Trẻ mồ côi trong đại dịch covid

  • Thread starter Thread starter Asura
  • Ngày gửi Ngày gửi

Asura

Impressive Sealing Statue
Lão Làng GVN
Tham gia ngày
9/10/08
Bài viết
7,996
Reaction score
8,620
Trẻ mồ côi trong đại dịch Covid-19 (Bài 1): Nỗi đau chồng chất nỗi đau
Mỹ Quỳnh
icon_clock.svg
16/09/2021 13:29 GMT+7

Đại dịch Covid-19 đã lấy đi cuộc sống bình thường của người dân. Điều đáng được xã hội quan tâm, giúp đỡ là nhiều đứa trẻ hồn nhiên bỗng chốc trở thành trẻ mồ côi. Các em cần lắm những vòng tay, bù đắp nỗi đau mất mát khi thiếu vắng hình bóng người thân quen thuộc.
Bình luận 0
Mồ côi cả cha lẫn mẹ từ bé và sống bám víu vào bà ngoại, chẳng may, bà ngoại qua đời vì Covid-19, đứa trẻ hồn nhiên, chưa cảm nhận được nỗi đau mất mát, nhưng cũng ngơ ngác khi thiếu vắng hình bóng quen thuộc.

Chồng chất nỗi đau

Nguyễn Tuấn Phong (10 tuổi, ngụ đường Lê Văn Duyệt, phường 1, quận Bình Thạnh) mồ côi cả cha lẫn mẹ từ bé. Dì của Phong, chị Ngọc Tuyền (sinh năm 1991) cho biết, năm Phong lên 3 thì cha mất do bệnh. Không lâu sau, mẹ Phong cũng ngột qua đời khi té ngã trong nhà tắm.

Kể từ đó, Phong sống với ông bà ngoại và chị Tuyền (em gái của mẹ Phong). Lúc dịch chưa bùng phát, chị Tuyền bận đi làm nên bà ngoại là người gần gũi, yêu thương và chăm sóc Phong mỗi ngày.

base64-1631639922784689089175.png

Dù rất ít nói, không tỏ ra buồn vì thiếu vắng người thân, nhưng thi thoảng mỗi lúc đêm về Phong lại rưng rức khóc vì nhớ bà của mình. Ảnh: Mỹ Quỳnh

Chị Tuyền kể: "Phong không còn cha mẹ bên cạnh nên bà ngoại yêu thương nhiều hơn để bù đắp cho cháu. Mỗi ngày, bà đều đưa Phong đến trường rồi đón về. Phong thích ăn gì là bà chạy đi mua ngay để nấu, bất kể nắng mưa. Bà dành tình yêu cho Phong thay cả phần con gái. Trong nhà, Phong cũng quấn quýt với bà nhất, cái gì cũng dành cho bà, điều gì cũng hỏi bà..." - chị T. nói.

Đại dịch bùng phát, cả gia đình chị Tuyền không may trở thành F0, trong đó có ông bà ngoại, chị Tuyền và cả Phong. Điều không may là bà ngoại đã không qua khỏi và ra đi ở tuổi 59. Ngày bà mất cũng là ngày cả gia đình phải chuyển vào khu cách ly tập trung, bệnh viện thu dung để điều trị. Đến nay, gia đình đã điều trị trở về và tự cách ly ở nhà đủ 14 ngày.

base64-16316399228861654985674.png

Phong gọi dì Tuyền là "má Út", chị Tuyền cũng như người mẹ thứ 3 sau chị gái và bà ngoại để bao bọc, chăm sóc Phong. Ảnh: Mỹ Quỳnh

Theo chị Tuyền, Phong còn nhỏ, chưa cảm nhận được nỗi đau mất mát người thân. Nhờ vậy mà Phong vẫn vui vẻ, lạc quan, ăn ngủ và học tập bình thường.

"Thế nhưng, nhiều đêm, Phong bật khóc nức nở. Tôi an ủi, hỏi han thì Phong nói nhớ bà rồi cứ rưng rức khóc. Những lúc như vậy, tim tôi đau thắt. Tôi nhớ mẹ, nhớ chị và thương cháu tôi vô cùng!" – chị Tuyền nghẹn ngào.

