Tiếp bản dịch
The Lord of the Rings: The Two Towers:
TẬP 2
Hai Tòa Tháp
QUYỂN BỐN
Chương III
CÁNH CỔNG ĐEN ĐÓNG CHẶT
Chặng đường của họ tới Mordor đã kết thúc trước khi một ngày mới lại lên. Dặm đầm lầy và hoang mạc đã ở sau họ. Phía trước họ, in bóng thẫm trên nền trời nhợt nhạt, một dãy núi hùng vĩ nhô cao đầu đầy hăm dọa.
Phía tây Mordor, vùng đất tăm tối của Ephel Dúath, Rặng núi Bóng đêm trải ra, và về phía bắc, những đỉnh chóp đứt gãy và sống núi khô cằn của rặng Ered Lithui xám nhờ như tro. Nhưng ở nơi hai dãy giáp ranh, tạo nên một tường thành lớn bao quanh đồng bằng Lithlad và Gorgoroth thê lương, quanh biển hồ Núrnen khắc nghiệt ở chính giữa, hai dãy núi xòe những cánh tay dài về hướng bắc; và có một hẻm núi sâu ở giữa những cánh núi này. Đó là Cirith Gorgor, Hẻm Ma ám, cửa ngõ đi vào vùng đất của Kẻ Địch. Những vách đá cao hạ dần xuống ở hai bên, và từ miệng hẻm chìa ra hai rặng đồi dốc đứng, trọc lốc và đen đúa. Đứng trên chúng là Răng nanh Mordor, hai tòa tháp sừng sững. Thời xa xưa, sau khi Sauron bị đánh bại và tháo chạy, Người Gondor đã xây nên hai tòa tháp này vào thời thịnh trị của họ để đề phòng hắn âm mưu quay lại lãnh địa cũ. Nhưng Gondor dần suy tàn, và binh lính ngủ quên trên chiến thắng, hai tòa tháp bị bỏ hoang trong nhiều năm trời. Rồi Sauron quay trở lại. Giờ đây, hai tòa tháp canh đổ nát đã được tu sửa lại, chứa đầy quân binh, và luôn được đặt dưới một sự canh phòng cẩn mật. Đó là những mặt đá có lỗ hổng đen nhòm về phương bắc, phương đông tây, và mỗi lỗ hổng chứa đầy những con mắt không bao giờ nhắm lại.
Chắn ngang miệng hẻm núi, Chúa tể Hắc ám đã xây nên một bức lũy đá từ vách bên này sang vách bên kia. Giữa lũy là một cánh cổng đơn bằng sắt, và trên bức tường có lỗ châu mai của nó, lính gác đi qua đi lại không ngớt. Dưới rặng đồi ở hai bên, vách đá bị khoan thành muôn vàn hang hốc: cả tổ Orc chui nhủi trong đó, chỉ chờ lệnh là túa ra như bầy kiến đen xông trận. Không kẻ nào có thể đi qua lối Răng nanh Mordor mà không cảm thấy bị chúng nghiến lại, trừ phi kẻ đó được chính Sauron triệu kiến, hoặc biết mật khẩu để mở Morannon, cánh cổng đen của vương quốc hắn.
Hai hobbit tuyệt vọng nhìn tòa tháp và bức tường thành. Ngay từ xa, trong ánh sáng tờ mờ, họ đã có thể trông thấy chuyển động của đám lính đen ngòm trên mặt thành, và đội tuần tra trước cổng. Hai cậu nằm và ngó ra từ sau rìa của một hố đá trũng dưới cái bóng vươn dài của dãy đèo ngang cực bắc của Ephel Dúath. Từ chỗ hai cậu nấp cho tới cái chóp đen của tòa tháp gần nhất chỉ khoảng một phu-lông theo đường chim bay, bay trong bầu khí nặng trĩu này. Một làn khói mảnh lượn lờ quanh chóp, như thể lửa đang cháy âm ỉ trong quả đồi bên dưới.
