hung6767
Mayor of SimCity
- 21/7/13
- 4,341
- 1,067
Đọc bộ truyện này khá hay, mưu hèn kế bẩn bay loạn xạ. Main về lúc Lưu Bị ba lần đốt nhà tranh, theo Khổng Minh lao động đường phố tá. Sau đó hắn giúp Quan Vũ giữ được Kinh Châu, không bị Lữ Mông chém chết, từ từ leo lên chức cao.Hết truyện, làm thừa tướng, Gia Cát Lượng bị main cho về vườn dưỡng già, con main lên làm vua
. Thằng Lưu Thiện không phải con Lưu Bị mà là con main cùng My thị, 
Main có 3 vợ + 1 cô Mỵ Thị ngoại tình nhưng chết sớm

Chương 1: Nói thoải mái trong nhà cỏ
" Đại mộng ai người sớm giác ngộ ? Bình sinh ta tự biết. Thảo đường xuân thụy đủ, ngoài cửa sổ ngày chậm chạp."
Một tiếng ngáp dài vang lên, bài thơ đầy cảm xúc đánh thức Phương Thiệu còn đang ngủ gà ngủ gật. Hắn bất mãn mở to hai mắt còn ngái ngủ, miễn cưỡng nhìn ra ngoài cửa đã thấy mặt trời lên cao mấy cây sào.
" Thực là đầu heo, lại ngủ tới trời nắng chiếu vào mông." Phương Thiệu vừa nói lầm bầm vừa đứng lên, trong giọng nói có bao nhiêu oán hận.
Cơm nước trên bàn đã để lâu, Phương Thiệu quay đầu lại liếc mắt nhìn cánh cửa kia, bị tấm phản che. Người bên trong đã dậy nhưng vẫn chưa ra ngoài, hắn len lén bốc một miếng thịt băm bỏ vào trong miệng.
" May mắn vẫn còn nóng, nếu không tên khốn kia lại càm ràm." Phương Thiệu lau khô ráo lớp mỡ trên khóe miệng, quơ tay đuổi mấy con miếng bay quanh.
Nhà cỏ này tọa lạt bên một nhánh sông nhỏ thuộc Hán Thủy, phàm là nơi có nước thì có nhiều con muỗi nhất. Lúc này mới đầu hạ, dù sáng hay tối cũng nghe thấy tiếng mui ong ong không ngừng.
Kẹt ! kẹt !
Cánh cửa trúc cũng mở ra, một vị công tử văn nhã lững thững bước ra.
Chỉ thấy trên đầu hắn chít lông vũ, thân mặc áo choàng bằng lụa trắng, mặt như ngọc, môi đỏ như son, mài kiếm mắt sáng, thân cao tám thước, bước đi lâng lâng có dáng vẻ thần tiên vậy. Người này chính là Gia Cát Khổng Minh trong truyền thuyết.
" "Thôi đi pa ơi..., vừa rời giường liền ăn mặc đẹp trai như vậy, cho ai xem đây." Phương Thiệu trào phúng trong lòng, nhưng hắn nhanh chóng tiến lên một bước, chắp tay thi lễ :" Tiên sinh, ngươi ngủ dậy á."
Gia Cát Lượng nhẹ nhàng lay động quạt lông chim, mỉm cười :" Đã tỉnh rồi, bị mùi đồ ăn đánh thức. Ngày hôm nay ngươi lại làm món ăn gì mới mẻ vậy nha ?" Khổng Minh nói xong liền quỳ gối xuống trước bàn, gương mặt đầy vẻ hiếu kỳ.
" Món ăn ngày hôm nay chính là món " Cá băm viên"." Phương Thiệu mở ra cái nắp, một luồng mùi cá thơm nức mũi mà vào, Gia Cát Lượng hít sâu một cái, dáng vẻ thật là say mê.
" Tỉnh dậy có đồ ăn mỹ vị như thế, Phương Thiệu a, xem ra ta mướn tên đầu bếp nhà ngươi quả thật đáng đồng tiền bát gạo." Gia Cát Lượng hưng phấn chảy nước miếng, cầm lấy chiếc đũa liền muốn ăn.
" Tiên sinh trước khi ăn nên đi WC phải rửa tay, ngươi không rửa sạch không thể ăn không ! "Phương Thiệu nhắc nhở thiện ý.
Gia Cát Lượng ngẩn ra, không hiểu :" Tại sao gọi là WC à ?"
