- 19/5/08
- 3,887
- 624
toàn rêu rao " ối,tớ chả quan trọng cô ấy còn hay mất ",trong đây ai muốn GF mình bị mất nào ?? không ai muốn,con trai mà,thằng nào cục tự trọng không to đùng như cái núi
nói bậy nhá,sau này lỡ yêu cô nào,chà cô ấy đáng yêu,dể thương rồi 1 ngày cô ấy phán " em đã lỡ với bạn trai trước " thì thử xem lúc đó có còn cao cả rộng lượng ko ?? nói thì ai nói chả đc quan trọng vào tính huống có còn như lời mình nói hay không ?
ai củng sock,thất vọng và chán nản,người thì biểu lộ ra ngoài,phản ứng cực độ,người thì âm thầm nhưng chung lại thì củng chia thành 2 loại,1 loại ko vượt qua nổi lòng tự trọng,tự ái bản thân và 1 loại vượt qua đc nhưng cứ mãi dằn vặt,còn 1 loại vượt qua mà coi như không có gì xảy ra thì theo tớ hơi bị hiếm
1 : thôi,tớ chịu ko nổi,tớ chia tay rồi !,thế là xong,chia tay và quen cô khác,ko còn nghĩ ngợi gì
2 : đành vậy,ai chẳng có lỗi lầm...,rồi xong củng quên,nhưng đôi lúc lại nghĩ đến " cố ấy đã từng mặn nồng với người đó " dằn vặt,cáu kỉnh rồi cãi nhau " trước lúc đến với tôi em đã làm gì,giờ em còn nói này nói nọ "
thế đấy
tớ đã từng trãi qua và tớ rất hiểu tâm trạng của chủ topic,tớ yêu thương cô ấy,có lẽ chưa yêu ai bằng cô ấy,nhưng một ngày trong vòng tay của tớ cô ấy nói đã lỡ với bạn trai trước,trời đất như sụp đổ,tớ không tin vào tai mình,một người hiền thục như vậy mà có thể như thế sao ? tớ suy nghĩ,tớ tránh mặt cô ấy,có lúc tớ cảm thấy kinh tởm con người cô ấy,bao nhiêu tình cảm tớ dành cho cô ấy bổng chốc tan biến hết,rồi tớ củng gặp cô ấy,củng nói chuyện và tớ cố gắng thông cảm cho cô ấy,tớ nghĩ ai chẳng có lỗi lầm,tớ tha thứ cho cô ấy,nhưng thật sự tớ không thể nào yêu thương như lúc trước,tớ quá thất vọng và hụt hẩng,tớ cứ nghĩ đến cảnh cô ấy với người trước là như có cái gì nghẹn ở cổ họng,khó thở,khó chịu nhưng củng cam chịu 1 mình,vì cố gắng nghĩ đó chỉ là lỗi lầm,tớ cố gắng hết sức để quên đi nhưng khi vô tình thấy trong ví cô ấy còn hình ảnh và cả chiếc nhẫn của người đó,tớ suy sụp hàon toàn,cô ấy khóc lóc,cô ấy cầm đống đó và vứt đi,tớ lại chịu đựng,vì tớ yêu cô ấy,yêu rất nhiều,cố gắng để quên hết đi để yêu thương cô ấy nhưng không thể,nó cứ hiện về,cứ lẩn quẩn trong tâm trí,cứ ước gì tại sao mình không đến sớm hơn,tại sao cô ấy lại như vậy,trách mình,trách cô ấy,tự dằn vặt,đôi lần chia tay nhưng vẩn ko chia tay đc,nhưng cái gì đến củng đến,1 ngày tớ quá sức,tớ ko thể chịu đựng nổi,tớ ko thể vượt qua cái tôi quá lớn trong bản thân mình,tớ đã chia tay cô ấy,ko lý do,ko nói gì cả,cô ấy là người con gái tốt,rất thương yêu và lo lắng cho tớ,nhưng tớ ko thể,lòng tự trọng và cái tôi quá lớn khiến tớ ko thể chấp nhận 1 sự việc như thế,không thể đón nhận tình cảm của cô ấy,tớ ko thể típ tục chịu đựng đc nửa.có thể là sai lầm khi tớ đã để vuột mất cô ấy,có thể tớ quá ích kỉ chỉ biết nghĩ cho bản thân,có người nói tớ đã quá mù quáng,coi tự trọng bản thân lớn hơn tình yêu.nhưng tớ không thể chấp nhận,không thể quên đi....
