima tồn tại. Arima Harunobu đã cầu viện các tu sĩ truyền giáo Bồ Đào Nha để có sự hỗ trợ của họ là súng hỏa mai, cầm cự được với nhà Ryuzoji một thời gian, đến cuối cùng đành phải gửi thư cầu viện Shimazu Yoshihisa! Yoshihisa lúc này đang bận giao tranh với nhà Ryuzoji tại tỉnh Higo, ko thể giúp được gì. Mãi đến khi Arima Harunobu bị đánh lui đến mức chỉ còn một dải đất nhỏ với một thành phố cảng thì Yoshihisa mới có thể gửi viện binh đến: 2000 samurai do đại tướng Iehisa, em trai Yoshihisa lãnh đạo. Tháng 5/1584, Ryuzoji Takanobu đích thân thống lĩnh 20000 quân tấn công để tiêu diệt hoàn toàn nhà Arima. Trận chiến Okinawate chứng tỏ cho cả nước Nhật thấy một lần nữa: các samurai nhà Shimazu là những chiến binh dũng mãnh nhất Nhật Bản, với 3000 samurai (Shimazu 2000 + Arima 1000) đánh bại 20000 quân Ryuzoji, giết chết cả Ryuzoji Takanobu cùng các đại tướng nhà Ryuzoji! Nhà Ryuzoji coi như chấm hết khi người kế vị Ryuzoji Masaie ký hòa ước xin giao nộp các vùng đất chiếm được ở tỉnh Higo cho nhà Shimazu, một điều mà Yoshihisa ưng thuận để tiêu diệt đối thủ cuối cùng của mình, nhà Otomo ở tỉnh Bungo!
Otomo Sorin, già nhưng chưa lẫn, dùng kế sách cuối cùng: đích thân đến thành Osaka cầu viện Kampaku của Nhật Bản bấy giờ là Toyotomi Hideyoshi! Hideyoshi, vừa mới chiếm đảo Shikoku năm ngoái, liền ra lệnh cho Shimazu Yoshihisa ko được tiếp tục gây hấn với nhà Otomo nữa. Yoshihisa, có vẻ như hơi kiêu hãnh, thoái thác và còn kể ra trong thư về dòng họ samurai quý tộc của mình, chê bai Hideyoshi xuất thân nghèo hèn! Hideyoshi có quá đủ cớ để gây chiến, trước hết lệnh cho Chosokabe Motochika cùng với Sengoku Hidehisa, đang đóng quân trên đảo Shikoku, đem quân đổ bộ lên đảo Kyushu viện trợ cho nhà Otomo. Mặc dù được lệnh ngồi yên cầm cự chờ đại quân đến nhưng Sengoku nằng nặc đòi dẫn quân tấn công, chiếm lại một số thành trì của nhà Otomo, bất chấp sự can ngăn của Chosokabe. Có vẻ như Yoshihisa lui quân về để nghỉ ngơi nhưng ngay lập tức nhận biết hành động của Otomo cùng đồng minh, dẫn đại quân quay trở lại tấn công, đánh bại quân đồng minh trong trận chiến Hetsugigawa. Chosokabe và Sengoku, thiệt hại quân lực khá nhiều, nhổ neo quay về đảo Shikoku, bỏ lại thành Funai bơ vơ, dễ dàng rơi vào tay Shimazu Yoshihisa. Giờ đây, Shimazu Yoshihisa là chủ nhân đảo Kyushu!