Nhất thời Phương Thiệu liền tỉnh ngộ, cái thời đại này mọi người đại khái gọi đi nhà cầu là " đi ngoài" đi. Tuy rằng Gia Cát Lượng thông minh nhưng chỉ sợ không biết WC có ý gì.
" Đây là tục ngữ quê hương nhà ta, đại khái là đi nhà xí đó. Tiên sinh, vì sức khỏe của ngươi, ta nghĩ nên rửa tay trước khi ăn. " Phương Thiệu rất cơ trí biên một lời giải thích, thuận lợi cho Gia Cát một cái khăn ướt.
" Thú vị, phong tục quê nhà của ngươi thật là có ý tứ. Được, trước hết rửa tay rồi ăn cơm. Phương Thiệu a, rảnh rỗi nói vài chuyện lý thú quê nhà ngươi cho ta nghe." Gia Cát Lượng tiếp nhận khăn ướt chà xát lướt qua, sau đó mở ra cái bụng gặm lấy gặm để.
Phương Thiệu nhìn tướng ăn của Gia Cát Lượng, trong lòng không khỏi bùi ngùi mãi thôi: "Sách sử quả nhiên đều là trải qua nghệ thuật gia công, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì ai có thể tưởng tượng Gia Cát Khổng Minh phong độ phiên phiên giống như tiên nhân trong truyền thuyết lại có tướng ăn khó coi thế này."
Chuyện kể rằng hơn một tháng trước, nếu như không có vụ tai nạn giao thông bất ngờ kia, e rằng bây giờ Phương Thiệu không có cơ hội nhìn thấy tướng ăn " siêu nhân" của Gia Cát Lượng rồi.
Đêm kia là một đêm trời tối, mưa nặng hạt. trên đường lái xe về nhà Phương Thiệu bị một tên tài xế say rượu chạy ngược chiều đụng phải. Kết quả cả người lẫn xe bay vèo xuống sông Đại Kiều. Mấy giây sau đó, Phương Thiệu bị nước sông vẩn đực bủa vây, hắn cố gắng giãy giụa vài lần cuối cùng mở được cửa xe. Vất vả bơi lên mặt sông, không ngờ vô tình cứu luôn một tên thất tình tự tử. Dĩ nhiên người này chính là Gia Cát Lượng rồi.
Còn hắn vì sao nhảy sông à, có trời mới biết. Tóm lại Phương Thiệu không biết, cũng không rảnh đi hỏi, mà có hỏi cũng chẳng có đáp án.
Sau đó hắn biết bản thân mình vô tình lạc về thời Tam Quốc rồi, trải qua thời gian thật là dài ... cuối cùng Phương Thiệu cũng tiếp thu sự thật. Chuyện này làm cho hắn khiếp sợ không thôi, không biết làm sao sống sót đây.
Có vẻ từ nơi xa xôi có thiên ý vậy, khi hắn vừa "xuyên việt" tới thì vô tình cứu Gia Cát Lượng, vì lẽ đó dễ dàng biên ra một đoạn chạy nạn gì đó, sau đó lên xuồng rồi lật xuồng bơi tới đây ... Lời nói dối kín như áo trời, Gia Cát Lượng có thông minh cách mấy cũng bị hắn lừa gạt thành công. Nhưng cũng do Phương Thiệu là ân công của mình, nên Gia Cát Lượng mướn hắn làm đầu bếp, cung cấp chỗ ăn ở cho y.
Cứ như vậy một tên viên chức quèn đi ngược về mấy ngàn năm trước, trở thành một tên đầu bếp trong thôn Ngọa Long ở Nam Dương.
Vận mệnh, thật là có ý nghĩa. Khi nó đóng một cảnh cửa, thì một cánh cửa khác mở ra.
" Phương Thiệu ngươi lại ngẩn người, đang suy nghĩ gì đấy?" Tuy rằng tướng ăn của Gia Cát Lượng rất thô lỗ nhưng lực quan sát của hắn rất tinh tế.
Phương Thiệu cười cợt, nói: " Ta đang suy nghĩ làm một món ăn mới."
Kỳ thực Phương Thiệu nấu đều là những món ăn hàng ngày, cái gì cá băm viên, thịt kho tàu, măng xào thịt ..v..v. Chỉ là trong thời đại, các món ăn này đều rất mới lạ, vì vậy Phương Thiệu bị Gia Cát Lượng coi là trù thần rồi.
