king101
Legend of Zelda
thưa bạn.trong cả truyện của mình gondar sẽ không chết
Phần 8: The Bounty Hunter
Hắn đang đứng đợi một mình trong đêm tối.
-...
Cho đến hôm nay... hắn chấp nhận làm tất cả chỉ vì tiền. Hắn không quan tâm đến nguồn gốc của chúng, hay những kẻ nào thuê hắn. Những ánh sáng vàng lấp lánh ấy làm hắn mù quáng, mỗi một con mồi bị giết đồng nghĩa với việc những đồng vàng lấp lánh ấy lại làm nặng thêm túi của hắn.
-...
Hắn lấy trong túi ra một vật gì đó nho nhỏ, trái với tưởng tượng của mọi người về hắn... vật đó quá đơn sơ, mộc mạc và không có công dụng gì. Thông thường tất cả những đồ vật mà một sát thủ mang theo luôn là những thứ hữu dụng, nhưng với vật này....
-...
Một chiếc trâm hình con bướm nhỏ màu hồng... Hắn nhìn trân trân món đồ đó một lúc với một đôi mắt không hề có chút cảm xúc nào. Chiếc trâm vẫn nằm yên trên tay hắn, nó không hề thay đổi, và cũng không thay đổi...
-...
Hắn thở rất nhẹ, hơi thở mà một sát thủ cần có. Hôm nay hắn đến đây không phải đề ám sát, mà là để nhận tiền. Trong tất cả các phi vụ hắn thực hiện, hắn chưa bao giờ có cảm giác kì lạ như lần này. Nó chỉ nên gọi là đánh lén chứ không nên gọi là ám sát, và yêu cầu của người ấy khiến cho cuộc tấn công này càng kì lạ hơn.... nhưng
Hắn bất an.
Hắn có một linh tính xấu về ngày hôm nay. Về cánh cổng đang đóng im lìm kia có thể mở ra bất cứ lúc nào. Hắn không sợ chết, từ lâu cuộc sống đã không còn quan trọng đối với hắn nữa. Nhưng...
-Guh...
Cánh cổng mở ra, người thuê hắn trong bộ trang phục kín mít, một tấm áo khoác màu đen rộng... Tên đó không nói gì, nhưng những tiếng tiền vàng lách cách báo cho hắn biết tên đó thực hiện đúng giao kèo.
"Xoẻng"
Một bọc lớn tiền vàng bọc trong một cái túi làm bằng da dê được đặt lên bàn... Hắn không cần phải xem lại, vì cái tai hắn được cấu tạo đặc biệt để nhận biết âm thanh dạng này. Theo thông lệ cũ... hắn cầm lấy đống vàng, và nhẹ nhàng rút lui. Không chào hỏi, không ám hiệu cũng như ....
-Công việc tốt lắm, Bounty Hunter.
Cái giọng lạnh lẽo đánh vào tai hắn. Hắn dường như đã nghe âm thanh này ở đâu đó... Như một phản xạ, hắn quay đầu lại nhìn kẻ giấu mặt.
-Ta khá ấn tượng với cách làm việc của anh... Nhưng ta tự hỏi, tại sao anh chịu làm tất cả những việc này?
Hắn gật đầu... hắn thận trọng trả lời câu hỏi bằng giọng bình thường nhất có thể.
-Đó là bí mật nho nhỏ của tôi. Xin lỗi vì tôi không thể trả lời...
Hắn dứt điểm cuộc đối thoại tại đấy, rồi bỏ đi nhanh chóng mà không ngờ mình đã phạm phải sai lầm lớn... Sau lưng hắn, trong căn phòng nhỏ, kẻ bí ẩn kia vẫn ngồi bất động.
INTERLUDE
Cơn mưa này không dừng lại...
Nó đã bắt đầu từ ba ngày trước
Nó chưa có dấu hiệu kết thúc
Thành phố nhỏ này chưa bao giờ là một nơi dễ chịu về thời tiết, từ bão cát tới những trận mưa nặng hạt là vị khách bộ hành nơi đây. Ngôi làng kì dị này chưa bao giờ là một nơi hiếu khách, nhưng nó lại chào đón những kẻ vãng lai tới đây một cách niềm nở. Ngôi làng kì lạ, nhưng đơn giản để hiểu, những người dân làng khác biệt nhau về tên gọi, nhưng về bản chất chỉ chia ra làm hai loại người: dân thường và sát thủ.
Cơn mưa ấy không dừng lại...
Đã bảy ngày trôi qua.
Ngôi làng chưa bao giờ phải chịu đựng một trận mưa lớn đến thế. Người ta thậm chí còn tự hỏi nó có dừng lại không? Những con đường đã ngập đến bụng, đến cổ, tràn vào những ngôi nhà cũ nát. Mọi người đi sơ tán khá đông, họ chuyển về phía cao hơn của ngôi làng, nơi mực nước dâng tới chậm hơn... Cậu bé Gondar, may mắn, sống ở đấy.
Buổi đêm ngày mưa thứ chín, cậu...
-SA*#$!À!!WR#!R...
Cậu vừa đi vừa chửi... Con đường sặc sụa bởi nước dâng tới bụng cậu. Hai tay cậu đưa lên cao ngang ngực để khỏi làm ướt thêm đống thực phẩm cậu mua được tại làng bên. Vừa đói, mệt lại lạnh, chân cậu tê cóng và người cậu dầm dề toàn nước.... Thế đấy, cậu nhìn lên trời, cơn mưa này không thể kết thúc.
-Xin lỗi chú...
Một giọng nói lí nhí ở góc phố, cậu nghe thấy một giọng phụ nữ đang hỏi gì đó ở đó. Cậu không bận tâm lắm về những việc không phải của mình, nhưng dù gì thì nó nằm trên đường đi...
-... nhà ông Phill Condiac được không ạ?
"Chậc"
Gondar tò mò ngoái cổ lại. Cái gã nông dân hơn cả nông dân ấy chẳng mấy người để ý tới, và giao thiệp cũng chẳng nhiều... Dễ hiểu khi nhìn thấy người kia lắc đầu khi nghe hỏi..
Hắn đi thêm vài bước nữa...
Hắn ngoái cổ lại...
Cái bóng nhỏ ấy đang đứng bối rối giữa cơn mưa, hẳn nó không biết đi đâu, làm gì... Giữa biển nước này. Trời lúc này đã tối, con đường cũng không có nhiều người...
-Ê
Gondar đột ngột gọi, hắn không ngờ cái bóng kia lại giật bắn mình lên một cách thái quá như thế... Tự dưng hắn thấy có chút hứng thú...
-Đi cùng ta, thằng nhóc. Chúng ta đi chung đường đấy.
Hắn có thể tưởng tượng được cái bóng kia mừng thế nào khi nghe thấy hắn nói. Nó cố gắng chạy tới, nhưng bị vấp phải một vật gì đó trong biển nước, té xuống một cách tội nghiệp.... Gondar nhìn nó, phì cười...
-Cám ơn... anh...
Giọng nói lí nhí, nhưng khàn đặc. Hẳn nó đã đứng dưới mưa rất lâu rồi. Tự dưng Gondar cảm thấy tội nghiệp cho nó... Và cứ thế... họ bước đi trong đêm tối, giữa một biển nước.
-...
-...
Cả hai im lặng một lúc lâu....
Cái nơi mà Gondar định vị là "nhà của lão Phil" giờ chỉ là một bãi đất trống... Chính xác hơn, là một bãi nước, nổi lềnh bềnh những mảnh mà khi tỉnh táo mà ghép lại, chúng có vẻ giống một ngôi nhà... Cậu hơi sững người, nhưng cậu biết - thậm chí cậu không cần quay sang nhìn - cái bóng nhỏ kia đang chực òa khóc. Hiển nhiên, nó còn chỗ quái nào để đi đâu... đêm tối và nước ngập, còn điều gì có thể tệ hơn? Tự dưng trong đầu cậu có một ý nghĩ ngu xuẩn...
-Nhóc, nhà anh ở gần đây. Có lẽ có phòng trống cho mày đấy...
Cái bóng nhỏ ấy giật mình như thể vừa nghe thấy điều gì kinh khủng lắm. Nó òa khóc...
-...
Cái quái gì thế?
Một sát thủ đã phá lệ mời một kẻ lạ vào nhà... Thực ra chính xác là một sát thủ tập sự, nhưng đó cũng là phá lệ. Gondar ngẫm lại cậu nói của mình. Cậu chẳng thấy nó có gì gọi là đáng sợ trong đó...
-Thôi nào! Mày không bị đứt dây thần kinh ở đâu đấy chứ? Hay mày muốn nằm ôm cây gỗ mà trôi lềnh bềnh tối nay
Cái bóng nín lại, nhưng vẫn e dè...
-Em... em...
Giọng nói đã bớt khàn đặc...
Và Gondar chợt nhận ra mình đúng là một thằng ngu...
Cái bóng nhỏ kia bỏ chiếc mũ trùm đầu của mình ra, đó không phải là một thằng nhóc nhỏ con. Đơn giản chỉ vì kích thước không thể bằng một người khác giới, cô bé ấy vẫn cúi đầu nhìn Gondar
Hôm ấy, Gondar bước vào tuổi 18.
INTERLUDE OUT
Kẻ bí ẩn kia vẫn ngồi trong căn phòng đợi Gondar đi khuất. Hắn đang đợi một kẻ khác. Hắn ngồi quay lưng về phía cánh cửa, tựa như hắn biết "kẻ ấy" sẽ không xuất hiện từ đó. Hắn đã luôn im lặng trong mắt mọi người, nhưng hắn không phải là không giao tiếp. Bản thân cơ thể hắn tồn tại hai linh hồn khác nhau, nhưng chung mục đích. Hai kẻ nguy hiểm giống nhau cả về tính cách lẫn cách hành xử trở nên đặc biệt nguy hiểm khi chúng gặp nhau, và hiểu nhau...
Người hắn đợi đã đến...
Một bóng ma xuất hiện, nó đi xuyên qua căn phòng bằng gỗ tựa như đó không phải là thứ tồn tại trên đời. Nhưng khác với tên sát thủ vừa nãy, nó đặc biệt cung kính với hắn... Nó quỳ xuống trước hắn...
-Tôi đang đợi chỉ thị của ngài, Illidan Stormrage...
Kẻ bí ẩn bỏ lớp mũ trùm đầu ra. Hai chiếc sừng quỷ lộ ra cùng khuôn mặt quen thuộc...
-Spectre... tên Bounty Hunter đã bị thương, cô hiểu nhiệm vụ chứ?
