Phần 5: The Gate of Soul
INTERLUDE
Một khi ngươi đã trở thành quỷ dữ...
Sẽ không bao giờ ngươi trở lại thành người
Ngươi sẽ có sức mạnh
Và sự nguyền rủa....
Ngươi có thể tự hào
Trước ánh mắt khinh bỉ của thiên hạ...
Magina đưa ánh mắt từ những dòng đầu của quyển sách cổ màu nâu nhạt. Quyển sách được anh cất giấu rất lâu nhưng chỉ dám dừng lại ở trang đầu tiên,quyển sách đã hướng dẫn anh trở thành 1 Demon Hunter đầy quyền lực
Cậu không đủ dũng khí để mở tiếp...
Quyển sách này bản thân là một lời nguyền cho bất cứ ai đọc nó... Một khi đã bắt đầu, ta sẽ không thể từ bỏ...
Cậu đưa ngón tay vào bìa sách cũ... ngón tay cậu khẽ đặt vào trang thứ hai, nhưng chưa thể lật sang. Một khi cậu đọc nó....
Ngươi đã sẵn sàng chưa?
Trang thứ hai của quyển sách chỉ gọn lỏn một chữ như thế. Nhưng nó là câu hỏi đánh giá quyết tâm của người đọc nó. Magina dừng lại...
"Ngươi quá yếu đuối"
Cậu nhớ lại lời "hắn" nói. Nhưng liệu cậu còn lựa chọn khác không? Cậu đã chứng kiến nhiều Demon Hunter bị xã hội ruồng bỏ và chết trong cô đơn... liệu ...
"Một tên yếu đuổi như thế không thể có tư cách bảo vệ người khác."
Magina lắc đầu một lần nữa. Tại sao những lời nói ấy gắn chặt vào trong óc cậu mặc dù cậu không muốn nhớ? Tại sao cậu lại phải trở thành một con quỷ bị chính bạn bè và những người thân yêu xa lánh... chỉ để đoạt lấy sức mạnh... Cậu sẽ chiến đấu bằng chính sức mạnh vốn có, dù phải chết....
"Đồ ngu... mày mãi mãi chẳng làm gì nên hồn nếu chỉ biết đâm đầu vào chỗ chết"
-Im đi! Đồ ....
Magina tự hét lên với bản thân. Cậu không thể tiếp tục được.... Điều này quá sức chịu đựng của anh. Phải, một kẻ như cậu không thể chịu được nỗi cô đơn. Cậu không thể sống như Terro, tất cả những gì cậu muốn là mọi người có thể hạnh phúc, nở nụ cười...
"Magina, bảo vệ cô ấy"
Kẻ ấy... chẳng phải là một người cậu mơ ước sao?
INTERLUDE OUT
Trong thế giới ảo liên kết tâm linh giữa Terro và Illidan, cuộc chiến thực sự chưa bắt đầu nhưng kết quả của nó đã được định sẵn.
-Tôi thua cuộc.
Terro nói gọn lỏn.
-Sao?
-Tôi không phải là một người phi thực tế. Tất cả những kĩ năng tôi học được là từ thanh Twin Blade này, sẽ là một sự giễu cợt nếu tôi có thể chiến thắng chủ nhân thực sự của nó bằng những kĩ năng ấy.
-Cậu biết điều đó từ khi ta chạm vào thanh gươm, phải không?
Illidan cười, vẻ mặt của hắn như đang diễn tả một nụ cười.
-Twinblade là vũ khí của DemonHunter, nó không làm hại chủ nhân đích thực của nó ngay cả khi nó phải trở về cát bụi. Thanh Twinblade sẽ vỡ tan nếu tôi cố gắng dùng nó để giết ông.
-Ta biết điều đó chứ, cậu bé. -Illidan đổi cách xưng hô - Ta chỉ thắc mắc, tại sao cậu lại có chúng,có phải là của cha cậu không?
Terroblade không trả lời, hoặc vì anh không biết trả lời thế nào.... Đó không hẳn là một kỉ niệm đẹp.