Gia Cát Lượng vui vẻ nói: " Được được được, ngươi liền cẩn thận suy nghĩ đi. Làm tốt lắm cuối tháng ta thưởng tiền cho."
" Vậy ta trước tiên cảm ơn tiên sinh." Phương Thiệu ra vẻ cảm kích.
Vài món thức ăn ngon, một bồn cơm tẻ lớn bị Gia Cát Lượng quét sạch sành sanh trong vòng mười phút.
Ăn uống no nê, Gia Cát Lượng sờ sờ cái bụng của mình, ợ lên vài cái, sai đó tiêu sái vung tay áo: " Phương Thiệu a, tiên sinh ta ăn no rồi, ngươi mau mau thu dọn sạch sẽ. Chốt nữa có khách tới thăm."
" Hixx, dù gì ta cũng là kỹ sư nha. bây giờ lưu lạc tới mức làm đầu bếp, giúp người ta xúc cơm rửa chén thật là thê thảm nha ."
Phương Thiệu không thể làm gì khác hơn là tiếp tục làm công tác người hầu của hắn.
Bên này hắn đang bận rộn, đầu kia Gia Cát Lượng đã nghiêng người nằm đọc sách. Vừa lật vài tờ, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, nói: "Phương Thiệu a, phu nhân đâu rồi, làm sao buổi trưa không thấy nàng trở về dùng cơm."
Tiểu tử này, ăn uống no nê mới nhớ tới lão bà, cái trí nhớ quái quỷ gì đây.
Phương Thiệu vừa lau bàn vừa nói: " Sáng sớm Phu nhân thức dậy đã đi ra ngoài, bảo là muốn về nhà mẹ đẻ ở mấy ngày. Tiên sinh, có phải ngươi cùng phu nhân cãi nhau?"
Gia Cát Lượng bất đắc dĩ nói: "Cũng không thể coi là cãi nhau, chỉ là tối hôm qua tiên sinh ta rất là buồn ngủ, vừa nằm xuống liền ngủ. Nhưng phu nhân nàng muốn nói với ta vài lời, làm ta phiền muộn trong lòng, vừa nói nàng vài câu, chỉ đại khái như vậy liền bỏ về nhà mẹ đi, ài ..."
Phương Thiệu nghe xong liền đoán được tối qua xảy ra chuyện gì, đoán chừng hoa rơi hữu ý mà nước chảy vô tình, chọc hoa rơi giận dữ bỏ đi mất tiêu.
Bất quá điều này cũng tại Gia Cát Lượng không tốt, Phương Thiệu là một người nam nhân cũng lý giải nổi khó xử của hắn. Phu nhân Hoàng Nguyệt Anh kia lớn lên thật sự không hợp lẽ tự nhiên chút nào. Lúc trước Phương Thiệu vừa tới nhà cỏ, lần đầu tiên nhìn thấy Hoàng Nguyệt Anh còn tưởng đâu gặp quỷ đây.
Nhưng Hoàng Nguyệt Anh mặc dù xấu xí nhưng tài đức rất tốt, xưa nay ôn nhu hiền tuệ lại thông minh sáng dạ, hiểu đủ thứ thi thơ. Lúc rảnh rỗi cả hai vợ chồng sẽ cùng nhau ngồi dưới trăng ngâm thơ làm phú, rất có tình thơ ý họa nha.
Tuy rằng người ta lớn lên có chút xấu xí nhưng cũng là phụ nữ đúng không, bị Gia Cát Lượng làm mất hứng đương nhiên phải nổi tính đại tiểu thư rồi.
Phương Thiệu nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Tiên sinh, ta nghĩ phu nhân cũng chỉ là nhất thời nổi lên tâm tính vậy thôi. Chỉ cần ngươi tới nhà nàng rước nàng trở lại là được."
Gia Cát Lượng lắc đầu nói: "Loại tiểu tính tình này ta há có thể dung túng nàng, muốn về nhà mẹ đẻ mấy ngày cũng được. Vừa vặn mấy ngày này tiên sinh ta có chuyện cực kỳ quan trọng cần phải làm, trước hết phải chuẩn bị chu đáo."
Khi hai người đang trò chuyện, chợt nghe bên ngoài nhà cỏ có người cười nói: " Gia Cát hiền chất, hiếm thấy hôm nay ngươi dậy sớm nha."
