Phần 20: Warcry
Clang!
Tiếng kim khí ngay phía sau lưng Furion… lớp da thô cứng của con Ghoul bị lưỡi rìu lớn chẻ làm đôi.
-Cẩn thận đi Furion. Ông chưa được chết đâu! – Rexxar hét lên, trong khi hai lưỡi rìu không ngừng nhảy múa. Quân số Senitel không còn quá một ngàn người, trong khi lũ Ghoul không biết từ nơi nào sản sinh liên tục, lớp này đè lớp khác lao lên.
-Đưa toàn bộ quân về phía sau cố thủ! Rexxar! – Furion nhanh chóng nhận ra tình hình không mấy khả quan...
Rừng cây linh thiêng… năng lượng của đất mẹ
Rexxar ra hiệu, lập tức toàn bộ quân bọc lót cho nhau và rút lui rất nhanh. Ông biết Furion có thể làm được điều gì, nên không cần tốn nhiều thời gian suy nghĩ, đội quân nhanh chóng thoát khỏi vùng nguy hiểm như đã tập luyện trước đó.
Những sinh linh tồn tại trong thiên nhiên và những cơn gió mang hơi thở
Furion đưa quyền trượng lên cao, sắc xanh toả sáng…
Hai con Ghoul nhảy bổ vào ông
Nhưng gần như ngay lập tức, tia sét phóng ra từ đầu gậy đánh thẳng vào chúng, khiến những mạch máu vốn đã khô cạn của chúng căng phồng và vỡ tan như bóng bóng! Tia sét không dừng lại, lan toả khắp chiến trường như một sợi dây truyền đi hơi thở tử thần.!
Ta kêu gọi các ngươi, hãy đứng lên và chiến đầu
Kết thúc câu thần chú là một tiếng gầm khủng khiếp cất lên từ khoảng rừng khổng lồ của vùng đất ánh sáng. Tất cả cây rừng, từ nhỏ đến lớn đột ngột nhổ bật rễ, đồng thời cử động như những sinh vật sống thực sự….
“Chúng ta bảo vệ đất mẹ…”
Những cái cây cất tiếng nói du dương như tiếng hát, nhưng nó đâm thủng vào màng nhĩ khiến địch thủ phải sởn gai ốc.
Đối với Ghoul thì khác
Bản thân chúng không còn là sinh vật, không còn cảm giác sợ hãi cũng như e dè trước cái chết. Chúng chỉ như một cỗ mãy được cài mệnh lệnh và cứ thể lao đến, lớp này trùng lớp khác….Ngay lập tức, một cuộc chiến phòng ngự khác lại diễn ra: Những thực thể cây kia không ngừng đứng lên, dùng cành và gai của mình để quật ngã lũ Ghoul, trong khi quân đoàn xác chết nhảy bổ vào và điên cuồng cào xé…
Furion căng cứng…
Ống đã dùng phần lớn ma lực khi sử dụng ma thuật liên tục thế này, những mạch máu của vị Prophet già như sôi lên báo động giới hạn của ông….
Nhưng ông không thể dừng lại…
Nếu như ông kiệt sức ngay bây giờ, tất cả kế hoạch lúc đầu sẽ phá sản.
Ông sẵn sàng đánh đổi mạng sống của mình lấy thời gian….
Thực ra, trước lúc cuộc chiến nổ ra, đội quân cơ động và tinh nhuệ nhất của Senitel đã được gửi đi theo đường rừng và tiến thẳng tới đại bản doanh của Scourge.
Ngay từ đầu, họ đã hiểu trận chiến này không có cơ may chiến thắng nếu một cuộc đối đầu trực diện xảy ra….
Nhưng…
Quân số ít ỏi còn lại của Senitel vội vã rút lui về phía sau núi, nơi những cái bẫy khác được chuẩn bị sẵn sàng để phục kích đoàn quân Ghoul.
Rexxar quay đầu lại, ông không có nhiều thời gian chuẩn bị. Chỉ cần một sơ sót nhỏ có thể khiến cả cục diện trận đấu thay đổi, xấu hơn rất nhiều, tuy nhiên ông cũng không thể không lo lắng cho vị Prophet già đang căng sức chống đỡ những đợt sóng ào ạt của Scourge.
Chợt….
Một tia sáng nhá lên…
Rexxar bốc chốc sững người lại một lúc… Tại sao… tại giây phút cuối cùng này…
Ông lại bỏ quên điều ấy….?
Những tán cây khổng lồ bị bắn tung toé. Sức ép khủng khiếp khiến những cành lá khổng lồ cổ thụ bị vỡ tan ra như thể chúng là bột mì.
