king101
Legend of Zelda
Cái này mình thấy ở bên gamethu nên mình vác về đây cho mọi người đọc luôn.trong này mình cũng có sửa chữa đôi chút.Mong các bạn dừng nhầm là mình chỉ copy và paste của bên gamethu
Bạn nào có ý kiến xin liên hệ thẳng với mình chứ đừng spam trên topic
Mở đầu:
Cuộc đời anh ta là một thanh gươm của niềm tin và tự hào.
Cuộc đời anh ta tin vào lý tưởng của ánh sáng
Để rồi
Bị chính lý tưởng của mình phản bội
Anh chiến đấu vì dân tộc của mình
Nhưng những gì anh có chỉ là sự thờ ơ
Anh bị bỏ rơi trong màn tuyết lạnh của vùng đất băng giá
Thanh gươm gọi anh
Nó gọi anh từ nơi sâu thẳm nhắt của linh hồn
Nó nguyền rủa trái tim anh
Để cho linh hồn anh ngủ quên trong nơi sâu thẳm băng giá
Nhưng tại sao....
Anh bước đi trong vô vọng
Anh tìm kiếm lý tưởng của riêng mình
Anh tìm ra con đường đế vương của thế giới
Nhưng tại sao...
Tại sao anh lại đi vào con đường của lich king
Tại sao anh không đi theo con đường của vua Terenas?
Thanh gươm Frostmoure ... nó lạnh như cái tên của nó, lạnh lùng và tàn ác. Thanh gươm bị nguyền rủa mãi mãi run lên, nó phấn khích... những bông tuyết rơi như chịu một hấp lực, bám lấy nó, và trút hết năng lượng bao bọc lấy lưỡi gươm, và phát sáng lên tạo thành một màu xanh huyền ảo. Vị Death Knight đầu tiên, và là vị vua tối cao của The Scourge - the Lich king nhắm đôi mắt xanh ma quỷ ấy, như đang nhớ về những tiếng nói xa xăm... chốc lát, Arthas và vùng đất băng giá trở nên tỉnh lặng, trước khi...
Năm bàn tay siết chặt cán gươm có hình sọ quỷ, chúc mũi xuống đất, đâm thẳng xuống nền băng giá phía dưới giải phóng một luồng năng lượng mạnh mẽ được chôn vùi nơi đây. Băng nứt thành những vệt dài, lồi lõm, cùng với lớp tuyết bay tung lên như một cơn bão cát sa mạc, dọn quang mặt đật, để lộ một sinh vật khổng lồ trú ẩn dưới lớp băng...
Sinh vật ấy mở mắt, cặp mắt xanh biếc, thứ ánh sáng quái dị ấy, bỗng chốc khiến cho nó tỉnh giấc sau giấc ngủ dài. Lớp băng dầy đến vài mét bị những cái cánh xương xẩu của nó đâm thủng, cái đầu của nó đội nguyên cả tảng đá dày mà nhấc lên, dường như khôi lượng khổng lồ ấy không đáng để nó đếm xỉa tới, và nó cất tiếng gầm đâu tiên... Saphiron, vua của các loài rồng đã chết, và đã sống lại, tiếng gầm của nó báo hiệu cho cuộc chiến mới bắt đầu.
Ở vùng đất xanh tươi vĩnh cửu của bộ tốc Night Elf, Furion giật mình tỉnh giấc.
.
___________Auto Merge________________
.
Phần một: Star fall
Đã 5 năm trôi qua kể từ ngày đó. Lick king không thay đổi phương thức tấn công của mình, hắn lan tràn bệnh dịch tới khắp các châu lục. Quân số của the Scourge không ngừng tăng, trong khi Liên minh các bộ tộc chưa thể tìm được tiếng nói chung như thời kì Thrall-Jaina-Tyrande. Họ bị chia rẽ bởi việc phải chia sẻ quyền lực và lợi ích, những bang nhóm lẻ tẻ trở thành mồi ngon cho quân đội Scourge, thậm chí một số trong số họ bị Lick King thu phục và đầu quân dưới trướng hắn, Tiêu biểu nhất là Vo'Jin và Dazzle của tộc Troll.
Căn bệnh xâm chiếm gần như toàn bộ châu lục, mỗi bước đi của nó cướp đi sinh mạng của những sinh vật yếu đuối và đưa chúng về với Lick king, trở thành một con rối để sai bảo dễ dàng... Những người Night Elf vẫn còn chủ quan trong men say chiến thắng của trận đấu với Archimode, không thể ngờ được rằng chính vùng đất thiêng của mình bị xâm hại. Đến lúc ấy, phải chăng đã quá muộn?
