1. Ngao Kiều xuất hiện đúng lúc giải vây cho Ngao Băng. Ngao Kiều nói với Ngao băng rằng Bắc Hải là vùng đất tự do cuối cùng của Long nhân, y sẽ không để cho nó biến mất. Ngộ nhỡ chiến sự bất lợi, hãy dẫn Long nhân lui lại, gã sẽ dốc toàn lực ngăn cản Ám ảnh tiến công, trợ giúp Bắc Hải một tay.
2. Ngao Băng hỏi Bắc Hải Long vương đối với gã như vậy, vì sao lại phải giúp Bắc Hải? Ngao Kiều nói mình cũng là Long vương, là long Tộc phải có cái nghĩa mà chiến đấu tới cuối cùng, dứt lời liền vung kiếm nhằm phía ám ảnh thần Địa Ác Tinh lao tới.
3. Ngao kiều tuy là đã mù, nhưng thực lực vẫn còn, cộng thêm thù bại trận Đông Hải lúc đầu, chiến ý dâng trào, thiêu đốt sức mạnh long hồn quán vào trong đại kiếm, chém phệ huyết hung tiên của Địa Ác Tinh đứt từng khúc, làm cho hắn cảm thấy kinh hãi.
4. Ngao Băng chỉ huy tộc nhân vừa đánh vừa lui, nỗ lực cố thủ, Nam Hải Long vương lớn tiếng đến khuyên bảo mọi người Bắc Hải đầu hàng. Ngao Băng kiên quyết cự tuyệt, lúc này mẹ của Ngao Kiều và Ngao Băng là Ma Nạp Sa xuất hiện trên cổng thành, trách cứ hành vi của Nam Hải.
5. Nam Hải Long vương vừa thấy Ma Nạp Sa tức thì hai mắt sáng lên. Thì ra Đông Hải, Nam Hải, Bắc Hải tam đại Long vương cùng Ma Nạp Sa khi còn trẻ tuổi đã quen biết. Tam đại Long vương đều mến mộ nàng, đáng tiếc Ma Nạp Sa chưa từng để ý Nam Hải, điều này làm cho hắn cảm thấy không cam lòng...
6. Nam Hải sở dĩ hầu hạ Ám ảnh, chính là muốn lấy được Đông Hải. Nam Hải cho là nếu hắn không làm như vậy, Ma Nạp Sa sẽ vĩnh viễn không tới bên cạnh hắn. . . Nam Hải nỗ lực khuyên bảo Ma Nạp Sa, hắn nói Bắc Hải sắp sửa diệt vong, chỉ cần nàng đến bên cạnh hắn, tức thì có thể được tuyệt đối an toàn...
7. Ma nạp Sa đương nhiên sẽ không tin tưởng lời nói của Nam Hải, Ma Nạp Sa sở hữu khả năng nhìn thấu tâm tư người khác. Nam Hải miệng đầy lời nói dối nhưng không lừa gạt được tuệ nhãn của nàng. Năng lực của nàng lại ở cùng một chỗ với Bắc Hải, chỉ vì Bắc Hải là một người vô cùng đơn giản, nội tâm không dư thừa tạp niệm, ở cùng y Ma Nạp Sa cảm thấy rất thoải mái.
8. Vừa nói đến Bắc Hải, Bắc Hải vừa vặn phá thành mà ra, y lấy một địch ba Ám ảnh thần, nhưng hoàn toàn không rơi vào hạ phong. Ba Ám ảnh thần bị ép liên tiếp lui về sau. Lúc này Bắc Hải thấy Nam Hải, liền bỏ qua ba Ám ảnh, quyết định giáo huấn Nam Hải đáng ghét này trước.
9. Nam Hải cũng không phải người yếu, lấy điện quang cầu oanh tạc Bắc Hải, nhưng Bắc Hải hoàn toàn không để ý tới, lấy thân đón đỡ, thẳng tới nhằm phía trước người Nam Hải giơ đao chém xuống. Nam Hải chật vật né tránh, nhưng không thể tránh mãi, bị Bắc Hải dùng khửu tay đánh bay.