Bóng đen ấy gật đầu, cung kính chào người chủ của cô... nụ cười nửa miệng xuất hiện trên khuôn mặt Terrorblade.
.
___________Auto Merge________________
.
Phần 9: The Bounty Hunter (2)
Hắn chạy đi trong đêm tối
Những chiếc hoa đêm rơi...
Hắn không quay đầu lại
Những bông hoa vẫn rơi
Hắn không hối tiếc...
Hắn không hiểu
Nhưng hắn vẫn tiếp tục....
Nhưng...
Gondar dừng lại... vết thương trên ngực anh khiến cho hắn xuống sức nhanh hơn mọi khi. Hắn phân vân, không phải vì vết rách trên ngực, mà vì những điều hắn không thể trả lời... Túi tiền vàng vẫn dắt bên hông và kêu lích kích... nhưng hắn tự nhủ lại câu hỏi của người ấy:
"Nhưng ta tự hỏi, tại sao anh chịu làm tất cả những việc này?"
Đó là mục đích của hắn sao... có thật hắn làm những việc này vì tiền? Hắn đã tự nhủ điều đó không biết bao nhiêu lần... nhưng....
Nó như một lời nguyền dai dẳng đối với hắn...
-A....
Những mảng mây đen đi qua để lộ ra bầu trời đêm... ánh trăng chiếu vào khuôn mặt khắc khổ hốc hác của hắn... Khuôn mặt đã biến dạng không biết bao nhiêu lần bởi những vết thương không được quan tâm chữa trị theo đúng cách của nó... Hắn không quan tâm lắm đến việc đấy... đôi mắt vô cảm ấy lại nhìn trăng... sững sờ.
Hắn trở thành một sát thủ từ đấy
INTERLUDE
Đêm đấy... trăng cũng đẹp như thế này
Gondar đã từ bỏ gia đình mình... cậu đã rời bỏ nghề sát thủ đeo bám đời cậu và gia đình cậu. Cậu chập chững như một đứa trẻ mới bước vào đời, cậu cầm những lưỡi cày theo kiểu võ sĩ đạo, cậu dựng một căn nhà có tính thẩm mỹ của một cái chuồng heo, và cậu sẽ có một cô vợ xinh đẹp....
Cậu mỉm cười và luôn nghĩ rằng...
"Ta sẽ bảo vệ nó"...
Nhưng..
đêm đó...
Trăng cũng đẹp như thế...
Trăng đẹp đủ để khiến người ta phải khóc khi nhớ về nó
Nhưng mặt trăng ở rất xa...
Bầu trời trong, chỉ để lại trong màu xanh của bóng tối những khoảng trống....
Ngày hôm nay...
Đêm dù dài nhưng cũng sẽ kết thúc
Và khoảnh khắc cuối cùng sẽ phải đến
Cậu ấy ngồi yên, đôi mắt đăm đăm, nắm tay cô ấy, như níu kéo lại những phút giây ấy...
-Gondar... đây...
Giọng nói của cô ấy không còn rõ ràng nữa
Cậu cũng thế...
Gondar thì thầm điều gì đó, nhưng cậu không thể cất tiếng, không khí lạnh ùa vào cổ họng cậu làm cho cậu tê cứng.
Những bông hoa đêm rơi...
Những bông hoa rơi nhẹ nhàng trong đêm, tựa như tiếng thở nhẹ của cô gái...
Nhưng mỗi cánh hoa rơi như dồn cậu lại vào trong đêm tối
Không...
-Anh sao thế... vẻ mặt này không giống người mà em biết...
Tại sao điều đó lại diễn ra như thế?
Và tại sao nó lại bắt đầu?
Nếu đã bắt đầu...
Tại sao?
-Không có gì, anh chỉ muốn kiểm tra lại vài điều...
Khi em khỏi bệnh, chúng ta sẽ lại đi thăm những luống hoa em đã trồng, những thảo nguyên bao la của loài hoa, em yêu quý chúng, phải không?
-Vâng, những bông hoa ấy...
Giọng nói của cô như đang tắt dần, nhưng đôi mắt cô vẫn chứa chan niềm hạnh phúc...
-... em không thể chăm sóc chúng...
...
-Đừng lo, anh sẽ giúp... Nhưng ...
Gondar như muốn nuốt những từ anh nói...
"Đừng để căn bệnh ấy đánh gục em..."
Anh nuốt những từ ấy vào trong tim...
Cô gái mỉm cười... cô đưa cánh tay yếu ớt lên như muốn ôm lấy Gondar một lần nữa... Cánh tay cô yếu lắm... không thể nhấc lên cao hơn...
-Gondar.... anh hãy.... đưa em đi...
Gondar cảm thấy khô rát ở cổ họng...
Anh lồng bàn tay xuống, bế cô lên nhẹ nhàng...
Cô nhẹ quá...
Điều đó làm anh muốn khóc, nhưng nước mắt anh không thể chảy lúc này... vào những giây phút cuối cùng...
...
Anh bước đi trong đêm...
Anh không biết con đường mình đi..
Những ngọn gió thổi thật ấm ấp, anh cảm thấy nó như những tiếng thì thầm của người con gái trong tay anh...
Nhưng...
Thực sự bầu trời đêm bắt đầu có những bông tuyết....
Những bông tuyết như những vật thê sống thật sự
Anh có quá nhiều điều để nói....
Nhưng anh chọn im lặng...
Để giữ lại khoảnh khắc bình yên ấy
-Gondar....
Cô gái yếu ớt thì thầm vào tai anh. Gondar sững lại trước một nơi mà anh chưa bao giờ đặt chân tới, nhưng anh biết rất rõ nó....
-Hm...
Căn nhà lớn bằng đá cẩm thạch được xây từ nhiều thế kỉ trước. Nó vẫn im lìm như thế từ bao lâu rồi... nó vô cảm trong con mắt của anh... Bản thân anh không tin vào nó, nhưng...
-Gondar, anh có thể...
Gondar khẽ đưa tay lên miệng cô gái ...
-Julia... em có muốn làm vợ anh không...
Cô gái khóc....
Tiếng chuông nhà thờ ngân vang, và cô gái nhắm mắt lại.... đợi hơi chút hơi ấm từ bờ môi anh... Trong giây phút cuối cùng ấy...
-Xin lỗi Gondar... em có thể... sẽ ngủ rất lâu... đấy...
Cô vẫn nghĩ như thế....
Default
Phần 9: The Bounty Hunter (2)
Hắn chạy đi trong đêm tối
Những chiếc hoa đêm rơi...
Hắn không quay đầu lại
Những bông hoa vẫn rơi
Hắn không hối tiếc...
Hắn không hiểu
Nhưng hắn vẫn tiếp tục....
Nhưng...
Gondar dừng lại... vết thương trên ngực anh khiến cho hắn xuống sức nhanh hơn mọi khi. Hắn phân vân, không phải vì vết rách trên ngực, mà vì những điều hắn không thể trả lời... Túi tiền vàng vẫn dắt bên hông và kêu lích kích... nhưng hắn tự nhủ lại câu hỏi của người ấy:
"Nhưng ta tự hỏi, tại sao anh chịu làm tất cả những việc này?"
Đó là mục đích của hắn sao... có thật hắn làm những việc này vì tiền? Hắn đã tự nhủ điều đó không biết bao nhiêu lần... nhưng....
Nó như một lời nguyền dai dẳng đối với hắn...
-A....
Những mảng mây đen đi qua để lộ ra bầu trời đêm... ánh trăng chiếu vào khuôn mặt khắc khổ hốc hác của hắn... Khuôn mặt đã biến dạng không biết bao nhiêu lần bởi những vết thương không được quan tâm chữa trị theo đúng cách của nó... Hắn không quan tâm lắm đến việc đấy... đôi mắt vô cảm ấy lại nhìn trăng... sững sờ.
Hắn trở thành một sát thủ từ đấy
INTERLUDE
Đêm đấy... trăng cũng đẹp như thế này
Gondar đã từ bỏ gia đình mình... cậu đã rời bỏ nghề sát thủ đeo bám đời cậu và gia đình cậu. Cậu chập chững như một đứa trẻ mới bước vào đời, cậu cầm những lưỡi cày theo kiểu võ sĩ đạo, cậu dựng một căn nhà có tính thẩm mỹ của một cái chuồng heo, và cậu sẽ có một cô vợ xinh đẹp....
Cậu mỉm cười và luôn nghĩ rằng...
"Ta sẽ bảo vệ nó"...
Nhưng..
đêm đó...
Trăng cũng đẹp như thế...
Trăng đẹp đủ để khiến người ta phải khóc khi nhớ về nó
Nhưng mặt trăng ở rất xa...
Bầu trời trong, chỉ để lại trong màu xanh của bóng tối những khoảng trống....
Ngày hôm nay...
Đêm dù dài nhưng cũng sẽ kết thúc
Và khoảnh khắc cuối cùng sẽ phải đến
Cậu ấy ngồi yên, đôi mắt đăm đăm, nắm tay cô ấy, như níu kéo lại những phút giây ấy...
-Gondar... đây...
Giọng nói của cô ấy không còn rõ ràng nữa
Cậu cũng thế...
Gondar thì thầm điều gì đó, nhưng cậu không thể cất tiếng, không khí lạnh ùa vào cổ họng cậu làm cho cậu tê cứng.
Những bông hoa đêm rơi...
Những bông hoa rơi nhẹ nhàng trong đêm, tựa như tiếng thở nhẹ của cô gái...
Nhưng mỗi cánh hoa rơi như dồn cậu lại vào trong đêm tối
Không...
-Anh sao thế... vẻ mặt này không giống người mà em biết...
Tại sao điều đó lại diễn ra như thế?
Và tại sao nó lại bắt đầu?
Nếu đã bắt đầu...
Tại sao?
-Không có gì, anh chỉ muốn kiểm tra lại vài điều...
Khi em khỏi bệnh, chúng ta sẽ lại đi thăm những luống hoa em đã trồng, những thảo nguyên bao la của loài hoa, em yêu quý chúng, phải không?
-Vâng, những bông hoa ấy...
Giọng nói của cô như đang tắt dần, nhưng đôi mắt cô vẫn chứa chan niềm hạnh phúc...
-... em không thể chăm sóc chúng...
...
-Đừng lo, anh sẽ giúp... Nhưng ...
Gondar như muốn nuốt những từ anh nói...
"Đừng để căn bệnh ấy đánh gục em..."
Anh nuốt những từ ấy vào trong tim...
Cô gái mỉm cười... cô đưa cánh tay yếu ớt lên như muốn ôm lấy Gondar một lần nữa... Cánh tay cô yếu lắm... không thể nhấc lên cao hơn...
