sory các bạn vì lâu nay mình bận quá.không có thời gian lên forum nhiều.h mình post luôn 3 chap
Chap 26: Hunter Style
Lặng lẽ đến
Lặng lẽ đi
Như một cơn gió,không để lại bất kì điều gì, giống như người ấy chưa từng tồn tại trên đời
Có thể thời gian sẽ xoá nhoà những kí ức, và những điều tưởng chừng như không thể quên sẽ bị lãng quên
Nhưng, ngay lúc này...
Điều đó không quan trọng
Cô muốn gặp anh
Cô có thể đánh đổi tất cả,chỉ để gặp lại anh
Ước mong thời gian quay lại, cô tự nhủ với bản thân rằng mình sẽ có thể thay đổi mọi thứ
Nhưng... cho dù điều ấy có xảy ra, liệu cô có thể thay đổi được tương lai?
Và, anh có trở lại như ngày xưa?
Cô biết đó chỉ là một giấc mơ, không bao giờ xảy ra
Nhưng, nó khiến cho người khác phải nuối tiếc
Có người nói, khi chúng ta ước mơ và hi vọng, điều ấy sẽ thành hiện thực
Chính vì thế, cô chưa bao giờ ngừng cầu nguyện, cho dù quá khư không thể thay đổi, cô vẫn muốn anh trở lại ngày xưa.
Một cơn gió thổi qua, và hơi lạnh thấm vào làn da trắng như tuyết của cô,làm nó chợt ửng hồng.Cô hơi co người lại.
Nhưng nó không thể nào lạnh hơn trái tim cô lúc này
Có gì đó ấm và ươn ướt chảy trên má cô, trong vô thức cô gọi cái tên ấy...
Cô gái ôm lấy con dã thú lớn lên cùng cô như muốn kìm nén tình cảm mà bấy lâu nay cô vẫn luôn gìn giữ,và kìm nén.
-Terror, anh...
“Ở đâu....”
Cô ngừng lại, nuốt những tiếng ấy vào trong lòng.
Cố gắng quên đi những hình ảnh xuất hiện trong kí ức, cô ngẩng lên nhìn bầu trời...
-Mirana... có phải cô đang nghĩ đến anh ấy... phải không?
....
Mirana không trả lời
Sự im lặng của cô che giấu một cách vụng về những điều cô suy nghĩ
“Anh ấy....”
Cô thầm nghĩ...
-Cho đến giây phút cuối cùng, anh ấy vẫn luôn như thế ...
Giọng nói kia....
-Majev, chị có tin rằng ....
Bây giờ, tới lượt Warden ấy im lặng....
Và không hẹn, cả hai hướng về phía con rồng khổng lồ đang giương cánh trên bầu trời: Saphiron....
.................................................. ..............
Clang!
Clang! Clang! Clang!
Thanh gươm khổng lồ của Leoric vung lên, ngay cả cơn gió do nó tạo ra cũng tạo ra áp lực xé nát da thịt.
Thanh BloodOrchid – Huyết Lan Kiếm – một trong những thanh Ma kiếm được lưu truyền qua nhiều thời đại,có sức mạnh không hề thua kém FrostMourne…Nó duy trì sự sống cho kẻ sử dụng nó,nhưng bù lại kẻ đó phải cung cấp cho nó một lượng máu đều đặn,nếu không cái giá phải trả sẽ là máu của chính kẻ đó…BloodOrchid có thể hút cạn máu của nạn nhân / chủ nhân của nó đến giọt cuối cùng,nhưng kẻ đó lại không thể chết,mà phải tiếp tục sống,tiếp tục phục vụ nó trong nỗi đau bị bòn rút sự sống từng ngày… Thật ghê tởm.
Đôi mắt của tên chiến binh điên dại ấy đỏ ngầu, như muốn nuốt chửng tất cả phía trước hắn. Nhưng, cho dù hắn có cố sức bao nhiêu đi chăng nữa, tốc độ của hắn vẫn là quá chậm để bắt kịp đối thủ.
-G ... Graww!!!!
Lách khỏi lưỡi gươm khổng lồ của Skeleton King, ngay lập tức Magina trả đòn, thanh Twin Blade gọt thẳng vào phần sơ hở của địch thủ
...