10. Bắc Hải nói Ma Nạp Sa đừng ở lại chỗ này, bởi vì nơi đây chướng khí dơ bẩn. Ma Nạp Sa nói không vấn đề gì.. . Nam Hải thấy vậy trong lòng dâng nộ hỏa, nói loại quê mùa ngu ngốc như Bắc Hải không xứng cùng Ma Nạp Sa ở chung một chỗ, chỉ có thông minh như hắn mới xứng, Ma Nạp Sa là thuộc về hắn! Bắc Hải sau khi nghe xong cười to.
11. Bắc Hải: "Đừng tự xem mình quá cao, nàng là chân chính hoàn mỹ long nhân, người nào cũng không xứng sở hữu nàng. Ta rất may mắn, là nàng đã chọn bổn Long ta qua đây sinh sống."
12. Bắc Hải chân thành nói xong, Ma Nạp Sa cũng đáp lại:"Thế nhân xảo trá ta đều nhìn thấu, vô cùng nực cười. Ta thích người đơn giản, ta ở Bắc Hải sinh sống rất thư thái, cám ơn ông bao dung, ta vĩnh viễn nhớ kỹ."
13. Nghe được Ma Nạp Sa đáp lại, Bắc Hải cực kỳ cao hứng, nhưng giờ là trên chiến trường, ba Ám ảnh lợi dụng Bắc Hải phân tâm tiến đánh bất ngờ. Bắc Hải mặc dù giết chết một người trong đó nhưng cũng bị thương đầy người. Có được cơ hội tốt, Nam Hải vận đủ mười phần điện kình, một chiêu điện cầu quán thể giật cho Bắc Hải thất khiếu ra điện! Nam hải: "Chết ── đi!"
14. Yêu quái đại đạo dị văn thiên - Nhất Hổ chi đạo
15. Vô số các loài yêu quái vì muốn ăn Tiểu Vũ mà tới, nhưng là bọn chúng cuối cùng hết thảy ngược lại trở thành thức ăn của Nhất Hổ. Y ăn càng nhiều thì càng mạnh, tự tin có thể hộ tống Tiểu Vũ an toàn đi Tây Phương.
16. Tiểu Vũ từng ngủ mê man giờ đã tỉnh lại, đối với hành vi giết chóc của Nhất Hổ, Tiểu Vũ trở nên thương tâm rơi lệ, bởi vì y đã gây ra đại họa. . . Nhất Hổ hỏi Tiểu Vũ vì sao rơi lệ, mà bản thân mình tạo ra đại họa nào đâu?
17. Tiểu Vũ: "Ta trong mộng nhìn thấy tử vong, từ đầu hành trình ta đã thấy, bởi vì mi, giấc mộng này rõ ràng hơn, chúng ta đã đi tới trên con đường này." Nhất Hổ hỏi người nào chết? Tiểu Vũ nói rất nhiều người, cũng bao gồm cả Nhất Hổ.
18. Tiểu Vũ khuyên Nhất Hổ phải đem nàng giao lại cho nhóm người Tam Tạng, hy vọng sẽ không quá muộn . . Nhất Hổ không hiểu, rõ ràng đã chứng minh mình có thể bảo hộ Tiểu Vũ lên đường, vì sao còn muốn nhóm người Tam Tạng? Tiểu Vũ nói Nhất Hổ sát sinh quá nhiều, nàng đã từng giúp y tẩy trừ, đáng tiếc Nhất Hổ đã bước trên con đường không có lối về...
19. Tiểu Vũ chảy nước mắt hướng Nhất Hổ nói: "Hành vi của mi đã tự lựa chọn kết quả rồi, mi sẽ chết." Nhất Hổ không cho là đúng, bởi vì hiện tại thời khắc này ở cùng Tiểu Vũ, y cảm thấy rất tốt. Y sẽ không dừng bước lại, phải cùng Tiểu Vũ cùng nhau tiếp tục đi tới, tiện thể cũng đem những tên kỳ đà thanh trừ hết...
Chap 140: Tội nghiệp thâm trọng chi thần (Vị thần tội lỗi)
(Long vương Ngạo Tuyết thiên 7)