sau này có lẽ tớ sẽ yêu 1 người khác,có lẽ cô ấy còn có thể củng mất nhưng tớ sẽ ko bao giờ hỏi " em đã có lỡ với ai chưa ? " và sẽ ko bao giờ để cho cô ấy phải nói ra,thà không biết để còn yêu thương còn hơn là biết rồi để chìm trong đau khổ.
đó là tất cả tâm sự của tớ,đừng hỏi và đừng bao giờ muốn biết,điều đó có thể khiến bạn mất đi người mà bạn thật sự yêu thương,còn bạn muốn biết,bạn hảy chắc chắn rằng bạn có tấm lòng vị tha và to lớn
nói bậy nhá,sau này lỡ yêu cô nào,chà cô ấy đáng yêu,dể thương rồi 1 ngày cô ấy phán " em đã lỡ với bạn trai trước " thì thử xem lúc đó có còn cao cả rộng lượng ko ?? nói thì ai nói chả đc quan trọng vào tính huống có còn như lời mình nói hay không ?
ai củng sock,thất vọng và chán nản,người thì biểu lộ ra ngoài,phản ứng cực độ,người thì âm thầm nhưng chung lại thì củng chia thành 2 loại,1 loại ko vượt qua nổi lòng tự trọng,tự ái bản thân và 1 loại vượt qua đc nhưng cứ mãi dằn vặt,còn 1 loại vượt qua mà coi như không có gì xảy ra thì theo tớ hơi bị hiếm
1 : thôi,tớ chịu ko nổi,tớ chia tay rồi !,thế là xong,chia tay và quen cô khác,ko còn nghĩ ngợi gì
2 : đành vậy,ai chẳng có lỗi lầm...,rồi xong củng quên,nhưng đôi lúc lại nghĩ đến " cố ấy đã từng mặn nồng với người đó " dằn vặt,cáu kỉnh rồi cãi nhau " trước lúc đến với tôi em đã làm gì,giờ em còn nói này nói nọ "
thế đấy
như bro này nói đó,lúc vui vẽ thì sao củng đc,lúc hục hặc thì sao ???nhiều người nghĩ đơn giản rằng đã yêu thì sẽ chấp nhận hết tất cả và chuyện quá khứ abc của cô ấy coi như ko có gì, bỏ qua được hết, uhm bỏ thì bỏ qua được đó, có vẻ như hành động đó cao thượng lắm tuy nhiên có 1 điều là thế này, khi yêu thì thông thường là đang say tình thì cái gì xấu ko tốt cũng cho qua, nhưng khi lấy nhau và đến khi tình yêu phai tàn thì cái quá khứ ko tốt đó sẽ là cái gai và là điểm xuất phát cho 1 cuộc mẫu thuẫn và là cái lý do để đôi uyên ương này bất hòa và dẫn đến tan nát, tình yêu lúc đầu nó mãnh liệt nó mù quáng nó làm mình xem nhẹ những cái ko tốt của đối phương nhưng khi đã ko còn tình yêu mãnh liệt ấy nữa mà chỉ còn là sự tôn trọng và trách nhiệm với nhau thì sao ? liệu ai tôn trọng nổi 1 người có 1 cái quá khư ko có gì đáng để cho người ta tôn trọng ?
