premiumheart
C O N T R A
- 31/1/03
- 1,802
- 8
Xin được chia sẻ với các bạn trong forum này, forum đầu tiên mình tham gia từ khi biết internet 
Xin thưa với các bạn, tôi đang thất tình ...
Đối tượng là cô bạn cùng lớp cấp 3, hồi đó mình thích cô ấy lắm nhưng không dám bày tỏ.
Rồi cô ấy có bạn trai, đó là thằng bạn thân hồi cấp 3 của mình, nên mình im lặng.
Rồi đến đại học, bạn mình đi nước ngoài và có bạn gái khác, thế là chia tay.
Một thời gian sau, mình lại biết cô ấy có người khác. Thực tế mình rất muốn đến bên cô ấy, nhưng do học khác trường, và lúc đó công việc của mình cũng khá bận nên không thể phân tâm. Mới ra trường cấp 3 đã đi làm ngay, mà làm ngành gamedev mới khổ, đã từng say mê với công việc lắm cơ, cho nên ... mình lại im lặng.
Sau này mỗi người mỗi ngả, mất liên lạc trong tận 5 năm.
Rồi mình gặp lại cô ấy trong buổi thăm cô giáo cũ, những kỷ niệm xưa cứ ngỡ như đã từng quên lãng nay lại bồi hồi hiện ra trước mắt. Mình chợt nhận ra mình đã yêu cô ấy như thế nào.
Tôi chưa bao giờ quên được em, mối tình đầu và cũng là tình đơn phương thì luôn thắm thiết. Cho dù cũng có nhiều người con gái đi qua đời tôi, nhưng họ giống em một cách kì lạ, có lẽ tôi luôn tìm kiếm một kẻ thay thế. Cho dù kẻ đó có xuất xắc đến cỡ nào, giỏi giang, nhà giàu, xinh đẹp và nổi tiếng, nhưng kết quả cũng chỉ là chia tay trong vài tháng vì tôi biết, họ chẳng thể thay thế em trong trái tim tôi được.
Và điều gì đến cũng đến, mình bày tỏ với nàng. Mà bằng cái cách ngu ngốc nhất, đó là gọi điện và nói rằng " Tôi yêu em nhiều lắm". Có lẽ tất cả những sai lầm trong bày tỏ tình cảm thì tôi đã phạm phải toàn bộ, như bày tỏ quá sớm, tỏ ra quá bi lụy, quá mong đợi sự hồi đáp của nàng. Mà trong ngày gặp lại tôi nghĩ mình rất mất điểm, vì vừa mới đi tập thể hình về, chưa kịp thay quần áo, tóc tai bù xù, mặt mày bơ phờ vì đói và mệt khi đi xe tới.
Mà cái chết nữa là tôi ăn nói không được khéo lắm, điều này cũng dễ hiểu với dân ngành tin học. Từ trước đến giờ, chỉ có người khác bày tỏ với tôi, chứ tôi thì chưa bao giờ làm điều ấy nên không biết phải làm thế nào cho phải.
Đến giờ nàng vẫn chưa có bạn trai, nàng đã trải qua vài cuộc tình và đều thất bại, lỗi luôn luôn thuộc về phía bên kia. Và 2 trong số những kẻ làm nàng đau khổ đều là bạn thân của mình.
Sáng nay nhận được thư từ chối của nàng, luôn khéo léo và lịch sự như vậy. Nhưng có lẽ đến bạn cũng khó làm được nữa, ai cũng đã lớn rồi ... công việc, thời gian đều không có điểm chung.
Công bằng mà nói, tôi không nghĩ mình có vấn đề gì lớn
. Đẹp trai thì không dám chắc, nhưng dễ nhìn thì cũng đúng. Chỉ được 1.7m nhưng dáng người cũng to, nói chung ngoại hình ổn. Công việc thì ổn định, không phải loại doanh nhân thành đạt nhưng ít ra cũng không phải nghèo khó cái gì.
Tôi nghĩ mình đủ tài, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, tứ thư ngũ kinh, cầm kỳ thi họa thứ gì cũng thông thuộc. Còn về lãng mạn, tôi là một họa sĩ, một nhạc sĩ, một lập trình viên ... tôi không nghĩ mình thiếu vũ khí để tấn công cô ấy.