Trong một căn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ, mùi hoa Fiedbirth đượm căn phòng, những chiếc rèm cửa màu tím bạc như ánh trăng, như đôi mắt ấy... đôi mắt có lẽ sẽ không được nhìn thấy ngày mai nữa. Tất cả đối với cô có lẽ đã chấm hết kể từ ngày cô thua cuộc trong trận chiến với đạo binh Scourge của Doom, và mang về một căn bệnh quái ác khiến cô chết dần chết mòn. Không nhưng thế, có lẽ cô sẽ trở thành một trong số chúng.... không... cô tự dối mình. Cô ứa nước mắt...
Cô sẽ trở thành một trong số chúng.
Đôi mắt cô đã không nhìn thấy gì nữa rồi. Lời nguyền đã ăn sâu vào tim cô, chỉ có Lick king mới có thể rút lại lời nguyền đấy, nếu như hắn ngây thơ đến mức bỏ qua một pirest đầy sức mạnh của NE. Lúc đó, cố sẽ bị chính những người thân của mình... trừ khử. Bàn tay cô lạnh dần....
-Sẽ không sao đâu, Mirana-Magina nói với cô
Không, nó ấm chứ? Vì nó được siết chắt bởi một bàn tay khác. Cô không thể nhìn rõ đó là ai, nhưng nó mang lại cho cô một chút gì đó niềm tin, cô nở một nụ cười trên môi, rồi nhắm mắt lại, khẽ chìm vào giấc ngủ yên bình...
Bàn tay kia rời khỏi tay cô, giờ đã tím lại cùng một chất độc vô phương cứu chữa. Người đàn ông già với mái tóc xanh và bộ râu quen thuộc thở dài ngao ngán, ông chỉ biết nhắm mắt chấp nhận...
-Cha? Cô ấy, liệu...
Furion trả lời thẳng vào sự thật:
-Magina, ta biết con rất yêu cô ấy. Nhưng sự thật là sự thật, cô ấy sẽ là một Scourge, chỉ trong vòng một đêm nữa thôi.
Magina nghiến răng lại vì đau xót. Anh không thể làm gì được lúc này, anh cảm thấy bất lực... như ngày hôm ấy, lúc cô tâm sự với anh, rằng cô yêu...
-Nếu vậy, tốt hơn hết là cho cô ta một cái chết yên bình ngay từ bây giờ
Giọng nói lạnh băng của một người thứ ba...Giọng nói không hề có cảm xúc như thể hắn đã quá quen với việc này... Terroblade, người anh song sinh của Magina.
Magina không nhìn được thêm nữa. Anh tức giận nắm lấy cổ áo của Terro, nhìn vào hắn với ánh mắt long lên vì giận... Nhưng cậu ta không kịp làm điều cậu ta nghỉ:
-MAGINA!!!
Giọng nói đanh thép của cha làm cắt ngang hành động của cậu con trai nóng tính ấy. Ông hạ giọng:
-Thế là quá đủ rồi. Anh con .... nói rất đúng
Terro cười khẩy.Hắn luôn có thái độ như vậy với magina.(Vì hắn sợ sau này, magina sẽ là 1 demon hunter suất sắc hơn hắn)
Magina đờ người...Cậu ta luôn coi anh cậu là đích đến để rèn luyện, nhưng không phải là như thế này! Nếu một người ... không... một con quỷ vô tình thế này, thà rằng cậu không có một người anh. Tay cậu vẫn chưa buông khỏi cổ áo của Terro, mắt cầu đã bắt gặp luồng chớp đỏ lòm từ phía anh ta...
-Em tức giận đủ chưa?
Magia vẫn chưa có dậu hiệu buông tay, ngược lại còn siết chặt hơn... nhưng
Terro nắm lại cổ tay của Magina, rồi crack một tiếng, bẻ ngược nó ra phía sau.... Hành động này làm cho chính Furion cũng bị bất ngờ.
-Terro, con làm ...
-Thằng nhóc ấy không sao đâu, nó chỉ bị sái tay tay tạm thời. Một tên yếu đuổi như thế không thể có tư cách bảo vệ người khác.
Nói cùng lúc với làm, Terro đẩy Magina về phía góc phòng. Không thèm để lại một cái nhìn, Terro nhấc Mirana lên và cõng cô ra bìa rừng, không cần diễn giải, hai người còn lại thừa hiểu hắn đi đâu. Ngoài trời, những ngôi sao băng đang rơi trong đêm tối...