tớ đã từng trãi qua và tớ rất hiểu tâm trạng của chủ topic,tớ yêu thương cô ấy,có lẽ chưa yêu ai bằng cô ấy,nhưng một ngày trong vòng tay của tớ cô ấy nói đã lỡ với bạn trai trước,trời đất như sụp đổ,tớ không tin vào tai mình,một người hiền thục như vậy mà có thể như thế sao ? tớ suy nghĩ,tớ tránh mặt cô ấy,có lúc tớ cảm thấy kinh tởm con người cô ấy,bao nhiêu tình cảm tớ dành cho cô ấy bổng chốc tan biến hết,rồi tớ củng gặp cô ấy,củng nói chuyện và tớ cố gắng thông cảm cho cô ấy,tớ nghĩ ai chẳng có lỗi lầm,tớ tha thứ cho cô ấy,nhưng thật sự tớ không thể nào yêu thương như lúc trước,tớ quá thất vọng và hụt hẩng,tớ cứ nghĩ đến cảnh cô ấy với người trước là như có cái gì nghẹn ở cổ họng,khó thở,khó chịu nhưng củng cam chịu 1 mình,vì cố gắng nghĩ đó chỉ là lỗi lầm,tớ cố gắng hết sức để quên đi nhưng khi vô tình thấy trong ví cô ấy còn hình ảnh và cả chiếc nhẫn của người đó,tớ suy sụp hàon toàn,cô ấy khóc lóc,cô ấy cầm đống đó và vứt đi,tớ lại chịu đựng,vì tớ yêu cô ấy,yêu rất nhiều,cố gắng để quên hết đi để yêu thương cô ấy nhưng không thể,nó cứ hiện về,cứ lẩn quẩn trong tâm trí,cứ ước gì tại sao mình không đến sớm hơn,tại sao cô ấy lại như vậy,trách mình,trách cô ấy,tự dằn vặt,đôi lần chia tay nhưng vẩn ko chia tay đc,nhưng cái gì đến củng đến,1 ngày tớ quá sức,tớ ko thể chịu đựng nổi,tớ ko thể vượt qua cái tôi quá lớn trong bản thân mình,tớ đã chia tay cô ấy,ko lý do,ko nói gì cả,cô ấy là người con gái tốt,rất thương yêu và lo lắng cho tớ,nhưng tớ ko thể,lòng tự trọng và cái tôi quá lớn khiến tớ ko thể chấp nhận 1 sự việc như thế,không thể đón nhận tình cảm của cô ấy,tớ ko thể típ tục chịu đựng đc nửa.có thể là sai lầm khi tớ đã để vuột mất cô ấy,có thể tớ quá ích kỉ chỉ biết nghĩ cho bản thân,có người nói tớ đã quá mù quáng,coi tự trọng bản thân lớn hơn tình yêu.nhưng tớ không thể chấp nhận,không thể quên đi....
sau này có lẽ tớ sẽ yêu 1 người khác,có lẽ cô ấy còn có thể củng mất nhưng tớ sẽ ko bao giờ hỏi " em đã có lỡ với ai chưa ? " và sẽ ko bao giờ để cho cô ấy phải nói ra,thà không biết để còn yêu thương còn hơn là biết rồi để chìm trong đau khổ.
đó là tất cả tâm sự của tớ,đừng hỏi và đừng bao giờ muốn biết,điều đó có thể khiến bạn mất đi người mà bạn thật sự yêu thương,còn bạn muốn biết,bạn hảy chắc chắn rằng bạn có tấm lòng vị tha và to lớn
1 người như thế rồi cưới nhằm 1 cô vợ máu lửa về và phát hiện ra thì ra cô ấy đã .... ! oh my god !! ...--> _ < --- nhiều khi nghĩ thấy cũng thảm hại thật .nếu bị rơi vào hoàn cảnh như thế ..




Bàn thế chứ bàn nữa cũng vậy.