Tệ thật
Nơi này quá hẹp...
Cho dù lưỡi kiếm khổng lồ của Skeleton King khó có thể phát huy hết tác dụng ở đây, nhưng Magina cũng không thể phát huy lợi thế tốc độ của mình. Kẹp giữa hai tảng núi lớn, không có cách nào khác có thể vượt qua con đường độc đạo ấy ngoài việc đánh bại tên chiến binh điên dại này.
Anti Mage nghiến răng...
Cậu cảm thấy sốt ruột hơn bao giờ hết. Những đòn tấn công của cậu không có tác dụng, bộ xương của hắn giống như một tảng đá lớn... thậm chi nó còn không làm xước hắn.
Hơn thế....
-Đồ xảo quyệt, Lycan. Ta sẽ không tha cho ngươi nếu chúng ta còn gặp mặt – Magina nghĩ.
....
Bây giờ cậu mới hiểu lý do tại sao con sói già xảo quyệt ấy đưa cậu đi theo : chỉ để làm mồi nhử.... Hắn đã nhanh chóng vượt qua cứ điểm này và tiến thẳng tới Frozen Throne.
Xét về góc độ này, hắn thực sự nhanh.
Hơn thế nữa, dường như Leoric cố tình bỏ qua hắn... giống như...
-Thằng nhóc, tập trung vào trận đánh!
Tiếng gầm của Leoric...
Một thoáng phân tâm, hai cánh tay của Magina tê rần, hai thanh gươm chạm vào nhau nhưng chỉ duy nhất Demon Hunter trẻ tuổi bị đánh bật ra. Thanh kiếm của Leoric phát ra những tia sáng đỏ, không báo hiệu điều gì tốt đẹp cho đối thủ của hắn....
Hai người cách nhau khoảng chục mét…
Đối diện nhau, giữa họ hoàn toàn là khoảng không
-Ha, xem ra ngươi không mạnh như ta nghĩ. Đáng ra ta phải đấu với hai tên các ngươi một lúc
-....
Vậy ra....
Tiếng cười của Leoric vang khắp khe núi..
Cầm chắc thanh Twin Blade trong tay, Magina quyết định tung hết sức vào trận đánh này
Đáng ra, anh cần phải để lại một chút sức lực cho cuộc chiến cuối cùng với Lich King
Nhưng, nếu không vượt qua được Skeleton King, tất cả chỉ là vô nghĩa....
-Ta không định dành hết sức cho ngươi, Leoric. Nếu như ngươi muốn tránh khỏi cái chết, tốt nhất hãy đứng sang một bên!
Giọng của Magina thay đổi.
Những ngón tay siết chặt hơn vào vũ khí của mình. Anh muốn kết thúc cuộc chiến càng sớm càng tốt.
Trong khoảnh khắc ấy...
Không gian như ngừng lại
Những tiếng sấm sét rền rĩ nãy giờ đột ngột im bặt
Chỉ có hơi lạnh bao trùm
Nhưng, ai là kẻ bất ngờ?
Không chỉ Magina, mà ngay cả Leoric cũng bị bất ngờ vì sự thay đổi đột ngột của không khí này...
Bầu trời tối sậm lại, và những cuộn mây trên trời vần vũ lại như những con ngựa điên toan xé toạc bầu trời.
Không, không chỉ bầu trời
Tất cả những gì thuộc về không gian, ngay cả những sinh vật cũng tháo chạy, cây cối đổ rạp xuống sợ hãi.....
-Cái....
Cái gì thế này?
Những lằn ánh sáng màu đỏ hiện lên ở phía cuối chân trời
Không dừng lại ở đó, những lằn đỏ khổng lồ như những con rắn chuông lan rộng ra cả một khoảng không rộng lớn. Ở tâm điểm của nó, con rồng khổng lồ Saphiron đang giang rộng đôi cánh chết chóc
“Breath Of Thanatos” – Magina thầm nghĩ.
-Không còn thời gian để đùa đâu, Leoric. Hãy phân định thắng thua chỉ trong một đòn.