Bạn nào có ý kiến xin liên hệ thẳng với mình chứ đừng spam trên topic

Mở đầu:
Cuộc đời anh ta là một thanh gươm của niềm tin và tự hào.
Cuộc đời anh ta tin vào lý tưởng của ánh sáng
Để rồi
Bị chính lý tưởng của mình phản bội
Anh chiến đấu vì dân tộc của mình
Nhưng những gì anh có chỉ là sự thờ ơ
Anh bị bỏ rơi trong màn tuyết lạnh của vùng đất băng giá
Thanh gươm gọi anh
Nó gọi anh từ nơi sâu thẳm nhắt của linh hồn
Nó nguyền rủa trái tim anh
Để cho linh hồn anh ngủ quên trong nơi sâu thẳm băng giá
Nhưng tại sao....
Anh bước đi trong vô vọng
Anh tìm kiếm lý tưởng của riêng mình
Anh tìm ra con đường đế vương của thế giới
Nhưng tại sao...
Tại sao anh lại đi vào con đường của lich king
Tại sao anh không đi theo con đường của vua Terenas?
Thanh gươm Frostmoure ... nó lạnh như cái tên của nó, lạnh lùng và tàn ác. Thanh gươm bị nguyền rủa mãi mãi run lên, nó phấn khích... những bông tuyết rơi như chịu một hấp lực, bám lấy nó, và trút hết năng lượng bao bọc lấy lưỡi gươm, và phát sáng lên tạo thành một màu xanh huyền ảo. Vị Death Knight đầu tiên, và là vị vua tối cao của The Scourge - the Lich king nhắm đôi mắt xanh ma quỷ ấy, như đang nhớ về những tiếng nói xa xăm... chốc lát, Arthas và vùng đất băng giá trở nên tỉnh lặng, trước khi...
Năm bàn tay siết chặt cán gươm có hình sọ quỷ, chúc mũi xuống đất, đâm thẳng xuống nền băng giá phía dưới giải phóng một luồng năng lượng mạnh mẽ được chôn vùi nơi đây. Băng nứt thành những vệt dài, lồi lõm, cùng với lớp tuyết bay tung lên như một cơn bão cát sa mạc, dọn quang mặt đật, để lộ một sinh vật khổng lồ trú ẩn dưới lớp băng...
Sinh vật ấy mở mắt, cặp mắt xanh biếc, thứ ánh sáng quái dị ấy, bỗng chốc khiến cho nó tỉnh giấc sau giấc ngủ dài. Lớp băng dầy đến vài mét bị những cái cánh xương xẩu của nó đâm thủng, cái đầu của nó đội nguyên cả tảng đá dày mà nhấc lên, dường như khôi lượng khổng lồ ấy không đáng để nó đếm xỉa tới, và nó cất tiếng gầm đâu tiên... Saphiron, vua của các loài rồng đã chết, và đã sống lại, tiếng gầm của nó báo hiệu cho cuộc chiến mới bắt đầu.
Ở vùng đất xanh tươi vĩnh cửu của bộ tốc Night Elf, Furion giật mình tỉnh giấc.
.
___________Auto Merge________________
.
Phần một: Star fall
Đã 5 năm trôi qua kể từ ngày đó. Lick king không thay đổi phương thức tấn công của mình, hắn lan tràn bệnh dịch tới khắp các châu lục. Quân số của the Scourge không ngừng tăng, trong khi Liên minh các bộ tộc chưa thể tìm được tiếng nói chung như thời kì Thrall-Jaina-Tyrande. Họ bị chia rẽ bởi việc phải chia sẻ quyền lực và lợi ích, những bang nhóm lẻ tẻ trở thành mồi ngon cho quân đội Scourge, thậm chí một số trong số họ bị Lick King thu phục và đầu quân dưới trướng hắn, Tiêu biểu nhất là Vo'Jin và Dazzle của tộc Troll.
Căn bệnh xâm chiếm gần như toàn bộ châu lục, mỗi bước đi của nó cướp đi sinh mạng của những sinh vật yếu đuối và đưa chúng về với Lick king, trở thành một con rối để sai bảo dễ dàng... Những người Night Elf vẫn còn chủ quan trong men say chiến thắng của trận đấu với Archimode, không thể ngờ được rằng chính vùng đất thiêng của mình bị xâm hại. Đến lúc ấy, phải chăng đã quá muộn?