Điều đó ko kéo dài lâu. 20/1/1587, đại tướng Hashiba (hay Toyotomi) Hidenaga, em trai cùng mẹ của Toyotomi Hideyoshi, đem 60000 quân đổ bộ lên đảo Kyushu cùng với đại tướng nhà Mori, Kobayakawa Takakage và 90000 quân, rồi sau đó là thêm 30000 quân của Hideyoshi đổ bộ vào tháng 2/1587. Nhà Shimazu ko thể nào đương cự với lực lượng khổng lồ này, phải lui binh liên tục về phía nam đảo Kyushu. Quân Toyotomi-Mori tiến chậm chạp dến tận tháng 6/1587 mới đến miền nam mặc dù hầu như ko gặp sự kháng cự nào của quân Shimazu, ngoại trừ một đợt quyết tử của samurai nhà Shimazu trên bờ sông Sendai vào ngày 6/6. Ngày 14/6/1587, Shimazu Yoshihisa chọn lựa đúng đắn, xuống tóc và đến trại của Hideyoshi quy hàng. Hideyoshi khá rộng rãi (mặc dù có lẽ là vì muốn dùng lực lượng hùng mạnh trên Kyushu cho chiến dịch chinh phục Triều Tiên) tha mạng cho Yoshihisa, cho nhà Shimazu được giữ lại tỉnh Satsuma, Osumi và nửa nam tỉnh Hyuga với điều kiện Yoshihisa phải nhường ngôi Daimyo cho em trai Yoshihiro. Yoshihisa nhanh chóng thực hiện và quy y ngã Phật với pháp danh Ryuhaku, trải qua cuộc đời nhàn hạ đến năm 1611 mới mất, mặc dù phải chứng kiến gia tộc mình bại trận một lần nữa trong chiến dịch Sekigahara 1600 (chưa giao chiến gì nhiều chỉ vì phe Tây Quân đã bại trên đảo Honshu; may mắn là Tokugawa Ieyasu ko trừng phạt gì nhà Shimazu như một số gia tộc ủng hộ Tây Quân).
Shimazu Yoshihisa đã dành trọn cuộc đời mình chiến đấu cho gia tộc Shimazu với những chiến công đáng nể, đưa nhà Shimazu lên ngôi bá chủ đảo Kyushu (dù ko lâu lắm). Mặc dù ko phải là một thiên tài quân sự bách chiến bách thắng nhưng Shimazu Yoshihisa đã kết hợp được tài dùng binh của các đại tướng nhà Shimazu (có các em trai ông như Yoshihiro, Iehisa, Toshihisa) với sự dũng mãnh thiện chiến của các samurai tỉnh Satsuma (do các tướng như Ijuin Tadamune, Niiro Tadamoto, Uwai Akitane dẫn đầu), điều đó thể hiện bản lĩnh thực sự của Yoshihisa với tư cách một daimyo.
Shimazu Yoshihiro-Con quỷ trên chiến trường và người anh em tận tụy
Shimazu Yoshihiro
Shimazu Yoshihiro (島津義弘 (Đảo Tân Nghĩa Hoằng); 21 tháng 8, 1535-30 tháng 8, 1619) là một daimyo của vùng Satsuma, một danh tướng trong hai thời kỳ Azuchi-Momoyama và Sengoku. Ông con trai thứ hai của Shimazu Takahisa và em trai của Shimazu Yoshihisa. Dân gian vẫn tin rằng ông đã trở thành tộc trưởng thứ 17 của gia tộc Shimazu sau Yoshihisa, nhưng thực ra ông vẫn để Yoshihisa giữ vị rí của mình.
Ông là một viên tướng tài giỏi và đã đánh bại gia tộc Ito trong trận Kigasakihara năm 1572, một trong rất nhiều chiến thắng của ông. Ông góp công lớn trong việc thống nhất Kyūshū. Năm 1587, giao chiến với quân đội của Toyotomi Hideyoshi đang cố bình định Kyūshū, Yoshihiro vẫn chủ chiến kể cả khi anh mình và tộc trưởng Yoshihisa đã đầu hàng. Sau khi Yoshihisa liên tục yêu cầu ông đầu hàng, cuối cùng Yoshihiro tuân theo. Sau khi Yoshihisa đi tu, nhiều người tin rằng ông trở thành tộc trưởng nhưng quyền lực thực tế vẫn nằm trong tay Yoshihisa.
Ông là một tướng quân nhiệt thành và tài giỏi của Hideyoshi. Trong cả hai năm 1592 và 1597 trong Cuộc chiến bảy năm, Yoshihiro đã đến bán đảo Triều Tiên và đã đánh thắng nhiều trận. Năm 1597, cùng với Todo Takatora, Katō Yoshiaki và Konishi Yukinaga, Yoshihiro đánh bại hải quân của Won Kyun, giết Won Kyun tại trận. Tại trận Sacheon (泗川) (Tứ Xuyên) năm 1598, chỉ có 7 nghìn quân trong tay Yoshihiro vẫn đánh bại quân nhà Minh đông tới 37.000 người và diệt vài ngàn lính địch tại trận. Quân Shimazu dưới tay Yoshihiro được quân Minh gọi là "Oni-Shimazu (đại ý là-Những con quỷ Shimazu hay Những con quái vật Shimazu)". Trong trận chiến cuối, trận Noryang, hạm đội 500 thuyền của Yoshihiro hoàn toàn bị đánh tan tác bởi liên minh hải quân Triều Tiên/Minh dưới sự chỉ huy của Lý Thuấn Thần và Chen Lin. Kết thúc trận chiến, 200 trên 500 thuyền Nhật bị chìm. Đây là thất bại lớn nhất của Yoshihiro trong chiến dịch chinh phục Triều Tiên.