Cậu gần như mất bình tĩnh...
Và như để trả lời cho câu nói đó, Leoric đưa thanh gươm lên cao, ngang ngực và chĩa thẳng về phía Magina...
Hai hốc mắt rực lửa, tên chiến binh điên kia quyết định đồng ý với lời đề nghị của Demon Hunter.
Sẽ khó khăn....
!!!!!!!!!!
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ầm!
Một tia sét đánh thẳng xuống cái cây gần đó,làm thân cây nứt ra làm đôi một vệt dài,hai nửa ngả hẳn xuống đất.
Lẫn trong tiếng sét là những tiếng gầm khủng khiếp của cả hai
Ánh sáng màu bạc nhá lên
Thân hình khổng lồ của Leoric lao qua, đồng thời Magina nhảy vọt tới... hai cái bóng lao xuyên qua nhau...
Mặt đất rung chuyển
Tiếng đá nứt và tiếng kim loại va chạm rít lên, những tia sáng cắt nhau với một tốc độ kinh hoàng. Tiếng gió giật giống như ở tâm của cơn bão khổng lồ.
Khoảng cách giữa hai người khác xa lúc đầu
Tốc độ khác xa
Sức mạnh khác xa
Và những gì còn lại cũng khác xa hoàn toàn...
Nếu Magina là hiện thân của tốc độ, thì Leoric giống như một con quái vật đầy sức mạnh
Nhưng, nếu muốn giải quyết tất cả trong một đòn, thì đó không phải là điều quyết định.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi hai thanh gươm chạm nhau, một tia sáng từ một góc độ bất ngờ vô định bay tới...
-.....
Những gì đã diễn ra giống như chưa từng diễn ra...
Hai kẻ vẫn đứng hiên ngang, chỉ có điều đã đổi chỗ đứng cho nhau
Đến lúc này, họ biết sức mạnh của họ là khác nhau.
Cuộc chiến đã phân định kết quả...
Magina đứng, không quay lưng về phía sau nhìn đối thủ. Cũng giống như chính Leoric…Họ đang đợi kẻ gục ngã trước…
“Crack!”
Một thanh Twin Blade vỡ tan ra làm từng mảnh....
Máu phun ra từ người Magina, một vết chém dài đã vạch lên ngực anh...
Chống chân xuống đất, giữ cho cơ thể mình khỏi đổ gục, chàng Demon hunter trẻ tuổi thở một cách khó khăn...
Cuộc chiến đã kết thúc... nhưng
Skeleton King quay đầu lại,cái đầu lâu của hắn nhe răng ra nở một nụ cười trông thật khó coi... Nhưng sâu thẳm trong hốc mắt chứa đựng bóng tối của hắn như có 1 tia nhìn thật hiền lành và nhẹ nhàng về phía đối thủ...
-Ha ha... vậy.... ta thua rồi...
“Mana void”
Cơ thể Leoric vỡ nát...Những đốt xương như không còn gì nối kết.Chúng rơi xuống,rồi bỗng vỡ tan thành tro bụi...Chỉ còn đó chiếc vương miện.Và thanh kiếm BloodOrchid.Những luồng sáng đỏ dọc trên thân kiếm đột nhiên lóe lên,rồi lịm dần,lịm dần,và tắt hẳn đi.Giờ trông nó chỉ như một thanh kiếm bình thường.
Dường như Leoric đã cố hết sức để nói câu này... Hắn đã thua, và không hối tiếc...Hắn đã mong muốn được chết không biết bao thế kỷ nay rồi,bởi hắn đã quá mệt mỏi với cơn đói ngày càng mãnh liệt của BloodOrchid.Cuối cùng,hắn cũng đã được giải thoát...
Lấy bàn tay giữ vết thương, Magina nghiến răng chịu đau.... Vết thương mới đè lên vết thương cũ thấu đến tận xương tuỷ của tên Demon Hunter này...
Magina nhặt thanh TwinBlade còn lại lên,hướng về phía chân trời, và dường như..
Cậu chưa có ý định dừng lại...một tia sáng lóe lên...
Blink!!!