Phương Thiệu nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy một ông lão vẻ bề ngoài bất phàm đang từ xa đi bộ tới, mỗi bước đi có vẻ như thần tiên vậy.
Gia Cát Lượng vừa thấy người này, nhanh chóng đứng lên, cùi người hành lễ : " Lượng biến hôm nay tiên sinh sẽ đích thân tới thảo đường, làm sao không dám dậy sớm cung ngênh chứ." Hắn dứt lời lại nhìn Phương Thiệu: " Đây chính là thầy của ta, Thủy Kính tiên sinh. Phương Thiệu, nhanh dọn lên chút hoa quả, thuận tiện đem bức bản đồ ở hậu đường tới đây."
Hóa ra ông lão này chính là danh sĩ Kinh Tương Tư Mã Huy nha, Phương Thiệu quen thuộc tam quốc tự nhiên biết người này. Trước đó hắn đã từng muốn gặp mặt, nhưng người ta là danh sĩ đại tộc Kinh Tương còn mình chỉ là một tên đầu bếp quèn trong nhà của Gia Cát thôn phu, lấy tư cách gì đi gặp mặt chứ?
Tư Mã Huy vừa ngồi xuống, Phương Thiệu liền đem một ít trái cây mang lên mặt bàn, lại từ hậu đường mang tấm địa đồ treo trên tường lấy xuống đưa cho Gia Cát Lượng. Đây là một bức địa đồ tình thế thiên hạ, bình thường Gia Cát Lượng vân du một thời gian sau đó trở về dùng bút điểm lên, có cảm giác như bày mưu nghĩ kế chỉ điểm giang sơn vậy.
Hai người này đều là danh sĩ đương đại, Phương Thiệu rất là muốn nghe bọn họ đàm luận cái gì bèn giả bộ núp ngoài cửa lớn nhặt rau, tai thì vểnh lên nghe trộm hai người đối thoại.
Tư Mã Huy trước tiên nói: "Hiền chất dùng cái gì đoán được ta sẽ đến bái phỏng nhà của ngươi."
Gia Cát Lượng lay nhẹ quạt lông chim, cười nhạt." Ngày hôm trước ta từ bên ngoài trở về, gặp phải đám người Thôi Châu Bình, nghe nói tiên sinh tiếp khách quý trong nhà, vì vậy mới suy đoán ra."
Tư Mã Huy cười ha ha, cũng không nói rõ nhưng là vuốt râu nói rằng: " Hiền chất a, ngươi có một thân tài hoa có thể chi phối bàn cờ thiên hạ này. Bây giờ triều chính loạn lạc, đúng là lúc dùng người tài. Hiền chất có ý tưởng xuống núi làm một phen sự nghiệp không ? Chứ đừng ẩn thân nơi thâm sơn này làm gì, chứ không ngươi sẽ giống như tự của ta, cả đời này chỉ làm một "Ngọa Long" mà thôi."
Gia Cát Lượng lặng lẽ nói: "Học sinh cũng không phải không nghĩ xuống núi giúp đời, chỉ là tình hình hiện nay chưa tìm được một vị minh chủ xứng đáng để ta lao động đường phố tá mà thôi."
Tư Mã Huy ăn một hạt nho, chỉ vào tấm bản đồ phía bắc, nói: " Bây giờ Tào Tháo mang thiên tử lệnh chư hầu, đã diệt hai người Viên Lữ, thống nhất phương bắc, có thể gọi là hùng tài đại lược. Sao hiền chất không đầu quân dưới trướng của y ?"
Gia Cát Lượng hừ lạnh một tiếng, nói: " Tặc này tinh thông quyền mưu, võ lược khéo léo nhưng tính cách gian trá tàn khốc. Năm đó học sinh từng ở Từ Châu, tận mắt nhìn thấy hắn tru diệt mấy trăm ngàn bách tính Từ Châu, trong đó không hề thiếu bạn bè hàng xóm của học sinh. Năm đó ta từng phát lời thề, đời này cũng tặc thề không đội trời chung, sao có thể làm tay sai cho hắn!"
Phương Thiệu nghe được Gia Cát Lượng lời lẽ kiên quyết như thế, thầm nghĩ: " Mọe, mưu sĩ dưới trướng Tào Tháo như mưa, thêm một người như ngươi cũng không nhiều mà ít đi một người cũng chả bao nhiêu. Có câu nói thà làm đầu gà không làm đít phượng, đổi lại là ta cũng không đi đầu quân."