-Có vẻ ta hỏi hơi thừa, nhưng ta nghĩ đến lúc cậu phải đi rồi. Good night baby.hắn nói với một nụ cười nham hiểm
Lời nói của hắn lúc này đồng nghĩa với cái chết... Trong thế giới ảo được tạo nên bởi linh hồn này chết có nghĩa là biến mất, hoàn toàn biến mất, nó khắc nghiệt hơn nhiều so với "chết" thực tế. Terro hiểu điều này, anh đã tìm cách để sống sót, nhưng tính cách và sức mạnh của con quỷ trước mặt anh không nằm trong tính toán... trừ khi... Terro chợt hiểu
-Illidan! Ông đang vội gì chăng?
Illidan không nói, dải băng bịt mặt theo ngọn gió ... hắn tấn công!
INTERLUDE
Kẻ cai trị của ngai vàng băng giá đứng trước căn phòng tối. Những ngọn lửa xanh từ căn phòng đó không ngừng thoát ra tựa như nguồn năng lượng vô tận của tên Demon Hunter kia. Nguồn năng lượng đó liên kết trực tiếp với Kil'Jaden... kẻ thù của hắn. Bản văn tự máu khiến chính hắn, Kil'Jaden không thể cắt đứt nguồn liên hệ giữa hắn và Illidan, vì vậy giữ lại Illidan cũng có nghĩa là làm suy yếu sức mạnh của hắn. Nhưng Arthas không chỉ muốn thế... tính cách của một vị vua đồng nghĩa với khát khao chiếm đoạt... Hắn sẽ có sự phục vụ của sức mạnh ấy.
-Doom...
Con quỷ ấy vẫn đứng yên, hắn như một con chó trung thành chờ vị vua của hắn sai bảo.
-Cuộc chiến linh hồn... ta sẽ làm cho Terro chiến thắng. Ngươi hãy chuẩn bị đi.Quên mất hãy chuẩn bị ngay nghi lễ summon Lord Of Avernus
Tên Doom lặng lẽ gật đầu... những ngọn lửa xanh trong phòng ngày càng thoát ra dữ dội hơn. Vị vua của The Scourge nắm lấy chuôi gươm bị nguyền rủa... một lần nữa. Thanh gươm sáng lên, nó có thể đánh thức.. nhưng cũng có thể dìm một linh hồn vào giấc ngủ mãi mãi...
INTERLUDE OUT
Terro nhày lùi lại...
5 tia sáng sượt ngay ngực anh!
Đây là trận chiến thuần túy về sức manh. Cặp song đao Twinblade trở nên vô dụng vì nó từ chối tấn công người sử dụng nó. Tuy nhiên, trong tình cảnh hiện này thì Terro yếu hơn rõ rệt, anh hiếm khi sử dụng tay không trong các trận chiến, trong khi Illidan đã giết sạch những kẻ thách đấu tại đấu trường linh hồn này bằng tay không. Anh chỉ phòng thủ, anh biết tấn công đồng nghĩa với tự sát... nếu như suy đoán của anh chính xác, anh sẽ có cơ hội....thắng
Hai tay Terro liên tục vung sang ngang, hạ xuống, đưa lên để đỡ những móng vuốt sắc nhọn từ tay Illidan, chân anh nhanh chóng đưa anh khỏi những vùng nguy hiểm khỏi năng lượng tàn phá từ quầng lửa Illidan... Nếu nói cho chính xác, anh đang sử dụng kế thứ ba mươi sáu của ông tổ binh pháp
-Đứng lại! Ngươi không thể trốn tránh mãi được!
Illidan đang mất dần sự kiên nhẫn vốn cố. Mỗi bước hắn truy đuổi, Terro lại cảm thấy sức mạnh ấy yếu đi một bậc. Nó không còn bỏng rát như lúc đầu, nhưng vẫn quá mạnh để anh có thể trực tiếp đối phó. Cho dù linh hồn hắn mạnh đến mức nào, nhưng cơ thể của hắn không thể dung nạp được sức mạnh ấy, bản thân linh hồn không cảm thấy, nhưng chính cơ thể sẽ phát tán năng lượng ấy ra để làm giảm áp suất vào hệ cơ của nó... nhưng...
Nó sẽ kết thúc lúc nào?