Chap 27: First Attack
Không khí ngày càng lạnh thêm…
Bầu trời đen và những dải mây cuồn cuộn như một vòi rồng khổng lồ bao phủ vùng trời The Scourge
Những cuộn khói màu xanh ma quái, lơ lửng trên không trung khiến cho bầu không khí càng thêm ngột ngạt, khó thở
Gió bắt đầu thổi mạnh
Cái bóng khổng lồ của con quái vật che phủ mặt đất, giống như bóng ma của loài quỷ dữ đang ăn mòn sự sống phía dưới nó...
Hơi nước đông lại....
Đôi cánh tử thần kia giang rộng, tiếng rít trong từng cơn gió nó tạo ra giống như một bản nhạc du dương chết chóc...
-Đó là...
Knight trong bộ áo choàng vàng kim sững sờ trước cảnh tượng này... con rồng băng nổi bật giữa nền trời u ám, giống như một vị thần đang định đoạt sinh mạng cho những kẻ dưới đất. Không chỉ có anh, tất cả những người có mặt đều sững lại trước sự xuất hiện đột ngột của nó.
Con rồng của vùng đất băng giá
Con rồng mang linh hồn của quỷ
Con rồng báo hiệu cái chết...
Saphiron...
Arthas vẫn nắm chặt thanh gươm trong tay, bộ áo giáp rung lên, toả ra những cuộn khói xanh lục...
Và rồi...
Bầu trời thay đổi...
Những vòng tròn mang hoa văn màu đỏ xuất hiện, kèm theo nó là luồng năng lượng khổng lồ tăng mạnh, dồn dập ... những tia sét trắng chạy ngang dọc nền trời như báo hiệu một cơn bão khổng lố sắp ập đến... Một ma thuật cổ đã đi vào cơn ác mộng của mỗi người sau cuộc đại chiến năm xưa… Breath Of Thanatos!
-Chào mừng đến với cõi chết, Sentinel…
INTERLUDE
Cuộc chiến đã kết thúc
Một cách chóng vánh... hai đấu sĩ đã quyết định phân thắng bại chỉ trong một chiêu....
Nhưng, những vết tích còn lưu lại phía sau giống như một cuộc chiến giữa hai đạo quân lớn. Những cây cột đá gẫy đổ, những vết nứt khổng lồ lún sâu vào trong lòng núi.... ngay đến lớp không khí cũng đặc quánh lại thành một lớp màn bụi dày...
Leoric, vị vua của quá khứ, chiến binh cao ngạo đã thua trong cuộc đối đầu với Anti Mage: Magina, con trai của Furion. Cái chết lần thứ hai này khiến người ta hoài nghi, hơn nhiều lần so với cái chết đầu tiên của hắn...
Hắn vốn dĩ không thể chết một cách như thế.
Từ trong lớp đất đã, những mảnh xương vỡ vung vãi, khó có thể nhận ra chiến binh điên cuồng lúc trước... nó....
....
Gió thổi
Những hạt bụi bốc lên....
Sự im lặng đột ngột được xáo động
Những cơn gió, không hiểu từ nơi nào xuất hiện, cuốn bụi đá lên không trung theo 1 quỹ đạo kỳ lạ ...
Thanh BloodOrchid đột ngột rít lên những tiếng rợn người,và từ những hoa văn in trên thân kiếm,máu tuôn ra ồ ạt.
Và chảy tràn lên lớp tro bụi phía dưới...
Áp lực không khí thay đổi...
....
Từ điêu tàn và cát bụi, một hình hài quen thuộc được hình thành...
Không, nói một cách chính xác, nó một lần nữa...
Thanh BloodOrchid ngừng rít.Máu cũng ngừng chảy…
Nhưng nó đột ngột sáng rực lên.Hơn bao giờ hết,thứ màu sắc của chết chóc tỏa ra rực rỡ
“Rivive”
Một bàn tay xương xẩu xuất hiện trong không gian, nắm lấy chuôi của thanh gươm đang cắm trên nền đất, và lớp bụi bao quanh, tạo thành một bộ khung đứng thẳng…
-Ha... Ngài đã tỉnh lại...