Chia sẻ về cuộc sống hiện tại, chị Tuyền cho biết, do dịch bệnh nên công việc của chị đang bị gián đoạn. "May mắn là Phong được nhận tiền trợ cấp cho trẻ mồ côi hàng tháng, đồng thời, chính quyền cũng rất quan tâm và chăm lo đời sống trong mùa dịch. Tạm thời, tôi sẽ cố gắng chờ qua dịch rồi đi làm trở lại, kiếm tiền nuôi dưỡng cháu. Tôi sẽ thay chị gái và mẹ bao bọc và chăm sóc cháu mình" - chị Tuyền cho biết.

Thêm một người dì thành mẹ
Tương tự, Nguyễn Ngọc Minh Châu (sinh năm 2014, ngụ phường 24, quận Bình Thạnh) cũng vừa mất đi cả mẹ lẫn bà ngoại vì đại dịch Covid-19.

Không có bố, từ nhỏ, Minh Châu sống cùng mẹ và bà ngoại. Ngày thường, mẹ đi làm, Minh Châu và bà quấn quýt với nhau cả ngày. Cô bé 7 tuổi như chú chim nhỏ, hồn nhiên, vô tư trong vòng tay chăm sóc của bà. Thế mà, chưa đầy nửa tháng, cả mẹ và bà cùng nhiễm Covid-19 rồi lần lượt ra đi. Đáng buồn hơn, lúc này mẹ của Minh Châu đang mang song thai được 8 tuần tuổi.

Hiện, Minh Châu được dì ruột Huỳnh Ngọc Thúy (chị gái của mẹ) nuôi dưỡng, chăm sóc.

base64-16316399229682106995929.png

Minh Châu ngơ ngác, chưa hiểu hết được nỗi mất mát khi mất đi mẹ và bà ngoại. Ảnh: Mỹ Quỳnh

Chị Thúy cho biết, từ khi mẹ và bà qua đời, Minh Châu có buồn và nhớ. Thi thoảng, cô bé cứ ngơ ngác hỏi bà và mẹ, như thể hai người chỉ đi đâu đó chưa trở về. Tuy nhiên, tuổi còn nhỏ nên Minh Châu chưa hiểu được sự mất mát từ cái chết là như thế nào.

"Tôi cũng còn 2 con nhỏ, đứa học lớp 5, đứa học lớp 2, bây giờ có thêm Minh Châu nữa. Cuộc sống của gia đình cũng khá khó khăn, tôi thuê mặt bằng để buôn bán nhưng mấy tháng gần đây phải tạm đóng cửa vì dịch Covid-19. Thế nhưng, dù khó khăn vất vả thế nào tôi cũng sẽ lo cho cháu, vì tôi là người thân duy nhất của Châu" - chị Thúy nói.

base64-16317640594681864918997.png

Đại diện UBND phường 1, quận Bình Thạnh thăm hỏi và tặng quà cho bé Tuấn Phong. Ảnh: Mỹ Quỳnh

Sau khi nắm bắt được thông tin, hoàn cảnh gia đình của các trường hợp có người thân mất vì Covid-19, UBND các phường đã đến thăm hỏi, an ủi và động viên gia đình cố gắng vượt qua nổi đau mất mát của người thân.

Bà Lê Thị Xuân Hiển - Phó Chủ tịch UBND phường 24, quận Bình Thạnh cho biết, hoàn cảnh của bé Minh Châu rất đặc biệt, do đó UBND phường cũng như các ban ngành đoàn thể phường hết sức quan tâm, chăm lo và hỗ trợ.

base64-1631764085795730219302.png

Bà Lê Thị Xuân Hiển - Phó Chủ tịch UBND Phường 24, quận Bình Thạnh thăm hỏi, động viên và tặng quà cho bé Minh Châu. Ảnh: Mỹ Quỳnh

"Chủ trương của chúng tôi là nhanh chóng và kịp thời chăm lo các trường hợp khó khăn - nhất là đối với trẻ em. Qua tiếp xúc, hiện tâm lý của bé Minh Châu ổn định, thoải mái, vui vẻ khi về ở chung với dì, đây cũng là điều khiến chúng tôi yên tâm. Ngoài ra, phường cũng kịp thời nắm bắt tâm tư nguyện vọng của gia đình để hỗ trợ kịp thời. Nhờ sự quan tâm và chỉ đạo của Phòng Lao động Thương binh Xã hội quận Bình Thạnh và Đảng ủy phường, UBND phường 24 kịp thời lập hồ sơ hưởng trợ cấp xã hội thuộc diện mồ côi cha mẹ cho bé Minh Châu" - bà Hiển nói.