Terro bắt đầu thấm mệt. Năng lượng anh sử dụng đã đến mức cực hạn. Cuộc rượt bắt đã kéo dài suốt vài tiếng đồng hồ mà kẻ trước mặt anh vẫn chưa có dấu hiệu kiệt sức. . Anh hụt hơi, anh cảm thấy không đủ sức để chạy trốn, nhưng dừng lại cũng có nghĩa là thất bại. Đó không phải là mục đích của anh khi tới đây. Và....
Anh nhìn thấy cơ hội!
Illidan lỡ đà, hắn bị vấp phải một chiếc đầu lâu do chính hắn tạo ra. Khoảnh khắc ấy không dài, nhưng nó quá đủ để Terro sử dụng. Trong phần trăm giây ấy, anh áp sát Illidan và tấn công vào phần cơ thể không phòng bị của hắn... bằng tất cả năng lượng còn lại của mình.
-Ta nghĩ ngươi sẽ thông minh hơn thế...
Giọng nói ấy đánh thức Terro! Anh quá nóng vội. Anh hiểu điều đó ngay từ lúc tay anh chảm vào phần ngực của hắn... bàn tay ấy lập tức bị dính lại, bị một ngọn lửa đen bao trùm, và liên tục lún sau vào.
-Cá....
Terro ngẩng lên nhìn cái bóng to lớn màu đen đang chuẩn bị nuốt chửng mình.Transform! Những quầng lửa bao trùm lấy Illidan và biến hắn trở thành một con quỷ thực sự....
-Ta có lời khuyên cho ngươi... cậu bé. Đừng hi vọng vào những điều không bao giờ xảy ra...
Illidan nắm lấy tay của Terro, nhấc bổng anh lên như một con gấu bông nhỏ... cặp mắt của hắn thiêu đốt lấy tất cả, nó làm bùng lên nỗi sợ từ nơi sâu thẳm nhất....
"Tạm biệt.. Illidan!"
Một tiếng nói quen thuộc vang lên trong không gian linh hồn... Cùng lúc ấy...
-Ill? Ông... ?
Terro nhìn đối thủ của mình. Illidan bị vây bởi những tia sét từ chính cơ thể hắn! Những tia sét khóa chặt thân thể làm cho hắn quỵ xuống dưới đất, hai chân quỳ xuống. Bàn tay màu đen không còn đủ sức giữ lấy Terro nữa, nó thả ra và bùng cháy, nó teo tóp lại... Con quỷ màu đen trở lại bản chất như cũ ... Illidan không thể thở được, ánh mắt điên dại kia nói với anh điều đó. Và....hắn biết là do arthars
=======================================
Tiếng nổ lớn vang lên trong căn phòng đầy hơi lạnh... Những nguồn năng lượng ào ạt thoát ra khỏi khe cửa, tựa như có một cơn bảo lớn xuất hiện bên trong. Nhưng tất cả những nguồn năng lượng ấy dừng lại khi chạm phải bức tường án ngữ chúng: Thanh gươm Frostmourne thu hút tất cả chúng lại, thanh gươm chỉ đơn giản cắm vào cánh cửa bằng đá cẩm thạch, tạo thành một kết giới khổng lồ. Chính kết giới ấy phong tỏa hoàn toàn năng lượng của Illidan và làm cho hắn kiệt sức trong khoảng khắc ấy.
Lich King gật đầu, cảnh cửa lớn mở để lộ một căn phòng phủ đầy hơi nước và khói xanh... Doom không nói gì, hắn tiến vào như đã định...
Trong làn khói xanh ấy, cơ thể kẻ thua thua cuộc sẽ vĩnh viễn tan vào cát bụi, như chưa từng tồn tại. Cơ thể không có linh hồn chống đỡ không thể kháng cự lại sức ăn mòn của thử lửa màu xành này, vì vậy công việc của Doom được chỉ thị rất đơn giản: "Nguyền rủa kẻ còn sống!"
-Chúa tể đã đúng....
Giọng tên Doom khàn khàn dội đi trong căn phòng tối thành một thứ âm điệu khó nghe. Hắn đưa tay nhấc bổng thân thể đang nằm dài trên mặt đất, nhấc bổng lên trước mặt...
-Chào mừng đến với The Scourge... Terroblade.
Lời nguyền của quỷ.