Một giọng nói khác, rít lên trong không khí... nó kèn kẹt như tiếng gió thổi qua hộp sọ vậy.
Dường như, “hắn” đã ở đây từ rất lâu, chờ đợi giây phút vị vua quá cố hồi sinh...
Phía sau giọng nói bí ẩn đấy, một con quỷ khác hiện ra... nó không khác Leoric, đều là những bộ xương di động... Tuy nhiên, vẻ khoằm khoằm và rúm ró của nó khiến ta liên tưởng đến những tên đạo chích lén lút...
Leoric tái sinh...
Skeleton King lắc trục cần cổ, tiếng các khớp kêu lên răng rắc rợn người... hắn bình thản nói giống như vừa trải qua một giấc ngủ trưa
-Ngươi đến trễ, Clinkz. Cho ta biết tình hình bên trong...
Bộ xương kia có tên gọi Clinkz...
-Về phần tôi, “cái đuôi” của ngài đã được xử lý. Còn tên Demon Hunter và Lycantrope đang tiến thẳng tới Frozen Throne, chúng sẽ tới đó trong ít phút nữa thôi.
-Pugna đâu? – Leoric đảo mắt, tìm kiếm tên tay sai của mình.
-Hắn đang đợi ngài ở cuối con đường. Kế hoạch của chúng ta sẽ tiếp tục như thế chứ, thưa King Leoric?
Hắn gài thanh gươm bên hông, đứng thẳng dậy... cơ thể đã hoàn toàn được tái tạo lại sau cuộc chiến...
-Hãy theo đúng như những gì đã định....
INTERLUDE OUT
“Breath Of Thanatos” !!!
Đất trời rung chuyển
Từ cổ họng Saphiron,một luồng khí xanh lét được phun ra…Nó lan ra trông thật chậm rãi,nhưng tốc độ thì lại thật khủng khiếp.Như bạn đứng nhìn 1 cơn lốc xoáy chầm chậm tiến đến trong vô vọng bởi không thể chạy thoát khỏi nó vậy…Luồng khí ấy đổ ập xuống những chiến binh Sentinel…Những tiếng gào thét vang lên,rồi chợt như tắt nghẹn đi.Phải rồi,bởi Hơi Thở Thần Chết làm cho huyết mạch vỡ tan bởi sự thay đổi nhiệt độ đột ngột,cái lạnh đến nhanh tới mức máu trong người không kịp đóng băng…
“Mass Repel, Necrominon”-OmniKnight hét lên,từ cây búa của anh,hai con warlock nhỏ xuất hiện,một luồng sáng xanh nhanh chóng lan tỏa,phủ lên người của những chiến binh Sentinel….Tuy nhiên hơi lạnh thấm xuyên qua cả lớp bảo vệ kia,tiếp tục triệt hạ những nạn nhân tội nghiệp của nó 1 cách nhanh chóng…OmniKnight cau mày.Ngay lúc đó,Lina đã tới sau lưng anh tự bao giờ.Cầm trong tay một viên bảo ngọc kỳ lạ,cô giơ lên,khẽ lẩm nhẩm:
“Linken’s Sphere”!!!
Một quầng sáng màu xanh ngọc bích tỏa ra từ viên đá,đẩy lui hơi thở chết chóc kia…Cô khẽ quay sang Omni,đắc ý “Tôi đã biết là hắn sẽ gọi Saphiron lên mà”.
Con rồng khẽ ngừng lại,nó có vẻ ngạc nhiên.Rồi,ngay lập tức,nó lại nhe răng ra,gầm lên những tiếng khủng khiếp.Saphiron ngửa mặt lên trời rồi khạc ra 1 quả cầu băng xanh lét.Quả cầu bay thẳng lên trên cao,vượt qua mấy tầng mây,rồi đột ngột,nó vỡ tan,giải phóng 1 luồng năng lượng khổng lồ
Từ trên trời,những hạt mưa đông cứng lại thành hàng vạn thanh gươm băng giá xé nát mặt đất, những gì nó gây ra tương đương với sự tàn phá của một đội quân khổng lồ
Nhưng, đó chưa phải là tất cả...