Trong trận Sekigahara năm 1600, Yoshihiro đáng lẽ đã về phe của Tokugawa Ieyasu. Khi Ieyasu yêu cầu, ông đã đem 1500 quân dưới trướng đến thành Fushimi để giúp Torii Mototada nhưng người này không chịu mở cửa thành cho ông vào vì không nhận được thông báo gì của Ieaysu. Tức giận, ông về phe của Ishida Mitsunari. Nhưng Yoshihiro cũng không hợp với Mitsunari, người không nghe bất kể một kế hoạch nào của Yoshihiro bao gồm một cuộc đột kích bất ngờ vào ban đêm trước ngày nổ ra trận chiến chính. Trong ngày giao chiến, Yoshihiro và 1.500 quân của mình đơn giản chỉ giữ vị trí của mình mà không tham chiến. Sau khi phần còn lại của quân Mitsunari bị quét sạch, Yoshihiro bị bao vây bởi 30.000 quân. Bị áp đảo về số lượng, Yoshihiro cố xông thẳng đến Ieyasu nhưng sau khi Shimazu Toyohisa yêu cầu ông đừng tự giết mình trong một trận chiến vô nghĩa. Yoshihiro sau đó đánh xuyên qua quân của Ieyasu để tìm đường thoát. Bằng cách tổ chức quân của mình vừa đánh vừa rút theo kiểu Sutegakari(捨て懸かり), phần lớn số người chết để giữ vị trí của mình và đẩy lùi các cuộc tấn công, trung quân vẫn chiến đấu. Toyohisa và phần lớn quân đội bị giết, nhưng cuộc đột kích và rút lui đã thành công và làm Ii Naomasa bị trọng thương. Sau khi đánh bại quân đuổi theo, ông đưa vợ mình ở Sumiyoshi, tỉnh Settsu và trở về tỉnh Satsuma bằng thuyền.
Sau khi biết được vì sao Yoshihiro làm như vậy trong trận chiến, Ieyasu đã tỏ ra kính phục và cho phép gia tộc Shimazu giữ lại lãnh địa của mình và để con trai của Yoshihiro, Shimazu Tadatsune, kế vị ông. Yoshihiro an hưởng tuổi già ở Sakurajima và bắt đầu dạy những thế hệ trẻ của gia tộc. Ông mất năm 1619 và vài thuộc hạ đã kề vai sát cánh cùng ông trong chiến đấu đều tự sát theo ông.
Vai trò của Yoshihiro rất quan trọng đối với gia tộc Shimazu. Ieyasu lẫn Hideyoshi đều cố chia rẽ gia tộc bằng cách đối xử với Yoshihiro rất tốt trong khi lạnh nhạt với Yoshihisa, nhưng không thành công, ông vẫn một lòng trung thành với anh trai mình. Ông là một tín đồ đạo Phật sùng đạo, ông đã xây dựng một đài tưởng niệm cho quân địch trong Cuộc chiến bảy năm.
Nguồn: vi.wiikipedia.com and vnsharing.net
---------- Post added at 17:04 ---------- Previous post was at 15:54 ----------
Gia tộc Hậu Hōjō
Gia huy của nhà Hojo
Gia tộc Hậu Hōjō là một trong những gia tộc hùng mạnh nhất ở Nhật Bản thời Sengoku và giữ những lãnh đại trong yếu ở vùng Kantō.
Gia tộc khởi phát khi Ise Shinkurō, một đại thần của Mạc phủ [cần dẫn nguồn], bắt đầu xâm chiếm đất đai và củng cố quyề lực vào đầu thế kỷ 16.
Con trai của ông muốn dòng họ mình có một cái tên lừng lẫy hơn Hōjō, theo tên dòng dõi Nhiếp chính của Mạc phủ Kamakura, mà vợ ông là con cháu họ. Do đó ông đổi tên là Hōjō Ujitsuna, và cha ông, Ise Shinkurō, được đổi tên sau khi chết là Hōjō Sōun.