Ngày đã tới, và vầng dương đờ đẫn hấp háy trên sống núi vô hồn của rặng Ered Lithui. Rồi bất thình lình, những hồi kèn chói tai cất lên: chúng vọng tới từ tòa tháp canh, và có tiếng kèn đáp lại từ những đồn chốt xa ẩn náu trong rặng đồi; xa hơn nữa, mơ hồ nhưng trầm đục và bất tường, chúng dội tiếng trong vùng đất trũng sau tiếng tù và mạnh mẽ và tiếng trống lệnh của Barad-dûr. Một ngày mới kinh khủng của sợ hãi và nhọc nhằn lại đến với Mordor; lính canh đêm bị triệu về trong những hầm ngục và phòng tối của chúng, trong khi bọn lính gác ngày, dữ tợn với những cặp mắt hiểm độc, chúng hành quân tới vị trí. Ánh thép lấp loáng trên mặt thành.
‘Chà, đây rồi!’ Sam nói. ‘Đây là Cánh cổng, và tôi thấy có vẻ như chúng ta không thể tiến thêm được. Nếu Ông già mà trông thấy tình cảnh của tôi lúc này, hẳn ông sẽ có vài lời hay ho. Ông thường nói rằng tôi sẽ gặp một cái kết tồi tệ nếu tôi không dè chừng. Nhưng giờ đây, tôi không nghĩ rằng mình sẽ được nhìn lại ông nữa. Ông ấy sẽ không còn cơ hội để giễu
Sam, ta bảo rồi mà: càng đáng giễu hơn. Tôi sẽ để ông ấy mắng mỏ thỏa thích chừng nào ông ấy còn sức, nếu tôi có thể thấy lại gương mặt già nua của ông một lần nữa. Nhưng tôi sẽ phải gột rửa ra trò để ông ấy nhận ra được tôi.’
‘Tớ cho rằng ta không cần hỏi đường đâu. Ta không thể tiến thêm – trừ phi ta xin bọn Orc cho đi quá giang.’
‘Không, không!’ Gollum nói. ‘Không ích gì. Ta không thể tiến thêm. Smeagol bảo vậy. Gã bảo: chúng ta tới Cánh cổng, rồi chúng ta sẽ thấy. Và chúng ta đang thấy đây. Ồ phải, báu vật ạ, chúng ta đang thấy. Smeagol đã biết là các hobbit không thể tiến thêm bằng lối này. Smeagol đã biết trước.’
‘Thế thì ngươi dẫn chúng ta đến đây làm cái ôn dịch gì?’ Sam gắt, cậu chẳng còn lòng dạ mà cư xử công bằng trong lúc này.
‘Cậu chủ đã bảo thế. Cậu chủ nói: dẫn chúng ta đến Cánh cổng. Thế nên Smeagol đã ngoan ngoãn nghe lời. Cậu chủ thông thái đã bảo thế.’
‘Ta đã nói vậy,’ Frodo nói. Gương mặt cậu nghiêm nghị và khắc khổ, nhưng kiên quyết. Người cậu lem bẩn, mặt cậu phờ phạc, má cậu tái đi vì mệt, nhưng cậu không còn co vai nữa, ánh mắt cậu rất mạch lạc. ‘Ta đã nói vậy, vì ta định tìm đường vào Mordor, và ta không biết đường nào khác. Thế nên ta sẽ tiến vào lối này. Ta không yêu cầu ai phải đi vào cùng ta.’
‘Không, không, cậu chủ!’ Gollum thốt lên, cào cào vào người cậu, có vẻ rất đau khổ. ‘Lối đó không ích gì đâu! Không ích gì! Đừng mang Báu vật tới cho Hắn! Hắn sẽ ăn thịt tất cả chúng ta, nếu Hắn có được nó, Hắn sẽ ăn thịt cả thế giới.
Hãy giữ lấy nó, cậu chủ tử tế, và hãy đối tốt với Smeagol. Đừng để Hắn chiếm được nó. Hoặc cậu đi khỏi đây, đi tới những chỗ đàng hoàng, và trả lại nó cho Smeagol nhỏ bé. Phải, phải, cậu chủ: hãy trả lại nó, hử? Smeagol sẽ giữ nó an toàn; gã sẽ làm nhiều việc thiện, nhất là với các hobbit tử tế. Hobbit hãy trở về nhà. Đừng đi tới Cánh cổng!’
‘Ta được chỉ thị phải đi vào vùng đất của Mordor, và ta sẽ đi,’ Frodo nói. ‘Nếu chỉ có một lối này, thì ta sẽ đi lối này. Chuyện gì phải đến sẽ đến.’