-Gondar.... anh hãy.... đưa em đi...
Gondar cảm thấy khô rát ở cổ họng...
Anh lồng bàn tay xuống, bế cô lên nhẹ nhàng...
Cô nhẹ quá...
Điều đó làm anh muốn khóc, nhưng nước mắt anh không thể chảy lúc này... vào những giây phút cuối cùng...
...
Anh bước đi trong đêm...
Anh không biết con đường mình đi..
Những ngọn gió thổi thật ấm ấp, anh cảm thấy nó như những tiếng thì thầm của người con gái trong tay anh...
Nhưng...
Thực sự bầu trời đêm bắt đầu có những bông tuyết....
Những bông tuyết như những vật thê sống thật sự
Anh có quá nhiều điều để nói....
Nhưng anh chọn im lặng...
Để giữ lại khoảnh khắc bình yên ấy
-Gondar....
Cô gái yếu ớt thì thầm vào tai anh. Gondar sững lại trước một nơi mà anh chưa bao giờ đặt chân tới, nhưng anh biết rất rõ nó....
-Hm...
Căn nhà lớn bằng đá cẩm thạch được xây từ nhiều thế kỉ trước. Nó vẫn im lìm như thế từ bao lâu rồi... nó vô cảm trong con mắt của anh... Bản thân anh không tin vào nó, nhưng...
-Gondar, anh có thể...
Gondar khẽ đưa tay lên miệng cô gái ...
-Julia... em có muốn làm vợ anh không...
Cô gái khóc....
Tiếng chuông nhà thờ ngân vang, và cô gái nhắm mắt lại.... đợi hơi chút hơi ấm từ bờ môi anh... Trong giây phút cuối cùng ấy...
-Xin lỗi Gondar... em có thể... sẽ ngủ rất lâu... đấy...
Cô vẫn nghĩ như thế....
INTERLUDE OUT
Gondar nhìn những đồng vàng lấp lánh trên tay mình... Hắn sống vì chúng sao? Hay...
Hắn đi tìm câu trả lời?
Hắn nhớ ngày đó, hắn đã từng hối hận khi từ bỏ nghiệp sát thủ
....
Những đồng tiền này lẽ ra đã có thể cứu mạng cô ấy...
Nhưng...
Tại sao?
Gió chợt nổi lên mạnh... không gian xung quanh tối sầm lại như một bức rèm tối che kín mắt trăng. Gondar không giật mình, nhưng hắn lúng túng... Hắn cảm giác cái chết có thể đến bất cứ lúc nào trong không gian đen tối này...
-Spectre...
Đôi mắt hắn rực sáng lên khi ngửi thấy mùi thù hận...
Một bóng đen tử thần bay lên từ dưới nền đất chết
Hắn rút hai thanh gươm vẫn dắt bên hông ra, mắt không rời khói bóng đen ấy...
================================================== ==================
Bên ngai vàng băng giá, hắn vẫn ngồi đó điềm tĩnh và lạnh lẽo.
Hắn phục vụ vị chúa tể của băng giá, như lời nguyền hắc ám găm vào linh hồn của hắn...
Hắn không có ý niệm riêng của bản thân...
Hắn là nô lệ của Lich king...
-Terrorblade...
Giọng Lich king mệt mỏi... Cuộc chiến thực sự ở trước mắt, hắn chỉ còn một bước ngắn nữa để trở thành vị vua tuyết đối của lục địa Kalimdor xưa. Hắn tự tin vào sức mạnh của the Scourge đến mức gần như không quan tâm đến trận chiến... Những đoàn quân ô hợp sẽ không đủ sức gượng dậy ngay từ trận đánh đầu tiên... Hắn không hứng thú...
-...Con dơi kia sao rồi?
Terror trả lời với một ngữ điệu đều đều, vô cảm:
-Tôi đã trục xuất linh hồn của nó... Về những việc còn lại....
Lich king không nhìn về phía Terror, hắn đưa bàn tay lên ngang ngực, miệng niệm những câu chú cổ xưa....
-Giữ lấy...
Terrorblade nhận lấy quả cầu băng giá trong suốt được tạo nên... Hắn nhìn vào tâm quả cầu ấy... khối băng trong suốt đang giữ một vật gì đó tối đen như mực mà mắt thường không thể nhìn thấy.... một linh hồn...
-Linh hồn của Nữ hoàng đau đớn... Queen Of Pain...
Lich king không trả lời, điều đó tương tự như đồng ý.
-... mọi chuyện còn lại... ta để cho ngươi thu xếp...
Terror gật đầu một cách máy móc...
"Ta cũng nghĩ như vậy, Arthas"
Phần 10: Unlife to loss
Gió vẫn thổi như làn nước suối
Gió đi qua đại ngàn, qua những khu rừng xanh tươi
Gió hát bên những chiếc lá ngàn năm
Cậu ấy đưa tay lên cảm nhận, những luồng không khí quen thuộc lướt qua các kẽ ngón tay... Cảm giác này khiến cậu nhớ lại.
Những sợi dây giác quan từ đầu ngón tay báo cho cậu, những mảng gỗ sần sùi và cũ kí khẽ mân mê trên tay. Tán cây khẽ nói... Nó mừng rỡ đón chào người bạn lâu năm, chào đón đứa con trở lại.
“.. Fw... ...”
Âm thanh vang tới từ rất xa. Cậu ngoảnh mặt lại về nơi ấy, vành tai nhọn hơi động đậy, âm thanh của một mũi tên mạnh mẽ đang bắn xuyên qua rừng cây làm cậu xao động. Đưa tay lên cột lại dải băng bịt quanh mắt, cậu tĩnh tâm... một tia chớp màu tím đưa những hình ảnh của cậu biến mất giữa không gian.
==================================
Gondar thở dốc, vết thương của hắn đang loang rộng, những vết máu trải dài trên mặt đất cùng mùi thịt thối thu hút tên chó săn kia đuổi theo. Hắn vẫn chạy, đôi chân lẽ ra không thể sử dụng được nữa của hắn như theo bản năng lập trình sẵn, vẫn mải miết đạp xuống mặt đất, nâng cái thân hình be bét máu. Nhưng, cái gì cũng đến giới hạn của nó, hai chân Gondar bản thân nó không còn cảm giác, nay không còn cả năng lượng để di chuyển, đổ gục xuống đất như một tảng thịt. Áp lực đến gần làm Gondar cảm thấy tức thở, “vật ấy” không gây ra tiếng động gì, nhưng khi người ta tiến gần đến cái chết, họ bỗng dưng nhạy cảm hơn... nhất là đối với vật gây ra cái chết đó.
“Hà... mình chưa bao giờ giữ lời cả... “
Đó là điều hắn nghĩ. Có lẽ đến giây phút cuối đời ước muốn của hắn cũng khó có thể thành hiện thực.“Đời” của một sát thủ không dài, cha Gondar chết khi nào, có lẽ hắn cũng không rõ... Chỉ nhớ rằng khi cậu còn rất bé, một người bạn của cha cậu đã kể lại cho cậu điều ấy...
Nhưng...
Bounty Hunter vọt lên không... Hắn lẽ ra đã không còn chút sức lực nào... cơ thể hắn đã không còn cảm giác, thậm chí tâm trí hắn giờ đây trống rỗng... tất cả những gì còn lại hắn làm dường như là vô thức...
“Bập”
Gondar không còn cảm nhận được cánh tay phải của hắn nữa, hắn chỉ mơ hồ cảm giác nó đã tách rời khỏi cơ thể. Một dải máu dài bị kéo đi bởi cơn gió tanh hôi lướt qua người Gondar...
A...
Gondar trấn tĩnh... đó chỉ là một con mèo rừng lướt qua, giác quan nhạy bén của hắn lúc này khiến cho hắn cảm thấy sợ hãi cả những vật gì nhỏ nhất. Hắn thở nhẹ hơn mặc dù tim vẫn đập không ngừng, vết thương càng toác ra rộng hơn... Đến lúc này, hắn mới nhận ra con dao màu đen của Spectre vẫn còn cắm lại trên lưng cùng dòng máu đã gần khô.
Tiếng lá cây lạo xạo, có lẽ vẫn là một con thú rừng nào đấy. Gondar tự nói với mình, đồng thời cắn chặt một khúc gỗ, đưa tay rút mạnh con dao cắm ở lưng. Từ vết thương cũ, máu lại rỉ ra, một dải băng có tẩm lá thuốc được buộc lại sơ sài nhằm cầm máu lại. Đến giờ có lẽ hắn đã tạm yên tâm....
...
Hai mắt trống rỗng...
Một cơn đau thắt xuất phát từ trái tim. Những mạch máu như bị một bàn tay bóp ngẹn lại... Trước mặt hắn là một con quỷ toàn thân đẫm ướt máu, con mắt đỏ ngầu hoang dại, hai chiếc răng trắng nhởn nhô ra từ bộ mặt đầy lông lá đang nhìn chằm chằm vào Gondar thèm khát...
“Choang!”
Hai tay bắt chéo lại, thanh gươm cong tạo thành một vòng tròn bảo vệ Gondar. Hắn không tin vào mắt của mình, con quỷ kia chỉ dùng hai bàn tay trần đánh vào lưỡi gươm, nhưng không hề thua kém.
Gondar bị đẩy bật ra, hai mắt hoa lên vì đau đớn: Cơn đau trong trái tim dồn dập theo mỗi nhịp đập, nay như bị toác ra làm hai. Vung thanh đao sang thân cây bên cạnh để giữ cho thân hình không bị trượt xa, tên sát thủ Bounty Hunter ngẩng mặt nhìn đối thủ của mình... Cái miệng hắn đỏ ngầu, đang liếm láp những giọt máu nóng của con mồi trước mặt tựa như một món đồ khai vị. Nhưng...
Khi ánh mắt của “vật ấy” quét sang phía Gondar, hắn cảm thấy rõ hơn bao giờ hết cái chết đang cận kề.
“Có điều gì đó không ổn”
Có điều gì mách bảo hắn điều đó...
Bàn tay trái còn một chút cảm giác của hắn quờ quạng trong không khí, năm ngón tay khép lại khi chúng tiếp xúc với cái cán gỗ quen thuộc. Gondar đợi một đợt tấn công tiếp theo từ đối thủ. “Vật ấy” lặng một lúc như thể đang tận hưởng cái thú vui mèo vờn chuột, và...
Gondar nghiến răng, thanh gươm của hắn tạo thành một tấm khiên, áp lực khủng khiếp dồn vào làm cơ thể vốn đã quá tải của hắn như muốn vỡ tan ra. Nhưng...
“không thể”...