Nhà Hậu Hōjō, đôi khi được gọi là Odawara Hōjō theo tên lâu đài của họ, Lâu đài Odawara ở tỉnh Sagami, không có liên quan gì đến gia tộc Hōjō trước đó. Quyền lực của họ đối chọi với gia tộc Tokugawa, nhưng cuối cùng Toyotomi Hideyoshi nhổ tận gốc nhà Hōjō trong cuộc vây hãm Odawara (1590), lưu đày Hōjō Ujinao và vợ ông là Toku Hime (con gái của Tokugawa Ieyasu) đến núi Kōya, nơi Ujinao chết năm 1591.
Hojo Ujiyasu(1515-1571)-thủ lĩnh nhà Hojo, chủ nhân pháo đài Odawara
Hojo Ujiyasu
Không nổi tiếng như Takeda Shingen và Uesugi Kenshin, nhưng Hojo Ujiyasu cũng là một trong những sứ quân quan trọng trong thời kì Sengoku Jidai. Ông và 2 người kia được gọi là "Tam Hùng của Kanto"
Đến năm 1561 thì trong tay Ujiyasu đã có một lãnh thổ rộng lớn trên đồng bằng Kanto sau hơn 60 năm chinh chiến của nhà Hojo và cảm thấy gần như thỏa mãn. Dù vậy, Ujiyasu vẫn ko tránh khỏi xung đột với nhà Satake, chủ nhân tỉnh Hitachi, vì sự lớn mạnh nhanh chóng của mình và đó là nguyên nhân dẫn đến 2 trận công thành Konodai, tỉnh Kazusa, với kết quả toàn thắng của nhà Hojo cả 2 lần (1538 và 1564). Nhà Satake ko thể đủ sức quấy rối Hojo Ujiyasu nữa nhưng cái gai bên sườn, nhà Satomi ở Shimosa, vẫn cứ nhức nhối mãi đến năm 1590.
Bởi vì Ujiyasu có mối lo khác đáng ngại hơn là 2 kình địch trên Kanto: Takeda Shingen và Uesugi Kenshin.
Uesugi Kenshin với tham vọng làm chủ Kanto đã từng đem quân bao vây Odawara, kinh đô của nhà Hojo ở Sagami, năm 1561. Các bức tường kiên cố của Odawara đã làm Kenshin phải rút lui sau 2 tháng vây phủ, đốt phá một số thị trấn của Odawara trước khi đi, và quay lại năm 1563 do Uesugi Norikatsu lãnh đạo, chiếm được Matsuyama, tỉnh Mushashi, trước khi bị liên quân Takeda-Hojo đẩy lui.
Với nhà Takeda, đặc biệt là Takeda Shingen, thì quan hệ còn rắc rối hơn: từ đồng minh cho đến đối thủ truyền kiếp. Năm 1562, Hojo Ujiyasu ký kiên minh với Takeda Shingen để rồi đến năm 1568-69 đổ vỡ do tranh chấp trên tỉnh Suruga với một số chiến thắng ban đầu của Ujiyasu dẫn đến cuộc công thành Odawara do Takeda Shingen chỉ huy (rút về sau 1 tuần) và sau đó là trận tập kích thất bại của Ujiyasu trên Mimasetoge.
Hojo Ujiyasu tuyên bố nghĩ hưu, giao quyền lại cho con trai Ujimasa năm 1560 nhưng vẫn quyết định các sự vụ quan trọng cho đến khi mất năm 1571.
Là một Daimyo tài ba về quân sự và xuất xắc trong nội trị, tài năng của Hojo Ujiyasu sánh ngang với cả Shingen và Kenshin danh tiếng (tam hùng của Kanto) mặc dù ko có các sự kiện nổi trội bằng 5 trận chiến giữa 2 người kia. Dưới thời Ujiyasu, nhà Hojo đã mở rộng và thiết lập thế lực vững chắc của mình ở Kanto, cũng như trở thành gia tộc nổi tiếng với các pháo đài và thành trì kiên cố.
Nhà Hojo sẽ giữ vị thế thụ động trong các năm còn lại dưới sự lãnh đạo của Hojo Ujimasa.