Đó chỉ là “chiến trường”, có nghĩa những gì phía sau nó còn khủng khiếp hơn nhiều lần. Arthas vẫn chưa thực sự tấn công.
-Mọi người, tự bảo vệ mình đi!!!
Tiếng Holy Knight hét lên....
Đội quân của ông, những con thú đã che chắn cho Chen và những người khác, nhưng chúng không thể ngăn chặn hết những mũi kiếm băng đang ào ào đổ xuống.
Họ cần phải phản công...
Nhưng....
Tiếng kêu khan, đã có nhiều người đã ngã xuống, họ không thể chống lại sức tàn phá ấy...
Không khí căng thẳng đến tuột cùng, nhưng Chen vẫn im lặng.... giống như đang chờ đợi một thời cơ phản công.
-Lũ sâu kiến, các ngươi không đáng để ta ra tay... Saphiron...Vờn thế là đủ rồi đấy.Kết thúc chúng đi!
Arthas cười khỉnh... nhưng tiếng nói của anh giống như đâm thẳng vào mãng nhĩ, nhức nhối vô cùng... Đưa cánh tay lên một cách chậm rãi, Lich King ra lệnh cho con rồng của mình...
-Death Nova !!!
Con rồng gầm lên
Một quả cầu xanh từ trong cổ họng nó vọt ra, tấn công đội quân Senitel... Tất cả sự vật ngừng lại khi quả cầu năng lượng ấy đi qua.
Và cùng lúc... vị tướng già đưa cánh tay ra hiệu cho Knight áo vàng trẻ tuổi bên cạnh, Purist Thunder Wrath giữ chặt cây búa của mình..
“HAND OF GOD!”
“GUARDIAN ANGEL!”
Những luồng ánh sáng từ bầu trời rọi xuống
Nó xé tan đám mây, tan chảy băng giá, và khiến những vết thương lành lại...
Những quả cầu màu vàng kim, được tạo ra bởi năng lượng thuần khiết, bao bọc lấy từng người, chống lại mọi tác hại xung quanh...
Những thiên thần trong hình hài vô định xuất hiện che chắn cho hết thảy mọi người…
Luồng băng giá ập đến vô tình tạo thành lớp sương mù bao phủ, bảo vệ cho những kẻ bên trong.
Trong khung cảnh hỗn loạn ấy
Những tia sáng xé tan không gian, giống như những ngôi sao băng.
...
Một vận tốc khủng khiếp
Những những tia sáng bạc như thế, gần như bay tới con rồng băng trong cùng một thời điểm....
Đó là những mũi tên
Không, từ “mũi tên” không thể miêu tả hết vận tốc của nó
Những gì lao tới Saphiron có thể so sánh với một khẩu súng máy tối tân nhất do Goblin chế tạo, nó vượt qua giới hạn vốn có của một cung thủ.
Năm mươi mũi tên tất cả...
Chúng có thế xé tan cả đá, nhưng...
“Clang!! Clang!! CLa... Clang!!:
-Không thể như thế, chúng không có tác dụng sao? - Windrunner sững người...
Nó không gây tổn hại gì tới Sapphiron...
Những tia sáng chạm vào lớp vảy con rồng, rồi bật ra như thể đó là những hòn sỏi nhỏ...
Không hẳn...
Chúng không chạm tới lớp vảy rồng...
-Gr…
Hai đường gươm....
Thanh gươm khổng lồ của Sven đột ngột xuất hiện, cũng như anh xuất hiện giữa không gian. Anh đã đứng ở trên lưng của Saphiron từ khi nào, tấn công Arthas bằng tất cả sức mạnh của mình...
Không chỉ thế, khoảng khắc anh tấn công, một tia sét khổng lồ giáng thẳng xuống Lich King, hợp lại thành một khối năng lượng mạnh mẽ.
“Fuh...”
Tiếng kim loại va chạm
Cho dù thanh Frost Mounrne nhẹ hơn thanh gươm khổng lồ của Sven nhiều lần, nhưng chính Rogue Knight mới là người bị đẩy lùi....
Những tia sáng màu xanh như rạch nát không gian tóe ra
Có bao nhiêu ma lực trong cơ thể của Arthas?