Nhưng phụ nữ luôn cần hảo cảm để bắt đầu, mà tôi thì không có, hoặc nói là đã đánh mất nó rồi
.
Liệu tôi có còn cơ hội lần nữa không ? Tôi vẫn muốn vì nàng vẽ một bức CG art tuyệt đẹp, tôi vẫn muốn vì nàng viết một bài tình ca và tự tay phổ nhạc, tự thu âm, tự mix.
Tôi, còn nhiều mong muốn lắm, tôi muốn bù đắp khoảng thời gian mà tôi đã bỏ lỡ, muốn bù đắp những đau khổ mà nàng vẫn phải cắn răng chịu đựng, điều mà tôi mới biết khi đọc blog của nàng cách đây không lâu.
Tôi thầm yêu nàng 7 năm trời - Nàng giữ những mối tình đau khổ trong suốt 9 năm, luôn không quên người xưa, một tình yêu thật đẹp.
Chỉ còn vài ngày nữa là tôi sẽ rời Việt Nam, có lẽ là một cuộc chạy trốn, tôi không cam tâm sự thua cuộc như vậy. Nhưng mọi thứ đã được sắp xếp trước, sếp nói với tôi rằng : "Nếu cậu mà đòi hủy chuyến đi, thì đừng gọi tôi là sếp nữa."
Vậy theo các bạn, mình nên làm gì bây giờ ? Người ta vẫn nói nếu bị từ chối thì nên bỏ cuộc và đi tìm người khác. Nhưng với mình điều đó khó lắm, khó lắm, vì trong tim vẫn mãi chỉ có nàng.
Mong các bạn chia sẻ với mình.
My blog : http://vn.360plus.yahoo.com/premiumheart112/
blog360 luôn là kỉ niệm, nó có những giá trị facebook không bao giờ có. Mặc dù nhiều người nghỉ không dùng từ khi nó sập, tôi cũng vậy. Nhưng một khi đã bắt đầu lại thì khá khó dứt ra

Xin thưa với các bạn, tôi đang thất tình ...
Đối tượng là cô bạn cùng lớp cấp 3, hồi đó mình thích cô ấy lắm nhưng không dám bày tỏ.
Rồi cô ấy có bạn trai, đó là thằng bạn thân hồi cấp 3 của mình, nên mình im lặng.
Rồi đến đại học, bạn mình đi nước ngoài và có bạn gái khác, thế là chia tay.
Một thời gian sau, mình lại biết cô ấy có người khác. Thực tế mình rất muốn đến bên cô ấy, nhưng do học khác trường, và lúc đó công việc của mình cũng khá bận nên không thể phân tâm. Mới ra trường cấp 3 đã đi làm ngay, mà làm ngành gamedev mới khổ, đã từng say mê với công việc lắm cơ, cho nên ... mình lại im lặng.
Sau này mỗi người mỗi ngả, mất liên lạc trong tận 5 năm.
Rồi mình gặp lại cô ấy trong buổi thăm cô giáo cũ, những kỷ niệm xưa cứ ngỡ như đã từng quên lãng nay lại bồi hồi hiện ra trước mắt. Mình chợt nhận ra mình đã yêu cô ấy như thế nào.
Tôi chưa bao giờ quên được em, mối tình đầu và cũng là tình đơn phương thì luôn thắm thiết. Cho dù cũng có nhiều người con gái đi qua đời tôi, nhưng họ giống em một cách kì lạ, có lẽ tôi luôn tìm kiếm một kẻ thay thế. Cho dù kẻ đó có xuất xắc đến cỡ nào, giỏi giang, nhà giàu, xinh đẹp và nổi tiếng, nhưng kết quả cũng chỉ là chia tay trong vài tháng vì tôi biết, họ chẳng thể thay thế em trong trái tim tôi được.
Và điều gì đến cũng đến, mình bày tỏ với nàng. Mà bằng cái cách ngu ngốc nhất, đó là gọi điện và nói rằng " Tôi yêu em nhiều lắm". Có lẽ tất cả những sai lầm trong bày tỏ tình cảm thì tôi đã phạm phải toàn bộ, như bày tỏ quá sớm, tỏ ra quá bi lụy, quá mong đợi sự hồi đáp của nàng. Mà trong ngày gặp lại tôi nghĩ mình rất mất điểm, vì vừa mới đi tập thể hình về, chưa kịp thay quần áo, tóc tai bù xù, mặt mày bơ phờ vì đói và mệt khi đi xe tới.