Tư Mã Huy lại nói tiếp: " Tôn thị ờ Giang Đông đã qua ba đời, đại tộc đất Ngô dần dần quy thuận, dưới trướng không thiếu tinh binh dũng tướng, lại có thêm Trường Giang là nơi hiểm yếu. Hiền chất không cân nhắc tới."
Đề cập tới Đông Ngô, vẻ mặt Gia Cát Lượng lại khinh thường, nói: " Nếu như Tôn Sách còn sống thì ta còn cân nhắc chút xíu, nhưng bây giờ Tôn Quyền chấp chưởng Giang Đông, dần dần dựa vào đại tộc Giang Đông để củng cố địa vị, cũng không phải minh chủ để ta gió sức vầy."
Tư Mã Huy than thở: " Tào Tháo không được, Tôn Quyền cũng không được, như vậy chủ Kinh Tương là Lưu Biểu thì thế nào. Từ khi hắn nhậm chức làm Kinh Châu mục tới nay đã tám năm, Kinh Châu giàu có an khang, dưới trướng có hơn trăm ngàn tinh binh, tiền bạc trong phủ khố chất cao như núi, vẫn xem là một minh chủ đi nha."
Gia Cát Lượng nói:: " Lưu Kinh Châu văn tài hơn người, nếu như trong thời bình có thể là một vị tam công, nhưng tình thế bây giờ không biết chiến sự sẻ xảy ra làm sao, Kinh Châu là vùng tứ chiến chi địa, dễ công khó thủ, nếu như đầu quân dưới trướng y e rằng khó mà sống tốt."
Tư Mã Huy lại trầm tư một hồi, nói tiếp: " Quả thật là như thế, vậy Lưu Chương ở Ích Châu hay Trương Lỗ ở Hán Trung, Mã Siêu ở Tây Lương thì sao?"
Gia Cát Lượng xem thường: " Lưu Chương, Trương Lỗ là hạng tầm thường không đủ cùng mưu. Còn Mã Siêu tuy rằng có dã tâm nhưng cuối cũng cũng là một tên vũ phu mà thôi, không đáng để ta nhắc tới."
Sau khi nghe xong Gia Cát Lượng chọn ba lấy bốn, Tư Mã Huy bỗng nhiên ngửa đầu cười to, hớn hở nói: " Đã như vậy, vậy ta vì hiền chất chọn một vị minh chủ. Chỉ là người này trước bại vào tay Lữ Bố, sau bại bởi Tào Tháo, đầu quân Viên Thiệu không được trọng dụng, sau tới đầu quân cho họ Tào cũng bị hắn nghi kỵ. Nửa cuộc đời bôn ba khắp nơi, nay vẫn còn tay trắng. Hiện giờ gửi thần nương nhờ người khác, nhưng người này chắc chắn là minh chủ mà hiền chất mong muốn."
Gia Cát Lượng ngẩn ra, lại nói: " Quả thật như tiên sinh nói thì cả đời người này chỉ dùng một chữ "bại" đủ khái quát rồi. Người thất bại như thế làm sao tiên sinh lại gọi hắn là minh chủ đây?"
Tư Mã Huy vuốt râu mà cười: " Ngọc vô dụng không phải ngọc xấu mà chưa gặp được người mài giỏi đấy thôi. Ta biết hiền chất là một người có chí xoay chuyển càn không, làm một mưu sĩ chắc chắn không đạt tới tham vọng của ngươi mà phải tự tay điêu khác thành một khối tuyệt thế bao ngọc lưu danh sử sách mới là ước nguyện của mình. Nếu như vậy thì trong thiên hạ này chỉ có một người mới xứng đáng là minh chủ của ngươi."
Tư Mã Huy vẽ một vòng tròn thật to, cuối cùng Phương Thiệu hiểu ra hắn nói người kia chính là Lưu Bị rồi. Còn Gia Cát Lượng nghe mãi vẫn không rõ, lắc lắc quạt lông chim một chốc mới nói: " Điểm tâm tư này của học sinh cũng bị tiên sinh đoán ra, học sinh cảm thấy tiên sinh mới là người có ý xoay chuyển càn không mới đúng."