Gondar biết cái gì xảy đến với mình, chỉ đó điều hắn chưa tin được điều đó... Cánh tay trái của hắn không còn dính liền cơ thể hắn nữa: Nó đang nằm trên mặt đất. Máu càng tuôn ra mạnh hơn mỗi bước hắn di chuyển, dường như mỗi chuyển động đều trở thành một nhát dao đâm vào cơ thể... Gondar ngừng lại giữa khoảng đất trống, tức thở và chờ chết, chờ cho cái bóng màu đỏ lao tới lấy đi mạng sống.
Gió ...
Rừng cây tách ra như để tránh đường cho cơn gió ấy...
Cơn gió không hề chạm phải một vật cản gì cho dù nó trôi giữa khu rừng rậm rạp mà thậm chí ánh sáng không thể chạm tới đáy. Những chiếc lá và thân cây tự động dạt sang hai bên để cơn gió mạnh mẽ ấy xuyên qua như thể nhường đường cho một cô gái xinh đẹp...
Gondar cảm thấy nó lướt qua ngang vai, qua cái vai trống không mát lạnh, và rồi nó đi thẳng tới “vật ấy”... Con quỷ màu đỏ khựng lại, hắn đưa con mắt đỏ man rợ xuống lồng ngực...
Phần 11: Stranger like me
Bầu trời tối đen như mực
Nó đen và sâu thẳm khiến những con mắt tinh tường nhất cũng không thể dõi qua
Những ánh sao đêm le lói, cố sức xuyên qua lớp mây dày đặc trong vô vọng.
Những kẻ sống trong màn đêm ấy, chúng ta không thể nhận biết, không thể hiểu họ. Vì vậy, chung ta tự gán cho họ những gì xấu xa nhất, tội lỗi nhất
Đơn giản vì chúng ta không thể thấy họ.
Những người sống trong bóng đêm cũng không thể hiểu nhau
Có thể họ ở rất gần, nhưng không thể nhìn thấu được bộ mặt người bên cạnh
Họ tồn tại vì điều gì?
Căn phòng tối tăm, phủ đầy bởi những linh hồn ai oán chết chóc...
Khoảng rừng đen, và linh hồn mang sức mạnh của quỷ phiêu bạt...
Đôi cánh đen bao bọc thân thể, giấu đi bản thân
Bàn chân nhanh nhẹn của ánh sáng bỏ lại những câu chuyện phía sau
Cặp sừng cong, dài và đấy chướng khí, tượng trưng của quỷ dữ
Đôi mắt đã mù, được quấn bởi một dải băng mỏng, dấu hiệu của việc bắt tay với demon.
Hai người cùng chung dòng máu, tâm tính trái ngược...
Nhưng đi vào tận đáy tâm hồn, nơi sâu nhất của trái tim.
Bọn họ....
Không hề khác nhau...
Spectre trở về trong im lặng. Căn phòng hắc ám và kinh tởm ngay cả đối với loài quỷ, nhưng nó lại là chốn linh thiêng của Terror Blade, người chủ của cô. Spectre, được biết đến như linh hồn báo thù phiêu bạt từ xa xưa, cô vốn nằm dưới sự điều khiển của Warden Majev Shadowsong, nhưng vì một nguyên nhân nào đó, sự liên kết quyền lực của họ bị đánh mất, và chuyển sang tay của Illidan Stormrage - kẻ hiện giờ đang tồn tại bên trong Terrorblade. Cánh cửa đóng im lìm và lạnh lẽo như cõi chết, nhưng cô vẫn cảm giác thấy nhịp đập của trái tim bên trong, điều cô chờ đợi...
-Vào đi, Spectre...
Nghe những lời đó, Spectre dạm bước. Cô không mở cửa, thân thể cô như một chiếc bóng, được cấu tạo bằng màu đen của cái chết. Cánh cửa như một tấm màn bằng khói, để Spec bước xuyên qua nhẹ nhàng. Cô đảo mắt trong căn phòng, hướng về nơi tối nhất và lạnh nhất, người đang gọi cô đứng khuất phía sau đôi cánh của chính anh, tự che giấu bản thân bởi vẻ bề ngoài quỷ dữ của mình.
-Cô để hắn thoát?
Spec khẽ gật đầu, cô sẵn sàng chịu sự trừng phạt từ anh. Một khoảng lặng, không có một âm thanh hay cảm xúc gì được bộc lộ, khoảng trống giữa họ giống như một khoảng chân không trống rỗng... Đến cuối cùng, cô mới lên tiếng:
-Tôi xin chịu phạt, thưa chủ nhân...
Anh ta nói, giọng bàng quan như không nghe thấy:
-Vì chuyện gì? Đừng quá lo, Spec, ta đã dự tính được điều này...
-Ngài đã thả... hắn?
Anh ta không nói gì, điều đó có nghĩa là “Đúng thế”....Cuộc đi săn của Blood Seeker đã bắt đầu.
..............................
Blood Seeker là một con quỷ khát máu...
Không hắn, nó là kẻ sống bằng máu, cách hắn sống, như bao nhiêu loài khác chỉ là cách sinh tồn.
Đó không đơn giản là sở thích.
Đó là lời nguyền của Blood Seeker, giống loài bị nguyền rủa....
Blood Seeker khựng lại, cặp mắt đỏ của hắn rời khỏi con mồi, quét qua lồng ngực, nơi một mũi tên bằng bạc đang cắm sâu vào trong...
Ánh trăng tỏa ánh sáng tràn ngập khu rừng
Bầu trời cao và trống trải như để nổi bật lên thứ ánh sáng huyền ảo ấy
Ánh trăng của thần Elune...
Cô gái ấy, thân hình mảnh dẽ và kiều diễm, mái tóc dài lấp lánh như làn nước nhẹ tô điểm cho khuôn mặt thánh thiện.... Bên cô, là một con hổ màu trắng, to lớn và mạnh mẽ, nhưng nó cúi xuống bên cô đầy thuần phục như một con mèo bên cạnh chủ của mình... Sự tương phản mạnh mẽ ấy khiến ta cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn trong cô gái, dưới vẻ bề ngoài xinh đẹp.
-Blood Seeker, hôm nay là ngày chết của ngươi!
Câu nói chưa dứt, ba mũi tên đã bay ra khỏi chiếc cung gỗ ngàn năm. Blood cố gắng tránh né, nhưng mũi tên bạc còn cắm trong lồng ngực làm hắn di chuyển khó khăn, kết quả là ba mũi tên găm thẳng vào vai, đầu gối và ổ bụng hắn một lúc. Không để con quỷ khát máu kịp hồi phục, con hổ trắng đã vồ tới, cái miệng rộng đầy răng ngoác ra có thể nuốt trọn cả đầu Blood vào trong.
Nhưng mọi việc không diễn ra quá dễ dàng như thế...
Blood, hắn hiểu điều gì sẽ đến với hắn sau mỗi giây chần chừ, hai bàn tay đầy máu nhổ một lúc 4 mũi tên ra khỏi cơ thể, rồi để mặc máu cứ tuôn ra, hắn lao thẳng vào địch thủ.
Điều này làm chính Mirana bất ngờ. Trong chốc lát, cả hai bên đã áp sát nhau, cô gái lập tức chuyển vũ khí, tay phải cầm chặt lấy mũi tên, thay vì bắn ra thỉ sử dụng nó như một mũi giáo nhỏ hướng thẳng về phía Blood...
“Phập!”
Một dải máu màu đỏ tuôn ra...
Mirana không bị thương, cô và con bạch hổ đáp xuống nền đất cứng, nhưng bộ mặt cô tái lại: Blood, miệng đầy máu tươi, đang hồi phục với một tốc độ quái dị: Những vết thương trong ổ bụng và cánh tay đã liền lại... Đồng thời, tiếng thịt rơi xuống mặt đất một cách khô khan: con Bạch hổ của Mirana khuỵu xuống đất, máu đỏ loang khắp bộ lông trắng của nó, vết thương rõ ràng là bị một bộ răng sắc lẻm cắn xé một cách thô bạo...
Mirana buộc phải đứng xuống đất, vũ khí trong tay cô là một chiếc cung tên, không phù hợp với đánh cận chiến. Tốc độ của Blood khiến cho những mũi tên của cô không thể đuổi kịp... Một thoáng phân tâm, con quỷ biến mất khỏi tầm mắt của Mirana. Giật mình trong giây lát, cô gái chỉ kịp cúi xuống khi nghe tiếng gió rít ngay phía sau, kịp thời tránh khỏi đòn chí mạng nhưng đồng thời dải băng buộc tóc bị tạt bay khỏi đầu. Nín thở, cô nhảy thật nhanh, đồng thời xoay người giữa không trung đáp trả bằng một mũi tên khác... Blood coi nó như không, hắn lao thẳng vào như không có chuyện gì, đưa tay chộp lấy mũi tên.
Một thoáng sợ hãi hiện ra trong mắt Blood: Mũi tên như làn khói, nó xuyên qua bàn tay của Blood như sương mù. Hắn quẹo đầu lại, nhưng không tránh khỏi một vết cắt dài từ mi mắt đến tận mang tai. Lố đà, hắn bị trượt ngã, nhưng nhanh chóng bật dậy ngay trước khi 2 mũi tên khác kịp bay tới. Mắt long lên vì tức giận, nhưng Blood không thể liều mạng thêm lần nữa... hắn bật ra xa, giữ một khoảng cách an toàn trước đối thủ và đợi thời cơ tấn công...
Hai cặp mắt nhìn về phía đối thủ của mình, cả hai đều bất động, bất kì cử động nhỏ nào trước cũng có thể phải trả giá bằng cả sinh mạng của mình....
“Phập!”
Hai mắt của Blood hoa lên, một cái gì đó sắc lẻm đã chia thân thể hắn làm 2 phần bằng nhau. Trước lúc chết, hắn chỉ có nhận biết được có một tia sáng màu tím lóe lên.... Và tại đó, nơi Blood vừa đứng, xuất hiện một kẻ kì lạ với dải băng quấn chặt đôi mắt mù. Cậu ta sử dụng cặp song đao bán nguyệt, biểu tượng cho sự nguyền rủa và ghẻ lạnh sẽ theo cậu và những kẻ như cậu suốt cuộc đời... Cậu đứng trước đó, trong khi cô gái còn đang bất ngờ trước kẻ lạ mặt. Cô hơi lùi lại, thậm chí bàn tay sắn sàng rút cung tên bất cứ lúc nào:
-Hỡi tên Demon Hunter kia, ngươi làm gì tại vùng đất linh thiêng này?
Và đó là lời đầu tiên cô nói...