Mà cái chết nữa là tôi ăn nói không được khéo lắm, điều này cũng dễ hiểu với dân ngành tin học. Từ trước đến giờ, chỉ có người khác bày tỏ với tôi, chứ tôi thì chưa bao giờ làm điều ấy nên không biết phải làm thế nào cho phải.
Đến giờ nàng vẫn chưa có bạn trai, nàng đã trải qua vài cuộc tình và đều thất bại, lỗi luôn luôn thuộc về phía bên kia. Và 2 trong số những kẻ làm nàng đau khổ đều là bạn thân của mình.
Sáng nay nhận được thư từ chối của nàng, luôn khéo léo và lịch sự như vậy. Nhưng có lẽ đến bạn cũng khó làm được nữa, ai cũng đã lớn rồi ... công việc, thời gian đều không có điểm chung.
Công bằng mà nói, tôi không nghĩ mình có vấn đề gì lớn
. Đẹp trai thì không dám chắc, nhưng dễ nhìn thì cũng đúng. Chỉ được 1.7m nhưng dáng người cũng to, nói chung ngoại hình ổn. Công việc thì ổn định, không phải loại doanh nhân thành đạt nhưng ít ra cũng không phải nghèo khó cái gì. Tôi nghĩ mình đủ tài, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, tứ thư ngũ kinh, cầm kỳ thi họa thứ gì cũng thông thuộc. Còn về lãng mạn, tôi là một họa sĩ, một nhạc sĩ, một lập trình viên ... tôi không nghĩ mình thiếu vũ khí để tấn công cô ấy.
Nhưng phụ nữ luôn cần hảo cảm để bắt đầu, mà tôi thì không có, hoặc nói là đã đánh mất nó rồi
.Liệu tôi có còn cơ hội lần nữa không ? Tôi vẫn muốn vì nàng vẽ một bức CG art tuyệt đẹp, tôi vẫn muốn vì nàng viết một bài tình ca và tự tay phổ nhạc, tự thu âm, tự mix.
Tôi, còn nhiều mong muốn lắm, tôi muốn bù đắp khoảng thời gian mà tôi đã bỏ lỡ, muốn bù đắp những đau khổ mà nàng vẫn phải cắn răng chịu đựng, điều mà tôi mới biết khi đọc blog của nàng cách đây không lâu.
Tôi thầm yêu nàng 7 năm trời - Nàng giữ những mối tình đau khổ trong suốt 9 năm, luôn không quên người xưa, một tình yêu thật đẹp.
Chỉ còn vài ngày nữa là tôi sẽ rời Việt Nam, có lẽ là một cuộc chạy trốn, tôi không cam tâm sự thua cuộc như vậy. Nhưng mọi thứ đã được sắp xếp trước, sếp nói với tôi rằng : "Nếu cậu mà đòi hủy chuyến đi, thì đừng gọi tôi là sếp nữa."
Vậy theo các bạn, mình nên làm gì bây giờ ? Người ta vẫn nói nếu bị từ chối thì nên bỏ cuộc và đi tìm người khác. Nhưng với mình điều đó khó lắm, khó lắm, vì trong tim vẫn mãi chỉ có nàng.
Mong các bạn chia sẻ với mình.
My blog : http://vn.360plus.yahoo.com/premiumheart112/
blog360 luôn là kỉ niệm, nó có những giá trị facebook không bao giờ có. Mặc dù nhiều người nghỉ không dùng từ khi nó sập, tôi cũng vậy. Nhưng một khi đã bắt đầu lại thì khá khó dứt ra

..
, nhiều lúc tự bơm hơi. Ta là siêu nhân, không gì ko làm được cả. Ấy thế mà trong công việc tự tin đến đâu, tình cảm thì tự ti đến đó ... giờ cũng bớt rồi.
, nhưng lại sợ trong khoảng thời gian đó có thằng nào nhảy vào thì sao. Cô ấy yếu đuối trong tình cảm lắm, mới bị người yêu bỏ ... mà tớ chắc nếu hắn quay lại, cô ấy sẽ tha thứ hết cho hắn. Tớ không muốn ai làm tổn thương cô ấy nữa, nhưng không đủ tư cách để can thiệp vào.
.
..........................
....