ZVuHaiNinhZ
Mario & Luigi
- 3/7/05
- 755
- 3
Thấy 1 mẩu chuyện nho nhỏ khá ngộ nên em post cho các bác thư giãn chút. Trước hết em xin sorry các Fan của GCL trước (Em cũng là fan của quân Thục nên cũng hơi.....đau lòng chút
)
)Ngoại Truyện nói:Thời Tam quốc, có một thầy giáo tên là Tư Mã Huy. Thầy tuy đã già nhưng vẫn ham làm giàu, nhân thời loạn mở lớp đào tạo quân sư. Trong lớp của thầy có 4 học sinh là Bàng Thống, Gia Cát Lượng, Tư Mã Ý và Từ Thứ. Người nào cũng có tài thao lược nhưng cũng lắm tật. Bàng Thống giỏi nhất, chỉ phải cái hơi xấu trai. Từ Thứ cũng có tài nhưng lại hay bám váy mẹ. Tư Mã Ý giỏi nhẫn nhục, nhưng tham tiền. Gia Cát Lượng thì giảo hoạt, có tài trộm vặt, làm phao, copy bài thì không ai bằng. Gia Cát còn hay giao du với bọn du thủ du thực Thạch Quảng Nguyên, Thôi Châu Bình, ngày thì tá lả, xóc đĩa, đêm thì lô đề, cá độ nên trong nhà cũng lắm tiền hơn các bạn.
Tư Mã Huy thấy Bàng Thống giỏi nhất nên lúc tốt nghiệp mới có ý truyền cho cuốn Độn Giáp Thiên Thư. Gia Cát vốn khôn lỏi, biết truyện này nên mới sang làng bên, xin bố mẹ cưới con gái ông Hoàng Thừa Ngạn - bạn học của Tư Mã Huy, tiến sĩ Ma ket ting mới đi du học bên Mỹ về. Em này tên Hoàng Nguyệt Anh, xấu xí ế chồng, giờ có người thổi cơm quét nhà cho thì khoái lắm . Được vài ngày, Gia Cát bảo vợ:
- Em ơi, thầy anh có quyển Độn Giáp Thiên Thư, nghe nói còn hay hơn Tố Nữ Kinh chục lần. Anh mà có quyển đó thì sẽ phục vụ em ngày đêm mà không biết mệt
Nguyệt Anh thấy chồng nói vậy, ngày nào cũng về tỉ tê với bố để chồng được Tư Mã Huy truyền thiên thư cho. Hoàng Thừa Ngạn tưởng gả con gái đi thì nhẹ nợ, giờ ngày nào nó cũng về lải nhải, không khác gì mụ vợ già nên cũng đành nghe theo.
Nhân bữa nhậu với bạn, Hoàng ca tụng dung mạo con rể mình hết lời (Gia Cát toàn dùng Biore, Hazeline thừa của vợ nên được cái cũng bảnh trai ). Tư Mã Huy nghe xong thì cũng xiêu xiêu, mới gọi 2 thằng học trò lên bắt làm bài kiểm tra. Đề ra là: "Làm thế nào cho một thằng bán chiếu bất tài lập được bá nghiệp?". Gia Cát học dốt, chả nghĩ được gì, mới gọi Từ Thứ vào bàn chuyện.
Đợt trước Từ Thừ nhớ mẹ trốn về thăm , đến lúc thầy cho bài kiểm tra không làm được, may có Gia Cát quay cóp nhắc tuồng cho nên mới không bị phạt. Khi Từ Thừ bị Bàng Thống với Tư Mã trêu, Gia Cát cũng thường đem vợ ra dọa nên hai chú kia sợ, không dám động đến Từ Thứ. Từ đó Từ Thứ phục Gia Cát lắm, Gia Cát bảo gì cũng nghe. Hôm ấy Gia Cát bảo Từ Thứ:
- Anh với bác Bàng phải làm bài kiểm tra, nhưng mấy hôm nay mụ vợ anh bắt anh rửa bát, chả có thời gian suy nghĩ. Chú sang hỏi dò xem anh Bàng có lộ bài gì không thì về kể cho anh với, kẻo anh bị thầy phạt.
Từ Thứ nghe xong, mới đem 2 cút rượu sang hỏi thăm Bàng Thống làm bài đến đâu. Bàng Thống buôn với ông em:
- Anh nghĩ được 3 kế rồi, nhưng mới chép hạ sách, chú đem về mà xem.
Từ Thứ lấy được rồi, mới đem về cho Gia Cát xem. Gia Cát mừng lắm, thấy ngoài bìa có chữ "Phụng Hạ Sách", ở trong nói việc phải chiếm Kinh Ích rồi tiến lên phía bắc theo hai đường. Gia Cát liền chép y nguyên, chỉ riêng bìa thì có thay đổi tý chút để thầy khỏi nghi.
Nguyên Gia Cát hay ngủ gật trong lớp, lắm khi chảy cả rãi ra bàn Tư Mã Huy phạt mãi không chừa nên đặt cho biệt hiệu là Ngọa Long, ý nói Gia Cát ngủ nhỏ rãi như truyện rồng nhả rãi thời Đông Chu. Bàng Thông thì có chí như Phượng Hoàng nên thường được gọi là Phụng Sồ. Gia Cát thầy bìa sách có viết "Phụng Hạ Sách" nên liên tưởng tới chuyện này mà đổi thành "Long Trung Sách", kẹp thêm 10 tờ 100 đô, đem nộp cho thầy. Người đời sau tưởng chữ Trung là của Long Trung, chính là do cái tài lanh copy của Gia Cát mà ra
Hôm ấy, Tư Mã Huy đang ngủ trưa, Tư Mã Ý là cháu họ xa của Huy, hôm ấy vào phòng chú mở bài bạn ra xem, thấy xiền của Gia Cát kẹp trong sách thì nhặt luôn Đến khi chấm bài, Huy thấy kế của Gia Cát thì thấp, giũ mãi mà không thấy có gì rơi ra nên mới nghĩ bụng:
- Thằng Gia Cát này cũng biết vận động hành lang như hơi ki, truyền sách cho nó cũng phí.
Nghĩ vậy, Huy bèn chấm cho Bàng Thống cao điểm hơn mà truyền Thiên Thư cho. Từ đó Bàng Thống càng ngày càng giỏi, vượt xa cả 3 bạn cùng lớp, người đời bắt đầu biết tiếng. Thống đâu ngờ Thiên Thư kia chính là họa sát thân của mình...