Phần 8: The Bounty Hunter
Hắn đang đứng đợi một mình trong đêm tối.
-...
Cho đến hôm nay... hắn chấp nhận làm tất cả chỉ vì tiền. Hắn không quan tâm đến nguồn gốc của chúng, hay những kẻ nào thuê hắn. Những ánh sáng vàng lấp lánh ấy làm hắn mù quáng, mỗi một con mồi bị giết đồng nghĩa với việc những đồng vàng lấp lánh ấy lại làm nặng thêm túi của hắn.
-...
Hắn lấy trong túi ra một vật gì đó nho nhỏ, trái với tưởng tượng của mọi người về hắn... vật đó quá đơn sơ, mộc mạc và không có công dụng gì. Thông thường tất cả những đồ vật mà một sát thủ mang theo luôn là những thứ hữu dụng, nhưng với vật này....
-...
Một chiếc trâm hình con bướm nhỏ màu hồng... Hắn nhìn trân trân món đồ đó một lúc với một đôi mắt không hề có chút cảm xúc nào. Chiếc trâm vẫn nằm yên trên tay hắn, nó không hề thay đổi, và cũng không thay đổi...
-...
Hắn thở rất nhẹ, hơi thở mà một sát thủ cần có. Hôm nay hắn đến đây không phải đề ám sát, mà là để nhận tiền. Trong tất cả các phi vụ hắn thực hiện, hắn chưa bao giờ có cảm giác kì lạ như lần này. Nó chỉ nên gọi là đánh lén chứ không nên gọi là ám sát, và yêu cầu của người ấy khiến cho cuộc tấn công này càng kì lạ hơn.... nhưng
Hắn bất an.
Hắn có một linh tính xấu về ngày hôm nay. Về cánh cổng đang đóng im lìm kia có thể mở ra bất cứ lúc nào. Hắn không sợ chết, từ lâu cuộc sống đã không còn quan trọng đối với hắn nữa. Nhưng...
-Guh...
Cánh cổng mở ra, người thuê hắn trong bộ trang phục kín mít, một tấm áo khoác màu đen rộng... Tên đó không nói gì, nhưng những tiếng tiền vàng lách cách báo cho hắn biết tên đó thực hiện đúng giao kèo.
"Xoẻng"
Một bọc lớn tiền vàng bọc trong một cái túi làm bằng da dê được đặt lên bàn... Hắn không cần phải xem lại, vì cái tai hắn được cấu tạo đặc biệt để nhận biết âm thanh dạng này. Theo thông lệ cũ... hắn cầm lấy đống vàng, và nhẹ nhàng rút lui. Không chào hỏi, không ám hiệu cũng như ....
-Công việc tốt lắm, Bounty Hunter.
Cái giọng lạnh lẽo đánh vào tai hắn. Hắn dường như đã nghe âm thanh này ở đâu đó... Như một phản xạ, hắn quay đầu lại nhìn kẻ giấu mặt.
-Ta khá ấn tượng với cách làm việc của anh... Nhưng ta tự hỏi, tại sao anh chịu làm tất cả những việc này?
Hắn gật đầu... hắn thận trọng trả lời câu hỏi bằng giọng bình thường nhất có thể.
-Đó là bí mật nho nhỏ của tôi. Xin lỗi vì tôi không thể trả lời...
Hắn dứt điểm cuộc đối thoại tại đấy, rồi bỏ đi nhanh chóng mà không ngờ mình đã phạm phải sai lầm lớn... Sau lưng hắn, trong căn phòng nhỏ, kẻ bí ẩn kia vẫn ngồi bất động.
INTERLUDE
Cơn mưa này không dừng lại...
Nó đã bắt đầu từ ba ngày trước
Nó chưa có dấu hiệu kết thúc
Thành phố nhỏ này chưa bao giờ là một nơi dễ chịu về thời tiết, từ bão cát tới những trận mưa nặng hạt là vị khách bộ hành nơi đây. Ngôi làng kì dị này chưa bao giờ là một nơi hiếu khách, nhưng nó lại chào đón những kẻ vãng lai tới đây một cách niềm nở. Ngôi làng kì lạ, nhưng đơn giản để hiểu, những người dân làng khác biệt nhau về tên gọi, nhưng về bản chất chỉ chia ra làm hai loại người: dân thường và sát thủ.
Cơn mưa ấy không dừng lại...
Đã bảy ngày trôi qua.
Ngôi làng chưa bao giờ phải chịu đựng một trận mưa lớn đến thế. Người ta thậm chí còn tự hỏi nó có dừng lại không? Những con đường đã ngập đến bụng, đến cổ, tràn vào những ngôi nhà cũ nát. Mọi người đi sơ tán khá đông, họ chuyển về phía cao hơn của ngôi làng, nơi mực nước dâng tới chậm hơn... Cậu bé Gondar, may mắn, sống ở đấy.
Buổi đêm ngày mưa thứ chín, cậu...
-SA*#$!À!!WR#!R...
Cậu vừa đi vừa chửi... Con đường sặc sụa bởi nước dâng tới bụng cậu. Hai tay cậu đưa lên cao ngang ngực để khỏi làm ướt thêm đống thực phẩm cậu mua được tại làng bên. Vừa đói, mệt lại lạnh, chân cậu tê cóng và người cậu dầm dề toàn nước.... Thế đấy, cậu nhìn lên trời, cơn mưa này không thể kết thúc.
-Xin lỗi chú...
Một giọng nói lí nhí ở góc phố, cậu nghe thấy một giọng phụ nữ đang hỏi gì đó ở đó. Cậu không bận tâm lắm về những việc không phải của mình, nhưng dù gì thì nó nằm trên đường đi...
-... nhà ông Phill Condiac được không ạ?
"Chậc"
Gondar tò mò ngoái cổ lại. Cái gã nông dân hơn cả nông dân ấy chẳng mấy người để ý tới, và giao thiệp cũng chẳng nhiều... Dễ hiểu khi nhìn thấy người kia lắc đầu khi nghe hỏi..
Hắn đi thêm vài bước nữa...
Hắn ngoái cổ lại...
Cái bóng nhỏ ấy đang đứng bối rối giữa cơn mưa, hẳn nó không biết đi đâu, làm gì... Giữa biển nước này. Trời lúc này đã tối, con đường cũng không có nhiều người...
-Ê
Gondar đột ngột gọi, hắn không ngờ cái bóng kia lại giật bắn mình lên một cách thái quá như thế... Tự dưng hắn thấy có chút hứng thú...
-Đi cùng ta, thằng nhóc. Chúng ta đi chung đường đấy.
Hắn có thể tưởng tượng được cái bóng kia mừng thế nào khi nghe thấy hắn nói. Nó cố gắng chạy tới, nhưng bị vấp phải một vật gì đó trong biển nước, té xuống một cách tội nghiệp.... Gondar nhìn nó, phì cười...
-Cám ơn... anh...
Giọng nói lí nhí, nhưng khàn đặc. Hẳn nó đã đứng dưới mưa rất lâu rồi. Tự dưng Gondar cảm thấy tội nghiệp cho nó... Và cứ thế... họ bước đi trong đêm tối, giữa một biển nước.
-...
-...
Cả hai im lặng một lúc lâu....
Cái nơi mà Gondar định vị là "nhà của lão Phil" giờ chỉ là một bãi đất trống... Chính xác hơn, là một bãi nước, nổi lềnh bềnh những mảnh mà khi tỉnh táo mà ghép lại, chúng có vẻ giống một ngôi nhà... Cậu hơi sững người, nhưng cậu biết - thậm chí cậu không cần quay sang nhìn - cái bóng nhỏ kia đang chực òa khóc. Hiển nhiên, nó còn chỗ quái nào để đi đâu... đêm tối và nước ngập, còn điều gì có thể tệ hơn? Tự dưng trong đầu cậu có một ý nghĩ ngu xuẩn...
-Nhóc, nhà anh ở gần đây. Có lẽ có phòng trống cho mày đấy...
Cái bóng nhỏ ấy giật mình như thể vừa nghe thấy điều gì kinh khủng lắm. Nó òa khóc...
-...
Cái quái gì thế?
Một sát thủ đã phá lệ mời một kẻ lạ vào nhà... Thực ra chính xác là một sát thủ tập sự, nhưng đó cũng là phá lệ. Gondar ngẫm lại cậu nói của mình. Cậu chẳng thấy nó có gì gọi là đáng sợ trong đó...
-Thôi nào! Mày không bị đứt dây thần kinh ở đâu đấy chứ? Hay mày muốn nằm ôm cây gỗ mà trôi lềnh bềnh tối nay
Cái bóng nín lại, nhưng vẫn e dè...
-Em... em...
Giọng nói đã bớt khàn đặc...
Và Gondar chợt nhận ra mình đúng là một thằng ngu...
Cái bóng nhỏ kia bỏ chiếc mũ trùm đầu của mình ra, đó không phải là một thằng nhóc nhỏ con. Đơn giản chỉ vì kích thước không thể bằng một người khác giới, cô bé ấy vẫn cúi đầu nhìn Gondar
Hôm ấy, Gondar bước vào tuổi 18.
INTERLUDE OUT
Kẻ bí ẩn kia vẫn ngồi trong căn phòng đợi Gondar đi khuất. Hắn đang đợi một kẻ khác. Hắn ngồi quay lưng về phía cánh cửa, tựa như hắn biết "kẻ ấy" sẽ không xuất hiện từ đó. Hắn đã luôn im lặng trong mắt mọi người, nhưng hắn không phải là không giao tiếp. Bản thân cơ thể hắn tồn tại hai linh hồn khác nhau, nhưng chung mục đích. Hai kẻ nguy hiểm giống nhau cả về tính cách lẫn cách hành xử trở nên đặc biệt nguy hiểm khi chúng gặp nhau, và hiểu nhau...
Người hắn đợi đã đến...
Một bóng ma xuất hiện, nó đi xuyên qua căn phòng bằng gỗ tựa như đó không phải là thứ tồn tại trên đời. Nhưng khác với tên sát thủ vừa nãy, nó đặc biệt cung kính với hắn... Nó quỳ xuống trước hắn...
-Tôi đang đợi chỉ thị của ngài, Illidan Stormrage...
Kẻ bí ẩn bỏ lớp mũ trùm đầu ra. Hai chiếc sừng quỷ lộ ra cùng khuôn mặt quen thuộc...
-Spectre... tên Bounty Hunter đã bị thương, cô hiểu nhiệm vụ chứ?
Bóng đen ấy gật đầu, cung kính chào người chủ của cô... nụ cười nửa miệng xuất hiện trên khuôn mặt Terrorblade.
.