Theo phòng Lao động và Thương binh Xã hội quận Bình Thạnh, tính đến ngày 7/9, toàn quận có 2.264 trường hợp trẻ là F0. Ngoài ra, có 23 trẻ trong 15 hộ gia đình có cha hoặc mẹ qua đời vì Covid-19.

Hiện tại, các trường hợp trẻ mồ côi đang được hưởng chế độ trợ cấp hàng tháng theo nghị định 136/2013/NĐ-CP. Các trường hợp có cha/mẹ mất vì Covid-19 đang được các phường tổng hợp danh sách để hỗ trợ. Trong đó, phòng Lao động và Thương binh Xã hội quận Bình Thạnh phối họp với Ủy ban Mặt trần Tổ quốc quận để vận động Mạnh Thường Quân chăm lo, dự kiến 1 trẻ sẽ nhận được 5 triệu đồng.

Cảm thấy may mắn vì vẫn còn người thân ở bên:2cool_sad:
 
Khổ thân các em :(
 
Sẩy cha còn chú, sẩy mẹ bú dì.

Tội quá.
 
Rớt nước mắt nhiều đưa mất cả mẹ lẫn cha mùa dịch này tội lắm.
 
hy vọng :(
https://vnexpress.net/fpt-xay-truong-nuoi-day-1-000-em-nho-mat-cha-me-do-covid-19-4357626.html
FPT xây trường nuôi dạy 1.000 em nhỏ mất cha, mẹ do Covid-19
Chưa đầy 24 giờ từ khi có ý tưởng, ông Trương Gia Bình quyết định FPT mở trường nuôi dạy 1.000 trẻ nhỏ mất cha mẹ bởi dịch Covid-19 đến khi khôn lớn.

Sau thống kê hàng nghìn trẻ em mồ côi do dịch bệnh, ngày 16/9, Chủ tịch HĐQT FPT Trương Gia Bình công bố thành lập trường và chu cấp toàn bộ việc nuôi dưỡng, đào tạo 1.000 em nhỏ mất cha, mẹ vì Covid-19.

Trao đổi với VnExpress, ông Trương Gia Bình cho biết việc thành lập trường phần nào được lấy ý tưởng từ thời thơ ấu của bản thân.

1-4983-1631793551.jpg

Ông Trương Gia Bình, Chủ tịch HĐQT Tập đoàn FPT trong buổi phỏng vấn với VnExpress.

- Lý do nào đằng sau việc FPT công bố mở trường cho các em nhỏ mất cha mẹ do dịch bệnh?

- Dịch Covid-19 đang gây ra nhiều tang thương và xáo trộn cho đất nước. Hàng nghìn người chết, hàng chục nghìn doanh nghiệp đóng cửa, hàng triệu người lao động mất việc. Đau thương hơn nữa là hàng nghìn em nhỏ mất cha, mất mẹ.

Với vai trò tập đoàn lớn hàng đầu, FPT muốn nhận các em, giúp đỡ các em trưởng thành, trở thành người có ích cho xã hội. FPT là công ty mạnh công nghệ, lại có đội ngũ đông đảo 4 vạn người. Đây là việc nên làm và có thể làm.

Thực ra ở đây cũng có một chút lý do cá nhân. Tôi sinh ra trong thời kỳ chiến tranh. Khi máy bay ném bom miền Bắc, tôi mới 8 tuổi, rời gia đình về nông thôn. Tôi nhớ mãi đó là thời kỳ của đói, rét, của những đêm vì không ngủ được vì xa cha mẹ. Nhưng đó lại là những năm tôi trưởng thành nhanh chóng, xây dựng sự tự lập, là nền móng để trưởng thành trong tương lai. Bên cạnh đó khi bạn bè xung quanh ai cũng có chung hoàn cảnh xa gia đình, bỗng nhiên có sự gắn kết với nhau. Đó là những người bạn tốt nhất của tôi và cho đến nay chúng tôi vẫn gắn bó với nhau.

Với các em nhỏ mất cha mẹ do Covid-19, tôi mong muốn tạo ra một môi trường để các em được học tập, rèn luyện, biến đau thương thành sức mạnh chinh phục những đỉnh cao.

