Tôi hết yêu em rồi

uh , tui hiểu cảm giác này , củng đang trong tình trạng như thế ;)) . Chia tay hơn nữa năm , rồi h em nó way lại nt , xin lỗi , hẹn gặp các kỉu :)) . Dù vẫn đang chẳng yêu ai, nhưng khi gặp lại thì cảm nhận rõ ràng là tình yêu đã ko còn , hết yêu là hết yêu :"( . Dù em có nói thế nào , dù em có xinh đẹp thế nào đi chăng nữa , thì khi tình cảm hết , em củng chẳng còn chút giá trị nào làm a vương vấn cả ;))
 
.
 
Chỉnh sửa cuối:
Theo như OP nói thì hoàn cảnh của tớ cũng khá khống với của OP. Khác nhau quá nhiều, từ cái nhỏ nhặt cho đến cái to tát. Nhưng tớ lại lựa chọn tiếp tục, tiếp tục không phải là vì níu kéo những gì đã có mà để tìm một lối đi chung cho cả 2 người.

Chặng đường đã đi khá là mệt mỏi vì phải giải quyết từng những vấn đề nhỏ nhặt một, nhưng bây giờ thì tuy vẫn còn đỡ hơn nhiều rồi. Cuộc sống càng khó khăn bao nhiêu, ta lại vượt qua được thì cảm giác thật tuyệt vời.

Lửa và nước sẽ không bao giờ có thể hòa hợp được nhưng con người thì có. Tình yêu đem đến cho ta sự tự tin, ý chí và quyết tâm đồng thời lại lấy đi dũng cảm để từ bỏ nó. Tớ thì không đủ dũng cảm nên lựa chọn một lối đi khó khăn hơn vì tin rằng hai người tuy rằng không "hợp nhau" hay bất đồng ý kiến đều có thể đi đến một sự đồng ý với nhau.

Mặt khác tớ lại cảm thấy ngưỡng mộ OP vì có đủ "dũng khí" để chia tay. Đó là lí do tại sao cuộc sống này lại muôn màu muôn vẻ phải không nào :D


*OP = original poster
 
mình cũng muốn chút lạnh lùng:(:(
tình hình đã quen nhau 5 năm,mình cảm thấy tình cảm trong mình cứ nhạt dần nhạt dầnn, nhưng lại không thể nói lời chia tay:(:(
Vì người đó thật sự không có lỗi gì cả, lại sống rất nội tâm, nếu bị tổn thương thì sẽ không tin tưởng vào tình yêu nữa.Người ấy giúp đỡ và yêu mình rất nhiều.
Chưa đi quá giới hạn:P:P:P
 
Đúng là kẻ ăn không hết, kẻ lần không ra :))
 
Tui cũng muốn như bác lắm nhưng đôi khi sao ko làm được nhỉ , tui đã cố gắng nói thẳng với em là ko làm bạn nữa vì sau bao chuyện tui biết em ko hề thích tôi , tui ko muốn mọi chuyện cứ thế này mãi ....

Muốn nói thế cũng là để kiềm lòng ko nhắc đến em nữa vì cái tự ái của mình sẽ ngăn điều đó nhưng .... ôi thôi đúng là tui làm được điều đó nhưng sao em lại như thế , mới sáng nay thôi sau 2 tháng ko nt , chat chit em lại nt kêu tối này nhờ làm giúp bài T.T , chả hiểu sao tui muốn từ chối lém nhưng lài reply là uhm sẽ giúp ...

Chắc phải cố gắng hơn nữa mới được :(
 
hơi lạnh lùng 1 chút nhưng đúng là chả bít làm sao hơn,hết yêu đơn giản là hết yêu,vậy thôi... :-<

lần sau đừng bao giờ vội vàng nói yêu ai,vì người đi chả bao giờ đau như ng ở lại ...:-<
 
Theo như OP nói thì hoàn cảnh của tớ cũng khá khống với của OP. Khác nhau quá nhiều, từ cái nhỏ nhặt cho đến cái to tát. Nhưng tớ lại lựa chọn tiếp tục, tiếp tục không phải là vì níu kéo những gì đã có mà để tìm một lối đi chung cho cả 2 người.