___________Auto Merge________________
.
Phần 9: The Bounty Hunter (2)
Hắn chạy đi trong đêm tối
Những chiếc hoa đêm rơi...
Hắn không quay đầu lại
Những bông hoa vẫn rơi
Hắn không hối tiếc...
Hắn không hiểu
Nhưng hắn vẫn tiếp tục....
Nhưng...
Gondar dừng lại... vết thương trên ngực anh khiến cho hắn xuống sức nhanh hơn mọi khi. Hắn phân vân, không phải vì vết rách trên ngực, mà vì những điều hắn không thể trả lời... Túi tiền vàng vẫn dắt bên hông và kêu lích kích... nhưng hắn tự nhủ lại câu hỏi của người ấy:
"Nhưng ta tự hỏi, tại sao anh chịu làm tất cả những việc này?"
Đó là mục đích của hắn sao... có thật hắn làm những việc này vì tiền? Hắn đã tự nhủ điều đó không biết bao nhiêu lần... nhưng....
Nó như một lời nguyền dai dẳng đối với hắn...
-A....
Những mảng mây đen đi qua để lộ ra bầu trời đêm... ánh trăng chiếu vào khuôn mặt khắc khổ hốc hác của hắn... Khuôn mặt đã biến dạng không biết bao nhiêu lần bởi những vết thương không được quan tâm chữa trị theo đúng cách của nó... Hắn không quan tâm lắm đến việc đấy... đôi mắt vô cảm ấy lại nhìn trăng... sững sờ.
Hắn trở thành một sát thủ từ đấy
INTERLUDE
Đêm đấy... trăng cũng đẹp như thế này
Gondar đã từ bỏ gia đình mình... cậu đã rời bỏ nghề sát thủ đeo bám đời cậu và gia đình cậu. Cậu chập chững như một đứa trẻ mới bước vào đời, cậu cầm những lưỡi cày theo kiểu võ sĩ đạo, cậu dựng một căn nhà có tính thẩm mỹ của một cái chuồng heo, và cậu sẽ có một cô vợ xinh đẹp....
Cậu mỉm cười và luôn nghĩ rằng...
"Ta sẽ bảo vệ nó"...
Nhưng..
đêm đó...
Trăng cũng đẹp như thế...
Trăng đẹp đủ để khiến người ta phải khóc khi nhớ về nó
Nhưng mặt trăng ở rất xa...
Bầu trời trong, chỉ để lại trong màu xanh của bóng tối những khoảng trống....
Ngày hôm nay...
Đêm dù dài nhưng cũng sẽ kết thúc
Và khoảnh khắc cuối cùng sẽ phải đến
Cậu ấy ngồi yên, đôi mắt đăm đăm, nắm tay cô ấy, như níu kéo lại những phút giây ấy...
-Gondar... đây...
Giọng nói của cô ấy không còn rõ ràng nữa
Cậu cũng thế...
Gondar thì thầm điều gì đó, nhưng cậu không thể cất tiếng, không khí lạnh ùa vào cổ họng cậu làm cho cậu tê cứng.
Những bông hoa đêm rơi...
Những bông hoa rơi nhẹ nhàng trong đêm, tựa như tiếng thở nhẹ của cô gái...
Nhưng mỗi cánh hoa rơi như dồn cậu lại vào trong đêm tối
Không...
-Anh sao thế... vẻ mặt này không giống người mà em biết...
Tại sao điều đó lại diễn ra như thế?
Và tại sao nó lại bắt đầu?
Nếu đã bắt đầu...
Tại sao?
-Không có gì, anh chỉ muốn kiểm tra lại vài điều...
Khi em khỏi bệnh, chúng ta sẽ lại đi thăm những luống hoa em đã trồng, những thảo nguyên bao la của loài hoa, em yêu quý chúng, phải không?
-Vâng, những bông hoa ấy...
Giọng nói của cô như đang tắt dần, nhưng đôi mắt cô vẫn chứa chan niềm hạnh phúc...
-... em không thể chăm sóc chúng...
...
-Đừng lo, anh sẽ giúp... Nhưng ...
Gondar như muốn nuốt những từ anh nói...
"Đừng để căn bệnh ấy đánh gục em..."
Anh nuốt những từ ấy vào trong tim...
Cô gái mỉm cười... cô đưa cánh tay yếu ớt lên như muốn ôm lấy Gondar một lần nữa... Cánh tay cô yếu lắm... không thể nhấc lên cao hơn...
-Gondar.... anh hãy.... đưa em đi...
Gondar cảm thấy khô rát ở cổ họng...
Anh lồng bàn tay xuống, bế cô lên nhẹ nhàng...
Cô nhẹ quá...
Điều đó làm anh muốn khóc, nhưng nước mắt anh không thể chảy lúc này... vào những giây phút cuối cùng...
...
Anh bước đi trong đêm...
Anh không biết con đường mình đi..
Những ngọn gió thổi thật ấm ấp, anh cảm thấy nó như những tiếng thì thầm của người con gái trong tay anh...
Nhưng...
Thực sự bầu trời đêm bắt đầu có những bông tuyết....
Những bông tuyết như những vật thê sống thật sự
Anh có quá nhiều điều để nói....
Nhưng anh chọn im lặng...
Để giữ lại khoảnh khắc bình yên ấy
-Gondar....
Cô gái yếu ớt thì thầm vào tai anh. Gondar sững lại trước một nơi mà anh chưa bao giờ đặt chân tới, nhưng anh biết rất rõ nó....
-Hm...
Căn nhà lớn bằng đá cẩm thạch được xây từ nhiều thế kỉ trước. Nó vẫn im lìm như thế từ bao lâu rồi... nó vô cảm trong con mắt của anh... Bản thân anh không tin vào nó, nhưng...
-Gondar, anh có thể...
Gondar khẽ đưa tay lên miệng cô gái ...
-Julia... em có muốn làm vợ anh không...
Cô gái khóc....
Tiếng chuông nhà thờ ngân vang, và cô gái nhắm mắt lại.... đợi hơi chút hơi ấm từ bờ môi anh... Trong giây phút cuối cùng ấy...
-Xin lỗi Gondar... em có thể... sẽ ngủ rất lâu... đấy...
Cô vẫn nghĩ như thế....
Default
Phần 9: The Bounty Hunter (2)
Hắn chạy đi trong đêm tối
Những chiếc hoa đêm rơi...
Hắn không quay đầu lại
Những bông hoa vẫn rơi
Hắn không hối tiếc...
Hắn không hiểu
Nhưng hắn vẫn tiếp tục....
Nhưng...
Gondar dừng lại... vết thương trên ngực anh khiến cho hắn xuống sức nhanh hơn mọi khi. Hắn phân vân, không phải vì vết rách trên ngực, mà vì những điều hắn không thể trả lời... Túi tiền vàng vẫn dắt bên hông và kêu lích kích... nhưng hắn tự nhủ lại câu hỏi của người ấy:
"Nhưng ta tự hỏi, tại sao anh chịu làm tất cả những việc này?"
Đó là mục đích của hắn sao... có thật hắn làm những việc này vì tiền? Hắn đã tự nhủ điều đó không biết bao nhiêu lần... nhưng....
Nó như một lời nguyền dai dẳng đối với hắn...
-A....
Những mảng mây đen đi qua để lộ ra bầu trời đêm... ánh trăng chiếu vào khuôn mặt khắc khổ hốc hác của hắn... Khuôn mặt đã biến dạng không biết bao nhiêu lần bởi những vết thương không được quan tâm chữa trị theo đúng cách của nó... Hắn không quan tâm lắm đến việc đấy... đôi mắt vô cảm ấy lại nhìn trăng... sững sờ.
Hắn trở thành một sát thủ từ đấy
INTERLUDE
Đêm đấy... trăng cũng đẹp như thế này
Gondar đã từ bỏ gia đình mình... cậu đã rời bỏ nghề sát thủ đeo bám đời cậu và gia đình cậu. Cậu chập chững như một đứa trẻ mới bước vào đời, cậu cầm những lưỡi cày theo kiểu võ sĩ đạo, cậu dựng một căn nhà có tính thẩm mỹ của một cái chuồng heo, và cậu sẽ có một cô vợ xinh đẹp....
Cậu mỉm cười và luôn nghĩ rằng...
"Ta sẽ bảo vệ nó"...
Nhưng..
đêm đó...
Trăng cũng đẹp như thế...
Trăng đẹp đủ để khiến người ta phải khóc khi nhớ về nó
Nhưng mặt trăng ở rất xa...
Bầu trời trong, chỉ để lại trong màu xanh của bóng tối những khoảng trống....
Ngày hôm nay...
Đêm dù dài nhưng cũng sẽ kết thúc
Và khoảnh khắc cuối cùng sẽ phải đến
Cậu ấy ngồi yên, đôi mắt đăm đăm, nắm tay cô ấy, như níu kéo lại những phút giây ấy...
-Gondar... đây...
Giọng nói của cô ấy không còn rõ ràng nữa
Cậu cũng thế...
Gondar thì thầm điều gì đó, nhưng cậu không thể cất tiếng, không khí lạnh ùa vào cổ họng cậu làm cho cậu tê cứng.
Những bông hoa đêm rơi...
Những bông hoa rơi nhẹ nhàng trong đêm, tựa như tiếng thở nhẹ của cô gái...
Nhưng mỗi cánh hoa rơi như dồn cậu lại vào trong đêm tối
Không...
-Anh sao thế... vẻ mặt này không giống người mà em biết...
Tại sao điều đó lại diễn ra như thế?
Và tại sao nó lại bắt đầu?
Nếu đã bắt đầu...
Tại sao?
-Không có gì, anh chỉ muốn kiểm tra lại vài điều...
Khi em khỏi bệnh, chúng ta sẽ lại đi thăm những luống hoa em đã trồng, những thảo nguyên bao la của loài hoa, em yêu quý chúng, phải không?
-Vâng, những bông hoa ấy...
Giọng nói của cô như đang tắt dần, nhưng đôi mắt cô vẫn chứa chan niềm hạnh phúc...
-... em không thể chăm sóc chúng...
...
-Đừng lo, anh sẽ giúp... Nhưng ...
Gondar như muốn nuốt những từ anh nói...
"Đừng để căn bệnh ấy đánh gục em..."
Anh nuốt những từ ấy vào trong tim...
Cô gái mỉm cười... cô đưa cánh tay yếu ớt lên như muốn ôm lấy Gondar một lần nữa... Cánh tay cô yếu lắm... không thể nhấc lên cao hơn...
-Gondar.... anh hãy.... đưa em đi...
Gondar cảm thấy khô rát ở cổ họng...