- Cụ thể cách triển khai mô hình trường học sẽ như thế nào?

- Chúng tôi cam kết nhận 1.000 em mất cha mẹ và đào tạo liên tục trong 20 năm tới, chi phí mỗi năm 80 tỷ đồng. Trong 24h qua kể từ khi lên ý tưởng, chúng tôi đã cấp tập bàn thảo từ cách thức triển khai, hoạt động, chương trình giảng dạy. Chúng tôi cam kết giúp các em học tập theo chương trình phổ thông, đại học FPT và học lên cao hơn nếu có nguyện vọng. Trong quá trình đào tạo đó, chúng tôi muốn giúp các em phát huy mọi khả năng của mình. Nếu các em giỏi công nghệ thì đi theo con đường công nghệ, giỏi nghệ thuật đi theo con đường nghệ thuật, giỏi khoa học thì làm khoa học.

May mắn FPT có những người bạn lớn, học giả hàng đầu về khoa học, nghệ thuật bên cạnh công nghệ. Chúng tôi sẽ mời họ chung tay đào tạo các em.

Về địa điểm xây trường, trước mắt FPT City Đà Nẵng là nơi chúng tôi có thể đào tạo từ lớp 1 đến 12 và cả Đại học, đầy đủ cơ sở vật chất không chỉ học mà còn ăn ở.

Trường học được xây dựng theo mô hình thiếu sinh quân rất thú vị. Đây là mô hình giúp các em hoà đồng với các bạn, rèn luyện kỷ luật, dành nhiều thời gian học hành, phát triển, trở thành những người tài quay lại phục vụ quê hương đất nước.

Sức mạnh lớn nhất của con người là được yêu thương và yêu thương mọi người. Ở trong trường thiếu sinh quân, các em được học cách yêu thương, trả lại cho đời.

2-5579-1631793551.jpg

Chủ tịch HĐQT Tập đoàn FPT tin tưởng mô hình thiếu sinh quân sẽ phù hợp với các em nhỏ được FPT nuôi dạy tại trường.

- Với hoàn cảnh thiệt thòi của bản thân, các em được bù đắp bằng những điều gì khi được nuôi dưỡng học tập tại trường?

- Nếu nhìn lại cuộc đời của mình, tôi thấy rằng sự êm ấm trong cuộc đời của có thể sẽ làm hỏng tôi. Nếu chỉ có được yêu thương, chiều chuộng , không bao giờ bị đánh, mắng chắc chắn tôi sẽ không bao giờ thành công.

Cuộc chiến tranh đã ném những người cùng thế hệ chúng tôi vào khói lửa và tôi luyện. Tôi có khát vọng vượt qua bất cứ kẻ thù nào nếu họ động đến đất nước. Chúng tôi được học về lòng yêu nước, được rèn giũa ý chí, khó khăn nào cũng không bỏ. Hoàn cảnh đó đã giúp tôi có ước mơ lớn, hoài bão lớn. Dĩ nhiên hồi đó tôi là sản phẩm ngẫu nhiên của chiến tranh, may mắn gặp được những người thầy tốt. Còn các em, chúng tôi sẽ chủ động tạo nên môi trường, điều kiện tốt nhất.

Các em ngày nào cũng có những thách thức để vượt qua, ngày nào cũng có bài toán để giải. Các em sẽ được vào thực tiễn rất sớm. Các em sẽ trưởng thành rất sớm so với tôi trước đây.

Tôi hy vọng các bạn biết chia sẻ, biết vươn lên và sớm trở thành người tài, sớm phục vụ đất nước.

- Trường học sẽ dùng những tôn chỉ gì để dạy dỗ các em?

- Vào thời điểm đối diện với Covid-19, chúng tôi nghiệm ra 5 điều Bác Hồ dạy với học sinh chính là những điều răn dạy hay nhất, đặt ra nền móng từ thơ bé để khi lớn lên, các em sẽ giúp dân tộc có thể vẻ vang sánh vai với cường quốc năm châu.

Ví dụ điều đầu tiên, "yêu Tổ quốc yêu đồng bào". Các em được dạy và được hướng những hành động thiết thực về đất nước, đồng bào. Thay vì đau buồn về số phận của mình, các em có sức mạnh vượt qua đau thương giúp những người khác cũng vượt qua đau thương như mình. Các em có thể lên vùng cao, giúp các em xây trường, giúp dạy các em nhỏ hơn học hành.

