swaren
Dragon Quest
- 3/12/08
- 1,277
- 4
Tôn giáo và tín ngưỡng khác gì nhau nhỉ?
Tín ngưỡng là hệ thống các niềm tin duy tâm mà con người tin vào để giải thích thế giới vật chất; từ đó tìm lấy chỗ dựa tinh thần. Với quan niệm cho rằng bất cứ vật gì cũng có linh hồn, nên người xưa đã thờ rất nhiều thần linh, đặc biệt là những sự vật có liên quan đến nông nghiệp như trời, trăng, đất, rừng, sông, núi… để được phù hộ. Tuy nhiên đôi khi người ta hiểu nhập nhằng giữa "tín ngưỡng" và "tôn giáo", điểm khác biệt giữa tín ngưỡng và tôn giáo ở chỗ, tín ngưỡng mang tính dân tộc nhiều hơn tôn giáo, tín ngưỡng có tổ chức không chặt chẽ như tôn giáo. Khi nói đến tín ngưỡng người ta thường nói đến tín ngưỡng của một dân tộc hay một số dân tộc có một số đặc điểm chung còn tôn giáo thì không mang tính dân tộc. Tín ngưỡng không có một hệ thống điều hành và tổ chức như tôn giáo, nếu có thì hệ thống đó cũng lẻ tẻ và rời rạc. Tín ngưỡng nếu phát triển đến một mức độ nào đó thì có thể thành tôn giáo. "Tín ngưỡng" là tiền thân của nhiều tôn giáo lớn như Phật giáo ( đạo bà la môn ), thiên chúa giáo ( đạo do thái nguyên thủy ), Hồi giáo ( bái hỏa giáo, Bà la môn )... Đôi khi từ "tôn giáo" được dùng để chỉ đến những cái gọi đúng hơn là "tổ chức tôn giáo" – một tổ chức gồm nhiều cá nhân ủng hộ việc thờ phụng, thường có tư cách pháp nhân.
Tòa thánh Vatican là 1 tổ chức tôn giáo, không ai gọi nó là "tổ chức tín ngưỡng" cả, và tục thờ ông bà tổ tiên của người Việt thì chưa thể đạt tới tầm mức "tôn giáo". Đôi khi giáo dân vẫn gọi là "đạo vòng", nhưng nó là 1 cái tên gọi tầm bậy cù bất cù bơ chứ không phải danh xưng chính thức hay có tư cách khoa học gì.
Thậm chí thuở người Pháp mới vào Việt Nam, các tu sĩ người Pháp vẫn còn mang tư tưởng "đi cải đạo cho dân dị giáo". Tư liệu thì có khá nhiều sách đề cập đến, ai hứng thú thì pm riêng sware hen.
Đến khổ với các cậu, tìm hiểu thế nào là chơi chơi và thế nào là nghiên cứu . Đọc sách mở mang kiến thức mà cũng xét nét thế cơ à :O. Tôi tìm hiểu lịch sử thông qua các câu chuyện của tôn giáo thì có gì là sai nhỉ .
Chỉ là góp ý với thái độ học thuật rất nghiêm túc thôi. Khi "đọc" "chơi chơi" kinh văn của một tôn giáo thì, chắc chắn cậu sẽ chẳng hiểu cái gì sất (
). Tôn giáo là tập hợp các niềm tin của người xưa dùng để giải mã và hệ thống hóa quan hệ giữa người với người, người với trời, với đất và với xã hội, nhiều thứ sẽ khó có thể hiểu nổi dưới con mắt của người hiện đại ( như ví dụ về đức mẹ chẳng hạn ). Cậu đọc kinh thánh như thế thì khác nào thằng mù đi giữa sa mạc, thằng nhóc lớp 1 học tích phân, thằng khiếm thính nghe đài? Bao giờ mới tới đích? "Tìm hiểu lịch sử qua các câu chuyện tôn giáo" là 1 khái niệm bổ ngửa khác, ( cho sware cười tí ):
























Có rất nhiều cách để "tìm hiểu lịch sử", cách dở hơi và khỏe nhất là "đi tìm qua các câu chuyện tôn giáo", ví dụ như: "Vua xyz nằm mơ thấy thiên sứ truyền lại thiên lệnh, sáng hôm sau người dẫn thánh binh đi chinh phạt nước abc"; "vì không tuân theo luật của đức XXXX, dân thành ******* bị trừng phạt bằng dịch bệnh...";
Thật là... ( cho sware cười cái nữa nghen ):




























, đem lại lợi ích cho nhà thờ. Cũng giống như việc tôi theo mẹ lên chùa đọc kinh, qua kinh kệ tôi hiểu được nhiều điều về con người về xã hội từ các thế kỉ trước như kinh mục liên, kinh vu lan. Có gì mà phải cười nhỉ, khi nào đọc mấy cái sách ấy mà tin sái cổ, 1 mực bác bỏ mọi học thuyết khác thì hãy cười, tôi đọc sách dưới con mắt trung lập, đọc để biết thêm cái mới thì xoắn làm gì nhỉ :-O