Anh lồng bàn tay xuống, bế cô lên nhẹ nhàng...
Cô nhẹ quá...
Điều đó làm anh muốn khóc, nhưng nước mắt anh không thể chảy lúc này... vào những giây phút cuối cùng...
...
Anh bước đi trong đêm...
Anh không biết con đường mình đi..
Những ngọn gió thổi thật ấm ấp, anh cảm thấy nó như những tiếng thì thầm của người con gái trong tay anh...
Nhưng...
Thực sự bầu trời đêm bắt đầu có những bông tuyết....
Những bông tuyết như những vật thê sống thật sự
Anh có quá nhiều điều để nói....
Nhưng anh chọn im lặng...
Để giữ lại khoảnh khắc bình yên ấy
-Gondar....
Cô gái yếu ớt thì thầm vào tai anh. Gondar sững lại trước một nơi mà anh chưa bao giờ đặt chân tới, nhưng anh biết rất rõ nó....
-Hm...
Căn nhà lớn bằng đá cẩm thạch được xây từ nhiều thế kỉ trước. Nó vẫn im lìm như thế từ bao lâu rồi... nó vô cảm trong con mắt của anh... Bản thân anh không tin vào nó, nhưng...
-Gondar, anh có thể...
Gondar khẽ đưa tay lên miệng cô gái ...
-Julia... em có muốn làm vợ anh không...
Cô gái khóc....
Tiếng chuông nhà thờ ngân vang, và cô gái nhắm mắt lại.... đợi hơi chút hơi ấm từ bờ môi anh... Trong giây phút cuối cùng ấy...
-Xin lỗi Gondar... em có thể... sẽ ngủ rất lâu... đấy...
Cô vẫn nghĩ như thế....
INTERLUDE OUT
Gondar nhìn những đồng vàng lấp lánh trên tay mình... Hắn sống vì chúng sao? Hay...
Hắn đi tìm câu trả lời?
Hắn nhớ ngày đó, hắn đã từng hối hận khi từ bỏ nghiệp sát thủ
....
Những đồng tiền này lẽ ra đã có thể cứu mạng cô ấy...
Nhưng...
Tại sao?
Gió chợt nổi lên mạnh... không gian xung quanh tối sầm lại như một bức rèm tối che kín mắt trăng. Gondar không giật mình, nhưng hắn lúng túng... Hắn cảm giác cái chết có thể đến bất cứ lúc nào trong không gian đen tối này...
-Spectre...
Đôi mắt hắn rực sáng lên khi ngửi thấy mùi thù hận...
Một bóng đen tử thần bay lên từ dưới nền đất chết
Hắn rút hai thanh gươm vẫn dắt bên hông ra, mắt không rời khói bóng đen ấy...
================================================== ==================
Bên ngai vàng băng giá, hắn vẫn ngồi đó điềm tĩnh và lạnh lẽo.
Hắn phục vụ vị chúa tể của băng giá, như lời nguyền hắc ám găm vào linh hồn của hắn...
Hắn không có ý niệm riêng của bản thân...
Hắn là nô lệ của Lich king...
-Terrorblade...
Giọng Lich king mệt mỏi... Cuộc chiến thực sự ở trước mắt, hắn chỉ còn một bước ngắn nữa để trở thành vị vua tuyết đối của lục địa Kalimdor xưa. Hắn tự tin vào sức mạnh của the Scourge đến mức gần như không quan tâm đến trận chiến... Những đoàn quân ô hợp sẽ không đủ sức gượng dậy ngay từ trận đánh đầu tiên... Hắn không hứng thú...
-...Con dơi kia sao rồi?
Terror trả lời với một ngữ điệu đều đều, vô cảm:
-Tôi đã trục xuất linh hồn của nó... Về những việc còn lại....
Lich king không nhìn về phía Terror, hắn đưa bàn tay lên ngang ngực, miệng niệm những câu chú cổ xưa....
-Giữ lấy...
Terrorblade nhận lấy quả cầu băng giá trong suốt được tạo nên... Hắn nhìn vào tâm quả cầu ấy... khối băng trong suốt đang giữ một vật gì đó tối đen như mực mà mắt thường không thể nhìn thấy.... một linh hồn...
-Linh hồn của Nữ hoàng đau đớn... Queen Of Pain...
Lich king không trả lời, điều đó tương tự như đồng ý.
-... mọi chuyện còn lại... ta để cho ngươi thu xếp...
Terror gật đầu một cách máy móc...
"Ta cũng nghĩ như vậy, Arthas"
Phần 10: Unlife to loss
Gió vẫn thổi như làn nước suối
Gió đi qua đại ngàn, qua những khu rừng xanh tươi
Gió hát bên những chiếc lá ngàn năm
Cậu ấy đưa tay lên cảm nhận, những luồng không khí quen thuộc lướt qua các kẽ ngón tay... Cảm giác này khiến cậu nhớ lại.
Những sợi dây giác quan từ đầu ngón tay báo cho cậu, những mảng gỗ sần sùi và cũ kí khẽ mân mê trên tay. Tán cây khẽ nói... Nó mừng rỡ đón chào người bạn lâu năm, chào đón đứa con trở lại.
“.. Fw... ...”
Âm thanh vang tới từ rất xa. Cậu ngoảnh mặt lại về nơi ấy, vành tai nhọn hơi động đậy, âm thanh của một mũi tên mạnh mẽ đang bắn xuyên qua rừng cây làm cậu xao động. Đưa tay lên cột lại dải băng bịt quanh mắt, cậu tĩnh tâm... một tia chớp màu tím đưa những hình ảnh của cậu biến mất giữa không gian.
==================================
Gondar thở dốc, vết thương của hắn đang loang rộng, những vết máu trải dài trên mặt đất cùng mùi thịt thối thu hút tên chó săn kia đuổi theo. Hắn vẫn chạy, đôi chân lẽ ra không thể sử dụng được nữa của hắn như theo bản năng lập trình sẵn, vẫn mải miết đạp xuống mặt đất, nâng cái thân hình be bét máu. Nhưng, cái gì cũng đến giới hạn của nó, hai chân Gondar bản thân nó không còn cảm giác, nay không còn cả năng lượng để di chuyển, đổ gục xuống đất như một tảng thịt. Áp lực đến gần làm Gondar cảm thấy tức thở, “vật ấy” không gây ra tiếng động gì, nhưng khi người ta tiến gần đến cái chết, họ bỗng dưng nhạy cảm hơn... nhất là đối với vật gây ra cái chết đó.
“Hà... mình chưa bao giờ giữ lời cả... “
Đó là điều hắn nghĩ. Có lẽ đến giây phút cuối đời ước muốn của hắn cũng khó có thể thành hiện thực.“Đời” của một sát thủ không dài, cha Gondar chết khi nào, có lẽ hắn cũng không rõ... Chỉ nhớ rằng khi cậu còn rất bé, một người bạn của cha cậu đã kể lại cho cậu điều ấy...
Nhưng...
Bounty Hunter vọt lên không... Hắn lẽ ra đã không còn chút sức lực nào... cơ thể hắn đã không còn cảm giác, thậm chí tâm trí hắn giờ đây trống rỗng... tất cả những gì còn lại hắn làm dường như là vô thức...
“Bập”
Gondar không còn cảm nhận được cánh tay phải của hắn nữa, hắn chỉ mơ hồ cảm giác nó đã tách rời khỏi cơ thể. Một dải máu dài bị kéo đi bởi cơn gió tanh hôi lướt qua người Gondar...
A...
Gondar trấn tĩnh... đó chỉ là một con mèo rừng lướt qua, giác quan nhạy bén của hắn lúc này khiến cho hắn cảm thấy sợ hãi cả những vật gì nhỏ nhất. Hắn thở nhẹ hơn mặc dù tim vẫn đập không ngừng, vết thương càng toác ra rộng hơn... Đến lúc này, hắn mới nhận ra con dao màu đen của Spectre vẫn còn cắm lại trên lưng cùng dòng máu đã gần khô.
Tiếng lá cây lạo xạo, có lẽ vẫn là một con thú rừng nào đấy. Gondar tự nói với mình, đồng thời cắn chặt một khúc gỗ, đưa tay rút mạnh con dao cắm ở lưng. Từ vết thương cũ, máu lại rỉ ra, một dải băng có tẩm lá thuốc được buộc lại sơ sài nhằm cầm máu lại. Đến giờ có lẽ hắn đã tạm yên tâm....
...
Hai mắt trống rỗng...
Một cơn đau thắt xuất phát từ trái tim. Những mạch máu như bị một bàn tay bóp ngẹn lại... Trước mặt hắn là một con quỷ toàn thân đẫm ướt máu, con mắt đỏ ngầu hoang dại, hai chiếc răng trắng nhởn nhô ra từ bộ mặt đầy lông lá đang nhìn chằm chằm vào Gondar thèm khát...
“Choang!”
Hai tay bắt chéo lại, thanh gươm cong tạo thành một vòng tròn bảo vệ Gondar. Hắn không tin vào mắt của mình, con quỷ kia chỉ dùng hai bàn tay trần đánh vào lưỡi gươm, nhưng không hề thua kém.
Gondar bị đẩy bật ra, hai mắt hoa lên vì đau đớn: Cơn đau trong trái tim dồn dập theo mỗi nhịp đập, nay như bị toác ra làm hai. Vung thanh đao sang thân cây bên cạnh để giữ cho thân hình không bị trượt xa, tên sát thủ Bounty Hunter ngẩng mặt nhìn đối thủ của mình... Cái miệng hắn đỏ ngầu, đang liếm láp những giọt máu nóng của con mồi trước mặt tựa như một món đồ khai vị. Nhưng...
Khi ánh mắt của “vật ấy” quét sang phía Gondar, hắn cảm thấy rõ hơn bao giờ hết cái chết đang cận kề.
“Có điều gì đó không ổn”
Có điều gì mách bảo hắn điều đó...
Bàn tay trái còn một chút cảm giác của hắn quờ quạng trong không khí, năm ngón tay khép lại khi chúng tiếp xúc với cái cán gỗ quen thuộc. Gondar đợi một đợt tấn công tiếp theo từ đối thủ. “Vật ấy” lặng một lúc như thể đang tận hưởng cái thú vui mèo vờn chuột, và...
Gondar nghiến răng, thanh gươm của hắn tạo thành một tấm khiên, áp lực khủng khiếp dồn vào làm cơ thể vốn đã quá tải của hắn như muốn vỡ tan ra. Nhưng...
“không thể”...