Sam không nói gì. Vẻ mặt Frodo khiến cậu hiểu rằng nói gì cũng vô ích. Và thực ra, ngay từ đầu cậu đã chẳng hy vọng gì nhiều vào việc này; nhưng cậu là một hobbit lạc quan, cậu thường không cần lắm tới hy vọng, chừng nào cậu chưa phải nghĩ tới tuyệt vọng. Lúc này đây, họ sắp tới cái kết nghiệt ngã. Nhưng cậu đã đồng hành với cậu chủ suốt cả chặng đường, đó là mục đích chính của cậu, và cậu sẽ tiếp tục đồng hành. Cậu chủ sẽ không đi vào Mordor một mình. Sam sẽ đi cùng cậu chủ - và họ sẽ bỏ lại Gollum bằng mọi giá.
Tuy nhiên, Gollum không, chưa, có ý định rớt lại. Hắn quỳ mọp trước chân Frodo, vặn vẹo tay và nói rin rít. ‘Không phải lối đó, cậu chủ!’ hắn khẩn nài. ‘Có một lối khác. Ồ, phải, đúng thế. Một lối khác, tối hơn, khó tìm hơn, bí mật hơn. Nhưng Smeagol biết đường. Để Smeagol dẫn cậu đi!’
‘Một lối khác!’ Frodo nói nghi ngờ, nhìn xuống Gollum với ánh mắt dò xét.
‘Phảii! Phảii, đúng thế!
Có một lối khác. Smeagol đã tìm ra nó. Hãy đi xem lối đó còn ở đấy không!’
‘Ngươi đã không nhắc đến một lối khác.’
‘Không. Vì cậu chủ không hỏi. Cậu chủ không nói cậu muốn gì. Cậu chủ không nói cho Smeagol tội nghiệp nghe. Cậu chỉ nói: Smeagol, đưa ta tới Cánh cổng – rồi tạm biệt! Smeagol có thể đi khỏi rất ngoan ngoãn. Nhưng bây giờ cậu lại nói: ta phải đi vào Mordor bằng đường này. Thế nên Smeagol rất sợ hãi. Gã không muốn đánh mất cậu chủ tử tế. Và gã đã hứa, cậu chủ bắt gã hứa, hứa sẽ giữ Báu vật được an toàn. Nhưng cậu chủ đang đưa nó tới trước Hắn, đưa thẳng tới Bàn tay Đen, nếu cậu chủ đi lối này. Nên Smeagol phải cứu cả hai, và gã nghĩ tới một lối khác, từ lâu lắm rồi. Cậu chủ tử tế. Smeagol ngoan ngoãn, luôn luôn giúp cậu.’
Sam cau mày. Nếu ánh mắt mà có thể dùi lỗ được, thì chắc cậu đã dùi vài lỗ vào người Gollum. Tâm trí cậu đang đầy ngờ vực. Dáng điệu Gollum hoàn toàn có vẻ thật tâm đau khổ và lo lắng muốn giúp Frodo. Nhưng Sam đã nghe lỏm được cuộc tự nói chuyện của hắn, cậu khó lòng mà tin được rằng gã Smeagol bị quản chế có thể thắng lý gã kia: dù sao thì Smeagol đã không có tiếng nói cuối cùng trong cuộc đấu khẩu. Sam đoán rằng Smeagol và gã Gollum kia (mà trong đầu cậu gọi là gã Lẩn lút và gã Thối tha) đã đình chiến và tạm bắt tay với nhau: cả hai gã đều không muốn Kẻ Địch đoạt được chiếc Nhẫn, và đều không muốn Frodo bị bắt, đều muốn giữ cậu trong tầm mắt lâu nhất có thể - hoặc lâu nhất chừng nào gã Thối tha vẫn còn có cơ hội được chạm đến ‘Báu vật’ của gã. Thật sự có một lối khác để vào Mordor hay không, Sam thấy nghi ngờ.