Chặng đường đã đi khá là mệt mỏi vì phải giải quyết từng những vấn đề nhỏ nhặt một, nhưng bây giờ thì tuy vẫn còn đỡ hơn nhiều rồi. Cuộc sống càng khó khăn bao nhiêu, ta lại vượt qua được thì cảm giác thật tuyệt vời.

Lửa và nước sẽ không bao giờ có thể hòa hợp được nhưng con người thì có. Tình yêu đem đến cho ta sự tự tin, ý chí và quyết tâm đồng thời lại lấy đi dũng cảm để từ bỏ nó. Tớ thì không đủ dũng cảm nên lựa chọn một lối đi khó khăn hơn vì tin rằng hai người tuy rằng không "hợp nhau" hay bất đồng ý kiến đều có thể đi đến một sự đồng ý với nhau.

Mặt khác tớ lại cảm thấy ngưỡng mộ OP vì có đủ "dũng khí" để chia tay. Đó là lí do tại sao cuộc sống này lại muôn màu muôn vẻ phải không nào :D


*OP = original poster

cám ơn bạn, thật ra, tôi cũng đã nghĩ đến chuyện vẫn sẽ tiếp tục như thế ... rồi tình yêu sẽ hàn gắn lại tất cả ... ngoài ra, nếu nói ko hợp nhau thì xem ra vẫn chưa đúng ... tôi đã phải dùng từ "đối nghịch" thế vào chỗ ko hợp nhau đó ... :) như vậy chuẩn với hoàn cảnh của tôi hơn ...

có những lúc cảm thấy hạnh phúc tràn về khi giải quyết xong 1 chuyện, nhưng lạitieeopsp tục đau đầu nhức óc khi chuyện khác ập đến ... hạnh phúc chưa đc hưởng thì lại bị như vậy ... nhiều khi cảm thấy ức chế ... nên giải quyết 1 lần cho xong ... :)

hơi lạnh lùng 1 chút nhưng đúng là chả bít làm sao hơn,hết yêu đơn giản là hết yêu,vậy thôi... :-<

lần sau đừng bao giờ vội vàng nói yêu ai,vì người đi chả bao giờ đau như ng ở lại ...:-<

vẫn biết như vậy ... nhưng "nằm trong chăn mới biết chăn có rận", hơn nữa, tình yêu khiến con người ta mù quáng ... khi nói yêu cô ấy, có lẽ tôi đã mù quáng bởi tình yêu, tôi ko còn nhận ra rằng cô ấy và tôi quá khác nhau ... để rồi sau này nhìn lại, làm khổ mình, khổ người ...
 
Không thik kiểu con trai như thế này lắm :-* . Mềnh là mềnh tình cảm hơn nhiều, có chia tay cũng nhẹ nhàng thôi ;;)
 
lần tôi chia tay thứ 2 cũng gần như chủ topic,chỉ vì tôi nhận ra tôi ko thể đem lại cái hạnh phúc và tình yêu tha thiết như cô ấy mong muốn và tôi đã chia tay,và ko bao h quay trở lại,vì tôi biết nếu có tiếp tục tìm hiểu nữa thì ngày chia tay sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra,thế thôi :D
 
cám ơn bạn, thật ra, tôi cũng đã nghĩ đến chuyện vẫn sẽ tiếp tục như thế ... rồi tình yêu sẽ hàn gắn lại tất cả ... ngoài ra, nếu nói ko hợp nhau thì xem ra vẫn chưa đúng ... tôi đã phải dùng từ "đối nghịch" thế vào chỗ ko hợp nhau đó ... :) như vậy chuẩn với hoàn cảnh của tôi hơn ...

có những lúc cảm thấy hạnh phúc tràn về khi giải quyết xong 1 chuyện, nhưng lạitieeopsp tục đau đầu nhức óc khi chuyện khác ập đến ... hạnh phúc chưa đc hưởng thì lại bị như vậy ... nhiều khi cảm thấy ức chế ... nên giải quyết 1 lần cho xong ... :)

Chúc bạn tìm được con người mình mong muốn ;)
 
Đây là 1 kinh nghiệm để lần sau ko lặp lại tình huống này nữa ! Nên suy nghĩ cho kĩ trước khi nói yêu ai đó , vì yêu ko phải là thích , chúng ta rất dễ nhầm lẫn 2 cái với nhau . Đến bây giờ tớ đã có 3 người bạn gái , và tớ chưa bao h` nói yêu ai cả , bởi vì tớ chỉ thấy thích họ chứ ko đến mức yêu !
 