Furion tái nhợt: một nửa cây rừng do ông gọi lên bị thiêu trụi chỉ trong có vài giây đồng hồ. Và chỉ bằng một tiếng thét đơn giản..
Kẻ trước mặt…
Ông đã nghe kể về cô ta
Nữ hoàng của đau đớn và chết chóc
-Queen Of Pain! – Không có sự lựa chọn nào khác, Furion buộc phải hành động. Năng lượng chạy xuyên qua mạch máu và truyền vào cây quyền trượng, Furion vung tay lên tạo thành một quả cầu lửa đánh thẳng vào con quỷ mang đôi cánh chết chóc kia.
Quả cầu ấy bay quá chậm…
Không, không phải nó chậm, mà bản thân nó gần như đứng yên trước vị nữ hoàng kia.
Trước khi quả cầu chạm tới một cái gì, mục tiêu của nó chỉ còn là khoảng không…
Furion ngừng thở trong chốc lát.
Tia sáng nhá lên, Queen Of Pain biến mất, và…
-Chết… !!!
Tiếng nói ấy đột ngột vang lên giữa khoảng không… nơi mà giờ đây đôi cánh khổng lồ kia đang giang ra…. Những hạt bụi màu xanh xoáy mạnh quanh móng vuốt của cô ta…
SONIC WAVE!!!
Hai hàng cây đổ rạp che chắn phía trước Furion, chúng muốn bảo vệ vị cha già của chúng… nhưng tất cả những gì chúng có thể là bắn tung ra xa và nát bét giống như bị một cái cối xay lớn nghiền vụn. Thứ ánh sáng xanh đẹp đẽ ấy bao trùm cả một vùng lớn không gian, chặn kín tất cả đường rút lui của Furion…
Ông còn chờ đợi điều gì…
Cuộc chiến của ông…
Đã kết thúc…
Và tia sáng màu xanh nhá lên, bao phủ lên đôi mắt nhoà lệ của ông.
Flew~
Như một cơn gió trôi qua, nó đến, đi, cuốn sạch tất cả mọi thứ một cách im lặng và sạch sẽ. Phía sau luồng sáng đẹp đẽ ấy chỉ là một khoảng đất rộng và trống trải giống như bản thân nó lúc sơ khai…
Nhưng…
Nếu chri xét về khoảng đất khổng lồ mà Sonic Wave quét qua, ta có thể nói vậy
Chỉ có hai người đứng trơ trọi ở đấy, im lặng và bình thản như thể đã ở đó rất lâu rồi.
Một người là Furion, đôi mắt ông nhắm nghiền lại bình yên…
Và phía trước ông, một người khác….
Mái tóc dài và khô khốc.
Cơ thể rắn chắc, cánh tay màu tím đưa lên, bỏng rộp
Dải băng đen bay trong gió, không mục đích.
Giọng nói điềm tĩnh nhưng đáng chát, giống như của một người thể khóc cho dù….
Anh nói những lời trong vô thức, nó có lẽ đã quá quen, mà cũng đã quá xa vời...
-Akasha, chúng ta …
… Về thôi…
Magina nuốt những lời đấy vào trong cổ họng…
Những gì anh đã phải trải qua
Những gì anh sắp phải đối đầu
Tại sao….
Một tia sét lớn rạch ngang bầu trời
Trong bỗng chốc, anh “nhìn” thấy vẻ mặt hiền hậu, hạnh phúc của ông khi nhận ra, sẽ có người hoàn thành nhiệm vụ của ông.
Một tiếng phịch khô khốc…
Furion… đã chết.
-Muah ha ha ha!
-Gra ha ha!
Hai tiếng cười, giống như hai gầm của sư tử.
Giây phút này, hai con quỷ đó không còn quan tâm đến sống hay chết, đối với họ, tận hưởng cảm giác lúc này mới là lẽ sống.
Đối với một chiến binh, chiến trường giống như nhà của họ
Và những cuộc chiến giống như đại tiệc, họ tận hưởng nó.
-Ngươi chưa sẵn sàng đâu, Arthas!
Khoảng không của các linh hồn cuộn lại theo nhịp cánh của Illidan – Terror. Hàng vạn linh hồn tấn công từ tất cả mọi hướng, vây vị Death Knight lại giống như những con chó sói xâu xé con mồi.
Nhưng mọi việc đâu dễ dàng như thế.
Arthas đưa thẳng thanh gươm lên trên cao, ngay lập tức, một cơn bão khổng lồ hình thành. Nó xoáy quanh lưỡi gươm như một vòi rồng khổng lồ và đóng băng tất cả mọi thứ xung quanh, kể cả những bóng ma đang lao đến.
-Trái lại, Demon Hunter, ta luôn luôn sẵn sàng.