Gondar biết cái gì xảy đến với mình, chỉ đó điều hắn chưa tin được điều đó... Cánh tay trái của hắn không còn dính liền cơ thể hắn nữa: Nó đang nằm trên mặt đất. Máu càng tuôn ra mạnh hơn mỗi bước hắn di chuyển, dường như mỗi chuyển động đều trở thành một nhát dao đâm vào cơ thể... Gondar ngừng lại giữa khoảng đất trống, tức thở và chờ chết, chờ cho cái bóng màu đỏ lao tới lấy đi mạng sống.
Gió ...
Rừng cây tách ra như để tránh đường cho cơn gió ấy...
Cơn gió không hề chạm phải một vật cản gì cho dù nó trôi giữa khu rừng rậm rạp mà thậm chí ánh sáng không thể chạm tới đáy. Những chiếc lá và thân cây tự động dạt sang hai bên để cơn gió mạnh mẽ ấy xuyên qua như thể nhường đường cho một cô gái xinh đẹp...
Gondar cảm thấy nó lướt qua ngang vai, qua cái vai trống không mát lạnh, và rồi nó đi thẳng tới “vật ấy”... Con quỷ màu đỏ khựng lại, hắn đưa con mắt đỏ man rợ xuống lồng ngực...
Phần 11: Stranger like me
Bầu trời tối đen như mực
Nó đen và sâu thẳm khiến những con mắt tinh tường nhất cũng không thể dõi qua
Những ánh sao đêm le lói, cố sức xuyên qua lớp mây dày đặc trong vô vọng.
Những kẻ sống trong màn đêm ấy, chúng ta không thể nhận biết, không thể hiểu họ. Vì vậy, chung ta tự gán cho họ những gì xấu xa nhất, tội lỗi nhất
Đơn giản vì chúng ta không thể thấy họ.
Những người sống trong bóng đêm cũng không thể hiểu nhau
Có thể họ ở rất gần, nhưng không thể nhìn thấu được bộ mặt người bên cạnh
Họ tồn tại vì điều gì?
Căn phòng tối tăm, phủ đầy bởi những linh hồn ai oán chết chóc...
Khoảng rừng đen, và linh hồn mang sức mạnh của quỷ phiêu bạt...
Đôi cánh đen bao bọc thân thể, giấu đi bản thân
Bàn chân nhanh nhẹn của ánh sáng bỏ lại những câu chuyện phía sau
Cặp sừng cong, dài và đấy chướng khí, tượng trưng của quỷ dữ
Đôi mắt đã mù, được quấn bởi một dải băng mỏng, dấu hiệu của việc bắt tay với demon.
Hai người cùng chung dòng máu, tâm tính trái ngược...
Nhưng đi vào tận đáy tâm hồn, nơi sâu nhất của trái tim.
Bọn họ....
Không hề khác nhau...
Spectre trở về trong im lặng. Căn phòng hắc ám và kinh tởm ngay cả đối với loài quỷ, nhưng nó lại là chốn linh thiêng của Terror Blade, người chủ của cô. Spectre, được biết đến như linh hồn báo thù phiêu bạt từ xa xưa, cô vốn nằm dưới sự điều khiển của Warden Majev Shadowsong, nhưng vì một nguyên nhân nào đó, sự liên kết quyền lực của họ bị đánh mất, và chuyển sang tay của Illidan Stormrage - kẻ hiện giờ đang tồn tại bên trong Terrorblade. Cánh cửa đóng im lìm và lạnh lẽo như cõi chết, nhưng cô vẫn cảm giác thấy nhịp đập của trái tim bên trong, điều cô chờ đợi...
-Vào đi, Spectre...
Nghe những lời đó, Spectre dạm bước. Cô không mở cửa, thân thể cô như một chiếc bóng, được cấu tạo bằng màu đen của cái chết. Cánh cửa như một tấm màn bằng khói, để Spec bước xuyên qua nhẹ nhàng. Cô đảo mắt trong căn phòng, hướng về nơi tối nhất và lạnh nhất, người đang gọi cô đứng khuất phía sau đôi cánh của chính anh, tự che giấu bản thân bởi vẻ bề ngoài quỷ dữ của mình.
-Cô để hắn thoát?
Spec khẽ gật đầu, cô sẵn sàng chịu sự trừng phạt từ anh. Một khoảng lặng, không có một âm thanh hay cảm xúc gì được bộc lộ, khoảng trống giữa họ giống như một khoảng chân không trống rỗng... Đến cuối cùng, cô mới lên tiếng:
-Tôi xin chịu phạt, thưa chủ nhân...
Anh ta nói, giọng bàng quan như không nghe thấy:
-Vì chuyện gì? Đừng quá lo, Spec, ta đã dự tính được điều này...
-Ngài đã thả... hắn?
Anh ta không nói gì, điều đó có nghĩa là “Đúng thế”....Cuộc đi săn của Blood Seeker đã bắt đầu.
..............................
Blood Seeker là một con quỷ khát máu...
Không hắn, nó là kẻ sống bằng máu, cách hắn sống, như bao nhiêu loài khác chỉ là cách sinh tồn.
Đó không đơn giản là sở thích.
Đó là lời nguyền của Blood Seeker, giống loài bị nguyền rủa....
Blood Seeker khựng lại, cặp mắt đỏ của hắn rời khỏi con mồi, quét qua lồng ngực, nơi một mũi tên bằng bạc đang cắm sâu vào trong...
Ánh trăng tỏa ánh sáng tràn ngập khu rừng
Bầu trời cao và trống trải như để nổi bật lên thứ ánh sáng huyền ảo ấy
Ánh trăng của thần Elune...
Cô gái ấy, thân hình mảnh dẽ và kiều diễm, mái tóc dài lấp lánh như làn nước nhẹ tô điểm cho khuôn mặt thánh thiện.... Bên cô, là một con hổ màu trắng, to lớn và mạnh mẽ, nhưng nó cúi xuống bên cô đầy thuần phục như một con mèo bên cạnh chủ của mình... Sự tương phản mạnh mẽ ấy khiến ta cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn trong cô gái, dưới vẻ bề ngoài xinh đẹp.
-Blood Seeker, hôm nay là ngày chết của ngươi!
Câu nói chưa dứt, ba mũi tên đã bay ra khỏi chiếc cung gỗ ngàn năm. Blood cố gắng tránh né, nhưng mũi tên bạc còn cắm trong lồng ngực làm hắn di chuyển khó khăn, kết quả là ba mũi tên găm thẳng vào vai, đầu gối và ổ bụng hắn một lúc. Không để con quỷ khát máu kịp hồi phục, con hổ trắng đã vồ tới, cái miệng rộng đầy răng ngoác ra có thể nuốt trọn cả đầu Blood vào trong.
Nhưng mọi việc không diễn ra quá dễ dàng như thế...
Blood, hắn hiểu điều gì sẽ đến với hắn sau mỗi giây chần chừ, hai bàn tay đầy máu nhổ một lúc 4 mũi tên ra khỏi cơ thể, rồi để mặc máu cứ tuôn ra, hắn lao thẳng vào địch thủ.
Điều này làm chính Mirana bất ngờ. Trong chốc lát, cả hai bên đã áp sát nhau, cô gái lập tức chuyển vũ khí, tay phải cầm chặt lấy mũi tên, thay vì bắn ra thỉ sử dụng nó như một mũi giáo nhỏ hướng thẳng về phía Blood...
“Phập!”
Một dải máu màu đỏ tuôn ra...
Mirana không bị thương, cô và con bạch hổ đáp xuống nền đất cứng, nhưng bộ mặt cô tái lại: Blood, miệng đầy máu tươi, đang hồi phục với một tốc độ quái dị: Những vết thương trong ổ bụng và cánh tay đã liền lại... Đồng thời, tiếng thịt rơi xuống mặt đất một cách khô khan: con Bạch hổ của Mirana khuỵu xuống đất, máu đỏ loang khắp bộ lông trắng của nó, vết thương rõ ràng là bị một bộ răng sắc lẻm cắn xé một cách thô bạo...
Mirana buộc phải đứng xuống đất, vũ khí trong tay cô là một chiếc cung tên, không phù hợp với đánh cận chiến. Tốc độ của Blood khiến cho những mũi tên của cô không thể đuổi kịp... Một thoáng phân tâm, con quỷ biến mất khỏi tầm mắt của Mirana. Giật mình trong giây lát, cô gái chỉ kịp cúi xuống khi nghe tiếng gió rít ngay phía sau, kịp thời tránh khỏi đòn chí mạng nhưng đồng thời dải băng buộc tóc bị tạt bay khỏi đầu. Nín thở, cô nhảy thật nhanh, đồng thời xoay người giữa không trung đáp trả bằng một mũi tên khác... Blood coi nó như không, hắn lao thẳng vào như không có chuyện gì, đưa tay chộp lấy mũi tên.
Một thoáng sợ hãi hiện ra trong mắt Blood: Mũi tên như làn khói, nó xuyên qua bàn tay của Blood như sương mù. Hắn quẹo đầu lại, nhưng không tránh khỏi một vết cắt dài từ mi mắt đến tận mang tai. Lố đà, hắn bị trượt ngã, nhưng nhanh chóng bật dậy ngay trước khi 2 mũi tên khác kịp bay tới. Mắt long lên vì tức giận, nhưng Blood không thể liều mạng thêm lần nữa... hắn bật ra xa, giữ một khoảng cách an toàn trước đối thủ và đợi thời cơ tấn công...
Hai cặp mắt nhìn về phía đối thủ của mình, cả hai đều bất động, bất kì cử động nhỏ nào trước cũng có thể phải trả giá bằng cả sinh mạng của mình....
“Phập!”
Hai mắt của Blood hoa lên, một cái gì đó sắc lẻm đã chia thân thể hắn làm 2 phần bằng nhau. Trước lúc chết, hắn chỉ có nhận biết được có một tia sáng màu tím lóe lên.... Và tại đó, nơi Blood vừa đứng, xuất hiện một kẻ kì lạ với dải băng quấn chặt đôi mắt mù. Cậu ta sử dụng cặp song đao bán nguyệt, biểu tượng cho sự nguyền rủa và ghẻ lạnh sẽ theo cậu và những kẻ như cậu suốt cuộc đời... Cậu đứng trước đó, trong khi cô gái còn đang bất ngờ trước kẻ lạ mặt. Cô hơi lùi lại, thậm chí bàn tay sắn sàng rút cung tên bất cứ lúc nào:
-Hỡi tên Demon Hunter kia, ngươi làm gì tại vùng đất linh thiêng này?
Và đó là lời đầu tiên cô nói...

, có gì thì town về cũng được mà
trong truyện thật bh sẽ chết bạn cho anh ta sống lại ù cũng hay đấy 