Đây là 1 kinh nghiệm để lần sau ko lặp lại tình huống này nữa ! Nên suy nghĩ cho kĩ trước khi nói yêu ai đó , vì yêu ko phải là thích , chúng ta rất dễ nhầm lẫn 2 cái với nhau . Đến bây giờ tớ đã có 3 người bạn gái , và tớ chưa bao h` nói yêu ai cả , bởi vì tớ chỉ thấy thích họ chứ ko đến mức yêu !
Nếu thế quen 3 tuần,chỉ đưa đón đi học,chưa hế nói yêu hay thích như là 1 bạn gái,mà sau khi ngừng lại vãn bị người đó nói là đểu,là lừa gạt?Hài chưa?
 
Không thik kiểu con trai như thế này lắm :-* . Mềnh là mềnh tình cảm hơn nhiều, có chia tay cũng nhẹ nhàng thôi ;;)
nhiều khi cũng muốn nhẹ nhàng lắm ... nhưng nhẹ quá thì lại thành ko dứt hẳn ra đc cậu àh ... ^^

Chúc bạn tìm được con người mình mong muốn ;)
thank bạn nhiều nhé ....................

Đây là 1 kinh nghiệm để lần sau ko lặp lại tình huống này nữa ! Nên suy nghĩ cho kĩ trước khi nói yêu ai đó , vì yêu ko phải là thích , chúng ta rất dễ nhầm lẫn 2 cái với nhau . Đến bây giờ tớ đã có 3 người bạn gái , và tớ chưa bao h` nói yêu ai cả , bởi vì tớ chỉ thấy thích họ chứ ko đến mức yêu !
cám ơn bạn ... có lẽ đó cũng là lý do độc thân 1 năm nay ... ^^

Nếu thế quen 3 tuần,chỉ đưa đón đi học,chưa hế nói yêu hay thích như là 1 bạn gái,mà sau khi ngừng lại vãn bị người đó nói là đểu,là lừa gạt?Hài chưa?
nhảm quá ... vậy cô gái đó dúng là quá trẻ con ... chẳng còn gì để bàn tán nữa ... ngưng là đúng ... :)
 
uhm,thì cũng ngưng,cũng cắt đứt lạnh lùng như bạn vậy,rùi cũng bị nói này nói kia,nào là cô ấy tốt vậy sao mà mày lại bỏ tùm lum,nhức đầu :))
 
vừa rồi nhận được email của cô ấy mới gửi ... do thói quen ko check mail thường xuyên, nên lâu quá mới mở ra thì thấy cái mail này từ 2/10 ... =.=