Thanh gươm băng giá bổ xuống.
Bức tường băng mới được hình thành vỡ tan, tạo thành hàng vạn mũi tên lao về phía Illidan – Terror. Trong chốc lát, họ tạo thành hai đạo quân khác nhau, một là của linh hồn, một là của băng giá giao chiến.
“Crack”!
Lớp băng bị vỡ.
Illidan – Terror đột ngột xoay người, đồng thời kéo theo đạo quân linh hồn chuyển động như một mũi khoan khác đánh bật những mũi tên băng, lao thẳng vào Death Knight trước mặt.
-Xem ra cái Soul Keeper không chỉ là danh hiệu!
Arthas bụôt miêng khen đối thủ, trong khi bản thân lâm vào tình thế vô cùng nguy cấp.
“Clang!”
Tiếng vang chát chúa. Hai lưỡi Twin Blade hoá thành hai ánh sáng xanh lè quái dị. đâm tới, chúng chạm mạnh vào lưỡi gươm Frost mouth khiến cả vùng đất linh hồn rung lên như bị kích động.
-Đó là tất cả những gì ngươi làm được sao, Arthas. Xem ra ngồi bệt trên ngai vàng từng ấy năm khiến ngươi yếu đi rồi!
Illidan cười lớn. Hắn dồn sức mạnh hơn vào lưỡi gươm, năng lượng ồ ạt tràn vào khiến cho sắc xanh bùng cháy…. Trong khi đó, Arthas bị đẩy lùi, khi anh không có điệm tựa nào phía sau lưng.
Vị Death Knight nhướn mày.
Băng ám vạn kiếm
Tiếng mấp máy môi nhỏ
Và hàng ngàn bông tuyết trắng được hình thành.
Arthas không có điểm tựa đằng sau, nhưng anh không cần phải lùi lại.
Chính xác hơn, Illidan không thể tiến lên.
Phía sau lưng Arthas, hàng chục thanh kiếm được định hình, nó trong suốt như thuỷ tinh nhưng thứ ánh sáng nó toả ra thậm chí đủ sắc bén để cắt đứt da thịt.
-Ngươi mới là kẻ yếu, Illidan.
Lich King ngừng lời… không gian cũng như ngừng lại
Khoảng lặng trước khi tử thần ập xuống.
!!!! Ầm!!!
!!!
Ầm Ầm Ầm…
Đó thực sự là một cơn mưa khủng khiếp.
Nó đổ thẳng xuống đầu Illidan – Terror, mọi vị trí, mọi góc độ… không có khoảng trống nào cho tên Demon Hunter ấy chạy thoát…
Anh thu tay lại, Twin blade múa thành một vòng tròn bảo vệ, chống đỡ những thanh gươm lao xuống. Tuy vậy, anh không thể cản hết tất cả chừng ấy vũ khí lao tới, thậm chí những mảnh gươm vỡ cũng tạo thành hàng trăm mũi tên nhỏ xé nát cơ thể Illidan…
Nghiến răng đau đớn, nhưng đó chưa phải là tất cả…
Sắc xanh loé lên…
Thanh gươm Frost mourne đâm ngọt qua cổ họng của Illidan như thể xuyên qua một con chuột nhắt…
“ư”… Giọng nói bị cắt đứt…. Illidan sững sờ…
Lich King lạnh lùng nhìn tên Demon Hunter, thậm chí hắn không nở một nụ cười…
Không phải hắn không vui mừng..
chỉ có điều…
Illidan – Terror blade bỗng chốc tan như khói, giống như một ảo ảnh được tạo ra bởi linh hồn.
Ầm Ầm!!!
Từ một vị trí bất ngờ, một quả cầu lửa khồng lồ lao tới phía Arthas. Khiến cho vị Death Knight buộc phải thu gươm chống đỡ… Sức nóng của quả cầu làm băng gia bao phủ xung quanh anh tan thành nước trong chốc lát…
Nếu như Illidan đã chết, không có lý gì thế giới linh hồn xung quanh chưa bị phá vỡ
Nhưng nó vẫn tồn tại
Cũng như con quỷ màu đỏ, giang rộng đôi cánh không lồ của nó, cháy rực nhuộm đỏ cả một khoảng không của vùng đất linh hồn kia…
-Vậy ra, Illidan, đó là lý do ngươi có thể xuất hiện tại tất cả các trận chiến, và được miêu tả như một con quỷ của địa ngục…
Những tia chớp loé lên trong khoảng không bao la màu đen
Từ nơi sâu thẳm của vùng đất linh hồn, giọng nói của Illidan – Terror cất lên.
-Tung hết sức đi Arthas, ngươi không còn cơ hội nào khác chứng tỏ mình đâu.