Về "học tập tốt, lao động tốt", tôi tin rằng một nhân cách tốt không thể thiếu lao động. FPT sẽ xây những khuôn viên là nơi các em có thể tham gia lao động. Bên cạnh đó, các em được học võ vovinam, nhạc cụ dân tộc, được học mọi kỹ năng, để trở thành một con người hoàn thiện.

- Là Chủ tịch FPT, là người có ý tưởng thành lập trường, ông muốn các em nhìn nhận mình trong vai trò như thế nào?

- Về việc chăm sóc, dạy dỗ, tư vấn cho các em chắc chắn sẽ nhiều người làm, cùng chung tay.

Cá nhân tôi chắc chắn cũng sẽ dành nhiều thời gian cho trường, cho các em. Trước hết về chương trình giảng dạy để các em phát triển thành người tài cho xã hội, tài năng về mọi lĩnh vực sẽ do tôi cùng đội ngũ thiết kế lên.

Bên cạnh đó tôi muốn là người bạn, rồi là người thầy chia sẻ những kinh nghệm của mình cho các em. Cuối cùng là người chăm lo cho các em.

Với cá nhân tôi đây cũng là sự trả lại cho đời. Tôi đã nhận được nhiều yêu thương và muốn trả lại bằng hình thức yêu thương. Tôi tin rằng yêu thương là sức mạnh tập thể.

- Nói về làm thiện nguyện, hầu như chưa có tổ chức nào có mô hình giúp đỡ cả đời. Ông dựa vào niềm tin nào cho rằng mô hình này sẽ thành công?

- Nhìn lại suốt 33 năm qua, FPT có rất nhiều thời điểm biến niềm tin thành hiện thực. Ví dụ năm 1991 khi đất nước còn bị cấm vận không có nguồn tài liệu sách vở, chúng tôi đã tự mở trung tâm đào tạo, tự viết giáo trình với ước mơ đào tạo đội ngũ công nghệ thông tin giỏi người Việt. Đến năm 1999, chúng tôi ước mơ xuất khẩu phần mềm, và chỉ sau 10 năm đã trở thành nhà xuất khẩu phần mềm số 1 Việt Nam. Năm 2006 chúng tôi ước mơ mở mô hình đào tạo và nay có 9 vạn học sinh sinh viên.

Những kinh nghiệm đó đem lại cho chúng tôi niềm tin rằng học hành, sáng tạo sẽ đem lại sức mạnh cho các ban trẻ. Bên cạnh đó, chúng tôi có niềm tin về trách nhiệm. Với trách nhiệm của mình, chúng tôi tin rằng các em sẽ trở thành những công dân có trách nhiệm bậc nhất trong tương lai. Điều thứ ba, chúng tôi tin khoa học sáng tạo là cốt lõi để giúp quốc gia thành công.

Trong bối cảnh đau thương này, chúng tôi muốn các bạn có hoài bão. Biến đau thương thành sức mạnh.

- Vì sao FPT là một tập đoàn công nghệ, đang rất quan tâm phát triển giáo dục?

- Sang Israel tôi từng được nghe câu chuyện khiến tôi vô cùng ngưỡng mộ Albert Einstein. Khi người Israel đến gặp Eisteinđể xin lời khuyên lập nước như thế nào, Einstein hỏi câu đầu tiên về việc các bạn có bao nhiêu tiền, hãy dùng tất cả số tiền đó xây trường đại học.

Khi tôi vào dinh Tổng thống, trên tường có ảnh tất cả Tổng thống từ ngày đầu đến ngày cuối. Họ đều là những học giả hàng đầu. Họ tuân thủ việc xây dựng đất nước dựa trên nền tảng giáo dục, khoa học và công nghệ, từ đó xây dựng được một đất nước hùng mạh như ngày nay.

Tôi từng là nhà khoa học, dù sau chuyển sang làm doanh nhân nhưng niềm tin về sức mạnh giáo dục, khoa học ấy luôn xuyên suốt.
 