‘Và không gã nào trong hai gã biết được cậu chủ định làm gì, đó là một điều tốt,’ cậu nghĩ bụng. ‘Nếu gã mà biết rằng cậu Frodo định hủy tiệt Báu vật của gã đi, một lần và mãi mãi, mình cuộc là sẽ sớm có phiền toái với gã. Dù sao, gã Thối tha kia rất khiếp sợ Kẻ Địch – và gã chịu lệnh của Hắn, hoặc đã từng chịu lệnh – chắc gã thà giao nộp chúng ta còn hơn là bị bắt quả tang giúp đỡ chúng ta; hơn là để Báu vật của gã bị nung chảy, có lẽ thế. Ít nhất là mình nghĩ vậy. Và hy vọng cậu chủ cũng sẽ cân nhắc chuyện này cẩn thận. Cậu ấy tinh khôn chả kém ai, nhưng cậu ấy từ tâm quá, bản chất cậu ấy là như vậy. Không Gamgee nào có thể đoán được cậu ấy sẽ làm gì.’
Frodo không trả lời Gollum ngay. Trong khi những mối ngờ lướt qua cái đầu chậm chạp nhưng sắc bén của Sam, Frodo đứng nhìn dõi ra về phía vách đá tối tăm của Cirith Gorgor. Cái hố trũng mà họ đã nấp nằm bên sườn một quả đồi thấp; ở một khoảng cao hơn, một thung lũng như cái hào nằm giữa nó và dãy đèo ngang ngoại vi của rặng núi. Nền đen của tòa tháp canh phía tây đứng trong màn sương của thung lũng. Dưới ánh sáng ban ngày, có thể thấy rõ những con đường tụ về Cánh cổng của Mordor, xám xịt và bụi mù; một con đường uốn khúc về phương bắc; một con đường khác thu dần về hướng đông trong làn sương lơ lửng quanh chân núi Ered Lithui; một con đường thứ ba đi về phía cậu. Nó đột ngột ngoặt qua tòa tháp, tiến vào một khe núi hẹp và đi qua không xa dưới cái hố trũng mà cậu đang đứng. Nó rẽ về phía tây, bên phải cậu, men theo vai núi, rồi đi khuất về phương nam vào trong bóng tối sâu thẳm đang che phủ cả mặt tây của Ephel Dúath; sau tầm mắt của cậu, nó đi tiếp vào vùng đất hẹp giữa rặng núi và Dòng Sông Lớn.
Trong khi đang dõi nhìn, Frodo nhận ra rằng có một sự xáo trộn và chuyển động lớn trên đồng bằng. Dường như có cả một đạo binh đang hành quân, dù phần lớn họ bị khuất sau đám hơi thối và khói tỏa dạt tới từ đám đầm lầy và hoang mạc phía xa. Nhưng đó đây, cậu bắt gặp ánh loang loáng của mũ trụ và mũi thương; trên mặt đất bằng cạnh những con đường, cậu có thể thấy nhiều kị sĩ đang phi trong đội hình. Cậu nhớ lại cảnh tượng mà cậu thấy từ xa trên đỉnh Amon Hen, chỉ vài ngày trước, mà giờ đây nó dường như đã từ nhiều năm trước. Và cậu biết rằng sự hy vọng đã dấy lên trong lòng cậu trong một giây phút sôi nổi chỉ là hão huyền. Hồi kèn không cất lên để nghênh địch, mà để nghênh đón. Đó không phải là cuộc tấn công vào Chúa tể Hắc ám từ binh lính Gondor, trỗi dậy như những bóng ma báo thù từ những nấm mồ danh dự đã bị vùi lấp từ lâu. Mà đó là Con Người của những tộc khác, từ vùng Eastlands rộng lớn, tập hợp theo lệnh triệu từ Chúa tể của chúng; những đạo binh đã hạ trại trước Cánh cổng của hắn từ đêm, và nay tiến vào để tăng thêm thanh thế vốn đang dâng cao của hắn. Frodo dường như đột nhiên nhận thức được đầy đủ sự nguy hiểm của nơi họ đang đứng, đơn độc, trong ánh ngày rạng dần, ngay gần mối đe dọa khổng lồ này, cậu nhanh chóng kéo chiếc mũ áo choàng xám mỏng mảnh lên che đầu, và bước xuống rãnh núi. Rồi cậu quay về phía Gollum.
