Như tên tiêu đề, tui có một tật xấu là suy nghĩ quá nhiều, mà nói thì ít. VD như có chuyện gì đó làm tui buồn lòng thì tui cứ suy nghĩ mãi việc đó không bỏ được, không làm sao ngừng suy nghĩ về việc đó. Có chuyện khó khăn thì lại bắt đầu suy nghĩ nhiều, rồi càng suy nghĩ càn nản. Cảm giác nghi ngờ tất cả mọi người, khó có lòng tin ở ai. Đây là một tật xấu khó bỏ, cứ đêm chuẩn bị đi ngủ lại suy nghĩ đủ thứ. Không biết mọi người có cách nào hạn chế được không ?
Chả khác j chú này

Não cũng như kiểu tăng động - suy nghĩ đủ thứ thì phải hết 90% thời gian trong ngày. Cũng may còn có đi làm đi chơi các kiểu bớt nghĩ đi nhưng thường quen vs việc suy nghĩ quá nhiều r - chỉ còn cách hướng nó theo hướng có lợi - hiệu quả nhất cho m mà thôi bảo dừng chắc chả đc đâu.
Coi như chú thiết lập chế độ siêu phân luồng đi

Hệ thống hoá từ từ lại sẽ thấy nói chung vẫn cũng tốt hơn ngược lại. Não bộ là một công cụ mà bạn phải học cách sử dụng nó cho hợp lý.
Mà thường cái gì giải quyết đc thì generate ra chục phương án giải quyết cmn luôn, cái nào ngoài vòng phủ sóng thì đành chịu ... Nên tồn đọng để recap mỗi đêm như chú khá là ít. Nếu có nguồn năng lượng dùng để đau thương các kiểu cho chuyển hoá thành thủ đoạn
Giống như dark side và bright side đa nhân cách

Lúc nào cũng muốn vô tư + suy nghĩ tốt cho ng khác + chả đề phòng gì. Kết quả là bao h cái nghi ngờ của m cũng đúng ... nản. Cũng muốn buông bỏ những điều nghi ngờ trong lòng lắm - nhưng biết làm sao được khi xung quanh toàn tâm kế vs hiểm độc - muốn tồn tại thì khá là khó.
Thôi hy vọng qua năm quất đc cái nhà cho cái bọn đạo đức giả nó biến cmn hết đi may ra đc về chế độ bt.
Thật ra thì 2 vấn đề đó chưa phải là cái khiến tôi lo nghĩ nhĩ, điều khiến tôi nghĩ nhiều nhất là cách người khác đối xử với mình. VD như khi đợt vừa rồi thi, tôi học rất nhiều, tự tin là sẽ trả lời được. Đến khi vào thi bị thầy mắng té tát, lúc đó buồn dễ sợ, cứ suy nghĩ sao mình cố gắng thế rồi vẫn bị mắng. Đợt sau cố gắng tiếp, cứ nghĩ đợt này học thế này không bị thầy mắng nữa. Ai ngờ đâu vào bị mắng tiếp, lúc đó suy nghĩ rất nhiều, là thầy có định kiến với mình rồi à ? Hay là mình thật sự kém ? hay là thầy cố gắng khắt khe để mình học ? Rồi chuyện tôi là người dễ tính, ai nhờ gì cũng làm giúp cho. Rồi tự nhiên thấy bị nhờ nhiều quá, nhiều lúc có cảm giác thằng này dễ dãi quá nên không cần quan tâm suy nghĩ nó. Ai cũng bảo tui thằng này tội, bị nhờ nhiều thế, rồi rốt cuộc những người đó lại nhờ mà chả giúp gì mình.
Cái này lớp 12 tôi bị khá là nặng ảnh hưởng đến việc học - gia đình có mời 1 gia sư đến dạy, đc 1 tháng thì cô giáo nghỉ - chỉ nói 1 câu là cô thấy em cái gì cũng biết mà k hiểu sao lại điểm kém đến nỗi phải mời gia sư. Suy nghĩ rất lâu hình như trc mỗi kì kiểm tra mình đều biết làm thậm chí là nhanh hơn mấy đứa giỏi mà sao luôn bị sai sót do quá căng thẳng - suy nghĩ quá nhiều - bi quan quá nhiều do quá lo sợ đúng và sai mà ra. Thực ra sau khi bị thầy cô cho vài con 0 thì cũng chả còn gì mà mất nên cũng bạo dạn gỡ điểm lại - tự tin lại. Rồi thì thầy cô tưởng học yếu - cho vài cháu học giỏi ngồi xung quanh - kq là toàn huấn luyện bọn nó nói chuyện

chứ đâu học hành gì.
Nói chung dù có sai đi chăng nữa vẫn có cách giải quyết còn lo lắng thì đẩy % sai lên cao vọt

. Lớp 9 lên lớp 10 đi ôn thì thì cũng hay lo lắng hay sai sót học cũng yếu nữa, ngày nào thầy cũng supersoi - gọi trả lời - lên bảng. Cảm giác rõ rệt như thầy ghét mình hay j j đấy. Đc cái thầy quát rất to + đi dạy đầy mùi rượu nữa chứ. Ngày nào cũng thế - sợ nơm nớp nhưng chả có cách gì ngoài cố học để đừng bị thầy la mắng. Qua một thời gian thì thích nghi - kiểu 1-2 nốt nhạc có cách giải vs kq thì thầy ko gọi nữa. Đến lúc làm bài thì thì thấy cảm giác rõ rệt là đặt bút xuống là auto biết làm ko cần suy nghĩ - viết bài xong đem nộp biết chắc chắn mình bao nhiêu điểm. Cảm giác đó chả bao h quên đc - và biết ơn thầy vô hạn. Đôi lúc m phải hiểu la mắng cũng là một sự quan tâm vô giá mà thời nay thầy cô cũng tiết kiệm lắm vs hs.
Còn chuyện giao tiếp vs thầy cô tất nhiên h cao lắm r - có khúc mắc gì cứ trình bày vs thầy cô còn rèn luyện cách nói - giọng nói như thế nào tất nhiên qua forum ko thể nói đc. Nhưng cũng là một phương án 50/50 - nếu thầy cô có cái tâm tất nhiên họ sẽ giúp mình thông cảm - cuối cùng vẫn là cuộc nói chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn.
Còn chuyện nhờ vả - tất nhiên mình giúp ai mà mình ko thiệt thì cứ làm đừng suy nghĩ nhiều. Hãy làm vì mình muốn giúp họ. Nói chung làm 1 việc tốt thì con ng sẽ vui vẻ hơn - thế thôi - đừng suy nghĩ về ng kia - vì ng kia - hay vì họ sẽ trả ơn hay vô ơn hay gì gì đó quá nhiều.