Buồn quá :2cool_sad:
 
i come here not to feel
 
cái giá của làm bãi thử, người lớn còn chịu không nổi nỗi đau mất người thân thì nói gì tới mấy bé
 
cái giá của làm bãi thử, người lớn còn chịu không nổi nỗi đau mất người thân thì nói gì tới mấy bé
To thi nghi la kô fải thử đâu,
tọi các cháu, bàng tuổi chau mình mà mô côi
 
Tôi copy bài của 1 bác bên topic kia qua đây luôn, dm bất hạnh đéo chịu được TT^TT
CÔ BÉ 14 TUỔI Ở SÀI GÒN MẤT CẢ ÔNG BÀ, CHA MẸ TRONG ĐẠI DỊCH COVID-19
Chưa nguôi cú sốc khi cha ra đi đột ngột, Mai Khanh (14 tuổi, ở H.Bình Chánh, TP.HCM) lại mất mẹ và ông bà ngoại vì Covid-19. Một mình trong căn nhà hiu quạnh, nước mắt em giàn giụa sau những giấc mơ gặp cha mẹ còn dang dở…
Em cho biết đầu tháng 7 cả nhà em về Long An cùng cha chăm cô ruột bệnh già yếu, không lập gia đình. Được vài hôm thì cha Khanh mệt, một sáng sớm thấy cha nằm sấp, Khanh gọi mẹ cùng tới lật cha lên thì ông đã ra đi từ lúc nào...
Trước khi Khanh và mẹ về thì cha em ở cùng ông Chín 2 ngày. Sau này thấy mẹ con Khanh về lại Sài Gòn có triệu chứng, ông Chín (dượng của ba bé Khanh) mới đi xét nghiệm và kết quả dương tính, sau đó ông cũng mất. “Công an gọi đội mai táng đến để lo hậu sự, mẹ vẫn chưa hết sốc vì cha ra đi quá đột ngột nên quay trở về TP.HCM. Được vài hôm thì mẹ mệt và khó thở, người nhà đưa mẹ đi viện xét nghiệm mới biết mẹ nhiễm Covid-19. Trước khi đi viện mẹ còn dặn em ở nhà tự lo, mai mốt hết bệnh mẹ về, mà mẹ đi luôn không về nữa”, Mai Khanh nức nở.
Em nói dù em phổng phao hơn so với tuổi nhưng lúc nào cũng được cha mẹ nhường đồ ăn ngon, lo cơm nước, hết quần áo mặc em lại mè nheo mẹ đi giặt đồ giúp, rồi hai mẹ con cùng phơi đồ.
“Giờ thì em phải ăn cơm một mình, tự giặt đồ, phơi đồ cũng chỉ còn đồ của em thôi. Đi ra đi vào nhìn thấy ảnh gia đình, chiếc máy may của mẹ, làm gì cũng trống rỗng, cô đơn và nhớ cha mẹ hết. Những đêm ngủ em thường mơ thấy cha mẹ, cả nhà nói cười, nhưng bừng tỉnh dậy thì chỉ có một mình em. Nhớ cha mẹ em lại khóc nhưng ráng nằm ngủ tiếp, rồi lại thấy hình ảnh mẹ… Bây giờ em chỉ có thể gặp mẹ trong những giấc mơ mà thôi”, Khanh nghẹn ngào.
Covid-19 đã lần lượt lấy đi từng người thân của em Khanh, ông Hùng, khiến mọi thứ xung quanh với họ giờ đây đều vô nghĩa. Nhiều đêm trắng suy nghĩ, anh em ông Hùng lo sợ không biết qua dịch người thân mình ai còn ai mất? Còn tương lai bé Khanh thì càng chông chênh hơn với những khoảng trống bất định…
Mới đây, UBND TT.Tân Túc, H.Bình Chánh đã đến thăm hỏi, động viên, chia sẻ cùng gia đình và cho biết sẽ kết nối để em Khanh được học trường nghề. Đó cũng là nguyện vọng của gia đình lúc này. Khanh bộc bạch: “Ngày trước em nói với mẹ em thích làm trang điểm, làm nail, mẹ nói lớn xíu mẹ sẽ cho em đi học nghề này. Em cũng mong sẽ được học để có nghề tự lo cho bản thân”.
Nguồn: Thanh niên
242094183_217460610412876_437981386416703313_n.jpg
242145078_217460627079541_4170998121496341140_n.jpg
242126086_217460680412869_8538707775114487274_n.jpg