Hōjō Ujimasa (1538 – August 10, 1590)- Trưởng tộc đời thứ tư của nhà Hậu Hojo
Hōjō Ujimasa-minh họa của Koei
Ujimasa đã trải qua rất nhiều trận đánh để đem lại vị thế cho gia tộc Hojo, đồng thời tiếp nối sự nghiệp của người cha nổi tiếng. Đến năm 1590, ông quyết định về hưu để nhường quyền cho con trai là Hojo Ujinao. Nhưng sau đó, Toyotomi Hideyoshi kiếm cớ tộc Hojo từ chối lời mời của mình để mang quân chinh phạt. Ujimasa quyết đinh một lần nữa nhờ cậy vào pháo đài Odawara trứ danh, tòa thành kiên cố của nhà Hojo đã đẩy lui biết bao quân thù. Tuy nhiên, ông lại gặp phải Hideyoshi, một thiên tài trong lĩnh vực hậu cần. Cuộc vây hãm Odawara trở thành một chuyến picnic của quân địch. Cùng đường, Ujimasa và em trai Ujiteru mổ bụng tự sát.
Cuộc vây hãm Odawara (1590)
Một trong các tháp của thành Odawara
Cuộc vây hãm Odawara thứ 3 diễn ra năm 1590, và là đòn chủ yếu trong chiến dịch xóa xổ gia tộc Hojo của Toyotomi Hideyoshi. Trận chiến này trên thực tế lại ít xảy ra giao tranh giữa hai bên.
Quân đội đông đảo của Toyotomi Hideyoshi bao vây lâu đài được gọi là “cuộc vây hãm kỳ lạ nhất trong lịch sử samurai.” Các samurai được giải trí bằng đủ mọi cách: từ vợ lẽ, gái điếm và nhạc công cho đến diễn viên xiếc nhào lộn, ăn lửa, và tung hững. Quân đội phòng thủ ngủ trong thành lũy cùng với súng hỏa mai và áo giáp; bất chấp số lượng ít hơn, họ khiến cho Hideyoshi không dám tấn công. Vì vậy, trong phần lớn thời gian, cuộc vây hãm chỉ là chiến thuật bỏ đói truyền thống. Chỉ vài cuộc chạm trán nhỏ xảy ra ở xung quyanh lâu đài, khi một nhóm những thợ mở từ tỉnh Kai đào đường hầm vào lâu đài, để quân của Ii Naomasa đột nhập.
Sau 3 tháng, nhà Hōjō đầu hàng, vì phải đối mặt với một đội quân vượt trội và, có lẽ, là do việc thiếu lương thực và hậu cần sắp tới. Tokugawa Ieyasu, một trong các tướng quân hàng đầu cyar Hideyoshi, được ban tặng đất đai của nhà Hōjō. Mặc dù Hideyoshi không nhận ra được điều này vào thời điểm đó, đây là một bướt ngoặt quan trọng giúp Tokugawa đạt được tham vọng hướng đến ngôi Shogun.
Ngoài chiếm lấy lâu đài Odawara, Hideyoshi cũng đánh bại nhà Hōjō ở các tiền đồn khác tại Hachiōji, Yorii, và Shizuoka, phía Tây Nam vùng Kantō.
Hōjō Ujinao và kết cục của nhà Hậu Hojo
Hōjō Ujinao
Hōjō Ujinao (北条 氏直: 1562 – December 19, 1591) là con trai của Uịmasa với con gái của Takeda Shingen. Ông lấy Toku-hime, con gái thứ 2 của Tokugawa Ieyasu do mối giao hảo giữa hai nhà Hojo và Tokugawa. Ông được cha truyền cho chức Daiymo và năm 1590. Nhưng cũng trong năm đó, cuộc vây hãm thành Odawara lần 3 nổ ra và nhà Hojo thất thủ. Cha và chú bị ép phải tự sát, nhưng Ujinao lại được tha vì là con rể của Tokugawa Ieyasu. Tuy nhiên vợ chồng ông vẫn bị đi đầy đến núi Kōya và chết ở đó một năm sau. Con nuôi ông, Hōjō Ujimori, là daiymo đầu tiên của Sayama-han (tỉnh Kawachi, với thu nhập 10,000 koku/năm).
Nguồn: sưu tầm từ vnsahring.net, vi.wikipedia.com và dịch một phần từ wikipedia.com