Tại sao cứ phải như thế? Tại sao lại không thể được 1 lần nữa à? Bây giờ em đã ở xa rồi thì anh nghĩ sao? Anh có nghĩ đến em như ngày xưa không? Mỗi lần anh nói nhớ đến em, lòng em đều mừng thầm, mừng rằng anh vẫn còn nhớ em, nhưng rồi sau đó anh lại dội 1 gáo nước lạnh lên đầu em, anh nói rằng anh chỉ nhớ em như những người bạn khác đi du học của anh vậy?
Không biết bao nhiêu lần rồi, trong những buổi tối thế này, em lại muốn học thật nhanh để được về lại Việt Nam, đi chơi với anh, mặc dù biết rằng chỉ là bạn bè đi với nhau. Nhưng cũng đồng thời em không dám về Việt Nam, vì em sợ khi về Việt Nam, anh vẫn lại từ chối em như những lần khác, và mặc dù hiện tại anh vẫn đang không yêu ai.
Có lẽ đây cũng có thể là dòng email cuối cùng em viết cho anh, em khóc, em đang khóc thật sự trong lòng. Em muốn được đi với anh, nhưng chắc chẳng còn cơ hội nào nữa đâu. Có lẽ em sẽ từ bỏ, em sẽ không còn như thế này nữa, em sẽ không chờ đợi gì nữa. Em với anh sẽ là những người bạn bình thường, bạn tốt nhé anh.
Trước đây, anh đến với em nhẹ nhàng, và mình chia tay nhau cũng thật nhẹ nhàng anh nhỉ. Hết yêu là hết yêu, vậy thôi phải không anh. Từ ngày em quen biết anh đến bây giờ, em nhận ra anh là con người nhẹ nhàng vậy đó. Tình yêu không mãnh liệt hay cháy bỏng như những báo chí thường hay nói. Lúc nào cũng vậy, anh ít nói và chỉ luôn yên lặng, nhưng mỗi khi cần đến, anh lại luôn là người quan tâm đến em nhất. Nhưng chắc anh luôn chỉ coi em như 1 người em gái thôi, phải không anh? Cho em cám ơn anh nhé.
Có một chuyện em muốn nói với anh, em giữ chuyện này lâu lắm rồi, em không dám tin, và cũng không muốn tin những gì em nghe và nhìn thấy. Hồi đầu năm lớp 12, anh có 1 trận ốm nặng, anh còn nhớ không, lúc ấy Tùng còn ở Việt Nam, Tùng tốt thật anh nhỉ, anh ốm mà Tùng lo cho anh còn hơn cả bố mẹ anh, hì. Cái ngày em đến thăm anh, anh sốt rất cao. Anh ngủ li bì, em lo cho anh lắm, rồi đột nhiên anh gọi tên em. Em giật mình thì thấy anh vẫn đang ngủ, anh chỉ nói mê thôi. Em đã cười thầm rằng anh đang mơ đến em. Nhưng em đã lầm, lầm thật. Đến khi anh gọi cả tên đệm người đó ra, em mới biết rằng, người ấy chỉ trùng tên với em thôi. Lúc đấy em shock thật sự anh ạ, em đã khóc, òa lên khóc như trẻ con vậy. May mà anh vẫn đang ngủ nên không nhìn thấy em lúc đó thế nào. Em không dám tin, và cũng không muốn tin những gì em nghe thấy hôm đó, nên em đã giấu anh, và cũng là tự giấu chính em.
Những ngày ở Việt Nam vừa qua, em mong có thể níu kéo hay vớt vát lại được chút gì giữa anh với em. Nhưng xem ra, em càng cố làm gì thì lại càng gây thêm rắc rối anh nhỉ. ^^ Em đã sai rồi phải không anh? Em đã sai khi cứ cố gắng làm những thứ mà em biết không thể thành công phải không anh?
Thế nhé anh nhé, em sẽ không còn là người chờ đợi gì ở anh nữa, chúng ta vẫn sẽ là bạn tốt của nhau mãi mãi nhé. Em không biết sau này có quên anh được hay không, nhưng hiện tại thì em vẫn như thế, và hiện tại thì em vẫn mong có chuyện gì thì anh vẫn luôn là người quan tâm đến em nhất.
DUY À, EM YÊU ANH ...

Mail ngày 8/10

Cho đến hôm nay em vẫn không nhận được trả lời hay hồi âm gì từ anh, có lẽ anh không có thói quen check mail thường xuyên anh nhỉ. Em đã nhắc khéo anh "meo meo" rồi nhưng anh cũng chẳng hiểu gì cả. Đúng là ngốc quá. ^^

:-< đọc cũng não lòng thật đấy, mọi người cho 1 lời khuyên, trong lòng tớ thì càng muốn cứng rắn, nhưng đọc cái mail này cũng giảm đi vài phần :-< ko biết nên reply lại cô ấy như thế nào đây :-<
 
Tình yêu rất khó kiếm , nếu còn cảm thấy tình yêu của bác dành cho cô ấy còn chút nào đó thì hãy quay lại bằng con tim khao khát và tâm hồn yêu 1 người phụ nữ , đừng lạnh nhiều quá , con trai phải đi chinh phục .
Thanks
 
...em có hỏi tôi, tại sao sau khi chia tay em đến bây h, tôi vẫn chưa yêu ai, tôi có còn tình cảm với em hay ko ?
uh em nói đúng, đến hiện tại tôi vẫn chưa yêu ai, tình cảm với em thì vẫn còn ...

Một trái tim đồng điệu đang ở đây này =((
 
Back
Top