Tư Mã Huy cười hắc hắc nói: " Ta đây một bộ xương già sắp xuống lỗ rồi, không thích hợp bôn ba khắp nơi, tốt nhất vẫn ở trong nhà uống rượu chém gió thôi. ha ha ...."
Gia Cát Lượng liền tỏ vẻ bất mãn: " Tiên sinh nghĩ thảnh thơi khoái hoạt sao lại đẩy ta về hố lửa đây."
Tư Mã Huy lại cười ha ha: " Vận mệnh quyết định tình hình, từ nhỏ hiền chất ngươi cũng không phải là người yêu thích cuộc sống nhàn tản, điều này chính bản thân ngươi rõ ràng nhất."
Gia Cát Lượng cười không nói, Tư Mã Huy cũng không nói nhiều, đứng lên : " Bây giờ cũng trễ rồi, ta đi về trước đây."
Gia Cát Lượng vội vàng đứng lên, giữ lại: " Làm sao Tiên sinh vừa đến đã ra về rồi, học sinh có vài việc muốn thỉnh giáo ngươi đây này."
" Không có việc gì khó, tất cả tùy tâm." Tư Mã Huy buông ra một câu đầy ngụ ý, sau đó nói tiếp: " Ta đã đề cử ngươi với người kia, hiền chất nên sũy nghĩ thật kỹ một chút."
" Nhất định nhất định." Gia Cát Lượng chắp tay tống biệt Tư Mã Huy.
Kết thúc nghe trộm, Phương Thiệu làm bộ đang nhặt rau, Gia Cát Lượng ăn một hạt nho, nói: " Mọi người đi rồi, nghe trộm cũng xong rồi, nên vào nhà dọn dẹp đi thôi."
Phương Thiệu sững sờ, sau đó ngượng ngùng bước vào, bất đắc dĩ thu dọn bàn ghế, thuận miệng nói: " Tiên sinh, Thủy Kính tiên sinh nói người kia chính là Lưu Bị đi. Người này vẫn xem như một minh chủ, sao ngươi không xuống núi giúp hắn."
Phương Thiệu đương nhiên hy vọng phát triển lịch sử, hắn vẫn không muốn ở nhà tranh này làm bếp cả đời đi à nha. Chỉ là chinh chiến sa trường quá mức nguy hiểm, vào triều tình phải tính toán đầu óc hại người khác không phải dễ dàng. Phương Thiệu cũng không muốn sống cuộc sống mệt mỏi như vậy, chỉ cần cơm ngon áo đẹp, ôm ấp đề huề là đủ rồi.
Gia Cát Lượng nghe hắn nói như vậy, vẻ mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: " Sao ngươi biết Tư Mã tiên sinh nói người nọ là Lưu Bị ?"
Phương Thiệu: " Lưu Bị nguyên là tên bán giày rơ, sau đó loạn khăn vàng xuất hiện liền tòng quân đánh giặc lập được chút công lao. Trước khi Từ Châu Mục là Đào Khiêm mất đã ủy thác một châu cho hắn, nhưng đáng tiếc bị Lữ Bố chiếm mất. Cuối cùng cùng đường mạt lộ không làm gì khác hơn là đầu quân Tào Tháo. Nhưng mà Tào Tháo kẻ này ai ai cũng biết lòng dạ hắn thế nào rồi, Lưu Bị có chí lớn nhưng ở dưới trướng hắn bị chèn ép tứ phía làm trong lòng lo lắng bất an, tìm cách thoát thân. Rồi sau đó Viên Tào đánh nhau, Lưu Bị tìm về phía Viên Bản Sơ. Nhưng hàng này không nói cũng biết, Thư Thụ tài cao như thế cũng không cần huống chi là Lưu Bị. Vì vậy hắn bỏ Viên Thiệu đi tới Kinh Châu, nường nhờ vào Lưu Biểu."
Phương Thiệu quen thuộc tam quốc, Lưu Bị trải qua như thế nào hắn thuộc trong lòng bàn tay rồi. Nhưng Gia Cát Lượng nghe xong liền kinh ngạc vô cùng, quạt lông chim vung lên vài cái, cả kinh: " Một tên đầu bếp như ngươi cũng hiểu Lưu Bị như thế, thật làm cho tiên sinh ta bất ngờ nha."

hem có thank và tín dụng ... lười zồi.
Khúc sau coi Tào Chân tử chiến anh liệt vãi , dù thua cũng không đầu hàng quân Hán ... chết trận sa trường ...