CÔ BÉ 14 TUỔI Ở SÀI GÒN MẤT CẢ ÔNG BÀ, CHA MẸ TRONG ĐẠI DỊCH COVID-19
Chưa nguôi cú sốc khi cha ra đi đột ngột, Mai Khanh (14 tuổi, ở H.Bình Chánh, TP.HCM) lại mất mẹ và ông bà ngoại vì Covid-19. Một mình trong căn nhà hiu quạnh, nước mắt em giàn giụa sau những giấc mơ gặp cha mẹ còn dang dở…
Em cho biết đầu tháng 7 cả nhà em về Long An cùng cha chăm cô ruột bệnh già yếu, không lập gia đình. Được vài hôm thì cha Khanh mệt, một sáng sớm thấy cha nằm sấp, Khanh gọi mẹ cùng tới lật cha lên thì ông đã ra đi từ lúc nào...
Trước khi Khanh và mẹ về thì cha em ở cùng ông Chín 2 ngày. Sau này thấy mẹ con Khanh về lại Sài Gòn có triệu chứng, ông Chín (dượng của ba bé Khanh) mới đi xét nghiệm và kết quả dương tính, sau đó ông cũng mất. “Công an gọi đội mai táng đến để lo hậu sự, mẹ vẫn chưa hết sốc vì cha ra đi quá đột ngột nên quay trở về TP.HCM. Được vài hôm thì mẹ mệt và khó thở, người nhà đưa mẹ đi viện xét nghiệm mới biết mẹ nhiễm Covid-19. Trước khi đi viện mẹ còn dặn em ở nhà tự lo, mai mốt hết bệnh mẹ về, mà mẹ đi luôn không về nữa”, Mai Khanh nức nở.
Em nói dù em phổng phao hơn so với tuổi nhưng lúc nào cũng được cha mẹ nhường đồ ăn ngon, lo cơm nước, hết quần áo mặc em lại mè nheo mẹ đi giặt đồ giúp, rồi hai mẹ con cùng phơi đồ.
“Giờ thì em phải ăn cơm một mình, tự giặt đồ, phơi đồ cũng chỉ còn đồ của em thôi. Đi ra đi vào nhìn thấy ảnh gia đình, chiếc máy may của mẹ, làm gì cũng trống rỗng, cô đơn và nhớ cha mẹ hết. Những đêm ngủ em thường mơ thấy cha mẹ, cả nhà nói cười, nhưng bừng tỉnh dậy thì chỉ có một mình em. Nhớ cha mẹ em lại khóc nhưng ráng nằm ngủ tiếp, rồi lại thấy hình ảnh mẹ… Bây giờ em chỉ có thể gặp mẹ trong những giấc mơ mà thôi”, Khanh nghẹn ngào.
Covid-19 đã lần lượt lấy đi từng người thân của em Khanh, ông Hùng, khiến mọi thứ xung quanh với họ giờ đây đều vô nghĩa. Nhiều đêm trắng suy nghĩ, anh em ông Hùng lo sợ không biết qua dịch người thân mình ai còn ai mất? Còn tương lai bé Khanh thì càng chông chênh hơn với những khoảng trống bất định…
Mới đây, UBND TT.Tân Túc, H.Bình Chánh đã đến thăm hỏi, động viên, chia sẻ cùng gia đình và cho biết sẽ kết nối để em Khanh được học trường nghề. Đó cũng là nguyện vọng của gia đình lúc này. Khanh bộc bạch: “Ngày trước em nói với mẹ em thích làm trang điểm, làm nail, mẹ nói lớn xíu mẹ sẽ cho em đi học nghề này. Em cũng mong sẽ được học để có nghề tự lo cho bản thân”.
Nguồn: Thanh niên
242094183_217460610412876_437981386416703313_n.jpg
242145078_217460627079541_4170998121496341140_n.jpg
242126086_217460680412869_8538707775114487274_n.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
Khổ nhất nhà nào con còn quá nhỏ. :9cool_too_sad:
 
Mới chết 16 ngàn mà đã thảm vậy , Indo hình như chết 140 ngàn... Vkl .
 
Mới chết 16 ngàn mà đã thảm vậy , Indo hình như chết 140 ngàn... Vkl .
sure số ca tử thật nhiều hơn số liệu mỗi ngày bạn ơi
 
Bãi thử của mấy thằng chuyên gia Úc mới đau
Nhưng quyết là do các cụ chứ ai ép các cu tham vấn với nghe theo đâu :-s
 
Ngu thật chứ còn gì
 
Back
Top