Trong một căn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ, mùi hoa Fiedbirth đượm căn phòng, những chiếc rèm cửa màu tím bạc như ánh trăng, như đôi mắt ấy... đôi mắt có lẽ sẽ không được nhìn thấy ngày mai nữa. Tất cả đối với cô có lẽ đã chấm hết kể từ ngày cô thua cuộc trong trận chiến với đạo binh Scourge của Doom, và mang về một căn bệnh quái ác khiến cô chết dần chết mòn. Không nhưng thế, có lẽ cô sẽ trở thành một trong số chúng.... không... cô tự dối mình. Cô ứa nước mắt...
Cô sẽ trở thành một trong số chúng.
Đôi mắt cô đã không nhìn thấy gì nữa rồi. Lời nguyền đã ăn sâu vào tim cô, chỉ có Lick king mới có thể rút lại lời nguyền đấy, nếu như hắn ngây thơ đến mức bỏ qua một pirest đầy sức mạnh của NE. Lúc đó, cố sẽ bị chính những người thân của mình... trừ khử. Bàn tay cô lạnh dần....
-Sẽ không sao đâu, Mirana-Magina nói với cô
Không, nó ấm chứ? Vì nó được siết chắt bởi một bàn tay khác. Cô không thể nhìn rõ đó là ai, nhưng nó mang lại cho cô một chút gì đó niềm tin, cô nở một nụ cười trên môi, rồi nhắm mắt lại, khẽ chìm vào giấc ngủ yên bình...
Bàn tay kia rời khỏi tay cô, giờ đã tím lại cùng một chất độc vô phương cứu chữa. Người đàn ông già với mái tóc xanh và bộ râu quen thuộc thở dài ngao ngán, ông chỉ biết nhắm mắt chấp nhận...
-Cha? Cô ấy, liệu...
Furion trả lời thẳng vào sự thật:
-Magina, ta biết con rất yêu cô ấy. Nhưng sự thật là sự thật, cô ấy sẽ là một Scourge, chỉ trong vòng một đêm nữa thôi.
Magina nghiến răng lại vì đau xót. Anh không thể làm gì được lúc này, anh cảm thấy bất lực... như ngày hôm ấy, lúc cô tâm sự với anh, rằng cô yêu...
-Nếu vậy, tốt hơn hết là cho cô ta một cái chết yên bình ngay từ bây giờ
Giọng nói lạnh băng của một người thứ ba...Giọng nói không hề có cảm xúc như thể hắn đã quá quen với việc này... Terroblade, người anh song sinh của Magina.
Magina không nhìn được thêm nữa. Anh tức giận nắm lấy cổ áo của Terro, nhìn vào hắn với ánh mắt long lên vì giận... Nhưng cậu ta không kịp làm điều cậu ta nghỉ:
-MAGINA!!!
Giọng nói đanh thép của cha làm cắt ngang hành động của cậu con trai nóng tính ấy. Ông hạ giọng:
-Thế là quá đủ rồi. Anh con .... nói rất đúng
Terro cười khẩy.Hắn luôn có thái độ như vậy với magina.(Vì hắn sợ sau này, magina sẽ là 1 demon hunter suất sắc hơn hắn)
Magina đờ người...Cậu ta luôn coi anh cậu là đích đến để rèn luyện, nhưng không phải là như thế này! Nếu một người ... không... một con quỷ vô tình thế này, thà rằng cậu không có một người anh. Tay cậu vẫn chưa buông khỏi cổ áo của Terro, mắt cầu đã bắt gặp luồng chớp đỏ lòm từ phía anh ta...
-Em tức giận đủ chưa?
Magia vẫn chưa có dậu hiệu buông tay, ngược lại còn siết chặt hơn... nhưng
Terro nắm lại cổ tay của Magina, rồi crack một tiếng, bẻ ngược nó ra phía sau.... Hành động này làm cho chính Furion cũng bị bất ngờ.
-Terro, con làm ...
-Thằng nhóc ấy không sao đâu, nó chỉ bị sái tay tay tạm thời. Một tên yếu đuổi như thế không thể có tư cách bảo vệ người khác.
Nói cùng lúc với làm, Terro đẩy Magina về phía góc phòng. Không thèm để lại một cái nhìn, Terro nhấc Mirana lên và cõng cô ra bìa rừng, không cần diễn giải, hai người còn lại thừa hiểu hắn đi đâu. Ngoài trời, những ngôi sao băng đang rơi trong đêm tối...
Mà thực tế Dota phần lớn lai lịch nhân vật là dựa trên thế giới Warcraft III (không kể mấy đồng chí do chế ra mới có
), mà War III thì ai cũng công nhận là cốt truyện nó quá hay, quá hoàn chỉnh rồi. Dẫu sao bác ấy cũng tốn công ngồi viết (hoặc copy 