‘Smeagol,’ cậu nói, ‘ta sẽ tin tưởng ngươi thêm một lần nữa. Thật ra thì ta cũng cần phải thế, và dường như số mệnh của ta là phải nhận sự trợ giúp từ ngươi, vào lúc mà ta ít trông đợi nhất, và số mệnh của ngươi là phải trợ giúp ta mặc dù ngươi đã dõi theo ta từ rất lâu với mục đích xấu. Cho đến giờ, ngươi đã tỏ ra xứng đáng, và ngươi đã giữ đúng lời hứa. Giữ đúng lời, ta thật sự nghĩ vậy,’ cậu nói thêm và liếc nhìn về phía Sam, ‘vì đã hai lần chúng ta nằm trong tay ngươi, và ngươi đã không làm hại đến chúng ta. Ngươi cũng đã không tìm cách đoạt lại vật mà ngươi vẫn tìm kiếm từ ta. Biết đâu lần thứ ba lại càng tốt hơn thế! Nhưng ta cảnh báo ngươi, Smeagol, ngươi đang gặp nguy.’
‘Phải, phải, cậu chủ!’ Gollum nói. ‘Nguy to ấy chứ! Xương cốt Smeagol đang run hết lên khi nghĩ đến nó, nhưng gã không bỏ chạy. Gã phải giúp cậu chủ tử tế.’
‘Ta không định nói về mối nguy chung của tất cả chúng ta,’ Frodo nói. ‘Ý ta là một mối nguy cho mình bản thân ngươi. Ngươi đã thề trên thứ mà ngươi gọi là Báu vật. Hãy nhớ lấy! Nó sẽ ràng buộc ngươi với lời hứa; nhưng nó cũng sẽ tìm cách bóp méo lời hứa để hại ngươi. Ngươi đang bị nó bóp méo rồi. Ngươi vừa để lộ ra cho ta thấy, một cách ngu ngốc. Ngươi nói
Trả lại nó cho Smeagol. Đừng bao giờ nói lại lời đó! Đừng để ý nghĩ đó lớn lên trong đầu ngươi! Ngươi sẽ không bao giờ có lại nó. Nhưng sự khao khát có nó sẽ phản lại ngươi và đưa ngươi tới một kết cục tồi tệ. Ngươi sẽ không bao giờ có lại nó.
Vào lúc cùng đường, ta sẽ phải đeo Báu vật vào tay, Báu vật từng chi phối ngươi từ lâu lắm rồi. Nếu ta ra lệnh cho ngươi lúc ta đang đeo Báu vật, ngươi sẽ phải phục tùng, dù ta có bắt ngươi phải nhảy từ vách đá xuống hay quăng mình vào biển lửa. Và ta sẽ ra lệnh như thế. Nên hãy cẩn thận, Smeagol!’
Sam nhìn cậu chủ tán thành, nhưng cũng đầy ngạc nhiên: cậu chưa từng thấy vẻ mặt và giọng điệu của cậu chủ như vậy bao giờ. Sam từng luôn cho rằng lòng tốt của Cậu Frodo thân mến cao quá, đến nỗi có hơi mù quáng. Dĩ nhiên, cậu vẫn có một lòng tin mâu thuẫn nhưng kiên quyết rằng Cậu Frodo là một người khôn ngoan nhất trên thế gian (có thể trừ ra hai ngoại lệ là Bác Bilbo Già và Gandalf). Gollum, theo cách của hắn, và dễ lầm hơn vì hắn chỉ biết sơ họ, cũng mắc lỗi tương tự khi nhầm lẫn giữa lòng tốt và sự mù quáng. Dù sao đi nữa, lời nói vừa rồi làm hắn luống cuống và kinh hãi. Hắn nằm rúm dưới đất và không nói được gì ngoài
cậu chủ tử tế.
Frodo kiên nhẫn đợi một lát, rồi cậu nói tiếp, đỡ nghiêm khắc hơn. ‘Thôi nào, Gollum hoặc Smeagol tùy ngươi, hãy kể ta nghe về lối đi kia, và hãy cho ta biết, nếu được, có hy vọng gì ở lối đó không, đủ để chứng minh là ta cần phải từ bỏ cái lối mặc định này. Ta đang vội.’
(Còn nữa)
Người dịch: proudfoot @gamevn
Ảnh minh họa: Sưu tầm