Ngay cả khi trải qua trận đấu khốc liệt với Soul Keeper trong Thế Giới Linh Hồn, triệu hồi rồng Saphiron, Arthas vẫn có thể giao đấu trực diện với Sven- chiến binh thần thánh.
Thanh ma kiếm như một sinh vật đang di chuyển trong không gian, tấn công, khoá đòn, và đánh bật thanh gươm khổng lồ như thể nó làm bằng một tờ giấy mỏng.
-.....
Sven chững lại... để lộ sơ hở chết người... Những khớp ngón tay đã bị hơi lạnh khoá cứng khiến anh không thể cầm chắc thanh gươm của mình…
Nhưng khi hai cặp mắt chạm nhau, Arthas không hề nhận ra sự sợ hãi từ trong mắt Sven, mà thay vào đó...
Y nhìn thấy lửa.
Thanh Frost Mourne đột ngột quay về phía sau,ngay lập tức một bức tường băng hình thành giữa không gian ngăn ngọn lửa phượng hoàng bay tới...
-Sven!!! - Tiếng Lina, cô gái tiếp tục tung ra một quầng lửa khác về phía Arthas...
Và như để trả lời, Rogue Knight lập tức bật dậy, tay phải đang nắm giữ Frost Mourne không thể rút lại để bảo vệ Arthas, lưng của vị Death Knight hoàn toàn trống trải.
“Clang!”
-...
Gì thế này...
Một thanh gươm khác ở trong tay Arthas...
Nó có giống như bản sao của Frost Mourne, nhưng được tạo ra bởi băng giá...
-Tập trung hoả lực, tấn công Saphiron!
Tiếng hô phía dưới đất.
Đồng thời, một tia sáng màu bạc khác, giống như một quả đại pháo khổng lồ bắn tới
Cho dù lớp vảy của con rồng chắc chắn đến thế nào, chúng sẽ phải chịu một thiệt hại đáng kể nếu hứng trọn mũi tên này...
Cùng lúc, tia sét khác lại xé tan không gian, đánh thẳng vào con rồng băng.
-Tóm được rồi....
Tiếng Sven gầm lên...
Ngay lúc Arthas bị phân tâm, thanh gươm khổng lồ của Sven đã bổ xuống đỉnh đầu... cùng lúc với khoảnh khắc mũi tên kia chạm tới con rồng băng...
Nhưng...
Tất cả những gì chạm vào con rồng đều bị đẩy tung ra, và nảy ra như thể chúng không là gì cả.
Ngay cả lưỡi gươm của Sven cũng vậy, bị kẹt cứng giữa không gian, trước khi có thể chạm vào Arthas.. Chúng bị một luồng không khí vô hình ngăn lại, và đóng băng tất cả những gì bước vào lãnh thổ cua chúng....
-Cỏ vẻ, người bị tóm là ngươi, nhóc con...
Arthas đưa thanh gươm, chuẩn bị hạ sát Sven trong khi Lina đang bị bao bọc bởi một bức tường băng khác...
Cơn gió lạnh thổi qua...
“Nether Swap”!!!
Sven biến mất...
Thay vào đó, là một hình bóng mờ ảo, giống như một linh hồn xuất hiện, ngay tại nơi Rogue Knight vừa đứng...
-Ngươi.... – Death Knight hơi sững người, trong giây lát ấy, kẻ mới xuất hiện giơ vũ khí của mình,trông như 1 mặt trăng khuyết với viên ngọc ở giữa lên,một quả cầu năng lượng hình thành...
-Nhận lấy sự trả thù của ta ... Arthas! – Linh hồn đó nói, giọng cô như tiếng vọng từ một nơi xa xăm...
Bức tường khác được hình thành...
Quả cầu năng lượng cũng được phóng ra...
Tiếng băng nút.... Arthas buộc phải lùi lại trước sức công phá của nó...
-Ta kêu gọi sức mạnh của nữ thần Elune....
Một giọng nói thánh thót cất lên
Từ một góc độ khác, khuất sau tất cả ...
Arthas khựng lại, tiếng nói ấy bỗng thu hút sư chú ý của hắn...
Từ khoảng cách hai trăm năm mươi mét, cô gái trong bộ đồ màu tím giương cây cung của mình lên, những hạt bụi sáng như ánh trăng bọc lấy đầu mũi tên...
Cô ta sẵn sàng ...
Cây cung, và mũi tên không khác gì những thứ lúc trước, và ngay cả nó bắn trúng Saphiron, nó cũng không thể gây ra thiệt hại gì đáng kể...
Vậy, đáng ra sẽ không có nguy hiểm gì từ nó...
....
Cái gọi là “mũi tên” có điều gì bất thường
Nó dường như, không phải là một mũi tên...
“Grawwww” Như cảm thấy sự nguy hiểm,Saphiron gầm lên và phun ra một luồng băng giá khổng lồ về phía cô gái…
-Elune’s Arrow!
-!!!!!!!!!!
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Khoảng khắc ấy...
Tất cả tiếng động đều ngừng lại
Không một điều gì khác, ngoại trừ sự im lặng và ánh sáng huyền diệu của mặt trăng...
Mũi tên sáng rực lên,xé tan luồng khí lạnh
Và cắm thẳng vào cổ họng con rồng băng giá
Saphiron chựng lại
Trong giây lát
Rồi,nó quay lại nhìn Lich King…Ánh mắt tràn đầy sự căm hận và chết chóc thường trực của nó dịu lại…Nó rên khẽ lên những tiếng cuối cùng như lời tạm biệt chủ nhân – ân nhân của nó…Những tia sáng từ bên trong người nó tỏa ra,chiếu qua những hốc xương…
“Bùm”
Một đời căm hận
Một đời giết chóc
Phục vụ mà không hề oán thán
Nó biết ơn y
Nó yêu y
Chỉ có y mới có thể làm chủ nhân của nó
Chỉ có y là người ra lệnh cho nó
Nó nhắm mắt lại
Rồi mở ra
Sao…vẫn đen tối thế này ???
Ầm !!
Ầm !!! Ầm!!!
Những tiếng nổ rền vang không gian
Bầu trời rực lửa, con rồng băng vỡ thành từng mảnh, giống như nó bị tàn phá từ trong xương tuỷ.
Mũi tên của Mirana có ẩn chứa sức mạnh kì lạ...
Nó giống một quả bom hơn là một mũi tên...
Lớp vảy bảo vệ của Sapphiron, có thể đánh bật ngay cả những tác động mạnh nhất và cả những tia sét khổng lồ, không thể chống chọi được mũi tên của cô...
Fissure-ES gầm lên và giáng cây cột totem của mình xuống đất, tạo nên một đường thẳng dài chắn ngang đàm creep và arthas
Tiếng Arthas gầm lên...
Anh không thể tin được sự việc đang diễn ra. Đứng trên lưng con rồng đang vỡ vụn trong không trung, những ngọn lửa từ đó trùm lấy cơ thể Lich King.Sven và Lina nhanh chóng rời khỏi đó.
Con rồng rơi xuống đất,ngọn lửa bùng lên đẩy lùi tất cả mọi người xung quanh
Trong ngọn lửa…
Arthas đứng bên cái đầu quá khổ của con rồng,khẽ xoa lên mặt nó…Y không nói một câu gì…Con rồng rên lên yếu ớt…
Nó nhìn y
Rồi nhắm mắt lại
“Vĩnh biệt” –Arthas nhắm mắt lại – “Ta sẽ trả thù cho ngươi”........
Tiếng vỡ của mặt đất....
Những tiếng nổ nhỏ lách tách của bụi lửa, con rồng khổng lồ nằm yên, những gì còn lại của nó là những mảnh vụn đang bốc cháy...
Nhưng..
Từ trong biển lửa ấy, có một giọng nói xuyên qua tất cả, như có thể giết chết những linh hồn đang lắng nghe nó...
-Ta đã đánh giá thấp các ngươi.. nhưng đừng mong có thể sống sót lâu hơn...
‘.................’
‘..........................................’
Khí lạnh đột ngột...
Những gì xảy ra sắp tới...
Lùi lại mấy bước, có điều gì đó mách bảo họ...
Cái chết đang đến gần